Phong Cuồng Đích Tác Gia

Quyển 1 - Chương 21: Tỏ tình

Tựa như nghi thức bàn giao, Chu Phóng đem Đoan Mộc Ninh giao cho cha cậu.

So với sự mất mát trong lòng, quan trọng hơn là cậu ấy có thể thoát khỏi “ma chưởng” của mình, trưởng thành trong hoàn cảnh tốt hơn.

Cha cậu ấy sẽ yêu thương cậu ấy hơn, Chu Phóng hiểu rõ, Đoan Mộc Ninh ngoài miệng nói không cần người cha này, nhưng trong tận đáy lòng cậu vẫn luôn khao khát có một người cha.

Như vậy cũng tốt, cậu ấy có thể đạt được nguyện vọng, mình cũng có thể yên lòng.

Mấy năm nữa trưởng thành rồi, không biết cậu ấy còn nhớ mình hay không?

Chu Phóng hít một hơi thật sâu, lại chậm rãi thở ra, đột nhiên cảm thấy con người đang bi thương này thật xa lạ, liền thông suốt nở nụ cười, nhặt một vỏ lon bên đường, nhắm chính xác thùng rác đá vào.

Mấy ngày sau là lễ trao giải của giải thưởng văn học lớn, được cử hành tại Bắc Sơn.

Chu Phóng nằm trong top ba, sau khi nhận thư mời thì lập tức xuất phát đi đến thành phố bên cạnh.

Ngồi trên xe bus, trong lòng đang nghĩ lại lúc trước khi bước lên xe, ánh mắt Đoan Mộc Ninh không biết đang che dấu cảm xúc gì, đứng lẫn trong đám đông mọi người đến tiễn.

Có lẽ sau khi hắn lấy giải thường về thì Đoan Mộc Ninh đã cùng cha đi mất rồi.

Ừ, kỳ thật như vậy cũng tốt, sẽ xem cái ôm vừa rồi như lời tạm biệt, mặc dù là một lúc miễn cưỡng ôm thật nhiều người, nhưng ngón tay mình lại nhẹ nhàng đặt trên vai cậu ấy vỗ vỗ.

Lúc Chu Phóng lấy giải thường trở về, tin tức tuyển thẳng vào đại học cũng được công bố.

Giáo sư khoa Trung văn của đại học Thiên Hà rất thích hắn, sau khi cùng nhà trường trao đổi qua, Chu Phóng liền đồng ý.

Lúc mọi người đang bận rộn sứt đầu mẻ tráng cho thi tốt nghiệp thì Chu Phóng vì đã xác định được vào thẳng đại học, nên vô cùng nhàn hạ, cả ngày ngồi trong văn phòng Bách Xuyên xã xử lý chuyện báo trường, hơn nữa cùng mọi người chọn ra một xã trưởng mới thích hợp.

Đến lúc xế chiều, đang nằm một mình mệt mỏi trên ghế salon, đột nhiên nghe tiếng đập cửa dồn dập.

Lúc mở cửa, nhìn thấy người đứng trước mặt là Đoan Mộc ninh, còn nghĩ là bị hoa mắt.

Trầm mặc một lúc lâu, Đoan Mộc Ninh mở miệng nói, “Tôi muốn nói chuyện với anh, có được không?”

Nhớ lại lần đầu gặp nhau, cậu ấy cũng dùng ngữ khí đạm mạc như thế này.

Chu Phóng gật đầu, đi theo cậu ấy tới bờ sông cạnh trường học.

“Cha cậu… Đến tìm cậu rồi chứ?” Chu Phóng hỏi.

“Ừ, tôi cự tuyệt rồi.” Đoan Mộc Ninh bình đạm trả lời.

Lúc bọn họ đến tìm, Đoan Mộc Ninh liền hiểu được là Chu Phóng bán cậu đi rồi, là Chu Phóng đem cậu giao cho người cha xa lạ kia.

Tuy sớm đã biết hắn không muốn ở cùng mình nữa, nhưng khi nghe được từ miệng nam nhân kìa nói, “Ta và Chu Phóng đã bàn bạc qua”, trong lòng vẫn rất khó chịu.

Hắn gấp gáp tống mình đi, Đoan Mộc Ninh tuy không rõ nguyên nhân, nhưng có thể đoán được, là hắn không muốn cùng “đứa nhỏ” lúc nào cũng ỷ vào hắn tiếp tục sống chung nữa.

Một bên thì chiến tranh lạnh với cha, lại nghe được bạn học nói hắn tham gia lễ trao giải.

Chu Phóng mang theo huy chương vàng chói mắt trở về, đồng thời mang cho trung học Nhân Xuyên danh tiếng có người đoạt giải nhất cuộc thi văn học lớn, lúc đó tin tức hắn được tuyển thẳng vào đại học cũng được công bố.

Đại học Thiên Hà nghe nói là một trong những trường tốt nhất.

Khoa Trung văn, cũng là một trong những khoa văn mà mọi người tranh nhau sứt đầu mẻ trán để được vào.

Đoan Mộc Ninh nhìn Chu Phóng vui vẻ, đồng thời cũng định được mục tiêu cho mình, tương lai phải cố gắng thi đỗ vào trường của bọn họ, làm niên đệ của hắn, đến lúc đó Chu Phóng không còn lý do gì để nói mình là trẻ con nữa…

[niên đệ: đàn em năm dưới]

Đoan Mộc Ninh vì có mục tiêu để phấn đấu mà trở nên vui vẻ hơn, nhưng lại bị một số lời đồn làm cho đầu óc hỗn loạn.

Khoa Trung văn có rất nhiều mỹ nữ.

Chu Phóng còn là loại nam sinh rất được các cô gái yêu thích.

Cậu bạn này thật diễm phúc, trường đại học T khoa Trung văn đích thị là một bụi hoa.

Không chỉ là bụi hoa, nhìn chất lượng thì phải gọi là một ngự hoa viên mới chính xác.

Mọi người đều âm thầm, lén lút bàn luận như vậy.

Chu Phóng không phải đồng tính luyến ái, trên đại học những người không yêu đương lại ít hơn đầu ngón tay, trong khoa Trung văn lại đầy mỹ nữ, Chu Phóng khẳng định không quá ba năm sẽ có bạn gái.

Mình lại học ở trường trung học xa như vậy, chẳng lẽ phải nhẫn nại ba năm, ba năm sau chạy đến trường hắn, lại chỉ có thể nhìn hắn choàng vai mỉm cười với cô gái khác?

“Tiểu Ninh, cậu muốn nói gì à?” Chu Phóng ôn nhu hỏi.

“Một lát anh có đến họp mặt không?”

“Họp mặt gì?”

“Mọi người trong Bách Xuyên xã không phải sắp mỗi người một nơi sao, Chu Tân Tân tổ chức họp mặt mọi người lần cuối, trước khi anh về đã định hết rồi.”

“Phải không, haha, tôi cũng không biết.” Chu Phóng cười cười, thở dài, “Quả nhiên lúc tôi không có ở đây, đám người kia dám làm phản.”

“Tôi nghe nói anh sẽ được tuyển thẳng vào khoa Trung văn?”

“Đúng vậy đó.”

“Vậy chúc mừng anh.”

Chu Phóng bất đắc dĩ nhún nhún vai, “Thật ra tôi thích khoa Lịch sử hơn, tiếc ghê, tôi không muốn học Trung văn.”

“Đến trường rồi có thể đổi ngành mà.”

“Tiểu Ninh.” Chu Phóng đột nhiên gọi tên cậu, nhìn chằm chằm vào bàn tay đang siết chặt của đối phương, “Cậu gọi tôi ra đây là để nói việc này sao?”

“Ù, muốn chúc mừng anh, tôi cũng không biết tặng anh cái gì nên đã viết cái này.”

Chu Phóng nhận lấy từ tay cậu, tỉ mỉ nhìn ngắm bức tranh chữ, tự thể sâu sắc, là bài Giang Thành Tử của Tô Thức.

Thập niên sinh tử lưỡng mang mang, bất tư lượng, tự nan vong, thiên lý cô phần, vô xử thoại thê lương.

[Mười năm sinh tử mờ mịt, không nhớ đến, cũng không thể quên, nấm mồ cô độc ngàn dặm xa xôi, thê lương không nói hết.]

“Cậu tặng tôi cái này…”

“Anh lần trước nói tặng quà sinh nhật cho tôi, lại quên mất, nhưng tôi nhớ rất kỹ, anh không viết cho tôi thì để tôi viết tặng anh.” Ngữ khí bình thản, tựa hồ chỉ là đang nói sáng nay ăn bánh quẩy ngon lắm.

Bài từ tiếc thương vong thê kia khiến Chu Phóng trong lòng bất an.

Đêm Giáng Sinh đó luôn có cảm giác không tốt, tựa hồ rất lâu sau đó mới tỉnh ngộ, tâm tình càng trở nên mãnh liệt hơn.

Đến chiều, tất cả mọi người trong Bách Xuyên xã cùng đến KTV liên hoan, Chu Tân Tân mời người, Chu Phóng chiêu đãi.

Coi như là tiệc chia tay.

Vì mọi người đều đã đến năm học cuối, mọi việc trong Bách Xuyên xã cần giao lại cho các đàn em năm dưới đảm nhận, nhóm lão thành vẫn theo từ thuở mới ra đời, cuối cùng cũng đến lúc về hưu rồi.

Chu Phóng nói, “Bách Xuyên xã giống như đứa con của chúng ta, lúc mới sinh thì tóc tai lưa thưa, đến hiện tại thì tóc đen đầy đầu đẹp đẽ, chúng ta những người cha mẹ này cũng đã vì nó mà lao tâm lao lực bận rộn ba năm, hiện tại đến lúc phải giao đứa con cho người khác rổi.”

Ánh mắt nhìn đến Đoan Mộc Ninh, nhẹ nhàng cười, “Thật không nỡ mà.”

Đoan Mộc Ninh thản nhiên nói, “Nếu tin tưởng thì giao cho tôi đi.”

Mọi người giật minh nhìn cậu, cậu lại sắc mặt không đổi, giọng điệu nhẹ như gió, “Tôi không cần phải làm xã trưởng, tôi chỉ muốn tiếp tục làm tốt tờ báo này, con của anh, không phải nên nhận tôi làm cha nuôi sao?”

Ánh mắt nhìn thẳng vào Chu Phóng, người kia lại chỉ cười cười, tránh đi.

“Cậu không được.”

“Tại sao?”

“Cậu còn nhỏ.”

Nói đến đây liền ngừng lại, không ai lên tiếng, chung quanh ầm ĩ tiếng hò hét, tiếng hát đinh tai nhức óc trong KTV, ánh đèn lập lòe khiến mọi thứ trở nên mơ hồ.

Đoan Mộc Ninh cúi đầu, nhẹ giọng, “Thì ra anh vẫn chỉ xem tôi là một đứa trẻ.”

Thanh âm quá nhỏ, bị tiếng hát đâm nhĩ lấn át đi, Chu Phóng không nghe thấy, Đoan Mộc Ninh cũng không muốn hắn nghe được, chỉ là tự mình nói với mình.

“Chẳng qua vẫn khi dễ tôi là một đứa trẻ.”

“Anh lại không nghĩ tới, đứa trẻ kia, lại thật lòng rất thích anh.”

Không khí ly biệt nồng nặc, mọi người ở trong KTV hát hết cả một buổi chiều, Chu Tân Tân lại còn uống rượu, hát đến khàn cả giọng.

Bằng hữu cùng nhau cả đời, những ngày này đã không còn nữa, một câu, cả đời…

Nhịp điệu đã chạy xa vạn dặm rồi, khiến lòng mọi người đều run lên.

Cuối cùng thì ném micro, đến bên cạnh Chu Phóng vỗ vai, “Đại ca, anh lên đại học nhớ tìm một đại tẩu về.”


Chu Phóng cười búng búng vào đầu nàng, “Nha đầu này, suốt ngày chỉ nghĩ mấy chuyện đó, đồ thần kinh.”

Chu Tân Tân ngồi trên sopha trong góc phòng, khóc nức nở.

“Em sẽ thi vào Hoa Đại, sau này không còn được cùng nhau ca hát, uống rượu nữa…”

“Nha đầu, đừng suốt ngày nghĩ chuyện ăn uống, ca hát, em cũng phải biết trang điểm lên một chút đi, em xem, em mấy tuổi rồi, da mặt sao lại nhăn như vỏ cây.” Chu Phóng đi qua nhẹ nhàng vỗ lên vai Chu Tân Tân, “Em tốt xấu cũng đều là muội muội của anh.”

Chu Tân Tân lấy tay áo lau nước mắt, ngẩng đầu cười cười, “Anh dù là tên vô lại, cũng là ca ca của em!”

Cuộc chơi kéo dài đến tận năm giờ.

Hoàng hôn ánh vàng rực rỡ, đem thành phố này bao phủ dưới ánh vàng.

Sau khi mọi người chia tay nhau tản đi, Chu Phóng cùng Đoan Mộc Ninh im lặng suốt quãng đường về nhà.

Con đường vốn dĩ rất dài, không hiểu vì sau lại cảm thấy quá ngắn, thoáng chốc cửa nhà đã ở ngày trước mắt.

“Bất luận như thế nào, ông ấy cũng là cha ruột của cậu, đối với ông ấy tốt một chút.” Chu Phóng vừa nhẹ giọng nói, vừa đưa tay xoa đầu Đoan Mộc Ninh, “Sau này phải biết chăm sóc bản thân, không được nghịch ngợm nữa, có biết không?”

Đoan Mộc Ninh không lên tiếng.

“Sau này có duyên sẽ gặp lại.” Chu Phóng thở dài, xoay người đi, lại bị tay cậu kéo lại.

“Cậu…”

Nhón chân, đôi môi kề đến, Chu Phóng nghi hoặc bị Đoan Mộc Ninh dùng môi chặn lại.

Đoan Mộc Ninh không thuần thục, chỉ biết dùng miệng áp sát vào đối phương, vươn lưỡi với vào bên trong khoang miệng của Chu Phóng bởi vì kinh hãi mà mở lớn.

Nụ hôn thuần túy không mang theo ý nghĩ gì, không có kỹ thuật, chỉ nhẹ nhàng cùng hắn va chạm đầu lưỡi, sau đó nhẹ nhàng rời ra.

“Tôi có lời muốn nói với anh.” Vì nụ hôn kia mà bị một màn sương giăng lên mờ mịt, Chu Phóng không nhìn rõ ánh mắt Đoan Mộc Ninh, chỉ cảm thấy cậu ấy đỏ mặt, thanh âm rất nhỏ, còn đang run rẩy.

“Tôi…. Tôi thật sự rất thích anh.” Nắm chặt bàn tay mà nói ra, tâm tình trở nên thoải mái hơn rất nhiều, “Không phải là cái dạng con nít yêu thích người khác.”

“Tôi luôn muốn hôn anh, muốn anh ôm tôi, chính là loại… giống như đối với người mà mình yêu thích.”

Chu Phóng chỉ cảm thấy đầu óc trống rỗng.

Nhìn vẻ mặt đứa trẻ đứng đối diện thật tâm nói thích mình, cũng không biết nên vui mừng vì hai người tâm ý tương thông, hay là nên khổ sở vì hai người không thể không chia cách?

“Tiểu Ninh, cậu còn nhỏ, thích một người không phải chuyện đơn giản, huống chi còn là đồng tính.”

“Tôi còn nhỏ, tôi thích anh một cách đơn thuần, không được sao?”

“Ý tôi là, chúng ta đều là nam, nếu như cùng nhau ở chung môt chỗ, cần phải cân nhắc, đối mặt rất nhiều vấn đề, tuổi cậu còn nhỏ, bây giờ không có cách nào gánh vác nỗi những thứ kia.” Nói như vậy, trong lòng cảm thấy rất khổ sở, hít thở cũng không thông, nếu như mình có thể ích kỷ một chút… ích kỷ thêm một chút nữa, đem cậu ấy cột vào bên người, bất kể tương lai có thế nào, khi nào cậu ấy còn đơn thuần như vậy liền trói chặt cậu ấy, thậm chí khiến cho cậu ấy vì mình mà hoàn toàn biến thành đồng tính luyến ái….

Như vậy có được không?

Vì quá quan tâm đến cậu ấy, nên càng phải cân nhắc cho tương lai cậu ấy.

“Cậu đi với cha đi, tôi không cách nào hứa hẹn gì với cậu, càng không thể cùng cậu ở một chỗ, tuổi cậu còn nhỏ, chưa đến lúc nói chuyện tình cảm.”

Chu Phóng vẫn cười ôn nhu như trước, nhưng trong mắt Đoan Mộc Ninh, nụ cười đó vô cùng chói mắt.

“Tôi muốn biết, anh có thích tôi không?”

Kích động đến mức trực tiếp hỏi thẳng hắn, đã quên mất mặt mũi, tôn nghiêm các loại, chỉ muốn nhanh chóng biết được cảm giác của hắn đối với mình, thanh âm của Đoan Mộc Ninh càng run rẩy.

“Dù chỉ là một chút thôi, có hay không?”

Chu Phóng trầm mặc.

Đoan Mộc Ninh vẫn chăm chú nhìn vào hắn, nhìn vào ánh nắng rọi trên mặt hắn, nhìn hàng lông mày vẫn nhíu chặt.

Hắn lại trước sau không tỏ ra thái độ gì.

“Tôi hiểu rồi, cám ơn anh trong khoảng thời gian này đã chăm sóc tôi, cũng cám ơn anh đã gọi cha tôi tới đón.”

Cảm giác lập tức trở nên xa lạ, đau đến không thể thở nổi, Đoan Mộc Ninh liếc nhìn Chu Phóng một cái, xoay người đi vào nhà, lưng thẳng tắp, không hề để ý đến người phía sau gọi cậu, âm thanh bị áp lực đè nén.

“Đoan Mộc Ninh, tôi không nói cho cậu biết nguyên nhân, cậu sau này sẽ rõ.”

Câu nói kia, cuối cùng cũng không lọt được vào tai cậu.

Sau này, Lâm Vi và Ôn Đình thường hay hồi tưởng lại chiều mùa hè năm ấy.

Chu Phóng sửa sang lại vườn hoa trong sân nhà nơi Đoan Mộc Ninh từng sống, dọn dẹp cho nó chỉnh tề, đẹp đẽ.

Khi đó là đầu mùa hè, rất nhiềuhoa nở.

Chu Phóng đặt dưới chân một cái cây to trong sân mấy chậu hoa, khắc lên một chữ “Ninh”.

Giống như đang lập một cái bia mộ.

Vẫn còn trong trí nhớ, một Chu Phóng luôn cười lưu manh, ngày đó dựa vào cây kia khóc đến thê thảm, tiếng khóc đè nén hù dọa hai người Lâm Ôn kinh hãi, hỏi hắn, hắn lại một mực im lặng, không nói rõ nguyên nhân.

Kia tựa hồ là lần đầu tiên hắn chảy nước mắt, cũng là lần cuối cùng.

Sau đó mới nghe được từ người khác nói lại, vào một buổi xế chiều, Đoan Môc Ninh đang đứng ở thành Đông chờ xe bus, đã bị tai nạn.

Chiều hôm đó cả đường phố náo loạn.

Chiếc xe tải lớn dừng lại trên đường, đứa nhỏ gầy yếu ngã nằm ở trước đầu xe, tiếng còi hiệu của xe cảnh sát, xe cứu thương, hình ảnh cùng âm thanh chói tai, tựa hồ làm cho thời gian dừng lại.

Người qua đường đứng xem vây kín.

Đứa nhỏ ngã trên mặt đất, thân thể gầy yếu, trên người mặc quần jean cùng áo len đơn giản, chiếc áo len màu trắng nhuốm một mảng lớn máu đỏ. Sắc mặt cậu tái nhợt, ngón tay gầy yếu nhìn thấy rõ khớp xương, mái tóc lòa xòa trước mặt, mắt kính đã vỡ vụn, đôi mắt nhắm chặt, đôi lông mi thật dài.

Ánh chiều tà chiếu trên gương mặt cậu, tựa hồ trong suốt.

Người đang ôm lấy đứa nhỏ kia, miệng không ngừng gọi tên cậu, hai tay run rẩy không ngừng, dính đầy máu.

“A, là đứa nhỏ này không nhìn thấy đèn đỏ, tôi không phanh lại kịp!” Lái xe kích động giải thích với cảnh sát.

“Nhưng mà… Xe của anh tốc độ cũng hơi nhanh đó.”

“Đồng chí cảnh sát, thật sự là đứa nhỏ này tự dưng nhào ra mà, tôi…”

Tiếng cãi vả ồn ào như bị thứ gì đó chặn lại, bên tai chỉ còn nghe thấy tiếng ong ong, một chữ cũng không nghe rõ.

Người đang nằm trong ngực hắn, kêu thế nào cũng không có phản ứng.

“Tiểu Ninh… Tiểu Ninh…”

Gắt gao ôm lấy cậu, lay lay thân thể cậu, âm thanh khàn khàn như con thú bị vây khốn.

Nhưng người kia vẫn không đáp lại.

Cho đến khi Đoan Mộc Ninh được đưa đến bệnh viện, Chu Phóng vẫn nắm chặt tay, lặp đi lặp lại tên cậu.

Lúc vào đến phòng phẫu thuật bị bác sĩ cản lại, bắt đứng chờ ở bên ngoài.

Hành lang bệnh viện thật dài, sau khi mặt trời lặn càng trở nên âm trầm đáng sợ.

Lần trước, mình ở tại đây ôm Đoan Mộc Ninh, trơ mắt nhìn mẹ cậu ấy bị phủ khăn trắng đẩy đến trước mặt.

Nhìn dáng vẻ bất lực của Đoan Mộc Ninh, Chu Phóng liền ôm lấy cậu, để cậu dựa vào.

Nhưng mà hiện tại, đổi lại là cậu ấy nằm trong phòng phẫu thuật, bản thân chỉ có thể bất an chờ đợi.

Không ai cho mình dựa vào, tự mình chống chọi, cảm khác xung quanh thật lạnh lẽo.

Đột nhiên cảm nhận được sâu sắc tâm trạng của Đoan Mộc Ninh lúc đó.

Quan tâm nhất là cậu ấy sinh tử chưa rõ, mà mình chỉ có thể bất lực chờ đợi, ngoại trừ chờ đợi, không thể làm gì khác.

Trong lòng vô cùng khổ sở, hệt như bị con quái vật cào một vết sâu hoắm.

Đèn phòng giải phẫu sáng thật lâu.

Lúc này, cha Đoan Mộc Ninh chạy đến.

“Nó sao rồi?” Thanh âm run rẩy mà chất vấn Chu Phóng, hắn chỉ cúi đầu trầm mặc.

“Được rồi, anh đừng vội, tôi đi hỏi thăm bác sĩ.” Thư kí Cổ đi theo phía sau vẫn còn hết sức bình tĩnh.

“Cậu nói, con tôi có khi nào…” Ngồi trên ghế, bả vai run run.

“Đừng nghĩ bậy, cảnh sát nói theo hiện trường thì xe phanh lại đúng lúc, hẳn là không bị thương nghiêm trọng như vậy mới phải.” Thư kí Cổ vỗ vỗ vai ông an ủi, sau đó đến bên cạnh Chu Phóng, “Cậu cũng không cần tự trách, cậu ấy sẽ không có việc gì đâu.”

“Tôi có dự cảm không lành…” Chu Phóng nắm chặt hai tay, nhẹ giọng nói, “Lúc cậu ấy nhìn tôi, ánh mắt giống như đang nói tạm biệt.”


Nói xong cả người cũng run rẩy.

Cổ Duy ngẩn người, nhìn Chu Phóng lúc nào cũng vui vẻ bây giờ lại đau khổ như vậy, mới ý thức hắn cũng chỉ là thiếu niên mười tám tuổi, đành phải vỗ nhẹ bờ vai hắn an ủi.

Sau đó quả nhiên như Chu Phóng dự liệu, Đoan Mộc Ninh sau khi ra khỏi phòng giải phẫu, bị đưa vào phòng chăm sóc đặc biệt… Thoát khỏi một kiếp, cuối cùng lại không thể vượt qua giai đoạn nguy hiểm.

“Nhịp tim và hô hấp đều ngừng, cậu ấy cuối cùng vẫn không qua khỏi…” Lúc Cổ Duy đến thông báo tin tức này, sắc mặt nghiêm trọng, gằn từng tiếng nói.

Chu Phóng nhẹ giọng, “Thật vậy sao?”

“Cha cậu ấy còn đang khóc, tôi dự tính hỏa táng Tiểu Ninh, tro cốt mang về quê nhà an táng, cậu…. Có chuyện gì muốn nói với Tiểu Ninh không? Cho cậu ít thời gian.”

“Không cần đâu.” Chu Phóng khẽ lắc đầu, mắt nhìn vào bên trong cửa kính thủy tinh, nhìn người đang bị tấm vải trắng phủ lên kia, “Lời tôi muốn nói với cậu ấy, tôi đã nói trong lòng rồi.”

Chu Phóng rất bình tĩnh, dọa luôn Cổ Duy lúc nào cũng bình tĩnh.

Rất lâu sau này, mới hiểu được hàm nghĩa thực sự của câu “Ai đại mạc quá vu tâm tử”.

[người chết không đáng sợ bằng tâm chết]

“Tro cốt cậu ấy, có thể chôn cùng một chỗ với mẹ cậu ấy không?”

“Cái này…”

“Cậu ấy nói không thích khung cảnh lạ lẫm, là tôi ép buộc cậu ấy đi… Bây giờ cũng không muốn nhìn thấy cậu ấy một mình cô độc bị chôn ở nơi xa lạ, ở cùng một chỗ với mẹ, ít nhất cậu ấy sẽ không cô đơn.” Bình tĩnh nói xong một câu trần thuật, làm cho người ta cảm thấy cậu sau một đêm đã trưởng thành.

“Thật xin lỗi, tôi không cách nào đáp ứng cậu việc này, tôi cho đến giờ vẫn chưa làm tròn trách nhiệm người cha, việc an táng của nó, xin hãy giao cho tôi lo liệu.” Giang Sơn đột nhiên đứng ở một góc, cúi thấp đầu, bả vai run run, nhẹ giọng nói, “Còn mộ phần của Thanh nhi, tôi cũng sẽ dời về quê, mấy năm nay cô ấy đều phải lưu lạc bên ngoài, sau này cũng nên trở về nơi cô ấy lớn lên. Tiểu Ninh cùng mẹ nó, còn có người cha dượng mà nó yêu thương, ta sẽ đem bọn họ chôn cùng một chỗ, bọn họ mới chân chân chính chính là người một nhà.”

“Nếu thế thì giao cho ông vậy.”

Chu Phóng nhìn chằm chằm vào người đang bị tấm vải trắng xe khuất, xoay người rời đi.

Bên ngoài trời đã sáng.

Dưới ánh mặt trời vàng chói sáng sớm, Chu Phóng điên cuồng chạy trốn.

Đoạn đường từ bệnh viện về nhà, mất không đến năm phút.

Cả người ướt đẫm mồ hôi, lúc về đến nhà nhào ngay lên giường, ôm thật chặc con gấu to mà Đoan Mộc Ninh tặng hắn.

Nước mắt rốt cục chảy xuống.

Không nhớ được đã khóc bao lâu, chỉ biết từ trước đến nay, đó là lần đầu tiên khóc, cũng là lần cuối cùng.

Tin tức về tai nạn giao thông, Ôn Đình và Lâm Vi cũng chỉ nghe người khác nói. Trong lòng đầy nghi hoặc, lại không thể nào chứng thực được.

Cái tên Đoan Mộc Ninh này cũng trở thành cấm kỵ của Chu Phóng.

Chu Phóng mang con chó trở về nhà.

Mấy ngày sau, con chó kia vì không cẩn thận ăn phải thức ăn có độc, chết ở cửa nhà.

Lúc nó nằm ở đó run rẩy, Chu Phóng cũng chỉ im lặng đứng nhìn.

Chờ nó im rồi mới ôm nó vào trong sân, chôn dưới cây kia.

Sau đó Chu Phóng bận bịu nhiều việc, đem chức vụ xã trưởng Bách Xuyên xã giao lại cho sư đệ tên Ninh Hiên.

Lúc mọi người bận rộn cho kì thi vào đại học, Chu Phóng liền bắt đầu điên cuồng sáng tác.

Tác phẩm thứ nhất 《Cẩu huyết nhân sinh》, được biên tập của nhà xuất bản nổi tiếng nhất nhắm trúng, thuận lợi xuất bản ngay kì nghỉ hè cấp ba.

Suốt kì nghỉ hè đó, Chu Phóng đi xa khỏi quê nhà. Lúc rời đi chỉ mang theo con gấu lớn màu nâu kia.

Một người lưng đeo túi du lịch, đi đến thành phố Bắc Sơn.

Dưới đáy của túi du lịch, có một quyển sách được dùng xấp giáo báo dày bao lại, nếu mở ra sẽ nhìn thấy bìa quyển sách kia toàn là trứng gà.

Có 2 quyển, một quyển Đoan Mộc Ninh mang đi, còn lại một quyển, Chu Phóng vẫn luôn giữ bên người.

Đại học Thiên Hà, khoa Trung văn.

Chu Phóng ngày đầu tiên nhập học đã chọi cho văn học xã một viên gạch, tiểu sư đệ mới đến cư nhiên đã khiến học tỷ lớn hơn á khẩu không nói nên lời. Tuy rằng hắn hơi kiêu ngạo, lúc cười lại mang vẻ mặt lưu manh, nhưng ở chung lại rất vui, vả lại còn không cao ngạo, các sư huynh, sư tỷ đối với tiểu đệ tài trí hơn người này rất yêu thích, liền bắt Chu Phóng gia nhập văn học xã.

Tạp chí của đại học Thiên Hà, khoa Trung văn, lại một lần nữa được cải cách hoàn toàn.

Tên Chu Phóng nằm ở mục chủ biên cũng dần dần quen thuộc với mọi người.

Hành văn trôi chảy, lời nói sắc bén, danh hiệu đại tài tử khoa Trung văn là hoàn toàn xứng đáng.

Nhưng mà, chỉ có bạn cùng phòng với hắn là Lưu Tuấn Kiệt mới biết, Chu Phóng được người người tâng bốc kia, những buổi tối rãnh rỗi sẽ đứng ở ban công hút thuốc, lộ ra vẻ mặt cô đơn.

Từ bạn ngồi cùng bàn trở thành bạn cùng phòng, Lưu Tuấn Kiệt và Chu Phóng đã làm bạn bè nhiều năm, lại không biết hắn có tâm sự gì trong lòng.

Sau đó có một mỹ nữ khoa Trung văn tỏ tình với Chu Phóng, hắn chỉ cười nói.

“Nói thật với cậu, tôi trước kia từng thích một người, lúc người đó đi, nhân tiện bắt cóc luôn trái tim của tôi, hiện tại đứng trước mặt cậu chỉ là thể xác, không thể nào cho cậu tình yêu đẹp đẽ như cậu mong muốn.”

Dùng lý do kỳ quái cự tuyệt một nữ sinh tốt, vì thế mọi người liền cùng nhau đồn đãi.

“Cự tuyệt hết mấy bông hoa trong khoa, cậu ta không phải không biết suy nghĩ chứ?”

“Cậu ta có phải bị bệnh thần kinh không?”

“Nghe mấy lời cậu ta nói, so với Quỳnh Dao còn Quỳnh Dao hơn, chua đến đau cả răng.”

“Cậu ta hình như chỉ nhận muội muội, không tìm bạn gái, cậu nói xem muội muội có thể làm sao, chỉ có nghĩa vụ không có quyền lợi.”

“Cho nên mới nói là cậu ấy xấu xa.”

Câu nói kia của Chu Phóng bị mọi người xem là trò cười truyền đi, trong một khoảng thời gian ngắn, trên diễn đàn khoa Trung văn đã có mấy bài viết linh tinh như “Kỳ thật tôi chỉ là một thể xác” “Người nào đó trộm đi mất trái tim tôi!”, mọi người trêu đùa với nhau.

Lúc Chu Phóng đọc được, chỉ nhẹ nhàng cười cười.

“Xem đi, đây là hiệu ứng của người nổi tiếng.” Vênh váo nói xong, có khi còn tự mình xuất trận, nói mấy câu lời thoại tình yêu tê dại trêu đùa mọi người.

Tất cả mọi người đều cười cười cho qua, chỉ có Lưu Tuấn Kiệt thân với hắn, mỗi lần đều nhíu mày.

“Bằng hữu, nói cho tôi biết cậu rốt cục bị làm sao vậy?Tôi luôn cảm thấy, sau ngày văn học xã hồi cấp ba liên hoan, cả con người cậu đều thay đổi.”

Chu Phóng cười xấu xa, “Tôi thay đổi chỗ nào chứ? Có phải lâu rồi không đùa giỡn với cậu, cậu ngứa ngáy rồi à….”

Nói xong liền đưa chân đạp một cái.

“Tôi nói, có phải liên quan đến Đoan Mộc Ninh không?” Lưu Tuấn Kiệt như nghĩ ra điều gì đó, “Tôi nhớ hôm đó, không phải cậu ấy hẹn cậu ra ngoài một mình sao…”

Nụ cười Chu Phóng cứng lại bên mép, một lát sau mới thấp giọng nói, “Đừng nhắc cậu ấy với tôi.”

Bị bộ dạng nghiêm túc của hắn làm cho hoảng sợ, Lưu Tuấn Kiệt đành đưa ba ngón tay lên thề, sau này sẽ không nhắc đến, tuyệt đối không nhắc.

Lúc Chu Phóng học đến năm ba, Lâm Vi và Ôn Đình cũng đỗ vào đại học T, hai người cùng học khoa y, nghe được chuyện truyền kì lúc trước của Chu Phóng cũng chỉ nhìn nhau cười, nói, “Thì ra anh ấy vẫn lưu manh như trước.”

Khi đó, internet bắt đầu thịnh hành, rất người theo trào lưu đua đòi đăng kí ID, ở trên mạng viết nhật kí.

Chu Phóng cũng đăng kí.

Sau đó lại vì dùng không ổn định, đem trang mạng cá nhân đổi thành thiên đường văn học.

Lúc đó, Chu Phóng cũng đã có chút danh tiếng, những bài đăng trên tập san, báo chí, cắt ra có thể thành được một tập dày.

Sau đó còn bắt đầu viết tiểu thuyết trên thiên đường văn học, văn phong phóng khoáng, tình tiết lôi cuốn, ý nghĩ mới mẻ độc đáo, thu hút rất nhiều người tìm đọc, được rất nhiều người yêu thích. Có người hình dung hắn là một con hắc mã của giới văn học. Trinh thám, suy luận, khoa học viễn tưởng, võng du, đề tài sáng tác của Chu Phóng rất rộng, nhưng hắn tuyệt đối không viết chuyện về tình yêu, tình yêu trong tiểu thuyết của hắn cũng chiếm phần rất ít, nhân vật đa dạng, tình tiết phong phú, nhưng lại không có nhiều chuyện tình yêu rối rắm.

Trong một cuộc phỏng vấn trực tuyến trên mạng, có người hỏi, “Cậu viết tiểu thuyết đề tài rất rộng, sao không thử viết ngôn tình?”

“Mặc kệ hai người yêu nhau nhiều bao nhiêu, sâu đậm đến đâu, khi chết rồi đều đốt thành tro, người một đống, tôi một đống, ai cũng không biết ai, ai cũng không nhớ rõ ai. Mấy chuyện thiên trường địa cửu trong tiểu thuyết tôi chưa bao giờ tin, cho nên cũng không muốn viết.”

Đây là câu trả lời mà Chu Phóng đánh ra, cuối cùng còn bỏ thêm một cái mặt cười thật to.

“Vậy câu nói cậu viết trong chuyên mục là có ý gì? Cậu đang tôn thờ một người đặc biệt nào sao?”

“Tôi không thể bảo hộ thi thể của người, chỉ có thể trong lòng lập mộ bia cho người mà thôi.”

Chu Phóng vuốt mũi cười cười, thật lâu sau mới nhìn máy tính đánh một hàng chữ–

“Thật có lỗi, vấn đề này, tôi không có cách nào trả lời.”

Lại qua vài năm, Chu Phóng tốt nghiệp đại học, lưng đeo túi đi lưu lạc phương xa.

Dưới ánh nắng chói chang của mùa hè, Chu Phóng đeo kính râm, một mình đi rất nhiều nơi, làn da bị phơi nắng thành màu đồng cổ.

Chụp rất nhiều cảnh đẹp bên đường, đăng ảnh lên blog, hoặc là những cảnh vật to lớn, hoặc là những vật nhỏ nhặt, nhưng đáng tiếc, chưa từng chụp người.

Sau đó, lưu lạc mệt mỏi rồi mới trở lại thành phố Bắc Sơn định cư.

Một người đàn ông sống trong căn nhà, hỗn độn không chịu nổi, trong phòng ngủ chăn chưa bao giờ gấp lại, trên bàn trong phòng sách, giấy viết bản thảo trải đầy, gió thổi qua, bay tứ tung.

Mà hắn cũng lười dọn dẹp, vui vẻ tự do tự tại.

Thiên đường văn học sau khi tích hợp cải cách, rất nhiều tác giả nổi tiếng vào tham gia, trong vòng một năm, các tác phẩm xuất sắc mọc lên như nấm rất được hoan nghênh, một nhóm tác giả mới xuất sắc xuất hiện, tiêu biểu là Bảo Đinh chuyên viết chuyện ngôn tình, Thiên Cổ Phong Lưu chuyên viết đam mỹ, còn có Cùng Khai Tâm chuyên viết đông phương huyền huyễn.

Bút danh Bảo Đinh này, lúc lần đầu Chu Phóng nghe được có chút hoảng hốt, thậm chí bất an.

Dù sao hai chữ này, sẽ làm hắn nhớ đến đoạn kí ức chôn sâu trong lòng kia.

Sau đó, bộ tiểu thuyết được đón nhận nhất của Bảo Đinh xuất bản, người hâm mộ ngày càng nhiều, thanh danh cũng càng lúc càng lớn, cả ngày đều có người nhắc đến hắn, nghe nhiều, liền chết lặng.

Nhưng vẫn không để ý đến bất cứ tin tức nào của tên đó.

Vì cái bút danh này phạm vào cấm kỵ trong đáy lòng mà hắn không muốn nhắc tới.

Nhưng chuyện không đơn giản như hắn nghĩ.

Trên trang chủ của Bảo Đinh “Thất thái bảo hạp”, đột nhiên xuất hiện một bài viết, làm đảo lộn cuộc sống yên bình, tự do tự tại của Chu Phóng.

“Chu Phóng, tôi biết, cho dù tôi có đứng trên cao ngang hàng với anh, anh cũng sẽ không thèm để ý đến tôi.

Nhưng tôi vẫn còn thích anh.

Cái loại tình cảm sâu đậm này bao phủ cả người tôi.

Có lẽ anh sẽ hoài nghi lời nói của tôi, thậm chí hoài nghi bài viết này, có phải tôi đang cố tình phá rối hay không.

Thậm chí ngay cả tôi cũng đang hoài nghi bản thân, mình viết cái này để làm gì?

Để ăn mừng sinh nhật tôi hai mươi tuổi sao?

Là để chứng minh tôi cũng có thể giống như anh, làm chuyện mình muốn làm, nói điều mình muốn nói?

Là để chứng minh tôi không phải đứa trẻ, có đủ tư cách để quang minh chính đại mà thích anh?

Hay là vì tình yêu đơn phương suốt năm năm qua của tôi…”

Một bài viết kích động ngàn tầng sóng triều, trong một đêm đã xoay chuyển mọi thứ.

Lúc Chu Phóng xem xong bài viết, nhăn mặt nhíu mày, trực tiếp rút nguồn điện.

Máy tính tắt ngúm trong nháy mắt, mười hai giờ đêm, tiếng chuông ở quảng trường vang lên.

Đương, đương…

Tiếng chuông tịch mịch vang vọng trên bầu trời thành phố.

Lại một đêm bình an, chuyện cũ chuyện mới, chỉ vừa mới bắt đầu.