Phật Môn Ác Thê

Chương 292: Nhờ vả

Ám Vô giật mình nhìn Âm Tế Thiên đang ngã dưới đất: “Ngươi…”

Nếu gã không nhìn nhầm, ban nãy hình như thiếu niên dùng thuấn di?! Âm Tế Thiên nhanh chóng đứng dậy, lại một lần nữa muốn vọt ra khỏi cửa. Nhưng không ngờ, mặc cho hắn dùng bao nhiêu sức lực cũng không kéo được, cửa phòng vẫn đóng chặt.

Ám Vô tỉnh táo lại, vội vàng ngăn lại hành động điên cuồng của Âm Tế Thiên:

“Tịch Thiên! Trong phòng này có bố trí Thượng cổ cấm trận, ngươi không thoát được đâu! Với lại, ngươi không cần phải quá lo lắng, trong Đại điện có Luyện đan sư cao cấp, bọn họ sẽ không để đạo lữ của ngươi gặp chuyện. Hơn nữa, ngươi chẳng có biết y thuật, cho dù ra ngoài được, cũng chỉ biết sốt ruột đứng nhìn mà thôi. Không những không giúp được mà còn quấy rầy đến mấy vị Luyện đan sư ấy chứ.”

[Một dạng trận pháp cấm đoán từ thời thượng cổ]

Âm Tế Thiên nghe gã nói như vậy, mới lấy lại một chút lý trí. Vừa rồi, quả thực hắn có hơi nóng vội. Thế nhưng Bắc Minh bất tỉnh, hắn thật không thể nào ở đây nhàn nhã mà chờ đợi được. Hắn xoay người nói với Ám Vô:

“Ta muốn ra ngoài.”

Ám Vô thấy hắn bình tĩnh hơn, mới nhẹ thở phào: “Cho dù có ra ngoài, ngươi cũng không được phép tới Đại điện. Nhưng nếu ngươi yên lành ở trong này, thì có khi lại biết được một chút tin tức.”

Âm Tế Thiên lạnh mắt liếc gã một cái, sau đó xoay người tiến về phía cửa sổ, nhìn đám Minh quỷ vệ đi đi lại lại trong Đại điện, giọng nói cũng âm trầm: “Nếu đạo lữ của ta xảy ra chuyện bất trắc, ta sẽ chôn cả Minh Ngục theo cùng.”

Ám Vô nhìn thiếu niên mảnh khảnh trước mắt, thầm nghĩ hắn có bản lĩnh gì mà muốn chôn cả Minh Ngục theo cùng.

Bất quá, thấy hắn cáu giận, cho nên nói những lời thiếu lý trí cũng là lẽ thường. Gã không nói gì thêm để tránh châm dầu vào lửa, bèn đi tới đứng bên cạnh thiếu niên, cùng nhìn ra ngoài cửa sổ.

Không biết qua bao lâu, trong Đại điện lại vang lên tiếng ầm ỹ. Ánh mắt Âm Tế Thiên dán chặt vào Đại điện, thấy Hiên Viên Duật được hai tên Minh quỷ vệ đỡ ra ngoài, ngồi vào ghế trên Đại điện. Sắc mặt của y tái nhợt, môi trắng bệch, cả người xụi lơ cứ giống như đã chết rồi. Quỷ đốc vệ bước nhanh tới, nhìn qua sắc mặt Hiên Viên Duật:

“Hắn chỉ bị khô cạn linh lực thôi.”

Sau đó gã lấy ra một viên thuốc, nhét vào miệng Hiên Viên Duật, nhờ thế mà sắc mặt y mới tốt hơn một chút.

“Vị tu sĩ đó có thể ngồi nghỉ tạm ở Đại điện, còn được Quỷ đốc vệ cho ăn đan dược, vậy chắc hẳn là đã luyện chế thành công”. Ám Vô bất chợt nói.

Âm Tế Thiên vừa nghe thế, vẻ lạnh lùng trên mặt cũng thoáng buông lỏng.

Hiên Viên Duật cảm thấy khỏe hơn một chút, mới ngẩng đầu, mệt mỏi hỏi:

“Quỷ đốc vệ, chẳng hay người bạn đồng hành của ta đã ra chưa?”

Quỷ đốc vệ hơi chần chừ, cuối cùng mới nói: “Y ra sớm hơn ngươi, thế nhưng…”

Hiên Viên Duật thấy gã cứ ấp úng mãi, mày liền nhíu lại: “Tình huống rất xấu sao?”

Tim Âm Tế Thiên theo câu hỏi của Hiên Viên Duật mà thót lên. Quỷ đốc vệ nhẹ nhàng gật đầu:

“Tuy nhiên ngươi không cần lo lắng quá. Y tạm thời sẽ chẳng nguy hiểm, Minh Vương cũng có mặt ở đây, nhất định y sẽ không vấn đề gì.”

Âm Tế Thiên nghe vậy liền thở phào. Hiên Viên Duật lại hỏi: “Y luyện chế có thành công không?”


Quỷ đốc vệ vui tươi hớn hở cười: “Nếu không thành công, sao y hao hết toàn bộ linh lực được.”

Hiên Viên Duật cụp mắt xuống, không biết nghĩ gì, lại lập tức ngước lên hỏi: “Ta có thể gặp Minh Vương đại nhân một lần không?”

Quỷ đốc vệ lộ ra vẻ ngượng ngịu: “Cái này…”

Hiên Viên Duật cũng không nóng nảy, nói: “Tuy ta không luyện ra được Thần khí, thế nhưng cũng hao hết linh lực giúp Minh Vương đại nhân sửa lại trang bị tuyệt phẩm và Thần khí. Ta muốn gặp Minh Vương đại nhân, yêu cầu này không quá vô lý nhỉ?”

Ám Vô ở trong phòng nghe Hiên Viên Duật nói vậy, liền hừ lạnh một tiếng. Âm Tế Thiên thì lại khá tò mò, không biết Hiên Viên Duật sửa cái gì. Quỷ đốc vệ chẳng còn cách nào khác đành nói:

“Vậy ngươi chờ, ta đi bẩm báo xem thế nào.”

Sau đó gã bước vào căn phòng bên cạnh, và chẳng mấy chốc đã quay trở lại. Gã vừa bước tới gần Hiên Viên Duật, xung quanh bốn phía bỗng nhiên rũ xuống lụa đen, tức khắc che chắn lại chỗ ngồi nơi chủ vị. Kế tiếp, một trận gió lạnh thổi qua, đằng sau màn lụa xuất hiện một cái bóng. Quỷ đốc vệ vội vàng kéo Hiên Viên Duật quỳ xuống:

“Kiến quá Minh Vương đại nhân.”

“Đứng lên!” Tiếng nói trầm thấp phát ra từ phía sau rèm lụa.

Âm Tế Thiên nghe giọng nói rất quen tai kia, liền nheo mắt lại: “Chủ tử nhà ngươi là Minh Vương?”

Câu nói đầy khẳng định ấy khiến Ám Vô cười khì khì: “Có cảm thấy rất vinh hạnh khi gặp được Minh Vương hay không?”

Âm Tế Thiên liếc nhìn vẻ đắc ý của gã, lạnh nhạt nói: “Thực ra, ta dã sớm đoán được thân phận của chủ tử nhà ngươi.”

Ám Vô ngạc nhiên: “Ngươi biết lúc nào?”

Âm Tế Thiên không nói, hắn lặng lẽ sử dụng thấu thị, muốn nhìn lén bộ dạng của Minh Vương, không ngờ lại bị cấm trận trong phòng ngăn lại. Ngoài cửa sổ, trong Đại điện, Hiên Viên Duật không đứng lên mà cúi đầu nói:

“Minh Vương đại nhân, ta nghe nói người có thể luyện chế thành công, sẽ được yêu cầu ngài một chuyện. Chẳng hay có phải không?”

Minh Vương không lập tức đáp lại. Quỷ đốc vệ vì câu nói của Hiên Viên Duật mà đổ mồ hôi lạnh như mưa, bội phục hành vi to gan này của y. Không khí trong Đại điện đột nhiên trở nên yên tĩnh, khiến đám Minh quỷ vệ bắt đầu bồn chồn không yên. Hồi lâu, Minh Vương mới lên tiếng:

“Nghe nói ngươi giúp bổn vương sửa lại hai món Thần khí, vậy, ngươi muốn yêu cầu chuyện gì?”

“Một người bạn tên là Tịch Thiên của ta, vài ngày trước có đả thương ba đệ tử của Khí Đan Phủ, sau đó bị Minh quỷ vệ bắt đi, hiện tại chẳng biết đang bị nhốt ở đâu. Cho nên, ta cầu Minh Vương thả hắn ra.”

Quỷ đốc vệ thở phào một hơi. Trước đó, gã còn tưởng Hiên Viên Duật sẽ lợi dụng cơ hội, yêu cầu thứ gì đó quá đáng, không ngờ chỉ là một chuyện cỏn con mà thôi.

Còn chính chủ Âm Tế Thiên, thì lại muốn phóng ra ngoài bóp chết Hiên Viên Duật luôn cho rồi. Bây giờ không phải là nên cầu Minh Vương giúp tìm lại một hồn của Bắc Minh sao hả?

Ám Vô có chút nghiền ngẫm nhìn Tịch Thiên:

“Ái chà. Sức quyến rũ của tiểu tử ngươi cũng không nhỏ, còn có người cầu xin giùm ngươi nữa.”

“Nín!” Âm Tế Thiên hung hăng lườm gã.


Trong lòng, Ám Vô thầm thương thay Hiên Viên Duật, Tịch Thiên cũng đâu có cần y cầu tình.

Minh Vương thản nhiên nói:

“Yêu cầu của ngươi đã có người nói rồi.”

Mọi người đều sửng sốt. Hiên Viên Duật vội hỏi:

“Chẳng hay … là ai?”

“Đạo lữ của người tên Tịch Thiên kia.”

Âm Tế Thiên ngốc rớt. Bây giờ, thắn thật muốn đè Bắc Minh ra, chà đạp y một phen. Vào thời khắc quan trọng như thế này, Bắc Minh cư nhiên không yêu cầu tìm giúp một hồn kia. Thế nhưng, mặc dù vừa bực vừa đau lòng, bất quá hắn cũng có chút vui vui. Ám Vô nói:

“Không uổng công ngươi lo lắng cho y như vậy.”

Hiên Viên Duật ngẩn người: “Vậy sao? Đã có người yêu cầu rồi, thế ta đổi điều khác có được không?”

“Nói!”

“Xin Minh Vương giúp sư đệ Bắc Minh của ta tìm lại một hồn bị mất.”

Âm Tế Thiên thở phào, tâm trạng lại lập tức vui vẻ lên. Hắn chỉ sợ Minh Vương không đáp ứng yêu cầu này thôi. Quỷ đốc vệ không nhịn được hỏi:

“Sư đệ của ngươi là Bắc Minh? Đấy không phải là bạn đồng hành của ngươi sao?”

Hiên Viên Duật đáp: “Đúng thế.”

Quỷ đốc vệ lại càng kỳ quái hơn: “Nhưng y vẫn bình thường mà? Vì sao lại nói y mất một hồn? Người mất một hồn sao có thể lí trí và bình tĩnh như vậy được?”

“Ta không rõ tình huống cụ thể là như thế nào. Tuy nhiên, y đúng là thiếu một hồn.”

Lúc này Minh Vương mới lên tiếng: “Bổn vương đã kiểm tra thân thể y rồi. Đúng là thiếu mất một hồn.”

Hiên Viên Duật vừa nghe vậy, liền nói: “Khẩn cầu Minh Vương đại nhân giúp sư đệ Bắc Minh của ta tìm lại một hồn bị mất kia.”

Âm Tế Thiên sốt ruột nhìn chằm chằm cái bóng ở phía sau rèm che. Không biết là hắn ảo giác hay sao, mà cứ có cảm giác Minh Vương cũng đang theo dõi mình.

“Chuyện này, còn phải hỏi chính bản thân y nữa.”

Minh Vương vừa nói xong, tất cả rèm lụa đều được cuốn lên, chủ tọa đã không còn bóng dáng hắn ta đâu nữa. Âm Tế Thiên vội xoay người:

“Ám Vô đại nhân, Minh Vương đại nhân nói như vậy là ý gì?”

Hỏi chính bản thân y? ‘Y’ đó là chỉ ai? Bắc Minh sao?

“Ta không phải Minh Vương đại nhân, sao mà biết được ý ngài là gì?” Ám Vô im lặng một lúc lại nói: “Vừa rồi, chủ tử truyền âm cho ta nói các ngươi không phải người Minh Ngục, không thể cho các ngươi nhập điện. Đợi đạo lữ của ngươi tỉnh lại, các ngươi hãy mau chóng rời khỏi Minh Ngục.”

Sắc mặt Âm Tế Thiên trầm xuống: “Một hồn bị mất kia còn chưa tìm được! Ta sẽ không rời khỏi đây đâu.”

“Nếu Minh Vương không từ chối yêu cầu của bạn ngươi, vậy ngài ấy nhất định sẽ thực hiện.”

Thế nhưng, trên mặt Âm Tế Thiên lại không có vẻ mừng rõ: “Thân thể đạo lữ của ta không chờ lâu được nữa. Trong vài ngày tới, nhất định phải tìm được một hồn kia.”

Ám Vô tức giận nói: “Tịch Thiên! Ngươi đừng có được đằng chân lân đằng đầu! Minh Vương đại nhân bận rộn lắm, không thể nói làm là làm ngay được.”

Âm Tế Thiên cũng không thua kém: “Nếu đạo lữ của ta chờ được, bọn ta còn phải cầu Minh Vương sao?”

Nhất thời, không khí trong phòng trở nên đầy mùi thuốc súng, hai người nhìn nhau chằm chằm. Đúng lúc này cửa phòng bất ngờ bị mở ra.