Phi Thiên

Chương 116-2: Là ai đang hát? (3)

Yêu nghiệt cấp Thanh Liên không phải ba người bọn họ có thể ngăn cản, chống lại chính diện chắc chắn không được!

Miêu Nghị nhanh chóng nhìn quanh tả hữu, bình tĩnh suy tư kế thoát thân.

Phụ nhân xinh đẹp này có làn da trắng nõn, thân hình thướt tha kiều diễm, bộ ngực đầy đặn lộ ra một nửa, nhìn Miêu Nghị cười tủm tỉm nói:

- Động chủ ư, động chủ ở đâu vậy, chỉ là động chủ cũng dám xông vào Tinh Tú Hải, thật đúng là chán sống.

Hiển nhiên nàng nghe rõ tiếng kêu thảm thiết của Vương Tú Cầm trước khi chết.

Ngân thương trong tay Miêu Nghị chỉ thẳng vào nàng, trầm giọng nói:

- Chúng ta không thù không oán với ngươi, vì sao ngươi lại hạ sát thủ với chúng ta như vậy?

- Không thù không oán sao? Dường như thời gian đến Tinh Tú Hải Kham Loạn hội chỉ còn khoảng hai mươi năm nữa... Khoan nói các ngươi tới nơi này muốn làm gì, chuyện các ngươi tự tiện xông vào lãnh địa của ta cũng không truy cứu.

Phụ nhân xinh đẹp cười híp mắt hỏi:

- Không biết trước đó là ai nói ta tiếng hát dễ nghe, nhưng dung mạo lại là xấu xí vô cùng? Động chủ Đại nhân, ngươi từng gặp qua ta sao, nói ta nghe thử ta xấu xí ở chỗ nào? Chẳng biết ta chọc giận ngươi từ lúc nào, khiến cho ngươi nói ra lời ác khẩu như vậy, chà đạp bản phu nhân như vậy?

Nói xong còn khẽ run trường quần đi vòng quanh mấy vòng, chờ đợi Miêu Nghị nói ra mình có chỗ nào vô cùng xấu xí.

Miêu Nghị toát mồ hôi, xem ra thật đúng là không thể nói xấu ở sau lưng người khác, đây cũng không phải là không cẩn thận đắc tội với người, mà là không cẩn thận đắc tội với yêu quái.

Ánh mắt của Vương Tử Pháp và Chu Thiên Biểu nhìn về phía Miêu Nghị cũng tràn đầy u oán, hai người đang kinh ngạc không hiểu vì sao động chủ đã có kinh nghiệm, lại còn gây ra phiền phức như vậy. Có lẽ là động chủ nói xấu đắc tội với người ta, khiến cho dẫn tới họa sát thân cho mọi người, các sư huynh đệ chết quá oan uổng.

Miêu Nghị ôm thương chắp tay nói:

- Thật sự là tại hạ buông lời bất nhã, có chỗ đắc tội, mong rằng phu nhân thứ lỗi, hy vọng phu nhân có thể giơ cao đánh khẽ tha cho chúng ta một mạng.

Phụ nhân xinh đẹp có vẻ rất hứng thú quan sát Miêu Nghị hồi lâu, phát hiện hắn thấy mình lại không hề tỏ ra sợ hãi, vô cùng trầm ổn, không giống hai người bên cạnh sắc mặt sợ hãi trắng bệch.


Nàng không biết Miêu Nghị ở với lão Bạch trên hải đảo mười năm tuy không có được thực lực kinh thiên động địa, nhưng rèn luyện được tính lâm nguy không hề sợ hãi dù đối mặt bất kỳ cường địch nào. Hắn đã được lão Bạch hết lòng dạy dỗ, cho dù là không đánh thắng đối thủ, lại há có thể lâm chiến khiếp sợ.

- Nói hay lắm, bỏ qua cho các ngươi ta có ích lợi gì sao? Nếu như có thể lấy ra ích lợi có thể làm cho ta động lòng, ta không ngại bỏ qua cho các ngươi, nếu như không có ta sẽ lấy yêu pháp luyện chế bọn ngươi thành con rối. Lúc cao hứng sẽ xem các ngươi như đồ chơi thỉnh thoảng vui đùa một chút, không cao hứng sẽ giết lấy đan.

Phụ nhân xinh đẹp khẽ cười một tiếng.

Giới tu hành không những trong cơ thể quỷ tu có âm đan, trong cơ thể yêu tu có yêu đan, mà con người cũng có thể tu luyện yêu pháp hoặc âm pháp, đi theo đường khác kết thành nội đan.

Mà người tu luyện loại công pháp này được gọi là tà ma ngoại đạo, không đi theo đường của người bình thường, gọi là nhập ma, trong đó Ma Thánh Vân Ngạo Thiên chính là người nổi bật.

Cho nên không những là tu sĩ con người có thể lấy được nội đan từ trong cơ thể yêu tu và quỷ tu, yêu tu và quỷ tu cũng có thể lấy được nội đan cơ thể tu sĩ con người. Bất quá điều kiện tiên quyết là phải luyện chế tu sĩ con người thành con rối, luyện chế pháp nguyên trong cơ thể họ thành nội đan mới có thể lấy ra, nếu không pháp nguyên hỗn độn sẽ không cách nào lấy ra.

Mà nội đan yêu ma quỷ quái thật ra chính là pháp nguyên tồn tại dưới một hình thức khác, đây chính là khác biệt lớn nhất giữa tu sĩ con người và yêu ma quỷ quái.

Miêu Nghị lại không phải người ngu, biết rõ dưới tình huống đối phương có thực lực nắm hết thảy trong tay, nếu quả thật trên người mình có ích lợi có thể lấy ra làm cho đối phương động tâm, đối phương sẽ càng không bỏ qua cho mình, sẽ giết chết hết thảy bọn mình.

Hiện tại bất quá người ta chỉ đang dò xét lai lịch của mình, thử dò xét trên người mình có phải thật có ích lợi gì hay không. Nếu thật sự người ta dễ nói chuyện như vậy, trước đó sẽ không xảy ra chuyện không nói tiếng nào đã giết chết mấy người của mình.

Năng lực tùy cơ ứng biến, phán đoán tình thế của Miêu Nghị cũng không kém, nếu không không thể sống tới hôm nay.

Phải nói rằng chuyện tới Tinh Tú Hải săn thú này cũng không phải là hoàn toàn chỉ có mặt lợi.

Chỉ là kế hoạch không bằng biến hóa, vốn kế hoạch trước đây là sau khi đến Tinh Tú Hải sẽ không trêu chọc yêu quái lợi hại, chỉ nhằm vào yêu tu nhất phẩm.

Mặc dù giết chết yêu tu nhất phẩm lấy được yêu đan không vào phẩm cấp, chỉ có thể đổi được một viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm, bất quá bọn hắn nhiều người, liên thủ làm thịt nhiều một chút cũng đủ.

Kết quả mới vừa cặp bờ, chưa làm thịt được yêu tu nào cả, đã bị yêu tu làm thịt một hơi bảy người của mình.

Miêu Nghị buông thương trong tay xuống, dường như đã buông lỏng đề phòng, chậm rãi nói:


- Ta cũng có vài thứ tốt, chỉ là không biết phu nhân có hứng thú hay không.

Ánh mắt phụ nhân xinh đẹp sáng rực lên, hỏi:

- Nói ta nghe thử, thứ tốt gì vậy?

Miêu Nghị phất tay chỉ về phía biển cả:

- Ở trong rương trên thuyền, thế nhưng thuyền bị phu nhân hủy rồi, để ta xuống biển tìm xem...

Nói xong giục Hắc Thán quay đầu, chủ nhân nhảy xuống biển tìm kiếm.

- Trong rương ư?

Phụ nhân xinh đẹp thoáng qua vẻ quỷ quyệt trong đáy mắt, cười khanh khách nói:

- Tìm đồ dưới biển là sở trường của ta, ngươi hãy ngoan ngoãn ở lại đi!

Miêu Nghị nghe tim mình như chìm xuống, biết lần này bất ổn. Quả nhiên đối phương hỏi thăm rõ ràng đồ ở nơi nào xong chuẩn bị hạ thủ với bọn họ, nhanh chóng gấp giọng truyền âm nói với hai người kia:

- Nhảy xuống biển chạy trốn mau!

Vương Tử Pháp và Chu Thiên Biểu nghe vậy giật mình kinh hãi, người ta là Chương Ngư Tinh (yêu quái bạch tuộc), ở dưới biển như cá gặp nước, nhảy xuống biển rõ ràng là dê vào hang hổ, chỉ có đường chết.

Hai người không có làm theo.

Mà Miêu Nghị đã bất chấp hết thảy, nghe được sát cơ từ trong lời của đối phương, nếu không chạy sẽ không còn kịp nữa. Hắn điều khiển Hắc Thán nhảy ùm xuống biển, vừa xuống nước đã lập tức vung tay lên, trăm con ‘tiểu tử’ rối rít từ trong nhẫn trữ vật bắn ra, tứ tán hòa trong nước biển.

- Muốn chạy ư?

Phụ nhân xinh đẹp cười một tiếng khinh thường, dưới biển cũng muốn chạy thoát ma trảo của mình sao?

Một thân trường quần sặc sỡ, thân hình đầy đặn khẽ run lên một cái.

Ầm!

Pháp lực tuôn trào, thân hình bành trướng, trong nháy mắt khôi phục nguyên hình, một con bạch tuộc khổng lồ ngũ sắc sặc sỡ xuất hiện trên mỏm đá.

Vù... hai xúc tua cực lớn xé gió vút ra, cuốn lấy Vương Tử Pháp và Chu Thiên Biểu còn đang kinh hoảng thất thố.