Phiến Đá Nở Ra Hoa Dâm Bụt Truyện Full

115: Một Đòn Trí Mạng

Một phút này, toàn bộ thế giới như chết đi, im lặng dị thường.

Cửa vào động Song Lang.
Tang Cẩn đứng ở góc trái của bàn cờ đá màu xanh, men theo vách tường nín thở chuẩn bị đi về phía trước.
"Chị Tang Cẩn, chị thật sự muốn tự mình đi sao? Nếu bom nổ thì làm sao bây giờ? Hay là chúng ta nghĩ cách khác được không? Hoặc là để bọn họ thử trước cũng được." Dương Thiển chỉ đoàn người phía sau cô ta.
Mọi người lập tức lui xuống, tựa hồ đều sợ bị Dương Thiển kêu ra làm người thí nghiệm.
"Không cần, chỗ này không có bom, chỉ là khống chế chốt mở.

Tôi đã có cách, nhất định sẽ không để bom nổ." Nói xong, cô hít một hơi thật sâu, bước trên đường chéo nối hai viên đá.
Tang Cẩn dừng lại, cẩn thận lắng nghe để xác nhận có tiếng bom nổ hay không, đợi khoảng một phút, tất cả đều không có.
Một phút này, toàn bộ thế giới như chết đi, im lặng dị thường.
Cuối cùng, sự yên tĩnh bị tiếng kêu của Dương Thiển đánh vỡ: "Wow, tuyệt quá, không có bom nổ!" Cô ta vội vàng hỏi, "Chị Tang Cẩn, chị làm thế nào vậy, vì sao hai chỗ tôi đang đứng đều là bom vậy chứ?"
Đám đông cũng truyền tới tiếng hoan hô, có người nhanh chóng bước lên phía trước, tâm trạng ai nếu đều muốn lập tức rời khỏi sơn động đáng sợ này.
Tang Cẩn xua hai tay kêu mọi người im lặng.

Nhớ tới logo của Song Lang, là hai con sói một đen một trắng cuộn người tạo thành vòng tròn.

Cho nên cô đoán bàn cờ này có liên quan tới tư duy của Thiết Lang.

Tang Cẩn quyết định đi theo kiểu đối xứng, bước đầu tiên là trái, bước đầu tiên là phải, cứ như vậy mà thay phiên nhau đi tới góc chéo tiếp theo.

Đến nơi, cô nhắm mắt lại, cẩn thận lắng nghe.
Đợi thêm một phút, không có bom nổ!
"Tốt quá tốt quá, chị Tang Cẩn, không có bom nổ!" Dương Thiển kích động tới bật khóc.
Đoàn người phía sau cũng trở nên xúc động, có người đi lên muốn theo Tang Cẩn ra ngoài.
Tang Cẩn vội vàng cản lại: "Mọi người chờ một lát, đừng gấp.


Bây giờ tôi đi thêm hai bước nữa, nếu bom không nổ, mọi người cứ theo đường tôi đi lần lượt đi ra." Cô chỉ xuống dưới chân, "Bắt đầu từ vị trí bên phải, mọi người đi theo cách viết chữ "Nhật".

Vị trí mọi người đang đứng là vị trí của con Mã ban đầu.

Mã đi theo chữ "Nhật", đây là quy tắc của cờ tướng.

Trái trước phải sau, những bước tiếp theo tôi sẽ thử, mọi người an tĩnh nhìn trước đi."
Nói xong, Tang Cẩn lại bắt đầu chuyển hướng bên trái, đợi thêm một phút rồi bước sang phải.

Các bước đi cứ lặp đi lặp lại tới thẳng cửa động.
Không có bom!
Tất cả đều tập trung đưa mắt nhìn, thậm chí có người mừng tới chảy nước mắt.
Tang Cẩn sợ những bước tiếp theo không thể khống chế được nên theo đường cũ trở về.

Cô kêu mọi người xếp hàng, từng người xuất phát.

Cô giải thích lại một lần, các bước trái phải nhất định phải luân phiên nhau.
Lúc đầu, cô sợ mọi người không nhớ hết, dù sao mọi người đều là phụ nữ, khẳng định không tiếp xúc nhiều với cờ tướng.

Bọn họ đương nhiên không hiểu Mã đi theo chữ "Nhật" có ý nghĩa gì, cô chỉ đành để từng người tiến lên.

Mỗi lần đều đợi người trước đi xong mới đổi người khác.

Bọn họ khoảng trăm người nên mất gần hết buổi sáng.
Tang Cẩn nhờ một người phụ nữ lớn tuổi duy trì trật tự, còn mình tiếp tục chỉ đạo mọi người lần lượt ra ngoài.

Cô đi tới góc trái của bàn cờ.

Nếu hai bên đối xứng, bên phải có thể đi, vậy bên trái cũng vậy.

Cô dựa theo cách vừa rồi đi thử, xác nhận không có bom nổ, vì thế đoàn người phân làm hai đường bắt đầu rút lui.
"Tang Cẩn, Dương Thiển, mấy người mau chạy đi!" Trong động đột nhiên truyền tới giọng nói của Thích Nguyệt.
Tang Cẩn nhìn vào, thấy Hồng Sơn Tước chạy về phía này, Thích Nguyệt ở sau đuổi theo.

Cô cả kinh, chỉ biết giục mọi người tăng tốc.
Hồng Sơn Tước nhìn tình cảnh lúc này, biểu cảm trên mặt lộ vẻ kinh sợ, dường như không tin có người phá được bí mật của tổ chức.

Bà ta đột nhiên nhặt một viên đá dưới đất, ném vào bàn cờ.
"Bùm!"
Cửa động đột nhiên truyền tới tiếng nổ mạnh, đá vụn từ trên rơi xuống.

Đám người lại bắt đầu hỗn loạn, có người sợ tới mức bật khóc, có người lại dùng sức chạy nhanh ra khỏi cửa động.
Tang Cẩn hét lớn: "Thích Nguyệt, đừng để bà ta đạp mấy tảng đá đó, nguy hiểm lắm!" Cô quay đầu trấn an mọi người, kêu bọn họ đừng sốt ruột, cứ theo cách trước đó tiếp tục đi về phía trước.
Trong tay Hồng Sơn Tước còn một viên đá, còn chưa kịp tung lên đã rơi xuống đất.
Thích Nguyệt quất roi đánh tới, thấy dây roi đã quấn chặt cổ tay bà ta, cô liền dùng sức kéo.

Cả người đổ về phía trước, bà ta thuận thế lăn một vòng, dùng sức kéo dây roi về phía mình.

Thích Nguyệt đương nhiên cũng không buông tay. 
Hồng Sơn Tước từng bước đi về phía trước, chiều dài dây roi dần được rút ngắn.
Thấy khoảng cách đang bị thu hẹp, cô đột nhiên phóng đầu roi còn lại ra ngoài.
Hồng Sơn Tước do quán tính mà ngã xuống, đương nhiên bà ta phản ứng rất nhanh, trước khi chạm đất, hai tay đã chống xuống đỡ, bà ta mượn lực bật thẳng người dây.
Cú đá này Thích Nguyệt dùng toàn bộ sức lực, hận không thể đá chết người phụ nữ đã giết cha cô!
Cô tiếp tục giơ chân đá, Hồng Sơn Tước ngược lại giữ chặt cổ chân, bẻ cong khiến cô phải lập tức thu về.
Hồng Sơn Tước nhanh chóng đảo ngược tình thế, cả người đảo một vòng trói chặt cả người và tay.

Thích Nguyệt ngã xuống, bà ta nhân lúc này đá vào cằm cô.
Răng nanh Thích Nguyệt run lên, cằm gần như muốn gãy.

Cô nhịn cơn đau, hai tay túm lấy chân Hồng Sơn Tước, kéo về phía trước, nhấc chân lại đá vào bụng bà ta.
Hồng Sơn Tước dạng hai chân ra, trên mặt lộ vẻ đau đớn.

Lúc Thích Nguyệt đá tới, bà ta nhanh chóng xoay người tránh được.

Một chân đảo qua một vòng, cả người nhảy lên đứng thẳng dậy, thở hổn hển.
Thích Nguyệt đứng tại chỗ, điều chỉnh hô hâp.

Hai người cứ vờn qua vờn lại, không ai chiếm được thượng phong, thể lực tiêu hao gần hết.
Người đã rời đi, chỉ còn lại một mình Dương Thiển đứng yên.

Tang Cẩn không dám cho cô ta cử động, chỉ sợ một chút sai sót sẽ làm bom ở vị trí khác phát nổ.

Cô chờ những người khác đều rút lui mới đi tới cạnh cô ta, kêu cô ta thử rút một chân.
Không ngờ, Dương Thiển vừa rút chân, "Bùm!" Cách cửa động không xa lại có tiếng bom nổ, hai người thiệt mạng.

Ngoài động, đoàn người lại bắt đầu hỗn loạn.
"Chị Tang Cẩn, làm sao đây? Chẳng lẽ tôi vẫn phải đứng đây nữa sao?" Dương Thiển sợ tới mức nước mắt nước mũi đầy mặt."
"Đừng sợ, chỗ này là vị trí của Tướng.

Tướng chạy theo chữ Điền, nhưng..." Tang Cẩn dừng lại, chỗ đứng của Dương Thiển quả thật có thể kiểm soát mọi thứ.

Cô lo dọa sợ cô ấy, cho nên không tiếp tục giải thích, chỉ nói, "Cô đưa chân bước lên điểm an toàn bên cạnh.


Chân còn lại tạm thời đừng nhúc nhích, chờ tôi đi lên rồi cô hãy nhấc chân.

Nhớ kỹ, chúng ta phải đi cùng lúc, tôi đi lên, cô rời đi, hiểu không?"
Nói xong, Tang Cẩn mới phát hiện ngữ khí của mình hình như rất giống một người.
"...!Chị Tang Cẩn..." Dương Thiển lại bắt đầu nức nở, trong lòng không khỏi băn khoăn nhưng lại không còn cách nào khác, dù sao mọi người cũng sợ chết, hiện tại cả người đã phát run, nhìn hy vọng sống sót ở trước mặt, cô không có dũng khí từ chối, cuối cùng lặng lẽ gật đầu.
Tang Cẩn chờ Dương Thiển đưa một chân qua chỗ an toàn, cô nhấc chân chuẩn bị giẫm lên chỗ chân còn lại của cô ta.

Đợi cô kêu xong ba tiếng một hai ba, Dương Thiển mới nhấc chân lên.
May là hai người phối hợp ăn ý, lúc này đã không còn tiếng bom nổ.

Dương Thiển khóc lên, Tang Cẩn kêu cô dựa theo con đường mọi người vừa đi chạy ra ngoài.

Dương Thiển gật đầu, vừa đi vừa khóc.
Chờ Dương Thiển rời khỏi cửa động, Tang Cẩn mới nương theo ánh sáng nhìn vào hai người phụ nữ trong động.

Thích Nguyệt sắp chống đỡ không nổi, cô phải nghĩ cách để Thích Nguyệt rời đi trước, nếu không thể bắt sống Hồng sơn Tước, ít nhất để bà ta ở lại cũng được.
"Thích Nguyệt, đừng đánh với bà ta nữa, cô theo đường tôi nói ra ngoài trước đi." Tang Cẩn biết Thích Nguyệt biết chơi cờ, cho nên cô không cần cố sức giải thích.
"Muốn chạy sao? Không có khả năng đâu!" Hồng Sơn Tước hét lên một câu, muốn nhấc chân chạy nhưng lại bị người phía sau ôm lấy, không thể động đậy.

Bà ta xoay người, nhấc chân đá vô eo Thích Nguyệt, càng đá càng dùng sức.
Thích Nguyệt ôm chặt hai chân Hồng Sơn Tước, nhìn ra cửa động: "Tang Cẩn...!Cô đi trước đi...!Hiện tại bên cũng không còn ai...!Cô đừng đi vào cái nơi rác rưởi đó...!Đi mau!" Cô sắp không chống cự nổi nữa.
"Không được, cô không đi, tôi sẽ không đi.

Tiểu Vạn chắc chắn sẽ tới, người phụ nữ trốn không thoát đâu, cô ra đây trước rồi nói." Tang Cẩn hét to về phía Thích Nguyệt.
Hồng Sơn Tước tựa hồ cũng đang sốt ruột, giơ chân đá một cước lên lưng Thích Nguyệt.
Thích Nguyệt ngẩng đầu, máu tươi từ miệng đột nhiên phun ra, cô ngã xuống, không thể cử động.
Tang Cẩn nhìn thấy, nước mắt không ngừng chảy xuống: "Thích Nguyệt, chạy mau đi!"
"..." Thích Nguyệt không nói chuyện nữa, trong động chỉ còn tiếng rống giận của mình Hồng Sơn Tước.

.