Phi Thiên

Chương 162-2: Nguy trong sớm tối (2)

Cộng thêm Dương Khánh đã đáp ứng cho Miêu Nghị cơ hội, cho nên Đông Lai động vẫn để cho Miêu Nghị giữ lại, tạm thời không thích hợp an bài nhân thủ tới đó cưu chiếm ổ thước.

Nhưng Tần Vi Vi không thể không phòng, bèn phái thám báo âm thầm đi tiềm phục ở hai động trên dưới giáp với Đông Lai động, không chỉ là Thanh Lâm động.

Nhờ như vậy có thể nói là vô tình cắm liễu liễu xanh um, sau khi xác minh phương hướng bộ thuộc Thanh Lâm động lén lén lút lút, không tới nửa ngày, một con linh thứu từ trên không đáp xuống Trấn Hải sơn.

Sau khi nhận được tin cảnh báo thám báo truyền tới, Tần Vi Vi một thân áo trắng như tuyết ngồi ở phía sau trường án vỗ bàn đánh bốp:

- Không xong, Thanh Lâm động muốn tấn công Đông Lai động!

Hồng Miên bên cạnh giật mình nói:

- Miêu động chủ cơ hồ mang đi toàn bộ nhân mã rồi, Đông Lai động chỉ có vỏ ngoài, làm thế nào chống đỡ được?

Tần Vi Vi giận đến nắm chặt song quyền, tức giận nói:

- Nhất định là bọn chúng biết Đông Lai động chỉ có vỏ ngoài, cho nên mới dám chọn Đông Lai động hạ thủ, tiểu tặc Miêu Nghị kia làm việc hay thật! Tốt nhất ngươi chớ sống sót trở về từ Tinh Tú Hải, đến lúc đó cho dù có phủ chủ làm chỗ dựa cho ngươi, bản tọa cũng quyết không tha cho ngươi, nhất định sẽ đem ngươi ra tiên trảm hậu tấu!

Lục Liễu cau mày nói:

- Sơn chủ, bây giờ không phải là lúc tức giận Miêu động chủ, hãy mau mau hồi báo tình huống cho phủ chủ.

Tần Vi Vi hít sâu một hơi, cố gắng bình phục tâm tình, nhanh chóng thi pháp chú viết ngọc điệp đóng pháp ấn, sau đó giao cho hai người.

Hai người nhanh chóng ôm một con linh thứu từ trong lồng tre ra, đem ngọc điệp bỏ vào trong ống đồng cột ở chân của linh thứu, ôm đến trước cửa sổ thả bay lên trời.

Thanh Lâm động hành động lớn gan như vậy, Tần Vi Vi cũng sợ đối phương có hậu thủ, lúc này tập hợp lực lượng Trấn Hải sơn để chuẩn bị ứng biến các tình huống.

Nàng ngồi bên trường án lập tức viết liền mấy cái ngọc điệp điều binh khiển tướng, nhất nhất đóng pháp ấn vào để có thể phân biệt thật giả.

Từng con linh thứu mang theo pháp lệnh nhanh chóng vỗ cánh bay lên không, bay đi các động phủ báo tin.


Hai nha đầu khẩn cấp cho gọi nhân mã bản bộ phủ đệ Trấn Hải sơn tập hợp.

Không bao lâu sau, Tần Vi Vi một bộ áo trắng quần thường như tuyết dẫn dắt nhân mã bản bộ đi suốt đêm về phương hướng Đông Lai động.

Nhân mã các sơn khác tập hợp không nhanh như vậy, bất quá Tần Vi Vi phát ra ngọc điệp đã lệnh cho nhân mã các động khẩn cấp chạy tới Đông Lai động. Mọi người vừa đi vừa tập hợp, không có thời gian ngồi ở chỗ này chờ người đến đông đủ mới xuất phát.

-----------

Sau khi trời sáng, gần bốn mươi người Thanh Lâm động cỡi long câu vượt núi băng đèo tới, đã xông vào cảnh nội Đông Lai động, lẳng lặng núp trong núi rừng chờ tin tức thám báo về báo lại.

Không chỉ có bọn Viên Chính Côn, bọn người thuộc Nam Tuyên phủ trước kia chạy sang đây đầu hàng cũng trao đổi ánh mắt với nhau, trong ánh mắt che giấu vẻ hưng phấn.

Chuyện tiến triển đến mức độ này, len lén hành quân tiến tới gần Đông Lai động, mũi đao đã âm thầm rút ra sắp chĩa vào hông của Đông Lai động, nếu như còn đoán không ra cử động thần thần bí bí của Thường Bình phủ là muốn làm gì, trừ phi là kẻ ngu xuẩn.

Thường Bình phủ đây là muốn động thủ với Nam Tuyên phủ, rõ ràng là muốn bắt Đông Lai động khai đao đầu tiên!

Mọi người đều biết cơ hội ra mặt lần nữa tới rồi, trong lòng rất hưng phấn...

-----------

Nam Tuyên phủ, bên trong lương đình yêu thích của phủ chủ, Dương Khánh đang khoanh chân ngồi tĩnh tọa tu luyện.

Một con linh thứu thình lình bay tới, đáp xuống phía dưới đình, đôi móng vuốt sắc bén chộp vào lan can, rúc lên mấy tiếng báo cho người ta biết nó tới.

Thanh Cúc nhanh chóng tiến tới lấy ngọc điệp trong ống đồng dưới chân nó ra, hai tay đưa đến trước mặt của Dương Khánh.

Dương Khánh không mở mắt, nhắm mắt lại nhận ngọc điệp vào tay, rót pháp lực vào tra xét qua một lượt, lập tức cau mày lại.

Ngay sau đó không biết y suy nghĩ minh bạch chuyện gì, thình lình mở mắt ra, đột nhiên hít sâu một hơi khí lạnh, đứng bật dậy tức giận nói:

- Nha đầu Vi Vi kia thật là hồ đồ!


- Có chuyện gì vậy?

Thanh Cúc hiếu kỳ hỏi, Thanh Mai cũng đi tới, lộ ra ánh mắt hỏi thăm.

- Các nàng tự xem đi!

Dương Khánh ném ngọc điệp cho hai nàng, còn y giống như là một con sư tử bị chọc giận, khí thế hung hăng đi qua đi lại trong đình.

Thanh Mai, Thanh Cúc xem qua nội dung trong ngọc điệp, cũng lấy làm kinh hãi:

- Tiểu thư sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?

Dương Khánh giọng điệu âm trầm nói:

- Nha đầu kia thật hồ đồ, người Đông Lai động đã bị Miêu Nghị mang đi hết chỉ có vỏ ngoài, có cứu hay không cũng không sao cả. Nó không chịu cấp tốc co cụm binh lực chạy về Nam Tuyên phủ, phối hợp với ta tụ tập lực lượng, ngược lại xuất binh chạy tới Đông Lai động, trúng kế rồi!

Thanh Mai nói vài câu trợ giúp:

- Đã gần tới thời điểm thu thập Nguyện Lực Châu, thu thập lúc này cũng không ảnh hưởng gì tới chất lượng. Nhất định là tiểu thư lo lắng bị người cướp mất cho nên mới chạy đi ngăn cản.

- Là mạng quan trọng hay là Nguyện Lực Châu quan trọng, rõ ràng là người ta cố ý chọn động thủ vào lúc này!

Dương Khánh giận quát một tiếng, thình lình dừng bước xoay người, ánh mắt như đuốc nói:

- Chẳng lẽ các nàng còn chưa nhìn ra được sao? Không có Thường Bình phủ đồng ý, Thanh Lâm động sao dám tự tiện tấn công Đông Lai động, rõ ràng là bọn họ đang dẫn xà xuất động, sau đó bao vây điểm đánh cứu viện, nha đầu Vi Vi kia gặp nguy hiểm rồi! Hay cho tên giặc Chương Đức Thành, hay cho một kế che trời qua biển, cố ý án binh bất động để qua mặt ta, sau đó thình lình phát binh khiến cho ta trở tay không kịp.

- Chương Đức Thành có thể nghĩ ra biện pháp cao minh như thế, quả thật trước kia ta đã coi thường y. Chuyện này không trách người khác, là tự ta đã quá sơ ý coi thường, đánh giá thấp Chương Đức Thành, đây là hậu quả của việc khinh địch!

Thanh Cúc cao giọng nói:

- Phủ chủ, không nên tức giận nữa, bây giờ quan trọng nhất chính là nghĩ biện pháp cứu tiểu thư.

- Ta không tức giận nó, chuyện này cũng tại ta, nha đầu kia vẫn còn non nớt, ta không nên nóng vội đốt cháy giai đoạn, đưa nó vào vị trí sơn chủ Trấn Hải sơn, bây giờ ngược lại hại nó. Ta chỉ hận...

Dương Khánh quả quyết nhìn về phương hướng Trấn Ất điện, thốt nhiên rống giận:

- Hà Vân Dã lão tặc, dám khi ta!

Y chỉ nghĩ qua một chút đã đoán được nhất định là Hà Vân Dã ở sau lưng xúi giục. Y bỏ ra vốn liếng không nhỏ chuẩn bị hậu lễ đưa cho Hà Vân Dã, lưng đeo tiếng xấu sớm đầu tối đánh, cầu khẩn nhiều lần chỉ mong đầu dựa. Ai ngờ Hà Vân Dã ngoài mặt cười híp mắt đón nhận y, sau lưng lại ngấm ngầm hạ độc thủ như vậy.

Nghĩ đến chỗ này, Dương Khánh thiếu chút nữa giận đến hộc ra một ngụm máu tươi. Đời này là lần đầu tiên bị người đùa bỡn ác như vậy, thế nhưng y vẫn không làm gì được người ta, bằng không y rất muốn đánh cho Hà Vân Dã tan thành tro bụi.