Phật Môn Ác Thê

Chương 231: Thượng cổ bí cảnh (15) – Ma quy

Âm Tế Thiên khựng bước lại, nhìn cảnh sắc đang không ngừng lùi về phía sau, cau mày nói: “Ta cảm thấy ngọn núi dưới chân chúng ta có vấn đề!”

Huyền Ngọc trưởng lão hừ cười một tiếng: “Ai bảo thứ dưới chân chúng ta là ngọn núi?”

Âm Tế Thiên đưa mắt nhìn dãy núi lớn liên miên trập trùng phía trước, nói: “Không phải là núi thì là cái gì?”

“Đây là…”

Huyền Ngọc trưởng lão còn chưa dứt lời, mặt đất dưới chân bỗng dưng lấy tốc độ nhanh nhất chìm xuống, sắc mặt bà khẽ biến, thấp giọng nguyền rủa một tiếng, hô: “Lại đến rồi! Ngươi mau mau ôm lấy tảng đá lớn bên cạnh đi!”

Âm Tế Thiên cũng nhận thấy được điều đó, tuy không biết có chuyện gì sắp phát sinh, nhưng vẫn làm theo lời Huyền Ngọc trưởng lão.

Hắn nhìn Huyền Ngọc trưởng lão đứng cách đó không xa, hỏi: “Rốt cuộc là có chuyện gì?”

Huyền Ngọc trưởng lão ném cho hắn một ánh mắt giễu cợt, nói: “Ngươi sắp biết được lý do vì sao ta lại chật vật như thế này!”

Nghe vậy, sắc mặt Âm Tế Thiên nhất thời đen thui, thầm nghĩ trong bụng, đừng nói ngọn núi này sẽ chìm xuống cái đầm lầy đen phía dưới nha?

Huyền Ngọc trưởng lão vội la lớn: “Mau hít sâu vào!”

Âm Tế Thiên thấy nước bùn màu đen đã dâng đến chân của mình, vội vàng làm theo lời bà, cố gắng hít một hơi thật sâu. Liền sau đó, cả người ngập trong vũng bùn vừa thối vừa đen kia!

Không quá một khắc, áo bào của hắn bị nước sình thấm ướt đẫm, tay mặt đầu tóc đều bê bết sềnh sệt, làm hắn cực độ khó chịu.

Hơn thế nữa, khi chìm trong vũng bùn, Âm Tế Thiên cảm giác được mình vẫn di chuyển, giống như đang bơi ấy.

Lúc hắn sắp tắt thở tới nơi, bá một cái, ngọn núi lớn trồi ra khỏi đầm lầy, khôi phục trạng thái lúc trước!

Âm Tế Thiên buông tảng đá lớn ra, không dám hít thở mạnh, sợ rằng hút bùn vào trong mũi luôn.

Trước tiên hắn lau bùn trên tay ra, sau đó thật cẩn thận mà chùi miệng với mũi!

Đợi sau khi xong xuôi, Âm Tế Thiên mới tức giận mắng: “Ta phắc! Ta phắc phắc phắc! Móa nó, có chuyện gì xảy ra với ngọn núi này vậy?”

Trải qua sự việc vừa rồi, rốt cuộc hắn cũng biết vì sao Huyền Ngọc trưởng lão lại chật vật như thế!

Âm Tế Thiên giơ tay lên vuốt vuốt tóc, tức khắc có một vũng bùn dính vào tay hắn, hắn phẫn nộ ném nó xuống đất: “Shit!”

Hiện tại cả người hắn vừa ướt vừa đen vừa thối vừa dính đầy bùn, đã thế còn hôi như mới rơi vào trong hố phân, khiến hắn rất buồn nôn!

Giờ phút này, tâm tình của Âm Tế Thiên quả thực cực tồi tệ!

“Sao, ngươi còn nghĩ nó là ngọn núi nữa không?” Huyền Ngọc trưởng lão cười nhạo một tiếng: “Ngươi từng gặp qua ngọn núi nào biết di chuyển à?”

Âm Tế Thiên lại vuốt một nắm bùn từ trên tóc xuống, vừa nghi hoặc vừa cả giận hỏi: “Đây không phải núi thì là cái gì?”

Huyền Ngọc trưởng lão không chắc chắn lắm nói: “Chắc là ma quy!”


“Ma quy?” Âm Tế Thiên dừng động tác, kinh ngạc nhìn bà: “Ý của ngài là, hiện tại chúng ta đang đứng trên mai của một con rùa?”

Hắn liếc nhìn xung quanh, đồi núi chập trùng không thấy đích, líu lưỡi nói: “Ta phắc! Rốt cục con rùa này có bao lớn lận?”

“Ai biết!”

Huyền Ngọc trưởng lão tùy tiện thanh lý bùn trên người, tiếp tục đi về phía trước!

Âm Tế Thiên tựa hồ nghĩ đến cái gì đó, nhăn chặt mày: “Không đúng! Lúc ma quy chìm xuống, chúng ta còn có thể ngự khí phi hành mà? Nếu làm thế, sẽ chẳng phải chịu đựng cái tội này!”

Huyền Ngọc trưởng lão tức giận nói: “Nếu có thể ngự khí phi hành, ta cũng chẳng chật vật đến như vậy!”

“Không thể ngự khí phi hành? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Huyền Ngọc trưởng lão cực kỳ bất đắc dĩ nói: “Chỗ này khắc chế linh lực của tu sĩ!”. Âm Tế Thiên nghe được đáp án, bĩu môi, không lên tiếng nữa.

Kế tiếp, hai người một đường không hề nói chuyện!

Huyền Ngọc trưởng lão cảm thấy không khí trầm mặc như vầy có chút xấu hổ, ánh mắt thỉnh thoảng hơi khẽ liếc về phía Âm Tế Thiên.

Âm Tế Thiên vẫn luôn thầm nghĩ cách để thoát khỏi địa phương quỷ quái này, cho nên không chú ý tới Huyền Ngọc trưởng lão đang nhìn mình.

Lúc bọn họ đi được chừng năm dặm, Huyền Ngọc trưởng lão thấy có một vài cọng cỏ nhỏ màu đen trên sườn núi mà Âm Tế Thiên nói.

Bất quá, Âm Tế Thiên phát hiện sườn núi kia hơi dốc, còn có chút cao!

Hai người yên lặng không tiếng động ngẩng đầu, nhìn cỏ nhỏ sinh trưởng gần như là trên đỉnh núi, đang lay động theo gió.

Một lúc lâu sau, Huyền Ngọc trưởng lão giật giật thân mình, đầu tiên là cởi bỏ giày dưới chân, rồi cuộn ống tay áo và ống quần lên. Cuối cùng lau khô hai tay hai chân, thử trèo lên!

Huyền Ngọc trưởng lão mới leo lên được chừng mười thước, đã suýt trượt xuống, không khỏi giật giật khóe miệng, tựa hồ muốn nói gì đó, nhưng vẫn là thu lại, mặc cho Huyền Ngọc trưởng lão tiếp tục trèo núi!

Ban nãy hắn bảo nơi này có một sườn núi nhỏ, vì đối với những tu sĩ biết ngự khí phi hành mà nói, hái thảo dược trên đây chỉ là chuyện dễ dàng như ăn cơm. Ai mà biết địa phương quỷ quái này lại khắc chế linh lực của tu sĩ.

Như vậy, trèo núi vừa cao vừa dốc đối với một tu sĩ không có linh lực, quả là hơi chút khó khăn.

Âm Tế Thiên ngước đầu, nói với Huyền Ngọc trưởng lão đang treo leo chừng hai mươi thước trên cao: “Ngay cả phù chú cũng không thể dùng à?”

Huyền Ngọc trưởng lão cắn răng nói: “Nếu có thể dùng, ta cần chi leo cao như vậy! Ngươi đừng nói chuyện với ta nữa, sẽ làm ta phân tâm!”

Âm Tế Thiên khẽ híp mắt!

Kỳ thật hắn muốn nói rằng, chờ ma quy chìm xuống, cứ nương theo sức nổi của vũng bùn, sẽ có thể dễ dàng hái được cỏ nhỏ màu đen kia.

Ngoài ra, hắn còn muốn nói với bà, nếu hái không được thì cứ đi thêm hai dặm nữa, chỗ đó cũng có vài cọng cỏ nhỏ màu đen mọc ở dưới chân núi.

Bất quá, bà không cho hắn nói, vậy khỏi nói luôn đi!


Hắn chống mắt nhìn xem, bà có bao nhiêu nghi lực để trèo núi hái thảo dược kia xuống!

Âm Tế Thiên ngẩng đầu, nhìn chân của Huyền Ngọc trưởng lão có mấy lần trượt ra ngoài, suýt rơi xuống chân núi, thật cảm thấy so với Đô vật tự do còn kích thích hơn!

Khi còn cách đỉnh núi chừng năm trượng, hắn lại một lần nữa phát giác ra mặt đất dưới chân bắt đầu chìm xuống.

Âm Tế Thiên thấp giọng nguyền rủa một tiếng, tìm một tảng đá nhỏ ôm chặt.

Chỉ chốc lát sau, nước bùn màu đen nhấn chìm lấy hắn!

Khi ‘ngọn núi’ trồi lên, hắn nhìn thấy Huyền Ngọc trưởng lão đã đứng trên đất, trong tay nắm chặt mấy cọng cỏ nhỏ màu đen.

Huyền Ngọc trưởng lão không để ý tới việc lau đi bùn thối trên mặt, hưng phấn nói với Âm Tế Thiên: “Nhìn xem! Ta hái được rồi!”

Khi bà nói, nước sình đen theo khóe môi tràn vào miệng bà, nhưng bà chẳng hề phát hiện ra điều đó, vẫn cứ cười vui vẻ.

Âm Tế Thiên vừa lau chùi nước sình, vừa nhìn hai tay Huyền Ngọc trưởng lão xước đầy vết máu, nhưng vẫn nắm đám cỏ đen chẳng buông. Khóe mắt hắn không khỏi giật giật, xùy một tiếng: “Nài chắc chắn thứ ngài hái chính là dưỡng linh thảo?”

Ý cười trên mặt Huyền Ngọc trưởng lão bị ngưng lại, cầm cỏ nhỏ màu đen lên nhìn nhìn, đúng là bà chẳng thể xác định chắc chắn được!

Âm Tế Thiên lạnh lùng nhếch môi một cái: “Thời gian tìm dưỡng linh thảo kia, chi bằng ra sức mà kiếm lối ra, chứ nếu không, có tìm được dưỡng linh thảo cũng vô dụng!”

Huyền Ngọc trưởng lão cất cỏ nhỏ màu đen vào Nhẫn không gian, kiên định nói: “Ta phải tìm được dưỡng linh thảo trước, mới tìm lối ra sau!”

Âm Tế Thiên xuyên qua bùn đen nhìn khuôn mặt kiên nghị của bà, ánh mắt khẽ dừng, tiếp đó lại lạnh nhạt nói: “Vậy ngài tìm dưỡng linh thảo của ngài, ta đi tìm lối ra của ta. Nhưng mà, khi ta tìm thấy lối ra, ta sẽ chẳng quay lại gọi ngài đâu, ngài… A!”

Âm Tế Thiên còn chưa dứt lời, mông đột nhiên cảm thấy đau đớn dữ dội, nhịn không được mà kêu to một tiếng.

Huyền Ngọc trưởng lão bị hắn làm cho hoảng sợ: “Sao vậy?”

Âm Tế Thiên đen mặt, đưa tay sờ mông, bắt được cái gì đó vừa trơn vừa cứng!

Thừa dịp mông bớt đau hơn so với lúc nãy, hắn rút mạnh ra, vừa nhìn, liền trông thấy một con cá nhỏ màu đen với đôi hàm răng sắc nhọn!

“WTF! Đây là cá gì vậy?”.

Nháy mắt khi cá nhỏ màu đen nhìn thấy Âm Tế Thiên, tức khắc cứng đờ cả thân mình, không dám lộn xộn nữa, chỉ biết trưng ra đôi mắt to đầy vô tội.

Âm Tế Thiên ném mạnh nó đi, cả giận nói: “Thật xúi cmn quẩy!”

Lúc con cá nhỏ rớt xuống đất, đột nhiên trong thân thể mọc ra hai cái chân, hoảng hoảng hốt hốt vội vàng tẩu thoát.

Âm Tế Thiên sờ sờ cái mông bị cắn đau, sau đó thu tay lại nhìn, phát hiện trong bùn còn xen lẫn vết máu.

Huyền Ngọc trưởng lão thấy bộ dáng hắn chật vật đến vậy, nhịn không được cười ra tiếng!

“Phắc!” Âm Tế Thiên căm tức đá một cái thật mạnh vào tảng đá bên cạnh!

Ngay sau đó, toàn bộ mặt đất đột nhiên rung động.

Âm Tế Thiên và Huyền Ngọc trưởng lão sửng sốt: “Xảy ra chuyện gì?”, Chẳng lẽ ma quy lại muốn chìm xuống?”

“Không biết! Ta tới đầm lầy đen cũng đã nhiều ngày, chưa bao giờ phát sinh chuyện như thế này. Hơn nữa, thời gian chìm xuống đầm lầy đều là cách nửa canh giờ một lần, không có chuyện rút ngắn lại.”

Âm Tế Thiên và Huyền Ngọc trưởng lão nhìn mặt đất ngày càng rung động kịch liệt, vội vàng ôm lấy tảng đá bên cạnh.

Huyền Ngọc trưởng lão nói: “Không giống lúc chìm xuống!”

“Không phải chìm xuống, thì là… cái… cái gì…”

Thời điểm Âm Tế Thiên nói đến từ ‘cái’, đầu lưỡi líu lại, đôi mắt trợn to, như nhìn thấy thứ gì đó vô cùng khủng bố.