Phật Môn Ác Thê

Chương 209

Âm Tế Thiên lấy lại *** thần, mới chợt nhận ra mình đang bị nhốt trong một chiếc ***g rất lớn, mỗi thanh sắt đều được khắc đầy những phù triện, trên đỉnh và phía dưới cũng có trận pháp cao cấp, nhìn kỹ sẽ thấy chúng nó đang lóe lên ánh sáng màu đen.

Nếu hắn đoán không sai, chiếc ***g này được đặc chế để tước hết linh lực của người bị giam cầm. Trừ đó ra, thì chuỗi phật châu mà Hư Không đưa, cùng nhẫn không gian và túi Càn Khôn đều không thấy đâu, hiển nhiên đã bị đám tà tu lão tổ lấy đi.

Đúng rồi! Còn Hiên Viên Duật nữa.

Lúc ấy, Hiên Viên Duật cũng có mặt ở đó, chẳng biết y có bị đám tà tu lão tổ bắt đi không. Âm Tế Thiên nhìn quanh bốn phía, tìm xem xem có bóng dáng Hiên Viên Duật không, nhưng xung quanh toàn là đệ tử tà tu, xem ra Hiên Viên Duật đã kịp trốn thoát.

Yêu quái lão tổ thấy ba vị lão tổ khác đều không lên tiếng, bèn cười đắc ý: “Nếu ba vị lão tổ không có ý kiến gì, bọn ta xin phép đem tên tiểu hòa thượng này về động phủ!”

U vực lão tổ hừ lạnh một tiếng: “Bổn tọa đã đồng ý cho các ngươi mang tên tiểu hòa thượng kia đi đâu.”

Tà Hàng lão tổ không thèm để ý, cười cười: “Ai mang tên tiểu hòa thượng này đi cũng không có gì quan trọng. Chỉ cần về sau, các ngươi để hắn khế ước thú cho bổn tọa, bổn tọa sẽ chẳng chút ý kiến.”

Lỹ Trĩ lão tổ thì im lặng, không nói lời nào.

Âm Tế Thiên nghe bọn họ không ngừng thảo luận về mình, khóe miệng nhếch lên nói: “Khi các ngươi bàn luận về ta, có phải nên hỏi ý kiến ta trước, xem ta có chịu đi cùng với các ngươi hay không?”

Tà Hàng lão tổ nhướng mày: “Ái chà! Con lừa ngốc tỉnh rồi!”

Yêu quái lão tổ xì một tiếng: “Nhóc con! Đã nằm trong tay bọn ta mà còn đòi hỏi này nọ?”

Khóe môi Âm Tế Thiên lại rộng thêm vài phần: “Yêu quái lão tổ, tuy ta đang ở trong tay các người, thế nhưng các người đừng quên mục đích bắt ta về là để làm gì. Nếu ta không vui, ta sẽ chẳng khế ước yêu thú đâu!”

U Vực lão tổ cười lạnh: “Bọn ta biến ngươi thành con rối, đến lúc đấy làm hay không không phải việc của ngươi nữa!”

Âm Tế Thiên ngược lại chẳng hề sợ hãi: “U Vực lão tổ, ngươi dám chắc chắn là biến ta thành rối xong, ta vẫn có thể khế ước yêu thú cho các ngươi sao?” U Vực lão tổ nhìn nụ cười đầy kiêu ngạo của Âm Tế Thiên, không khỏi khựng người, chính hắn ta cũng chẳng rõ ràng lắm, khi thành rối rồi có thể khế ước thú được nữa hay không.

Ly Trĩ lão tổ mỉm cười tà mị: “Vậy Tịch Thiên tiểu hòa thượng muốn đi cùng với ai?”

“Ta chọn…”

Âm Tế Thiên nhìn thật sâu vào mắt Ly Trĩ lão tổ. Trong đó che kín vẻ tham lam, khiến hắn cảm thấy chán ghét cực kỳ.

Sau đó Âm Tế Thiên chuyển sang phía U Vực lão tổ, trên mặt hắn ta lấp đầy nét giận dữ.

Về phần Tà Hàng lão tổ, lại một bộ hoàn toàn không quan tâm.


Cuối cùng, Âm Tế Thiên quay sang nhìn Yêu Quái lão tổ và Quỷ Quái lão tổ, bọn họ có vẻ rất là sốt ruột. Quỷ Quái lão tổ còn nhíu nhíu mày, khiến hắn đoán không ra y đang nghĩ gì.

Quan sát thế thôi, nhưng trong lòng hắn đã có đáp án sẵn rồi. Nếu là trước kia, chắc chắn hắn sẽ chọn Tà Hàng lão tổ. Bất quá, ai bảo Yêu quái lão tổ và Quỷ Quái lão tổ lại là sư phụ của Thôn Phách làm chi? Nếu hắn không chọn hai người bọn họ thì thật quá có lỗi với bản thân.

Yêu Quái lão tổ bị hắn nhìn chằm chằm đến nỗi mất tự nhiên, cả giận nói: “Tiểu tử thối! Ngươi nhìn đủ chưa?”

Âm Tế Thiên cười nói: “Yêu Quái lão tổ kiều mị vô song, tất nhiên sẽ khiến người ta nhìn không rời mắt được.”

Yêu Quái lão tổ tức khắc tỏ ra thẹn thùng: “Tiểu tử ngươi cũng thật *** mắt.”

Trừ Quỷ Quái lão tổ ra thì ba vị lão tổ còn lại đều im lặng quay đầu đi, bọn họ thật sự không thể nào chịu đựng được khuôn mặt giả bộ thẹn thùng của Yêu Quái lão tổ.

“Ta chọn Quỷ Quái lão tổ.”

Ly Trĩ lão tổ, U Vực lão tổ, Yêu Quái lão tổ và Quỷ Quái lão tổ đều giật mình sửng sốt. Yêu Quái lão tổ lấy lại *** thần, cả giận nói: “Tiểu tử thối! Vì sao ngươi chọn Quỷ Quái lão tổ mà không chọn… không đúng! Ngươi chọn Quỷ Quái lão tổ thì cũng chính là chọn bổn tọa rồi!”

Âm Tế Thiên cười cười không nói! Tà Hàng lão tổ chen vào: “Nếu tiểu hòa thượng chọn Quỷ Quái lão tổ thì hy vọng sau này Quỷ Quái lão tổ và Yêu Quái lão tổ đừng quên giao kèo lúc trước!”

Nói xong hắn ta chẳng chút chần chừ mà rời khỏi, U Vực lão tổ đuổi theo sát phía sau, dùng linh lực làm lá chắn ngăn cách âm thanh của hai người: “Tà Hàng, vì sao trước đó ngươi lại đáp ứng đi bắt tên tiểu hòa thượng kia?”

Tà Hàng lão tổ hỏi ngược lại: “Mục đích ngươi bắt hắn về đây là để làm gì?”

“Chẳng phải là bắt hắn khế ước yêu thú cho chúng ta sao?”

Tà Hàng lão tổ cười nói: “Nếu đã như vậy, tên tiểu hòa thượng đó ở trong tay ai thì có sao đâu? Chỉ cần Quỷ Quái lão tổ hứa sẽ để tên tiểu hòa thượng đó khế ước yêu thú cho chúng ta, những chuyện khác tùy tiện Quỷ Quái lão tổ muốn gì thì làm.” Nói tới đây khóe miệng hắn lại càng tươi hơn, thâm ý nói: “Huống chi đồ đệ của Hư Không cũng không phải dễ đối phó.”

U Vực lão tổ vừa nghe Tà Hàng lão tổ nhắc tới ‘Đồ đệ của Hư Không’, không khỏi nghĩ tới con lừa ngốc Tịch Thiên kia cũng chẳng phải dạng dễ đối phó. Tức khắc hắn hiểu rõ ràng, cũng cười cười: “Nói có lý! Cứ để cho Yêu Quái lão tổ và Quỷ Quái lão tổ xử lý tên tiểu hòa thượng kia đi!”

Sau khi Tà Hàng lão tổ và U Vực lão tổ rời đi không lâu thì Ly Trĩ lão tổ cũng đen mặt bước ra, Ngàn Đạo vội vàng đuổi theo theo hỏi: “Lão tổ, các người thương lượng chuyện Tịch Thiên tiểu sư phụ như thế nào rồi?”

Sắc mặt Ly Trĩ lão tổ càng xấu xí hơn: “Tên tiểu hòa thượng kia tự chọn đi theo Quỷ Quái lão tổ!”

“A?” Ngàn Đạo sửng sốt. Ly Trĩ lão tổ cười lạnh: “Như vậy cũng tốt! Từ nay về sau mọi người đều biết Ngự thú sư cấp mười ở trong tay Quỷ Quái lão tổ. Đợi về sau có cơ hội, chúng ta lại lặng lẽ phái người bắt hắn về đây để chưng dụng!”

Ngàn Đạo lập tức khen: “Lão tổ cao minh!”

Ly Trĩ lão tổ đắc ý cười.


Đợi ba vị lão tổ đi hết, Âm Tế Thiên mới bắt đầu liên thanh nói ra yêu cầu của mình: “Mỗi ngày trước khi ta đi ngủ đều phải tắm nước ấm một lần, nước kia phải được lấy từ Thần Lộ. Tuyệt đối không được có một chút tạp chất hay nước sông lẫn vào. Ngoài ra còn phải có cả cánh hoa, cánh hoa…”

Khóe mắt Quỷ Quái lão tổ giật giật, trầm giọng ngắt lời: “Chúng ta chỉ có nước sông, ngươi có tắm hay không tùy ngươi!”

Âm Tế Thiên thở dài: “Rốt cục ta cũng biết vì sao Yêu Quái lão tổ lại thích những nam tử khác hơn rồi!”

Quỷ Quái lão tổ nhướng mày: “Vì sao?”

Yêu Quái lão tổ cũng tỏ ra tò mò, nhìn nhìn Âm Tế Thiên.

“Quỷ Quái lão tổ, đây không phải là ta cố ý nói xấu ngươi. Tuy ngươi là nam nhân, thế nhưng mấy cái lỗ chân lông trên mặt ngươi sắp to bằng cái động kiến. Ngươi nhìn ta mà xem, da thịt mịn màng nõn nà, dĩ nhiên Yêu Quái lão tổ sẽ thích nhìn ta hơn!”

Yêu Quái lão tổ quay sang ngó ngó Quỷ Quái lão tổ, đột nhiên phì cười: “Động kiến! Ha ha ha! Động kiến!”

Mặt Quỷ Quái lão tổ không khỏi đen xì xì. Âm Tế Thiên nói: “Đấy chính là sự khác biệt của việc dùng nước sông và Thần Lộ.!”

Quỷ Quái lão tổ nghiến răng nói: “Bổn tọa chỉ cần ăn Mỹ Nhan Đan, tức khắc sẽ hơn ngươi dùng Thần Lộ!”

“Được! Ta có thể nhẫn nhịn mà dùng nước sông, thế nhưng các phương diện như ăn ở thì ngươi không được phép qua loa. Dù thế nào đi nữa, ta cũng chỉ là một phàm nhân, không thể so với các ngươi chỉ cần ăn Tích Cốc Đan là đã no đến cả nửa tháng! Nếu như ta liên tục ăn Tích Cốc Đan, cơ thể sẽ bị suy yếu, vì thế nên các ngươi…”

Rốt cuộc Quỷ Quái lão tổ không chịu được nữa, ném cái bút cho hắn: “Ngươi muốn ăn cái gì cứ việc ghi vào, bổn tọa sẽ bảo người làm cho!”

Âm Tế Thiên vô tội nhìn y: “Ta không biết dùng bút lông!”

Quỷ Quái lão tổ: “…”

Âm Tế Thiên thấy Quỷ Quái lão tổ đã nhịn sắp tới cực hạn rồi, vội vàng sửa lời: “Đồ đệ Thôn Phách của các ngươi đâu? Chắc là y biết viết bút lông chứ? Các ngươi gọi y tới đây giúp ta, như vậy vừa có thể ghi những thứ ta muốn, vừa có thể vun đắp thêm tình cảm!”

Yêu Quái lão tổ vỗ tay: “Ý hay!”

Quỷ Quái lão tổ híp mắt lại: “Ngươi có ý đồ gì?”

Âm Tế Thiên cười nhìn y: “Không phải các ngươi định gả ta cho đồ đệ nhà các ngươi sao? Nếu đã vậy, chẳng phải nên để y và ta vun đắp thêm tình cảm à?”

“Hai người các ngươi chưa bao giờ gặp nhau, đột nhiên ngươi lại nhắc tới Thôn Phách, thật khiến bổn tọa không khỏi nghi ngờ ngươi…”

Âm Tế Thiên ngắt lời y: “Ai nói với ngươi là bọn ta chưa bao giờ gặp nhau? Bốn tháng trước y còn tặng cho ta một con yêu thú cấp tám! Đúng rồi khi ấy y còn kèm luôn cả Khống Thú Linh nữa! Nếu ngươi không tin, cứ việc tìm trong Nhẫn không gian là sẽ thấy!”

Hắn nhỡ rõ Thôn Phách đã từng nói qua, cái Khống Thú Linh kia là đại biểu cho thân phận của y!. Quỷ Quái lão tổ lấy Nhẫn không gian của Âm Tế Thiên ra, quả sự tìm được Khống Thú Linh mà Thôn Phách đưa cho hắn. Yêu Quái lão tổ ghen tị nói: “Khó trách ta năn nỉ mãi nhưng Phách nhi thế nào cũng không chịu đưa Khống Thú Linh cho ta! Hóa ra là đem tặng ý trung nhân!”

Âm Tế Thiên nói linh ***: “Y sợ ta trở thành phàm nhân sẽ bị mọi người bắt nạt. Cho nên mới dùng cái Khống Thú Linh này, nhốt một con yêu thú cấp tám, tặng cho ta!”

Yêu Quái lão tổ bất mãn hừ một tiếng: “Tiểu tử thối kia đối xử với ngươi thật tốt!”

Quỷ quái lão tổ nhét Khống Thú Linh vào lại Nhẫn không gian, sau đó ra dấu ý bảo các đệ tử dùng miếng vải đen phủ lên ***g sắt, rồi nâng về động phủ. Âm Tế Thiên ngồi trong ***g, khóe miệng mỉm cười đầy thâm sâu.

Thôn Phách!

Ngươi xuất hiện nhanh lên! Đừng có làm ta thất vọng!