Phật Môn Ác Thê

Chương 237

Âm Tế Thiên thấy Bắc Thần ngồi xuống điều tức, mà ở trong Bí cảnh nguy hiểm này lại không có chỗ nào khác có thể đi, cho nên hắn cũng đành học theo Bắc Thần ngồi xuống. Thế nhưng mới vừa nhắm mắt lại, đã có người nhỏ giọng bàn tán:

“Nhìn, Minh thiếu phu nhân cũng học theo tu sĩ ngồi tu luyện. Hắn là người bình thường, làm thế nào hấp thu được linh khí chứ?”

Có người nhắc nhở nói: “Suỵt! Ngươi nói nhỏ thôi.”

“Sợ cái gì? Tai người thường có được như tai của tu sĩ đâu, sao có thể nghe được chúng ta nói.”

“Hắn không nghe được, thế nhưng tu sĩ Độ Kiếp kỳ bên cạnh hắn kia, lại có thể nghe thấy đó!”

Cũng không biết có phải Bắc Thần dùng ánh mắt cảnh cáo bọn họ hay không, mà sau đó Âm Tế Thiên không còn nghe thấy tiếng bàn tán nữa. Năm ngày tiếp theo, hầu như mọi người đều chỉ biết ngồi xuống tu luyện. Âm Tế Thiên đã từng kiểm tra tình trạng của Bắc Minh mấy lần, không biết có phải do Thôn Phách liên tục điều tức hay không mà hai ngày gần đây, sắc mặt của Bắc Minh hồng hào hơn nhiều.

Vào sáng ngày thứ sáu, khi mọi người dần dần mất kiên nhẫn vì không có thêm bất cứ tu sĩ nào xuất hiện. Đang lúc bọn họ tính toán chọn khoảng 100 người để tiến vào đại điện, thì rốt cục cũng có người lục tục đi tới. Ban đầu chỉ khoảng 3 4 tu sĩ, dần dần càng nhiều thêm, sau đó cả quảng trường vốn trống rỗng bỗng chốc đầy ắp người. Nhìn bọn họ đầy vẻ mệt mỏi xơ xác, hơn nữa mỗi người vừa tới nơi đều tự động nói ra những chuyện gặp phải mấy hôm nay, cùng với vụ việc đám yêu thú đòi thu một ngàn viên linh thạch cực phẩm mới cho qua động khẩu. Mà nhắc tới đó, ai cũng đầy mặt tức giận.

cửa động

“Nhớ lại, ta lại càng thêm tức giận. Lúc ấy ta mới vừa thoát khỏi long quyển phong, rơi xuống cạnh động khẩu thông tới nơi này. Ta cứ cho rằng mình an toàn rồi, nào ngờ chân chưa kịp chạm đất đã thấy hai con Yêu thú cấp cao đánh về phía ta. Ta tưởng đâu chúng muốn giết mình nên vội vàng quay đầu bỏ chạy, thậm chí dùng hết các loại phù chú pháp bảo để đối phó, nhưng vẫn không thể thoái khỏi ma trảo của chúng. Ngay khi ta cho rằng mình chết tới nơi rồi, lại nghe thấy tiếng Yêu thú nói: ‘Vào nơi này phải giao ra một ngàn viên linh thạch cực phẩm.’!” Nói tới đây, tên tu sĩ lại nghiến răng kèn kẹt: “Chúng nó nói với ta sớm một chút không phải tốt rồi sao? Còn cố tình chờ tới khi ta hao hết linh lực, dùng hết cả phù chú cao cấp mới nói. Thật khiến người ta tức chết đi được!”

“Ngươi chỉ bị đòi một ngàn viên linh thạch cực phẩm. Còn ta tới tận năm nghìn viên! Bọn chúng nói ta khó coi, cho nên đòi nhiều.”

Âm Tế Thiên nghe bọn họ kể chuyện, lặng lẽ lấy tay đỡ trán, có vẻ đám Yêu thú kia hung hăng hơn hắn nghĩ.

“Tịch Thiên!”

Âm Tế Thiên nghe được tiếng gọi quen thuộc liền ngẩng đầu lên, trông thấy Bắc Vũ Hoành và một vài vị tưởng lão đầy vẻ sốt ruột chạy về phía này. Bắc Vũ Hoành đi thẳng đến trước mặt Âm Tế Thiên, hỏi han:

“Ngươi không sao chứ?”

Âm Tế Thiên khẽ tủm tỉm:

“Không có gì. Thế nhưng…” Hắn nghiêng mình để Bắc Vũ Hoành nhìn thấy Bắc Minh đang nằm ở dưới chân: “Y đã hôn mê 7 ngày rồi.”

Sắc mặt Bắc Vũ Hoành trở nên nghiêm trọng: “Vậy nó…”

Âm Tế Thiên ra dấu ám chỉ ông Thôn Phách đang ngồi phía bên kia kìa. Bắc Vũ Hoành quay đầu nhìn y, rồi lại quay đầu về nhìn Âm Tế Thiên, sắc mặt càng thêm nghiêm trọng:

“Tịch Thiên, có phải… ngươi đã biết hết rồi không?”

“Đúng thế!”


Bắc Vũ Hoành có chút nóng vội, lo lắng hỏi: “Vậy ngươi có để ý nó là…”

Âm Tế Thiên ngắt lời ông: “Nếu ta để ý ta đã sớm vứt y cho đám Yêu thú tráng miệng.”

Bắc Vũ Hoành thấy hắn không thèm để ý, cũng thở ra một hơi: “Thế là tốt rồi. Về sau nếu có cơ hội ta sẽ nói rõ ràng chuyện này cho ngươi nghe.”

Âm Tế Thiên nhíu mày: “Tình trạng hiện giờ không tốt lắm. Xung quanh có rất nhiều người, cho nên y không thể nào quay lại thân thể, chờ đến khi đi vào đại điện, chúng ta chỉ có thể ôm thân thể y đi theo.”

Bắc Vũ Hoành nhăn mày: “Thật là phiền toái.”

Âm Tế Thiên liếc mắt nhìn về phía Thôn Phách đang ngồi, chỗ đó đứng đến hơn trăm tên tà tu, hơn nữa tu vi toàn là Hóa Thần kỳ và Luyện Hư kỳ.

“Sao lại ít tà tu như vậy? Không phải năm vị lão tổ là gặp phải vấn đề gì đó chứ?”

Nếu tà tu không có năm vị lão tổ trấn trụ, chỉ sợ bên chính phái sẽ lấy lý do trừ hại mà giết sạch hơn trăm tên tà tu ở đây. Bắc Vũ Hoành cười một tiếng:

“Chúng ta còn có thể bình yên vô sự mà đến tận đây. Bọn họ là tu sĩ cảnh giới Đại Thừa, làm sao gặp bất trắc gì được. Chắc bây giờ, bọn họ đang bận xếp hàng giao linh thạch đó thôi.”

Âm Tế Thiên: “…” Sao đột nhiên có cảm giác giống giao vé vào cửa để xem phim.

Bắc Vũ Hoành tiếp tục nói: “Bởi vì có người không mang đủ một ngàn viên linh thạch cực phẩm cho nên mới lấy loại khác để đủ số. Không ngờ vị Yêu thú thu linh thạch ka phát hiện ra. Cho nên từ sau lúc đó, tất cả phải linh thạch đều phải qua kiểm tra mới được thả cho vào.”

Âm Tế Thiên: “…”

“Nhưng chắc là sẽ nhanh thôi! Bọn họ xếp ở sau chúng ta không xa.”

Bắc Vũ Hoành vừa dứt lời, mặt đất chợt rung động ầm ầm, sau đó là tiếng người nói chuyện ầm ĩ:

“Mọi người nhìn kìa! Tà tu đến rồi!”

Âm Tế Thiên và Bắc Vũ Hoành nhìn sang cửa quảng trường, trông thấy năm vị tà tu lão tổ cưỡi Khế ước thú dẫn đầu, cùng một đám tà tu chậm rãi đi qua phía âm u bên kia. Trong ánh mắt bọn họ, còn đầy vẻ khiêu khích dành cho phe tu sĩ chính phái. Thôn Phách nghe tiếng, cũng chậm rãi mở mắt ra. Quỷ quái lão tổ và Yêu quái lão tổ đi phía trước, vừa nhìn thấy Thôn Phách thì tươi cười rạng rỡ. Quỷ quái lão tổ nhảy dựng lên, sau đó nhẹ nhàng dừng lại ở trước mặt Thôn Phách, ha ha cười nói:

“Bổn tọa đã nói tiểu tử thối này phúc lớn mạng lớn! tuyệt đối sẽ không có việc gì!”

Yêu quái lão tổ đi tới, hừ một tiếng: “Cũng không biết là ai lo lắng tiểu tử thối này không mang đủ một ngàn linh thạch, cho nên vội vàng phái người cầm mấy ngàn viên linh thạch, đứng đợi ở cửa động, chờ nó xuất hiện!”

“Để bổn tọa bảo hắn không cần chờ nữa.”

Thôn Phách thăm dò hỏi: “Lúc hai người tới đây cũng bị thu lich thạch?”


Quỷ quái lão tổ tức giận nói: “Sao không! Mỗi người một ngàn viên linh thạch cực phẩm! Còn nhiều hơn cả sử dụng truyền tống!”

Thôn Phách: “…”

Lúc này Ly Trĩ lão tổ với khuôn mặt bình tĩnh đi tới gần: “Sao tên Tịch Thiên cũng ở trong Bí cảnh? Các ngươi không nhốt hắn lại sao?”

Quỷ quái lão tổ rất bất mãn với kiểu chất vấn của Ly Trĩ lão tổ: “Tịch Thiên là vợ của đồ đệ bổn tọa. Bổn tọa muốn mang hắn đi đâu thì mang! Ngươi cấm cản được chắc!?”

Sắc mặt Ly Trĩ lão tổ trầm xuống: “Quỷ quái lão tổ, ngươi có mang hắn đi hay không cũng chẳng liên quan gì đến bổn tọa! Thế nhưng ngươi thả hắn về lại phe tu sĩ chính phái, bổn tọa đành phải xen vào!”

Quỷ quái lão tổ đưa mắt nhìn thiếu niên có viên chu sa chí ở giữa hai mày kia. Giọng đầy lạnh nhạt:

“Nếu bổn tọa thả hắn ra, bổn tọa sẽ có trách nhiện tóm hắn về.”

Gương mặt Ly Trĩ lão tổ hung ác: “Vấn đề không phải là ai dẫn hắn về, mà là liệu hắn có toàn thây trở về hay không kìa!”

“Đồ tức của bổn tọa! Bổn tọa sẽ phụ trách an nguy của hắn!”

Ly Trĩ lão tổ cười lạnh nói: “Ngươi một câu đồ tức, hai câu đồ tức, cũng phải xem xem hắn có đồng ý làm đồ tức của ngươi hay không đã. Ngươi nhìn xem, người hắn coi trọng cũng chẳng phải là đồ đệ của ngươi.”

Mọi người nghe thế, đều quay sang nhìn về phía Âm Tế Thiên, chỉ thấy Hiên Viên Duật – đệ tử Thuần Trần phái tủm ta tủm tỉm cười, đi đến trước mặt Âm Tế Thiên. Vừa thấy y, sắc mặt Thôn Phách đã không tốt, y vội bước nhanh qua đó. Bên kia, Âm Tế Thiên nhìn dáng vẻ như tìm được bảo bối của Hiên Viên Duật, liền nhướng mày:

“Tìm được bảo vật?”

“Không thấy!” Khóe miệng lại kéo rộng lên: “Thế nhưng ta cảm thấy được, bên trong đại điện kia, có thứ rất tốt đang chờ ta tới lấy!”

Âm Tế Thiên âm thầm cười nhạo y. Hiên Viên Duật cũng không thèm để ý Âm Tế Thiên có tin mình hay không, cười cười:

“Đúng rồi! Đưa Cửu Đăng Tháp cho ta.”

Âm Tế Thiên sửng sốt: “Ngươi nói cái đèn chiếu sáng kia?”

Hiên Viên Duật nghe hắn gọi Cửu Đăng Tháp gần như là tiên phẩm mà mình vất vả chế tạo ra kia, là đèn chiếu sáng, khóe miệng liền giật giật:

“Nó không phải là đèn dùng để chiếu sáng.”

“Thế nó là…?”

Hiên Viên Duật liếc mắt nhìn bốn phía, nhỏ giọng nói: “Cái đó là dùng để cảm ứng cấp bậc của bảo vật. Chúng ta sẽ dựa vào nó để quyết định có nên mạo hiểm hay không.”

Âm Tế Thiên trừng mắt nhìn y: “Sao ngươi không nói sớm?”

Hắn cứ tưởng cái đèn kia bị hư, cho nên vứt lại Quỷ Tông phái mất rồi. Nếu biết nó có tác dụng lớn như vậy, hắn đã mang nó theo. Hiên Viên Duật nheo nheo mắt hỏi:

“Đừng nói là ngươi không mang nó theo đấy nhé?”

“Ngươi thấy ta nên mang một cái đèn chiếu sáng tới Bí cảnh hay sao?”

Hiên Viên Duật tức khắc bị Âm Tế Thiên làm cho nghẹn họng. Lúc này, giọng nói trầm thấp vang lên phía sau bọn họ:

“Cái đèn kia đang ở chỗ của ta.”