Phế Sài Muốn Nghịch Thiên: Ma Đế Cuồng Phi

Chương 98: Lòng tham của Lăng Ngọc (bốn)

Edit: kaylee
"Vâng, chủ tử."
Hai người Tầm Phong và Mạc Vũ cùng lúc chắp tay, cung kính hồi đáp.


Bởi vì Cố Nhược Vân chuyển ra Bách Thảo Đường, vì vậy Lăng Ngọc và Tá Thượng Thần đều đến vô ích, Tá Thượng Thần cũng không nói thêm gì, xoay người liền rời đi, nhưng mà Lăng Ngọc cũng không có dễ đuổi như vậy…...


"Ta mang theo ý chỉ của nương nương, lập tức để Cố Nhược Vân đi ra tiếp chỉ!"
Nàng cao nâng cằm, ánh mắt thèm nhỏ dãi dừng ở phía trên phần lớn dược liệu quý báu trong Bách Thảo Đường.


Nếu, nàng có thể có được Bách Thảo Đường này, Thái Tử điện hạ nhất định sẽ nhìn nàng với cặp mắt khác xưa, lúc đó, nàng sẽ thuận lý thành chương trở thành Thái Tử phi, Hoàng hậu nương nương mẫu nghi thiên hạ ngày sau.
"Nàng không ở trong Bách Thảo Đường chúng ta, ngươi tới sai nơi."


Dư lão sắc mặt trầm xuống, mặt không biểu cảm nói.


"Ta mặc kệ nàng ở nơi nào, lập tức làm cho nàng lăn ra đây gặp ta!" Lăng Ngọc lạnh lùng cười: "Trừ phi, nàng muốn cãi lại ý chỉ của nương nương! Đến lúc đó, cho dù Bách Thảo Đường các ngươi cũng che chở không được nàng! Mặt khác, nương nương còn mang đến ý chỉ, Bách Thảo Đường bao che hung thủ sát hại gia gia của ta, tội đáng chết! Nhưng mà nương nương nhân từ, chỉ cần các ngươi giao ra Bách Thảo Đường, tạm tha tánh mạng của các ngươi."


Đương nhiên, lời nói cuối cùng hoàn toàn là chủ ý của bản thân Lăng Ngọc.


Dù sao nàng nhìn trộm Bách Thảo Đường cũng không phải một ngày hai ngày, lại như thế nào không mượn cơ hội này thu Bách Thảo Đường vào trong túi? Cho dù cuối cùng nương nương trách tội xuống, nàng lại hiến dược liệu trân quý trong Bách Thảo Đường cho nương nương, đương nhiên có thể đánh tan bất mãn trong lòng nàng.


Lăng Ngọc nghĩ quả thật rất tốt đẹp, đáng tiếc, khi làm sẽ không dễ dàng như vậy….....
"Ha ha," Dư lão cười lạnh hai tiếng: "Nha đầu, ngươi tuổi không lớn, giọng điệu nhưng là thật càn rỡ, hôm nay lão phu muốn ở trong này nhìn xem, ngươi là thế nào diệt tánh mạng của chúng ta!"


Ông sống nhiều năm như vậy, vẫn là lần đầu tiên gặp được tiểu nha đầu càn rỡ như vậy, cho dù hiện tại Bách Thảo Đường thuộc về Cố Nhược Vân, nhưng mà bản thân tốt xấu vẫn là người Đông Phương gia tộc, một chất nữ của Quý Phi nho nhỏ, cũng muốn giết ông?


Ha ha, đây quả nhiên là buồn cười đến cực điểm!


"Lão bất tử, ngươi chỉ là một hộ thương nhân nhỏ bé mà thôi, cũng dám đối địch với hoàng quyền? Cô cô của ta là Quý Phi đương triều, làm sao sẽ sợ hãi một hộ thương nhân nho nhỏ ngươi? Ta khuyên ngươi vẫn là giao Bách Thảo Đường ra đây, nếu không, phỏng chừng ngươi cũng không muốn sống yên ở Thanh Long Quốc."


Lăng Ngọc đó có thể thấy được ở trong Bách Thảo Đường Dư lão có quyền cao chức trọng, vì vậy đương nhiên coi ông là chủ sự chân chính phía sau màn của Bách Thảo Đường! Về phần Cố Nhược Vân, nàng không hề nghĩ ngợi, một tiểu nha đầu mà thôi, lúc Bách Thảo Đường thành lập nàng còn không có sinh ra đâu.


"Tốt, rất tốt, ha ha!" Dư lão giận dữ quá hóa cười, một đôi mắt phun ra ra lửa giận: "Hôm nay ta ngược lại muốn nhìn, ngươi là thế nào làm cho ta không cách nào sống yên ở Thanh Long Quốc!"
"Xem ra ngươi thật đúng là rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt."


Lăng Ngọc cười lạnh một tiếng, phất phất tay, nói với người phía sau: "Người đâu, bắt lão bất tử không biết điều này tới gặp Quý Phi nương nương."
Nhưng mà, ở trong khoảnh khắc câu nói kia nói ra, bóng dáng của lão giả bỗng nhiên biến mất, chờ khi ông lại xuất hiện, đã đến trước mặt Lăng Ngọc..........


Lăng Ngọc còn chưa có phản ứng lại, bàn tay của Dư lão đã hung hăng dừng ở phía trên ngực của nàng, ‘phịch’ một tiếng toàn bộ thân thể đều bay ngược ra ngoài, rồi sau đó, một giọng nói tràn đầy sát khí đột nhiên rơi vào trong tai.
"Cút cho ta!!!"


Lão giả phất phất tay áo, trên khuôn mặt già nua tràn đầy lạnh như băng.
"Khụ khụ!" Lăng Ngọc ho ra hai ngụm máu tươi, cắn chặt hàm răng, từng từ từng chữ nói, "Lão bất tử, ngươi chờ cho ta, ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho ngươi!"


Nói xong lời này, nàng vội vàng đứng lên, vội vàng xám xịt chán nản chạy về phía trước......