Phong Lưu

Chương 386: Âm mưu


Nói là hộ tống, không bằng nói là giám thị.

Hạm đội của người Uy tổng cộng có hai trăm chiếc, nếu muốn gây rối, cũng đủ làm hắn đau đầu.

Thương thế của tiết độ sứ Hán Châu Trương Quân Lâm đã thuyên giảm bảy tám phần, có sứ đoàn ngoại quốc tới chơi, tự nhiên phải tự mình tiếp đãi.

Sứ đoàn của Uy quốc khổng lồ, mang theo các loại quà tặng trân quý, Trương Quân Lâm chỉ có thể điều động tinh bình còn sót lại ở Hán Châu hộ vệ trên đường.

Châu vệ của các châu phủ không cho phép qua biên giới, từ Hán Châu tới Chu Châu, dù cho lộ trình chậm cỡ nào, bốn ngày cũng đủ để tới Chu Châu, tuy nhiên hoàng thái tử Uy quốc này một đường thích du sơn ngoạn thủy, đi tròn bốn ngày, khoảng cách tới Chu Châu còn đến một nửa lộ trình. Làm người phụ trách dẫn quân hộ tống là hiệu úy Thẩm Liêm giận tới mức chửi cha mắng mẹ không biết làm sao.

Hắn là một trong sáu gã sĩ quan cao cấp ở Hán Châu, cũng là Trần Huyền Lễ sau khi xuất chinh cắt cử phụ trách phòng thủ Hán Châu.

Điều động ba nghìn binh mã hộ tống sứ giả Uy quốc, trong thành Hán Châu chỉ còn lại một số già nua yếu ớt, binh lực chân chính trống rỗng, trong lòng hắn há có thể không gấp?

Vạn nhất xảy ra chuyện, mười cái đầu cũng không đủ chém, chẳng qua hắn rất bất đắc dĩ, dù sao ba vị đại nhân Đường, Lý, Trần đi vắng, Trương đại nhân là tiết độ sứ Hán Châu, là người lãnh đạo trực tiếp của hắn, hơn nữa, nếu sứ đoàn Uy quốc xảy ra điều gì ngoài ý muốn, hắn cũng không đảm đương nổi.

Tóm lại, trong lòng hắn lo lắng nhưng không thể làm gì.

Tối hôm sứ đoàn Uy quốc đến Hán Châu, thôn Hợp Liên ở phía đông xa nhất Hán Châu, mọi người ban ngày vì sinh nhai lao động vất vả đã sớm chìm vào trong giấc ngủ.

Sau khi Bình Uy Đại Tướng Quân tới đây, đủ loại hành động, đặc biệt thành lập dân đoàn phối hợp phòng ngự, hữu hiệu chống đỡ Uy khấu tập kích, cuộc sống của bọn họ mới dần dần yên ổn.

Hiện trong và ngoài thôn đều có người canh gác, Uy khấu đến đây tự nhiên sẽ đánh chiêng báo nguy, mọi người cũng an tâm ngủ.

Bởi vì thôn trang nhỏ này xa xôi, giao thông bất tiện, đường sống nhỏ hẹp và nông, thuyền lớn đi vào dễ dàng lâm vào sa lầy không thể đi, cho nên Uy hại bao nhiêu năm qua, thôn trang nhỏ chưa bao giờ gặp phải.

Chưa bao giờ phát sinh Uy hại, cũng không có nghĩa là các thôn dân hoàn toàn yên tâm, bọn họ tích cực tổ chức dân đoàn, cùng các thôn trang lân cận phối hợp phòng ngự, để ngừa Uy khấu tập kích.

Người phụ trách canh gác làm tròn phận sự, cầm thương đi tới đi lui, ánh mắt nhìn chằm chằm mặt sông có ánh trăng trôi nổi thấp thoáng. Truyện Sắc Hiệp - https://docsach24.com

Bốn phía rất tối, cũng rất yên tĩnh, ngoại trừ tiếng kêu của côn trùng trong bụi cỏ ra, hết thảy đều yên tĩnh như vậy.

Thôn trang ban đêm, vốn cũng rất yên tĩnh.

Đêm càng khuya, ngay cả mặt trăng cũng trốn vào tầng mây, bốn phía tối đen, càng thêm yên tĩnh, ngay cả tiếng kêu của côn trùng cũng không nghe thấy.

Mấy đạo bóng đen như u linh chớp hiện ở cửa thôn, lặng yên không tiếng động tiếp cận hai người thanh niên canh gác cửa thôn.

Trong bóng đêm có hai đạo bạch mang chói mắt đột nhiên lóe lên, hai người thanh niên phụ trách canh gác chưa kịp phát ra tiếng kêu thảm liền ngã xuống.

Vô số u linh từ trong bụi cỏ nhảy ra, lặng yên nhào vào thôn trang.

Khi không trung hiện ra mặt trời, trên một ngọn núi nhỏ cách thôn Hợp Liên mười dặm về phía bắc, lão thợ săn Trương Lão Thực đuổi nhi tử Trương Cường xuống giường, bỏ mấy con chim trĩ đêm qua săn được vào lồng sắt, dặn dò một hồi rồi thúc giục nhi tử nhanh nhanh lên đường.

Trương Cường mang theo lồng sắt, cực kỳ hưng phấn chạy tới thôn Hợp Liên, con chó săn tiểu hắc cùng lớn lên từ nhỏ với hắn vẫy đuôi đi phía sau, thỉnh thoảng sủa lên mấy tiếng, giống như cao hứng thay hắn.

Hai mươi lăm tuổi rồi, sớm nên lập gia đình, chẳng qua nhà nghèo, muốn cưới vợ không dễ dàng a.

Tiểu Thúy của thôn Hợp Liên có bộ dáng như thủy linh linh khiến người ta nhìn thấy liền mến, đối với hắn có ý tứ, hôm nay hắn đi dò hỏi ý tứ của Tiểu Thúy, nếu trưởng bối cũng đồng ý, sẽ chọn ngày tốt chính thức đặt sính lễ.

Đoạn đường này, đi qua đồng ruộng uốn khúc, không nhìn thấy các thôn dân thường sáng sớm vất vả cần cù lao động, khiến trong lòng Trương Cường cảm thấy kỳ quái.

Gió núi thổi hiu hiu vào mặt, ngẫu nhiên thổi tới mùi là lạ, tâm tình Trương Cường lại đang rất tốt, không hề lưu ý đến.

Mãi đến lúc tiến tới cuối thôn, đồng ruộng vườn rau đều không nhìn thấy người nào, không lẽ mọi người đang bận rộn chuyện gì đấy chứ?

Vừa rồi thỉnh thoảng ngửi được mùi lạ theo gió bay tới, lúc này đây, Trương Cường nhíu mày.

Một mùi như có như không trôi nổi trong không khí.

Tuy rằng mùi này rất nhạt, nhưng dựa vào khứu giác mẫn tiệp săn thú nhiều năm với cha, có thể xác định là mùi máu tươi.

Có thể trôi nổi trong không khí lâu như vậy mà không bị gió núi thổi tan, vậy có đến bao nhiêu máu a?

Sơn thôn nghèo khó, trừ phi là ngày hội hoặc là có việc vui gì, giết gà giết dê náo nhiệt một hồi thì bình thường.

Chẳng qua hôm nay, bên trong thôn vắng vẻ lạ thường, từng nhà đều đóng chặt cửa, ngay cả hài đồng bình thường hi hi ha ha đùa giỡn dưới cây dong cũng không thấy đứa nào, so với trước đây tình cảnh không hề giống.

Trong thôn quá yên tĩnh, yên tĩnh đến nỗi làm người ta cảm thấy bất an và sợ hãi mãnh liệt.

Là một thợ săn, thường xuyên giao tiếp với mãnh thú, giác quan thứ sáu so với người bình thường đặc biệt nhạy bén.

Hắn cảm thấy cả thôn bất bình thường, không khỏi dừng bước lại, khẩn trương giương mắt nhìn xung quanh.

Cửa lớn từng nhà đều đóng chặt, cả thôn vắng ngắt không một bóng người, cũng không có tiếng kêu của gà chó, làm hắn cảm tưởng giống như đưa thân vào trong thôn u linh tử vong trong truyền thuyết.

Trương Cường chỉ cảm thấy sống lưng lạnh toát, da đầu run lên, không khỏi lui ra phía sau từng bước.

Tiểu Hắc cũng khom thân thể, há to miệng, lộ ra răng nanh sắc bén, phát ra tiếng rống ô ô.

"Chi nha" một tiếng, cửa gỗ của một nhà dân mở ra, một lão già mặt mũi hiền lành chống quải trượng đi tới, ha ha cười nói:

- Sớm như vậy đã tới rồi, chàng trai thật chịu khó a.

Lão giả rất hiền hòa nở nụ cười thân thiết, làm người ta rất dễ dàng bị cuốn hút, trong lòng cảm thấy ấm áp, không nghi ngờ gì.

Sắc mặt Trương Cường khẽ biến, vì Thúy nhi, hắn đã chạy khắp cả thôn Hợp Liên trong ba ngày, từng ngọn cây cọng cỏ trong ngoài thôn biết rõ tất tần tật, huống chi là người trong thôn.

Lão giả này không phải là người của thôn Hợp Liên.

Ánh mắt vô ý rơi đến chân của lão giả, sắc mặt càng thêm tái nhợt.

Phong Lưu

Tác giả: Lang Thúc