Phong Lưu

Chương 351: Hai đầu hổ cái mất


Một kiếm này từ hậu môn đâm vào, xuyên thẳng bụng, dù có tiên đan cũng không cứu được.

Chuyện thứ ba là đội buôn của Vương gia lại bị địch nhân tập kích, những sát thủ thích khách này giết chết toàn bộ, chỉ lấy đi một vài hàng hóa thuận tiện có giá trị, còn lại thì vứt bỏ không để ý tới.

Vương Ngạo Phong tức giận đến nổi trận lôi đình, Dương Quốc Trung đồng dạng tức giận đến phẫn nộ, cũng hoài nghi đối phương giở trò quỷ, song song đến tố cáo với Lý Lâm

Phủ.

Song phương đều theo sự mà nói, ai cũng không có chứng cớ, Lý Lâm Phủ chỉ đành tạm thời trấn an lửa giận của hai người.

Mới xử lý xong chuyện này, đến phiên đường chủ Hắc Ưng đường của hắn bị người ta giết chết, thi thể được phát hiện trong một con hẻm nhỏ, bị người ta chém mấy chục đao,

tử trạng cực thảm.

Lần này, Lý Lâm Phủ cũng nổi giận lôi đình, ba phương xuất động đông người truy bắt hung thủ, khiến toàn thành trở nên náo loạn đến gà bay chó chạy, mà thủ hạ của Vương Ngạo Phong và Dương Quốc Trung trong lúc điều tra nảy sinh xô xát, song phương thiếu chút nữa động binh đao.

Chuyện không liên quan đến mình, Đường Tiểu Đông căn bản không quan tâm, cũng lười suy nghĩ, đã rất nhiều ngày không đến Ngọa Long biệt viện thăm Hoắc Hàn Yên, sáng sớm hắn đi một chuyến đến Ngọa Long biệt viện, cùng chủ tớ Hoắc Hàn Yên ân ái triền miên cả một buổi sáng, tới trưa mới về đến nhà.

Chúng nữ đang dùng cơm, không nhìn thấy Lý Đằng Giao và Đường Điềm đâu, vừa hỏi mới biết hai nàng đang đi dạo.

Mặc dù hai nàng là gái có chồng, nhưng vẫn là hai con hổ cái uy chấn thành Trường An, ai dám trêu vào, hai nàng đi trên đường, bình thường không có sự tình gì, chẳng qua lần này đi lâu hơn một chút, từ buổi sáng đến hiện tại còn chưa trở về, mọi người đoán rằng Lý Đằng Giao về nhà thăm cha.

Đang lúc dùng cơm, có người lạ đưa tới một phong thơ, nói là có một tiểu thư họ Lan bảo đưa tới.

Chữ dùng than củi viết, chữ viết có chút cẩu thả, có vẻ người viết cực kỳ vội vàng, bất quá vẫn có thể nhìn ra bút tích của Lan Đình.

Vừa nhìn nội dung trong thư, Đường Tiểu Đông sợ đến mặt không còn chút máu, lập tức triệu tập

Đám người Đường Sương, Lôi Mị vừa nhìn, cả đám cũng là sợ đến hoa dung thất sắc.

Trong thư của Lan Đình chỉ có mấy chữ "Lý, Đường bị bắt, đang truy tung, đợi tin tức". Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất: https://docsach24.com

Thần tình Đường Tiểu Đông đằng đằng sát khí, tên vương bát đản hỗn trướng nào dám bắt cóc nữ nhân của lão tử?

Toàn bộ tinh anh cao thủ của Trung Hoa đường ở trung tâm Ngu Nhạc tập kết xong, Lý Ngạo cũng nhận được bồ câu đưa tin, dẫn theo bảy mươi hai địa sát chạy tới.

Toàn bộ thám tử của Trung Hoa đường được phái ra, rải khắp thành Trường An.

Trong thong thời gian chờ đợi dài dằng dặc khiến người ta nghẹt thở, rốt cục lại có người lạ mang đến thư của Lan Đình "tiểu thôn Tư Dương thành đông, nhanh, không thể kinh

động địch nhân."


Đường Tiểu Đông thưởng người nọ hai mảnh vàng, bảo hắn dẫn đường, toàn bộ thành viên của Trung Hoa dốc toàn lực xuất động, cải trang phân tán ra khỏi thành, lặng lẽ chạy tới thôn trang Tư Dương ở thành đông.

Sau khi bao vây cả thôn Tư Dương, Đường Tiểu Đông mới dẫn theo Đường Sương, Lôi Mị cùng các cao thủ võ công siêu tuyệt đi trước lén vào trong thôn.

Mặc dù là giữa ban ngày ban mặt, bất quá gió bắc thổi vù vù, gió lạnh thấu xương, trong thôn ngẫu nhiên có một hai người đi lại, mỗi nhà đều cửa đóng then cài uống rượu sưởi ấm.

Đám người Đường Tiểu Đông mới từ trong rừng ngoài thôn tiếp cận, có người đẩy cửa sổ của một gian nhà cũ nát đầu thôn, một con hạc giấy màu hoa lan bay ra.

Đường Tiểu Đông mừng rỡ, ra hiệu đám người Đường Sương, Lôi Mị vào nhà.

Cửa phòng chỉ hờ khép, đẩy cửa đi vào liền nhìn thấy có bảy tám người già trẻ lớn bé nửa ngồi nửa nằm bên cạnh bếp lò, hiển nhiên là người nhà này bị Lan Đình khống chế kinh mạch, không thể nhúc nhích.

Lan Đình mềm lòng, sợ bọn họ bị đông cứng nên đặt mọi người ở gần bếp lò.

Nàng từ gian trong đi ra, nghênh tiếp ánh mắt xem xét của đám người Đường Sương và Lôi Mị, tự nhiên ôm quyền hành lễ nói:

- Lan Đình ra mắt Sương tỷ tỷ, Mị tỷ tỷ, Nhu tỷ tỷ.

Đổ mồ hôi, đối với chúng ta thật đúng là hiểu biết.

Đường Sương cùng Lôi Mị trao đổi ánh mắt với nhau, trên dáng người của Lan Đình nhận ra nữ tử xông vào trung tâm Ngu Nhạc đêm hôm đó chính là Lan Đình.

Trong lòng hai người nghĩ tới điều gì, đều nhìn về phía Đường Tiểu Đông.

Đường Tiểu Đông giả bộ không nhìn thấy ánh mắt cổ quái của hai nàng, gấp giọng hỏi:

- Đình Nhi, tình huống như thế nào?

Một tiếng Đình Nhi này làm Lan Đình cảm thấy ngọt ngào trong lòng, Đường Sương, Lôi Mị nghe vậy lại cảm thấy chua chua.

Chuyện Lan Đình viện thủ, các nàng cũng đã được nghe kể, trong lòng đối với Lan Đình cảm kích, chẳng qua không nghĩ tới quan hệ của hai người lại phát triển đến trình độ như vậy.

Ai, nữ nhân trong nhà còn chưa đủ nhiều sao?

Bất quá hai người đều nhìn ra được Lan Đình không phải nữ tử bình thường, lời nói hành động đều lộ ra phong phạm của tiểu thư khuê các, hơn nữa võ công cao cường, tuyệt không kém các nàng.

Thêm nữa, bây giờ là thời điểm phi thường, mặc dù trong lòng bất mãn nhưng phải lấy đại sự làm trọng trước.

Lý Đằng Giao, Đường Điềm bị địch nhân bắt đi, hiện tại sinh tử không rõ, sao không khiến người ta lo lắng?

Lan Đình liếc mắt nhìn nhị nữ một cái, thấp giọng nói:

- Mấy vị tỷ tỷ xin nhìn.

Nàng cầm một khối than củi trong tay, vẽ trên mặt đất một bức địa đồ, giản lược nói sơ qua địa hình một phen.

Cuối cùng, nàng thấp giọng hỏi:

- Mấy vị tỷ tỷ cảm thấy kế này được hay không?

Liên tiếp vài tiếng tỷ tỷ, khiến Đường Sương, Lôi Mị cảm thấy hơn nhiều, sau khi trầm ngâm một lúc lâu, đều cảm thấy phương án hành động Lan Đình đưa ra không có kẽ hở.

Mọi người đối với trí tuệ cùng tâm tư cẩn mật của nàng không khỏi rất bội phục.

Xác định phương án hành động, Đường Tiểu Đông lập tức phân công nhân công hành động.

Tặc nhân bắt cóc Lý Đằng Giao, Đường Điềm nếu tránh ở trong thôn trang nhỏ này, chắc chắn nơi này là một trong những sào huyệt bí mật của bọn hắn, tổ chức nhiều năm, khẳng định có địa đạo chạy trốn khẩn cấp.

Tuy rằng Trung Hoa đường dốc toàn lực xuất động, chẳng qua nhân công vẫn sợ không đủ, mặc dù bao vây cả thôn trang nhỏ, nhưng không ó sơ hở.

Bởi vì không thể xác định miệng địa đạo chạy trốn của tặc nhân, chỉ có thể chia tinh anh cao thủ Trung Hoa đường thành bốn tổ, rải khắp bốn phía, chỉ cần vừa phát hiện có người từ nơi nào đó chui ra, lập tức lên tiếng báo hiệu, triệu tập các tinh anh công kích.