Phật Môn Ác Thê

Chương 274

“Ngươi đã gặp Minh Vương đại nhân rồi?”

Cũng chỉ vào Đại hội hàng năm, Phụng Âm mới được thấy mặt Minh Vương đại nhân. Bình thường, cho dù có chuyện hệ trọng cỡ nào, cũng chỉ có thể báo lên Điện chủ Tầng chín mươi. Vậy sao một người Tu Chân giới, lại có thể gặp qua Minh Vương đại nhân chứ?

Minh Vương đại nhân?

Bắc Minh, Hiên Viên Duật và Hạ Hầu Lân đều nghi hoặc nhìn Âm Tế Thiên. Sao bọn họ không biết hắn đã từng gặp qua Minh Vương? Âm Tế Thiên giật mình nhìn Phụng Âm:

“Ngươi nói cái người mà ta vừa tả chính là Minh Vương đại nhân?”

Phụng Âm chỉ vào giữa mày hỏi: “Cái ấn ký màu tím mà ngươi nói có phải là nằm ở chỗ này không?”

Âm Tế Thiên gật đầu: “Đúng.”

“Nghe nói, đó không phải là ấn ký, mà là một con mắt đang nhắm lại. Thế nhưng, đến tận bây giờ ta cũng chưa từng thấy nó mở ra bao giờ. Đúng rồi, ngươi hỏi chuyện Minh Vương làm gì?”

Âm Tế Thiên không định gạt y, nói: “Ta cảm thấy, chắc hắn ta có thể giúp chúng ta tìm được mảnh hồn phách kia.”

Trong đầu hắn toàn là hình ảnh của Minh Vương. Đến tận khi hắn nói ra câu này, hình ảnh ấy mới dần biến mất. Vậy không phải ý nói là, Minh Vương sẽ tìm giúp bọn họ tìm được mảnh hồn phách kia hay sao? Hạ Hầu Lân cười nói:

“Minh Vương quản cả Minh Ngục, hắn ta mà ra tay giúp đỡ thì mọi chuyện phải êm xuôi thôi.”

Vốn Hạ Hầu Lân vẫn nghĩ thiếu niên này thông minh, thế nhưng bây giờ lại cảm thấy hắn thực khù khờ. Phụng Âm lắc đầu:

“Ngay cả ta, một năm cũng chỉ có thể nhìn thấy Minh Vương có một lần. Nếu là bình thường, Minh Vương sẽ không gặp những Điện chủ dưới Điện thứ chín mươi đâu.

Âm Tế Thiên vừa nghe thế liền thất vọng thở dài. Nếu hắn biết được chính xác vị trí của Minh Vương thì tốt rồi. Dùng thuấn di là có thể nháy mắt xuất hiện trước mặt hắn ta. Nhưng nghĩ lại, Âm Tế Thiên cảm thấy chuyện này không mấy khả quan. Hắn nhớ là đã từng nghe tu sĩ Tu Chân nói qua, chỉ có Thần Tiên mới có thể sử dụng thuấn di thôi. Vậy Quỷ Tiên cũng coi như là tiên nhỉ? Thế bọn họ cũng sẽ dùng thuấn di được. Cho nên chắc là Chín mươi chín tầng Âm Điện sẽ có trận pháp ngăn trở. Nếu không, ai cũng thể xộc vào ám sát Minh Vương rồi.

Bắc Minh và Hiên Viên Duật đều nhíu mày. Lệ quản sự đứng ở đằng sau Phụng Âm, đột nhiên đảo mắt một cái:

“Khởi bẩm đại nhân, tiểu nhân có lời này không biết có nên nói hay không?”

Phụng Âm nhắc: “Có chuyện thì cứ nói thẳng ra.”

Lệ quản sự đảo mắt nhìn qua Âm Tế Thiên, Bắc Minh rồi tới Hiên Viên Duật:

“Kỳ thực, cũng không hẳn là vô phương gặp mặt Minh Vương đại nhân, chỉ có điều không biết ba vị công tử đây có làm được hay không thôi.”

Phụng Âm nhướng mày: “Là sao?”

“Đại nhân ngài đừng quên. Không phải tháng sau Minh Vương đại nhân muốn mời Đúc sư, Tài phùng sư và Luyện đan sư đến để chế đồ hay sao? Đây chính là một cơ hội tốt. Chỉ có điều, ba vị công tử đây có hiểu biết về Luyện khí và Luyện đan hay không thôi.”

Âm Tế Thiên vui vẻ nói: “Đơơng nhiên biết!”

Bắc Minh và Hiên Viên Duật đều là Đúc sư, Luyện đan sư và Tài phùng sư cấp mười, muốn vào Minh Vương điện không có vấn đề gì. Thế nhưng, Bắc Minh lại không vui vẻ gì cho mấy, chỉ nhíu mày im lặng. Hiên Viên Duật lắc đầu:

“Tuy chúng ta biết, thế nhưng ta phát hiện phương thức Luyện khí và Luyên đan ở Minh Ngục không giống như ở Tu Chân giới.”

Phụng Âm nhếch môi: “Đây chính là lý do vì sao các ngươi có rất nhiều tài liệu tốt, mà vẫn không thể tạo ra được Tiên phẩm.”

Âm Tế Thiên chán nản hỏi: “Minh Vương đại nhân muốn tìm người làm Tiên phẩm sao?”


“Không phải là Tiên phẩm mà là Tuyệt phẩm. Nếu ai tạo ra được Tuyệt phẩm, thì sẽ có thể yêu cầu Minh Vương đại nhân làm một điều.”

Hiên Viên Duật và Bắc Minh cùng nhướng mày. Âm Tế Thiên khó tin hỏi:

“Tuyệt phẩm á?”

“Đúng vậy. Hiện nay, trong Minh Ngục chỉ có hai người làm ra được Tuyệt phẩm. Thế nhưng xác suất không cao, bọn họ chỉ tạo ra được một lần rồi thôi.”

Âm Tế Thiên ủ rũ: “Không khả thi chút nào.”

“Ta muốn thử xem sao.” Bắc Minh đột nhiên nói. Âm Tế Thiên và Hiên Viên Duật đều ngạc nhiên nhìn y.

“Thế nhưng trước đó, ta muốn có người dạy mình phương thức Luyện khí của Minh Ngục. Không biết Phụng Âm đại nhân có thể giúp được hay không.”

Phụng Âm cười hiền nói: “Không thành vấn đề. Ngày mai ta sẽ tìm người, thế nhưng các ngươi muốn học cái gì?”

Bắc Minh nghĩ ngợi nói: “Ta muốn học Tài phùng.”

Hiên Viên Duật nói: “Vậy ta học Đúc.”

Âm Tế Thiên cũng vội vàng: “Ta học Luyện đan.”

Bắc Minh và Hiên Viên Duật nhìn hắn, cùng hỏi: “Ngươi biết Luyện đan?”

Bất quá bọn họ hiểu, sau khi hắn bị hủy linh căn thì năng lực đột nhiên trở nên cực mạnh, bởi vậy có biết thêm Luyện đan cũng không phải quá ngạc nhiên. Âm Tế Thiên nói:

“Đương nhiên không! Đã nói là học mà? Không học thì làm sao chế tạo được!!”

Hắn thà phải học cùng với Bắc Minh và Hiên Viên Duật còn hơn là ở trong phủ nhìn cái bản mặt đáng ghét của Hạ Hầu Lân.

Bắc Minh: “…”

Hiên Viên Duật: “…”

Đáy mắt của Hạ Hầu Lân tỏ rõ sự chế nhạo. Phụng Âm cười ra tiếng:

“Quên nói cho các ngươi biết, muốn học Luyện đan, Luyện khí ở Minh Ngục, thì buộc phải là Đúc sư, Tài Phùng sư và Luyên đan sư cấp mười ở Tu Chân giới đã. Nếu không, các ngươi có muốn cũng không học được đâu.”

Bắc Minh và Hiên Viên Duật liếc nhau: “Không có vấn đề gì.”

Phụng Âm cũng không cảm thấy bất ngờ. Y chẳng rõ vì sao mình lại cảm thấy bọn họ không có vấn đề gì, cho nên mới ngay lập tức đồng ý giúp bọn họ tìm người dẫn dắt. Phụng Âm nhìn sang Âm Tế Thiên: “Thế ngươi thì sao?”

Âm Tế Thiên cười ngượng ngùng với Lệ quản sự: “Không biết trong quý phủ có bộ sách nào về thảo dược hay không?”

“Có!”

“Vậy làm phiền Lệ quản sự đem mấy bộ sách đó đến phòng của ta, ta muốn đọc qua.”

“Dạ.”


Phụng Âm đại nhân đã dặn rồi, bọn họ có yêu cầu gì thì nhất định phải hỗ trợ. Cho nên Lệ quản sự không chút chần chừ, quay đầu đi về phía đại sảnh, giúp Âm Tế Thiên chuẩn bị mấy bộ sách.

Phụng Âm: “…”

Bắc Minh: “…”

Hiên Viên Duật: “…”

Vẻ chế nhạo trong mắt Hạ Hầu Lân lại càng rõ ràng hơn. Âm Tế Thiên quay đầu nhìn về phía Phụng Âm:

“Xin lỗi. Đến cả phân biệt các loại thảo dược ta cũng không biết.”

Phụng Âm: “…”

Hiên Viên Duật thiếu chút nữa là bật cười ra tiếng. Âm Tế Thiên trừng mắt nhìn y:

“Ta không biết thảo dược thì buồn cười lắm à? Mà nói đi nói lại, ta học Luyện đan cũng không phải không tốt. Chờ ta nhớ hết mấy thứ được dạy, ta chỉ cần ở trong phủ tự học là xong rồi?”

Phụng Âm cười cười: “Cũng có lý! Nếu đã vậy, ta đi sắp xếp cho các ngươi đây.”

Âm Tế Thiên đợi Phụng Âm rời đi, mới nói với Bắc Minh và Hiên Viên Duật: “Các ngươi mau lấy mấy bộ sách thảo dược của Tu Chân giới ra.”

Bắc Minh nhướng mày: “Ngươi quả thực muốn xem?”

Âm Tế Thiên lườm y: “Vô nghĩa! Không thì ta bảo các ngươi lấy ra làm gì?”

Hiên Viên Duật tiện tay lấy một quyển ném cho hắn. Âm Tế Thiên cầm lấy, nhíu nhíu mày:

“Sao chỉ có một quyển thôi vầy?”

Hiên Viên Duật nhìn quyển sách dày đến một tấc trong tay hắn, nói: “Trong một tháng, ngươi có thể đọc và nhớ cả quyển này, là đã rất không tồi!”

Âm Tế Thiên nhanh tay lật quyển sách, vụt một cái rồi ném trả lại y: “Xem xong rồi!”

Bắc Minh: “…”

Hiên Viên Duật ngạc nhiên nhìn hắn: “Xong rồi?”

Hạ Hầu Lân nhếch mép: “Ngươi gọi đó là đọc sách sao?”

Bắc Minh thấy Âm Tế Thiên không giống như là đang nói dối, liền cầm lấy quyển sách trên tay của Hiên Viên Duật, lật bừa một tờ.

“Vậy ngươi nói xem Công dụng và Hình thái của Bát Giác Ca là gì?”

“Lá của nó có tám cái sừng và lay động trong gió sẽ phát ra âm thanh ‘ca ca’, cho nên mới có tên gọi là Bát Giác Ca. Ngoài ra, rễ của nó dài tận nửa thước, có vẻ ngoài khá giống Bát Giác Tô. Thế nhưng Bát Giác Tô có độc mà Bát Giác Ca thì không. Công dụng của nó là khu hàn và tăng cường linh lực trong thời giian ngắn. Nếu đem nó cùng Thai Ô Thảo và Mộc Sơn Thảo luyện thành đan, sẽ rất có ích cho linh căn của tu sĩ.”

Hiên Viên Duật nghe Âm Tế Thiên nói vanh vách không thiếu một chữ, trong lòng cực kỳ ngạc nhiên. Hạ Hầu Lân nhìn nội dung trong sách, hỏi Hiên Viên Duật:

“Đây là bộ sách nói về các loại thảo dược cơ bản của Tu Chân giới đúng không?”

“Đúng thế?”

“Vậy người Tu Chân hiểu về thảo dược cơ bản cũng là chuyện thường thôi nhỉ?”

Bắc Minh gật đầu: “Đúng thế!” Bắc Minh nhìn hai người bọn họ, khẽ híp híp mắt. Sau đó cũng như lần trước lật bừa một trang, nhưng lại đổi cách hỏi: “Trang thứ chín mươi hai?”

Y tin chắc rằng, nếu như có thể nhìn nhớ được nội dung quyển sách chỉ trong nháy mắt, vậy cũng có thể nhớ được số trang. Âm Tế Thiên lập tức nói:

“Trang thứ chín mươi hai là ghi chép về Tiên Phượng Thảo….”

Hiên Viên Duật nghe Âm Tế Thiên đọc cả nội dung thì lại càng ngạc nhiên. Cho dù là chính y, cũng không thể nào nhớ nổi ở trang chín hai ghi những thứ gì. Hạ Hầu Lân ngồi một bên vừa nghe lời Âm Tế Thiên nói vừa nhìn sách, càng nghe mặt lại càng đen hơn. Hiên Viên Duật hỏi:

“Minh sư đệ, ngươi có truyền âm cho hắn không đấy!”

Bắc Minh ném sách cho y nửa đùa nửa thật nói: “Thế ngươi cứ tự kiểm tra xem.”