Phong Linh Trung Đao Thanh

Chương 14: Đêm trước ngày hành hình

Mười bốn tháng ba, mưa dầm.

Ở Giang Nam, hiện tại đã là cuối xuân tháng ba cây cỏ đâm chồi nảy lộc.

Ở đây lại vẫn y như trước. Mặt trời âm lạnh, thậm chí có thể giống như mũi kim đâm sâu vào huyết dịch và cốt tủy người ta.

Đặc biệt là mưa, mưa càng khiến người ta sầu muộn. Cho dù có thiên hạ đệ nhất khoái đao, cũng đừng mong chém đứt tới tận gốc rễ ngàn ngàn vạn vạn tơ sầu chết người.

Khí hậu như vầy, lò lửa, nồi nóng, giường ấm, lửa chập chờn nghi ngút, nhiệt phì phà bao bọc, mỗi một thứ đều có thể câu giữ chân người, câu giữ trong nhà, câu giữ kề cạnh thân thê tử.

Trời tối đen, trên đường ít kẻ bộ hành.

Ngoài thành tây một vùng hỗn độn, giống như một bức tranh thủy mặc vụng về kém cỏi.

Ngày hôm đó, có một người lạ từ ngoài vào gục chết dưới chân thành, bị người ta chém một đao đứt làm hai đoạn ngang hông.

Kỳ quái là nửa thân trên của người đó gục trước một bia đá dưới chân thành, nửa thân dưới lại cách xa hơn một trượng.

Nước mưa rửa sạch huyết tích, bùn sình che giấu vết chân, hiện tại không còn lưu hạ một chút manh mối, trên mình người chết cũng không có vật gì có thể giúp người ta tra ra lai lịch thân phần của gã.

Kẻ sát nhân, không còn nghi ngờ gì nữa, là một chuyên gia, giết người nhanh gọn sạch sẽ.

Cho dù có người có thể đoán ra y là ai, cũng tuyệt đối không thể nói ra một chữ.

Thứ hung án đó đương nhiên vĩnh viễn không phá được, cho đến rất lâu sau, mới có người vạch trần chút manh mối.

Đó là một tên vô lại lưu manh, có lúc gian lận bài bạc, có lúc trộm gà bắt chó. Lúc hung án xảy ra, gã đang ở quanh đó.

Căn cứ theo lời gã nói :

--- “Đêm hôm đó vận khí của ta xui cực kỳ, làm chuyện gì cũng không nên hồn, ở nhà còn có mụ vợ mập đang đợi ta đem rượu về tế cái bụng bự của ả”.

--- “Nghe nói ngoài thành tây có một đám đạo tặc đang làm ăn, ta có ý định muốn ẳm tay trên, muốn chơi trò bợm gặp bợm với bọn chúng”.

--- “Đang lúc ta ráng thu hết can đảm mò đến, chợt nhìn thấy một người chạy như bay, đang chạy khơi khơi, người đó bỗng đứt thành hai đoạn, nửa người trên đột nhiên gục xuống, hai chân của nửa dưới vẫn chạy về phía trước”.

--- “Chuyện đó bọn ngươi chưa từng thấy qua, bọn ngươi nói có tà quái không chứ?”

Sau đó gã lại bổ sung thêm.

--- “Lúc đó ta tuy đã ngây người, lại hình như nhìn thấy có một bóng người ngoài bảy tám trượng, cầm một cây dù giấy dầu, đứng đó giống hệt quỷ, cho dù là quỷ bắt hồn do Diêm Vương lão gia phái đến, bộ dạng cũng không đáng sợ bằng người đó”.

Sau đó?

--- “Không có sau đó, sợ rằng cả bên dưới cũng không, ta sợ tới mức té đái ướt nhẹp đáy quần, tới lúc bò càn chạy về mới biết nước tiểu dưới đáy quần đã đông thành băng, cả đồ chơi bên dưới cũng gần như đông thành trụ băng”.

Cho nên hung án đó vẫn là nghi án, hung thủ là ai? Thủy chung đều không có ai biết.

Nếu quả có người biết y là ai, hung án này tuyệt đối có thể đã là đại sự oanh động võ lâm.

* * * * *

Bao nhiêu năm lăn lộn trong Hình bộ, Hồng Sai cũng không biết tiếp nhận bao nhiêu lần, nhưng mỗi đến trước ngày hành hình, Khương Đoạn Huyền vẫn có cảm giác nôn nao đặc biệt. Nhất định phải đợi đến lúc hắn “thử đao”, tâm tình mới có thể ổn định bình tịnh.

Ngày mười bốn tháng ba này cũng không ngoại lệ.

Mưa lạnh u uẩn, khí trời trầm uất, Khương Đoạn Huyền chân mang đôi giày da đế gỗ cao kiểu đời Đường, tay cầm cây dù vải dầu, đi bộ dọc theo chân thành, tuyết đọng đã hóa thành bùn sình, mưa lạnh quất vào mặt như mũi đao.

Trong bóng đêm âm hàn như vầy, hắn có có thể đi đâu? Đi làm gì?

Kỳ thật hắn căn bản không có nơi nào đặc biệt để đi, hắn chỉ bất qua đang tìm một người.

Người đó là ai? Cho đến hiện tại cả chính hắn cũng không biết.

Giá buốt như vầy, đêm lạnh như vầy, hắn từ trong căn phòng ấm cúng đội mưa mà đi, không ngờ chỉ bất quá là vì muốn tìm một người mà cả hắn cũng không biết là ai.

Quái sự đó đại khái cũng chỉ có Khương Đoạn Huyền mới làm được, hơn nữa mỗi lần đến trước ngày hành hình, đều phải làm một lần như vậy, mấy chục năm như một, chưa từng cải biến.

Bùn sình ngập đất, đế giày gỗ nặng nề, lúc Khương Đoạn Huyền hành tẩu lại không có tới một thanh âm, chỉ có mưa lộp độp vỗ về trên cây dù giấy dầu, tiếng vang đó nghe giống như mưa xuân Giang Nam vân vê trên lá sen.

Nhưng hai thứ tình cảm đó lại khác nhau quá nhiều.

Tình ý của Khương Đoạn Huyền càng thê lương, phảng phất cũng từng có một đoạn tàn mộng còn rơi rớt ở Giang Nam.

Ngay lúc đó, hắn nhìn thấy trên bờ tường trước mặt có một bóng người dùng một thứ tư thế kỳ quái phi thường leo xuống.

Mắt Khương Đoạn Huyền lập tức phát sáng.

Hắn nhìn thấy con người đó thi triển một thứ thân pháp khinh công độc môn mà rất ít người trong giang hồ có thể luyện thành, đồng thời cũng nghĩ ra người đó là ai.

Con người đó, không còn nghi ngờ gì nữa, là tên độc hành đại đao thành công nhất trong vòng mười năm gần đây, “Ngũ Thập Lục”, tố án năm mươi sáu lần chưa từng thất thủ.

“Ngũ Thập Lục” đương nhiên không phải là tên thật của gã, chỉ bất quá vì gã hiện tại đã làm tới năm mươi sáu vụ án cực kỳ oanh động, cũng như lúc gã làm tới vụ án thứ ba mươi sáu, người ta gọi gã là “Tam Thập Lục”.

Bởi vì mỗi lần gã phạm án, đều để lại hiện trường một chữ số, giống như sợ người ta quên số lần gã phạm án vậy.

Kế hoạch của gã là “Cửu Thập Cửu”.

Nếu quả không đụng phải Khương Đoạn Huyền, gã vốn thật rất có hy vọng có thể đạt được nguyện vọng.

* * * * *

Trước khi mỗi lần “Ngũ Thập Lục” phạm án, đều triệt để kiểm tra người mình một lần, hoàn toàn triệt để thanh trừ mỗi một đồ vật có thể dùng để truy tra ra thân phận thật của gã.

Cho nên cho dù dưới tình huống xấu nhất, người khác cũng vô phương điều tra ra gã là ai.

Giống như đại đa số người đặc biệt cẩn thận đề phòng, gã lúc nào cũng tính đến trường hợp xấu nhất.

Bởi vì khi gã không đang phạm án, gã tuyệt đối là người được tôn kính phi thường, những người qua lại giao thiệp đều là những bằng hữu có thể diện, hơn nữa gia đình mỹ mãn hạnh phúc, con cái thông minh hiếu thuận, danh dự của gã càng không có tì vết gì để bàn bạc đến.

Cho nên gã tuyệt không chịu để bất kỳ ai có thể đem hòa trộn một “Ngũ Thập Lục” và một người tốt như vậy.

Một điểm đó gã không ngờ đã làm được.

Cho đến nhiều năm sau khi gã chết, danh tánh và thân phận của gã vẫn như trước!

Vẫn là một bí mật.


Trong giang hồ chưa từng có ai có thể phơi bày quá khứ của “đại đạo Ngũ Thập Lục”, bọn bằng hữu của gã chưa bao giờ hoài nghi phẩm cách của gã, con cái của gã vĩnh viễn bảo trì niềm kính ái và hoài niệm.

Bởi vì vô luận nói theo phương diện nào, vị “Ngũ Thập Lục” tiên sinh đó đều không thể coi là một người quá xấu.

Gã tịnh không sợ người khác nhìn thấy thân pháp khinh công đặc dị phi thường đó, bởi vì từ phương diện đó tuyệt đối vô phương truy tra ra lai lịch của gã.

Càng quan trọng hơn là gã đối với thứ khinh công đó luôn có một ánh vinh quang yêu quý vô phương giải thích.

Gã vô danh vô tánh, chưa bao giờ khoe khoang, chỉ có thứ khinh công đó mới đủ giúp gã nhẫn nhịn bảo lưu trong tâm mình một chút cảm giác hư vinh.

Thứ cảm giác đó giống như một tiểu cô nương vận áo mới nhốt mình trong phòng, một mình ngắm mình qua gương, nửa hy vọng người khác có thể nhìn thấy mình, nửa hy vọng không bị người ta nhìn thấy, cho dù rõ ràng biết người ta nhìn không thấy, trong tâm mình vẫn có cảm giác rất khoái trá.

Lần này tâm tình của gã cũng như vầy.

Mưa lạnh đêm đen, gã không bao giờ tưởng được lúc gã leo xuống tường thành, bên dưới đã có người đang đợi gã.

* * * * *

Một người vừa cao vừa gầy, cầm cây dù giấy dầu xếp hờ, đứng trong mưa gió như quỷ hồn, ngoại trừ gió thổi vạt áo phất phơ ra, toàn thân trên dưới không động đậy một chút, thậm chí cả hô hấp đều đã hoàn toàn đình chỉ.

Hơi thở của “Ngũ Thập Lục” cũng lập tức đình chỉ, tận lực nhín tốc độ leo xuống của mình giảm đến mức tối đa.

Gã đã phát hiện lần này đụng phải một đối thủ cực kỳ đáng sợ.

Chỉ có cao thủ chân chính mới có thể bình ổn như vậy, tĩnh tại như vậy, chưa đến lúc tất yếu tuyệt bất động.

--- Có lúc bất động còn đáng sợ hơn động.

Đó không phải là lời nói bậy.

Cũng không phải nói đùa.

Bùn dưới đất tuy dày, “Ngũ Thập Lục” nếu quả đề khởi một luồng hơi, vẫn có thể đứng rất khinh xảo.

Nhưng hiện tại gã lại chôn hai chân trong bùn, gã vừa hạ mình xuống đã đứng yên bình ổn. Bởi vì khi gã hạ mình xuống, tinh khí đã gần kiệt, đã không thể công, cũng không thể thoái.

Gã chỉ còn nước thủ, đứng yên để thủ.

Gã nhìn không thấy mặt đối phương, Khương Đoạn Huyền lại đang chằm chằm nhìn gã dưới cây dù, tròng mắt co thắt.

- “Ta biết ngươi không nhận ra ta, ta lại nhận ra ngươi” - Khương Đoạn Huyền thốt - “Hiện tại ngươi đại khái vẫn không phải là Ngũ Thập Thất, vẫn là Ngũ Thập Lục”.

Gã tuyệt không phải là người dễ dàng giật mình.

- “Vụ án thứ năm mươi bảy ta còn chưa làm, cho nên hiện tại trên người ta cả một cắc bạc cũng không có” - Gã thốt - “Cho nên đêm hôm nay ta có lẽ đã khiến ngươi thất vọng”.

- “Ngươi lầm rồi” - Khương Đoạn Huyền hững hờ thốt - “Ngươi đã lầm từ đầu”.

- Ồ?

- “Ngươi không nên đến đây, cũng không nên để lộ khinh công của ngươi, càng không nên để ta nhìn thấy” - Khương Đoạn Huyền thốt = “Đặc biệt không nên là đêm hôm nay”.

- Tại sao?

- “Bởi vì đêm hôm nay ta nhất định phải đi tìm một người để thử đao của ta” - Khương Đoạn Huyền đáp - “Hiện tại ta đã tuyển chọn ngươi”.

- Bọn ta có thù gì không?

- Không.

- Vậy ngươi sao lại chọn ta?

- Bởi vì ngươi đáng chết.

Khương Đoạn Huyền từ từ hạ dù, để lộ đô mắt lạnh buốt như mũi đao :

- Ta luôn luôn chỉ chọn người đáng chết để thử đao của ta, trên đao của Bành tiên sinh chỉ có máu ác nhân.

Tròng mắt của Ngũ Thập Lục bỗng co thắt, lại giãn ra liền :

- Bành Thập Tam Đậu?

- Phải, chính là ta.

- “Nhưng Bành Thập Tam Đậu giết người chưa từng phải thử đao” - Ngũ Thập Lục thốt - “Lãng tích giang hồ, giết người trong ngõ hẹp, giữa biển xanh, cũng vô phương thử đao”.

Gã nhìn chằm chằm vào tay đối phương :

- Người trước khi sát nhân có thể đi kiếm người thứ ba để thử đao, thông thường đều không ở giang hồ.

- Không ở giang hồ thì ở đâu?

- Ở Hình bộ.

Ngũ Thập Lục thốt :

- Nghe nói tổng chấp sự Khương Đoạn Huyền ở Hình bộ mỗi lần hành hình, đêm trước đó, trong thành đều có thêm một cô hồn chết thảm.

Ánh mắt Khương Đoạn Huyền càng trong vắt, phảng phất đã biến thành hai khối phỉ thúy, cơ hồ đã gần như thấu suốt.

Ngũ Thập Lục tịnh không tránh né mục quang của hắn, trong tâm trái lại đã cảm thấy một thứ khoan khoái tàn khốc, một thứ cảm giác tự giải thoát.

Hiện tại gã đã biết Khương Đoạn Huyền là Bành Thập Tam Đậu, nhưng vĩnh viễn không nói được với ai bí mật đó.

Lúc đó, đao của Khương Đoạn Huyền đã ra khỏi vỏ, hàn quang trên lưỡi đao giống như ánh mắt của hắn.

Lúc đó, đao quang của hắn phảng phất đã hoàn toàn dung nhập vào thân thể, huyết dịch, hồn phách của hắn * * * * *

Đao của Khương Đoạn Huyền trui rèn trăm lần, hơn nữa còn dùng một thứ phương pháp tôi luyện chưa có ai có thể thám dò được bí quyết trong đó.

Độ cứng và độ sắc bén của thanh đao đó có lẽ có thể coi là thiên hạ vô song, nhưng khi lưỡi đao chém ngang hông người ta, cảm giác lại ôn nhu dị thường, ôn nhu đến mức giống như một bàn tay thô nhám bóp giữ nhũ phòng mềm mại của một cô gái trẻ.

Lưỡi đao vừa phập vào hông, tròng mắt của Khương Đoạn Huyền giãn nở, mỗi một bộ phận trên dưới toàn thân hắn cũng mềm mại thư thả giữa phút giây đó.

Mục đích của hắn đã đạt được.

* * * * *

Nước nóng trong bồn gỗ đã chuẩn bị xong, độ nóng của nước thường nóng hơn nhiệt độ thân người một chút.

Ngâm mình trong nước nóng khoảng một khắc luôn luôn khiến cho tâm thần người ta thư thái, dung quang hoán phát.

Thứ bồn gỗ đó ở Phù Tang gọi là “phong lữ”, là một thứ dụng cụ tắm gội, cũng là nơi đại đa số nam nhân hưởng thụ nhất, thậm chí còn dễ dàng khiến cho người ta hứng thú hơn so với rượu thơm và nghệ kỹ.

Khương Đoạn Huyền đến Đông Lưu kết bạn cùng đám nam nhân ở dó chưa tới ba tháng, đã hứng thú với cái bồn gỗ đó cực kỳ.

Cho nên hắn mới đặc biệt mua một cái bồn gỗ vận hồi về Trung Nguyên.

Hông Ngũ Thập Lục bị chém đứt, chân phóng chạy, thân ngã gục, máu tươi bắn ra, chân còn chạy, người đã chết, Khương Đoạn Huyền đều đã không còn nhớ nữa.

Hiện tại hắn đã quên hết vạn sự vạn vật trên thế gian.

Bởi vì hiện tại hắn đã hoàn toàn thả mình xâm nhập phong lữ, nước ấm cũng khiến cho hắn thỏa mãn phi thường, thứ cảm giác đó giống như một nam nhân thả mình òa vào lòng nữ nhân mà mình yêu thương nhất.

Hiện tại còn một canh giờ mới đến bình minh, hắn hy vọng mình còn có thể ngủ một chút, đợi đến sau khi hành hình xong, hắn còn có tinh thần đi uống một chung trà, ực một ngụm rượu, nướng vài miếng thịt cừu, hâm hai hồ rượu ngon chống lạnh.

Chỉ tiếc hắn không ngủ được.

Sau khi “thử đao”, Khương Đoạn Huyền luôn luôn rất mau chóng lạc vào giấc ngủ, thời gian có thể ngủ tuy không nhiều, nhưng ngủ được một canh giờ còn hơn là không ngủ.

Khi thử đao, sinh tử treo đầu cọng tóc, thử đao xong là hoàn toàn thả mình thong dong.

Dưới tình huống đó, thông thường hắn chỉ cần nhắm mắt là lập tức ngủ liền, nhưng lần này mắt của hắn vừa nhắm đã giương lên lại, bởi vì trong tâm hắn chợt có một thứ cảm giác rất kỳ quái.

Thứ cảm giác đó giống như cảm quan thứ sáu của dã thú, mỗi lần sự an toàn của hắn bị uy hiếp, lúc sinh hoạt riêng tư của hắn bị xâm phạm, trong tâm hắn đều có thứ cảm giác đó, lần này cũng không ngoại lệ.

Đợi đến khi hắn mở mắt, nàng đã đứng trước mặt hắn, vận một bộ y phục trắng như tuyết, trong nét mỹ lệ không gì so sánh được lại kéo theo vẻ thần bí làm cho người ta dựng tóc gáy, khiến cho nàng nhìn giống như một tiên tử, lại giống như một u hồn.

* * * * *

Vì muốn làm cho mình có thể có thứ cảm giác hoàn toàn cách biệt với nhân thế, Khương Đoạn Huyền đem phong lữ bày tuốt hậu viện của một căn tiểu ốc hoàn toàn độc lập, mỗi lần tắm gội, hắn đều cài khóa chặt cửa trong nhà.

Hôm nay đáng lẽ cũng không ngoại lệ.

Nhưng hiện tại trong nhà rõ ràng có một nữ nhân xuất hiện, đứng bên cạnh cái kỷ nhỏ nơi hắn đặt quần áo, đang dùng một ánh mắt vừa ôn nhu vừa lãnh khốc nhìn thẳng hắn.

Độ ấm của nước trong bồn tuy không khác biệt gì hồi nãy, da thịt trên người Khương Đoạn Huyền vốn đã hoàn toàn thư thái lại đã căng cứng.

Hắn hoàn toàn lõa thể.

Nàng không nhìn thấy, nhưng nàng biết.

Hoàn toàn lõa thể trước một nữ nhân xa lạ cao quý mỹ lệ, trong tâm Khương Đoạn Huyền đột nhiên có một thứ khuất nhục tự ti khôn tả, đôi mắt bén nhọn như mắt mèo của nữ nhân đó phảng phất đã xuyên thấu bồn gỗ, nhìn thấu đáo những nơi xấu xa nhất trên người hắn, thậm chí cả những cái bớt và ghẻ thẹo trên người hắn đều nhìn thấy rõ.

Thứ cảm giác đó khiến cho hắn phẫn nộ vô cùng, chỉ bất quá hắn còn có thể nhẫn nhịn, cho nên hắn chỉ lạnh lùng nhìn trả, đã không động, cũng không mở miệng.

Hắn nhất định trước hết phải tìm hiểu cho rõ mục đích nàng đến đây, rồi mới có thể quyết định mình nên làm gì.

Nữ nhân đó đương nhiên không thể chỉ vì coi hắn tắm mà đến, hắn đương nhiên không thể trần truồng như vầy nhảy ra khỏi bồn gỗ giết người.

--- Xem chừng rất ít có người có thể huy đao sát nhân lúc hoàn toàn lõa thể.

Nữ nhân như bóng u linh trong mắt chợt lộ xuất một thứ cười cợt mộng mơ, sau đó mới dùng một thanh âm ưu nhã phi thường nói với Khương Đoạn Huyền.

- “Khương tiên sinh sau khi thử đao trong mưa gió, có thể về đây tắm gội nước nóng thật sự là một hưởng thụ đáng quý” - Nàng nói - “Ta thật không nên đến quấy rầy ngươi”.

Khương Đoạn Huyền lạnh lùng nhìn nàng, đợi cho nàng nói hết.

- “Nhưng ta phải đến tìm ngươi, cũng không có lúc nào tốt bằng lúc này” - Nàng nói - “Bởi vì hiện tại nhất định là lúc tâm ngươi mềm yếu nhất”.

Khương Đoạn Huyền không thể không thừa nhận quan sát của nữ nhân đó sắc bén, ý nghĩ chính xác, vô luận là ai lõa thể nằm ngâm mình trông bồn nước nóng sau khi giết người, tâm trường đều có thể biến thành mềm yếu hơn.

- Ta đến vào lúc tâm ngươi mềm yếu nhất, đương nhiên là vì ta có chuyện muốn cầu ngươi.

Khương Đoạn Huyền chung quy đã mở miệng :

- Chuyện gì?

- “Hôm nay đã là ngày rằm, ta biết giờ ngọ hôm nay ngươi phải đi giết một người” - Nàng thốt - “Ta cầu ngươi đừng giết hắn”.

- Ngươi cũng biết người ta phải giết là ai?

- Ta biết.

- Ngươi là thân nhân của hắn?

- Không phải thân nhân, mà là cừu nhân.

- Đã là cừu nhân, sao còn muốn cứu hắn?

Trong ánh mắt có lúc nhìn như mộng mơ, có lúc nhìn như mắt mèo, bất chợt dâng trào một màn máu đỏ tươi đáng sợ, mỗi một tia máu đều tôi luyện vô số nét oán độc cừu hận, thâm nhập tận cốt tủy và linh hồn nàng.

- Ta muốn cứu hắn, chỉ bất quá vì ta không muốn để hắn chết sớm như vậy.

Khương Đoạn Huyền chưa từng tưởng tượng niềm oán độc trong tâm một người lại có thể thâm sâu như vậy, cho đến khi hắn nhìn thấy ánh mắt của nàng.

Nhìn thấy ánh mắt đó, có rất nhiều chuyện Khương Đoạn Huyền bất chợt hoàn toàn minh bạch.

- Ngươi là Nhân Mộng phu nhân - Phải, là ta.

- Ngươi biết người ta phải giết là Đinh Trữ?

- “Phải” - Nhân Mộng cười lạnh - “Vi Hiếu Khách và Mộ Dung Thu Thủy chỉ bất quá là hai con heo, bằng vào bọn chúng mà cũng muốn lừa gạt ta?” - Trong thanh âm của nàng cũng ngập tràn nỗi oán độc - “Ta có thể làm bọn chúng hối hận, ta có thể đem lời nói cùng đầu lưỡi của bọn chúng nhét trả vào bụng chúng”.

Một nữ nhân cao nhã mỹ lệ như vậy, không ngờ có thể nói ra những lời đó, vô luận là ai nghe được cũng giật mình kinh hãi.

Khương Đoạn Huyền chằm chằm nhìn nàng rất lâu mới có thể khôi phục lại sự bình tĩnh.

- Ngươi phải biết, ta chỉ bất quá là một đao phủ thủ, chỉ bất quá là một công cụ giết người, người khác muốn ta giết người, ta không thể không giết.

- Ta biết.

- Ngươi đã biết thì cũng nên minh bạch ta căn bản không thể làm giùm ngươi chuyện đó.

- Ta cầu ngươi vì ta mà làm, đương nhiên ngươi nhất định có thể làm được.

- Ta có thể vì ngươi mà làm gì?

Ánh mắt và thanh âm của Nhân Mộng đã khôi phục lại nét nhu mỹ.

- “Khương tiên sinh, ta nghe người ta nói qua về đao pháp của ngươi, đao trong tay ngươi giống như đã biến thành sống, hơn nữa còn có mắt, có cảm giác, cho nên nếu quả ngươi muốn dùng đó đi cạo sạch hai hàng lông mày của người ta, nó tuyệt đối không cạo ba hàng, cũng không thể chỉ cạo một hàng”.

Nàng nói tiếp :

- Nếu quả ngươi dùng nó sát nhân, người đó đương nhiên chắc chắn chết, không còn nghi ngờ gì nữa, nói một cách khác, nếu quả ngươi còn muốn lưu cái mạng của hắn lại, người đó đương nhiên không chết được.

Câu trả lời của Khương Đoạn Huyền như búa đóng vào đinh :

- Người đến pháp trường, còn có mạng ở đâu nữa.

- “Ta biết khi một người vào pháp trường, không thể giữ mạng” - Nhân Mộng thốt - “Ta chỉ muốn ngươi lưu lại cho hắn một khẩu khí, chuyện khác đều không cần ngươi lo tới”.

- Một khẩu khí?

- “Chỉ cần hắn còn có một khẩu khí, ta có thể khiến hắn sống” - Thanh âm của Nhân Mộng càng ôn nhu - “Ta đương nhiên cũng biết, cái giá cho một khẩu khí đó nhất định cao phi thường”.

Nàng dịu dàng nhìn Khương Đoạn Huyền :

- Nhưng ta nhất định có đủ để trả, hơn nữ nhất định trả cho ngươi.

Khương Đoạn Huyền chợt cười.

- “Ta tin ngươi, ngươi lúc nào cũng có thể mang một số tiền rất khả quan đến, chính ngươi lúc nào cũng có thể cởi bỏ y phục leo vào bồn nước của ta” - Hắn nói - “Nữ nhân như ngươi, có ai có thể cự tuyệt chứ?”

Hắn tự mình trả lời vấn đề không thể coi là vấn đề đó.

- “Ta có thể” - Khương Đoạn Huyền đáp - “Cho dù nam nhân trong thiên hạ đều không thể cự tuyệt ngươi, ta cũng là ngoại lệ”.

Nhân Mộng cũng cười, cười cực kỳ mê hồn.

- “Ngươi thật sự có thể cự tuyệt ta? Ta không tin” - Nàng thốt - “Bằng vào đao pháp của ngươi, bằng vào thân thủ của ngươi, có lẽ ngươi thật sự có thể coi tiền tài như đất cát, nhưng còn ta?”

Nàng thật sự là một nữ nhân mỹ lệ phi thường, không những đẹp đến mức làm ngươi ta tâm động, mà còn đẹp đến mức ly kỳ.

Bởi vì cái đẹp của nàng giống như kim cương, có thể chiếu ngời trên nhiều mặt.

Theo một phương diện mà nói, nàng là một nữ nhân yếu nhược phi thường, mỹ lệ thon thả làm sao, giống như một món đồ sứ tinh mỹ, cả đụng cũng không thể đụng, vừa đụng là vỡ liền.

Tay nàng, chân nàng, mắt cá chân của nàng, cổ nàng, đều có thể khiến cho người ta có thứ cảm giác đó.

Trên phương diện khác, nàng lại là người có lý trí phi thường, tuy đẹp, nhưng lại có trí tuệ, có nguyên tắc, hơn nữa kiên cường quả đoán, một khi hạ quyết tâm, không có một người nào, không có một chuyện nào có thể cải biến.

Từ đôi mắt sáng ngời trong vắt của nàng, từ đường nét môi miệng của nàng, đều có thể nhìn ra.

Nhưng biến hóa trong ánh mắt của nàng lại nhiều làm sao, mau chóng làm sao, làm cho người ta căn bản không có cách nào nắm chắc được.

Đợi đến khi nàng hoàn toàn lõa thể, nàng lại biến thành một nữ nhân hoàn toàn khác biệt.

Một nữ nhân dâng trào dã tính và dục vọng, toàn thân trên dưới mỗi một bộ phần, mỗi một phân da thịt đều phảng phất đang bừng cháy trong ngọn lửa dưới địa ngục, giờ nào phút nào cũng có thể thiêu sống nam nhân.

Chân nàng, hông nàng, độ nhún của thân thể nàng, bộ ngực đầy đặn chắc nịch của nàng, đều có thể chứng minh điểm đó.

Hiện tại nàng đã đem điểm đó chứng minh cho Khương Đoạn Huyền thấy.

Nhìn thấy thân thể lõa lồ của nàng, cả Khương Đoạn Huyền cũng cảm thấy tim mình càng lúc càng đập mạnh.

Một năm bốn mùa tắm gội trong suối lạnh, hít thở không khí tươi mát giữa sơn dã, nhún nhảy lúc khoái mã phi nhanh, điều tức lúc tĩnh tọa, khiến cho mỗi một phân da thịt trên toàn thân nàng đều tràn trề tính đàn hồi và sức sống.

Bên dưới bề ngoài thon thả mỹ miều, tàng ẩn một tòa núi lửa lúc nào cũng có thể hủy diệt người ta.

Khương Đoạn Huyền thở dài.

- “Nhìn thấy nàng, ta mới minh bạch ý tứ của vưu vật là gì” - Hắn nhịn không được phải nói với nàng - “Nàng là vưu vật trời sinh, so sánh với nàng, nữ nhân khác giống như đứa bé còn chưa phát dục”.

Nhân Mộng thản nhiên hỏi :

- Vậy hiện tại ngươi có muốn ta leo vào bồn tắm của ngươi không?

- Không muốn.

- Ngươi vẫn không muốn?

- “Ta không có cách” - Khương Đoạn Huyền đáp - “Ta là thiên yêm”.

Đó là chuyện tai tiếng của nam nhân, đại đa số nam nhân không bao giờ nói ra, Khương Đoạn Huyền lại nói ra rất thư thả du khoái.

Hắn thậm chí còn giải thích :

- Ý tứ của thiên yêm là muốn nói nam nhân đó vừa sinh ra đã là thái giám.

Mắt Nhân Mộng có biến đổi, thanh âm thở dài lại rất ôn nhu.

- “Khương tiên sinh, ngươi thật sự đáng thương, hiện tại ta mới biết ngươi là người đáng thương làm sao” - Nàng thở dài - “Người đáng thương như ngươi, thật sự thà chết còn hơn”.

Khương Đoạn Huyền cũng thở dài :

- Chỉ tiếc ta luôn không chịu chết.

* * * * *

Vô luận là Khương Đoạn Huyền cũng được, là Bành Thập Tam Đậu cũng được, đều là người lúc nào cũng có thể chết, trên thế giới này cũng không biết có bao nhiêu người muốn cái đầu của hắn.

Nhưng cho đến hiện tại, đầu của hắn không ngờ vẫn còn.

Một người lúc nào cũng có thể chết, không ngờ còn chưa chết, luôn luôn không thể không có lý do.

Tư thế của Khương Đoạn Huyền nằm trong bồn tắm chừng như còn thoải mái thư thả hơn hồi nãy, nước trong bồn cũng chừng như càng nóng hơn hồi nãy.

- Mỗi sáng sớm ta vừa tỉnh dậy là nghĩ: hôm nay có người đến giết ta không? Nếu quả có người đến giết ta, là người nào? Dùng phương pháp nào? Thủ pháp sát nhân của y là thứ phương thức đặc biệt nào?

- “Sáng sớm hôm nay ngươi cũng có nghĩ qua?” - Nhân Mộng hỏi.

- “Mỗi ngày ta đều nhất định phải nghĩ qua, hơn nữa phải suy nghĩ qua mỗi một chi tiết tận tường thấu triệt” - Khương Đoạn Huyền đáp - “Lúc thường ta đều nghĩ, nếu quả có người muốn xông vào lúc ta đang tắm để giết ta, có thể dùng phương pháp gì?”

Hắn nói tiếp :

- Hạ độc trong nước là một phương pháp rất tốt, trước hết lúc ta không có mặt trong nhà hạ độc trong nước, đợi đến khi ta leo vào bồn gỗ, độc tính xâm nhập theo đường lỗ chân lông, bất tri bất giác có thể lấy mạng ta.

Hắn nhìn Nhân Mộng :


- Phương pháp đó có nên gọi là tốt không?

- Không tốt.

- Không tốt? Không tốt chỗ nào?

- Ngươi là Khương Đoạn Huyền, không phải một tên hồ đồ, nếu quả mỗi lần trước khi tắm không kiểm tra xem nước có độc không, hiện tại ngươi chỉ sợ đã chết trong bồn tắm từ lâu.

Nhân Mộng thở dài một hơi :

- Kỳ thật ta cũng đã nghĩ qua, phương pháp như vậy vốn không thể dùng đối phó ngươi.

Khương Đoạn Huyền lập tức hỏi nàng :

- Ngươi nghĩ phương pháp nào mới hữu dụng?

Nhân Mộng cười cười, coi như là trả lời.

Khương Đoạn Huyền cũng không hy vọng nàng có thể hồi đáp, lại mau chóng nói tiếp.

- “Nếu quả có một nữ nhân có mỵ lực phi thường đứng trước mặt ta thoát y, hấp dẫn sự chú ý của ta, lại mai phục sau lưng ta hai ba tên sát thủ nhất lưu, dùng vũ khí bén nhọn lợi hại nhất đâm chết ta” - Hắn thốt - “Lúc đó thân thể ta đang trần truồng, tay không tấc sắt, mắt lại đang ngấu nghiến sắc nước hương trời, cả thái giám cũng nhịn không được phải nhìn mỹ nhân hai lượt”.

Khương Đoạn Huyền chằm chằm nhìn vào mắt Nhân Mộng.

- “Dưới tình hình đó, ta làm sao có thể chống đỡ một chiêu trí mệnh của bọn chúng?” - Hắn hỏi Nhân Mộng - “Ngươi nói phương pháp đó dùng đối phó ta có hữu dụng không?”

- “Hữu dụng, đương nhiên hữu dụng” - Nhân Mộng hững hờ thốt - “Chỉ bất quá ta cũng không dùng tới”.

- Tại sao?

- Bởi vì địa phương này không được.

Căn nhà gỗ nho nhỏ đó chỉ có một cánh cửa nhỏ, bốn bề đều không có cửa sỏ, trừ phong lữ rất lớn ra, không gian xung quanh lại có hạn, không thể bị người ta tập nhập, cũng không thể có người mai phục.

Nhân Mộng nói :

- Ta không dùng phương pháp đó vì nó căn bản dùng không được.

Khương Đoạn Huyền thở dài :

- Vậy ta cũng không nghĩ ra ngươi thật ra là dùng phương pháp nào?

Nhân Mộng không hồi đáp, cùng bất tất phải hồi đáp.

Hồi đáp câu hỏi của Khương Đoạn Huyền là một tiếng “bốc” vang vọng, sáu ngọn trường mâu xuyên vách đâm vào.

Ngoài vách bên trái đâm vào ba ngọn, ngoài vách bên phải cũng ba ngọn, sáu ngọn trường mâu đâm xuyên vách gỗ, chỉ nghe “bốc” một tiếng, có thể nhìn thấy cả sáu ngọn cùng trong một sát na phóng vào.

Cơ hồ cũng đồng nhất cùng một sát na đó, lại nối tiếp thêm một tiếng “bốc”.

Tình huống đó không khó tưởng tượng ra. Chính giữa, thân mình lăng không từ phía tả xoay mình bay về phía hữu, đao trong hữu thủ đã từ bên trên chém xéo vào vách gỗ bên trái, xuyên qua vách gỗ nơi trường mâu đâm tới.

Lưỡi đao hoạch phá vách gỗ, ngoài căn nhà gỗ lập tức vang lên ba tiếng la thảm, ba tiếng đồng loạt như một tiếng.

Khương Đoạn Huyền xoay người, dùng chân phải nhún đạp vách trái, hoành phi về phía phải, trường đao chém qua nơi trường mâu xuyên nhập vách phải.

Lưỡi đao chém ngập, tiếng la thảm thiết ngoài ốc lập tức hòa cùng tiếng la thảm hồi nãy, hỗn hợp thành một tiếng.

Đao hắn nhanh, tiếng la thảm dai dẳng, cho nên sáu tiếng mới có thể hòa trộn thành một, tiếng la còn chưa ngưng, màn nước rơi rãi, người của hắn đã ngồi lại trong bồn.

Trong bồn vẫn có nước.

Trường mâu tuy xuyên thủng cái bồn gỗ đó thành sáu lỗ, nhưng thân trường mâu vẫn ghim kín lỗ, giống như sáu cái nút bịt kín sáu lỗ trên bồn gỗ, không cho nước chảy ra ngoài.

Nhân Mộng cũng chừng như bị một cái nút bịt chận, hô hấp và huyết dịch đều bị tắt nghẽn, người cũng động không được.

Bộ dạng của Khương Đoạn Huyền xem ra lại càng thư thái hơn.

Cái bồn gỗ dựa theo cách thức chế tạo “phong lữ” mà làm thành, thể tích lớn phi thường, dung lượng cũng cực cao, tuy nước có bắn ra, lại rỉ ra, nước trong bồn vẫn còn đầy, vẫn đủ ấm.

Khương Đoạn Huyền nhíu mắt, phảng phất đang ngủ.

Hắn biết lần này khi mở mắt ra, tuyệt không còn nhìn thấy có người đứng trước mặt hắn.

Chỉ nghe thấy Nhân Mộng nói :

- Ta biết trong giang hồ trước đây có một nữ nhân hữu danh phi thường, cả lúc đi tắm cũng mang theo vũ khí.

---- Trường mâu từ vách bên trái đâm vào, vừa xuyên qua bồn gỗ bên trái, cũng cùng lúc với trường mâu từ vách phải xuyên qua bồn gỗ bên phải, tạo thành tiếng “bốc” thứ nhất, sáu ngọn trường mâu chia nhau từ tả hữu hai bên bồn gỗ xuyên qua, người ngồi tắm trong bồn gỗ sao vẫn còn sống?

Tiếng “bốc” thứ nhì đương nhiên là tiếng trường mâu đâm vào thân thể người đó mà phát ra.

Tình huống vốn đáng lẽ là như vậy, Khương Đoạn Huyền vốn đáng lẽ đã bị đâm chết trong bồn gỗ giữa một sát na đó.

Nhưng tình huống lại khơi khơi không phải như vậy.

Trường mâu từ ngoài tường đâm vào, lúc vừa xuyên thấu bồn gỗ, đao của Khương Đoạn Huyền đã động.

Hắn phản thủ rút đao.

Lưỡi đao hướng ra ngoài, bằng vào một tư thế kỳ quái phi thường trong bồn gỗ, toàn thân quay một vòng.

Màn nước bắn tóe lên, đầu mâu gãy đoạn, rớt chìm xuống nước.

Tiếng “bốc” thứ nhì là thanh âm lúc hắn huy đao chém đứt đầu mâu, một đao chặt đứt cả sáu ngọn trường mâu, không ngờ cũng chỉ vang lên một tiếng “bốc”.

Đao nhanh làm sao.

Màn nước bắn lên, người của Khương Đoạn Huyền cũng từ bồn gỗ bay lên, chui vào trong màn nước như rèm châu.

Khương Đoạn Huyền lại nghe thấy mình nói :

- Ta biết ả, tên của ả là Phong Tứ Nương.

- “Nghe nói ả là tình nhân của Tiêu Thập Nhất Lang” - Nhân Mộng cố ý dùng thứ thanh âm chua ngoét hỏi - “Còn ngươi? Ngươi có quan hệ gì với ả?”

- Ta sao lại có quan hệ với ả?

- Bởi vì ngươi cũng như ả, cả lúc tắm cũng mang theo đao.

Khương Đoạn Huyền tịnh không có ý muốn giết Nhân Mộng, trên sự thật, hắn đã bắt đầu có điểm thích nữ nhân đó.

Nữ nhân si tâm thông thường có thể khiến cho nam nhân tôn kính, cho nên sự kiện lần này kết thúc như vậy, chỉ bất quá lưu lại sáu ngọn trường mâu bị chém đứt, và mười hai bàn tay nắm chặt cán trường mâu rơi rớt bên ngoài căn ốc gỗ, mười hai bàn tay bị một đao của Khương Đoạn Huyền chém đứt.

* * * * *

Lúc đó kỳ thật đã là bình minh của ngày rằm tháng ba. Khoảng thời gian đến cái chết của Đinh Trữ đã quá tiếp cận.

Lúc đó Bạn Bạn cũng đang làm bạn với quỷ.

Tất cả mọi chuyện xem ra đều không thể có bất kỳ cải biến gì.