Phàm Nhân Tu Tiên

Chương 2276: Bí ẩn

Không hề chần chừ, Hàn Lập hừ lạnh một tiếng, thần niệm khổng lồ phóng ra bỗng nhiên ngừng lại rồi quay trở về phía hắn.

Nữ tử giọng khàn và tên nam tử xa lạ kia thấy cơ hội như vậy đương nhiên không dễ gì bỏ qua liền ngay lập tức thúc dục thần niệm hung hổ đuổi theo.

Chỉ trong phút chốc, ba luồng thần niệm cường đại đã xuất hiện trên bầu trời nơi Hàn Lập đứng, ba luồng thần niệm khác nhỏ yếu hơn chút ít mặc dù cũng hăm hở nhanh chóng đuổi tới nhưng rõ ràng là có vẻ vẫn còn chậm hơn một bước.

Hàn Lập thấy vậy thì nhíu lại hai mắt, một tiếng hừ lạnh lẽo thấu xương vang lên!

Mặc dù tiếng hừ của hắn không lớn, nhưng tức thì trên bầu trời xuất hiện một đợt dao động kịch liệt, thần niệm của nữ tử giọng khàn và nam tử xa lạ bị ảnh hưởng bất giác ngừng lại một chút rồi tách khỏi thần niệm Hàn Lập.

Lúc này, trên mặt Hàn Lập thoáng hiện vẻ hung dữ, một tay hắn bấm niệm pháp quyết, thần niệm bên ngoài cơ thể chẳng những không nhân cơ hội này trở về cơ thể ngay mà lại quay tít một vòng rồi biến ảo thành một thanh cự nhận dài trong suốt dài hơn mười trượng, lóe một cái chém lên thần niệm của nam tử nọ.

Một tiếng kêu thê lương thảm thiết lập tức vang lên từ trong thạch thành.

Nam tử xa lạ không kịp đề phòng, toàn bộ thần niệm bị cự nhận trong suốt mạnh bạo chém thành hai khúc, đồng thời cũng có khoảng một phần mười tan biến vào trong hư không.

Hàn Lập dùng thần niệm tinh hóa ra một đòn quyết đoán có thể coi là đã đả thương nặng nam tử xa lạ.

Nữ tử giọng khàn lúc này mới nhận ra, đột ngột quát lớn một tiếng, lực lượng thần niệm đột nhiên co cụm lại rồi biến ảo thành một bàn tay tinh hóa khổng lồ hung hãn vồ về phía cự nhận.

Nhưng đòn này hiển nhiên là có hơi muộn.

Cự nhận lóe sáng rồi hóa thành từng điểm tinh quang biến mất tại chỗ.

Cùng lúc đó, lực lượng thần niệm cực kỳ khổng lồ như thủy triều tràn về thân thể Hàn Lập.

"Ầm" một tiếng!

Hai loại lôi quang xanh trắng sau lưng Hàn Lập nhanh chóng hiện ra rồi biến ảo thành một đôi cánh lông vũ trong suốt có điện quang lập lòe xung quanh.

"Đi!"

Hàn Lập quát khẽ một tiếng, một tay bấm niệm pháp quyết, đôi cánh sau lưng nhoáng một cái, thân hình hắn liền biến thành một quang ti xanh trắng bắn đi, chỉ chớp mắt đã ra xa cả nghìn trượng, nhoáng một cái nữa đã xuất hiện ở phía chân trời rồi biến mất không thấy tăm tích.

Một tiếng hừ lạnh giận dữ truyền từ trong thành ra, hư ảnh con nhện khổng lồ một lần nữa hiện ra, một mỹ phụ áo xanh thân hình cao lớn vững vàng đứng trên hư ảnh, ánh mắt âm tình bất định nhìn về phía Hàn Lập biến mất nhưng không có ý lập tức động thủ đuổi theo.

Không gian xung quanh khẽ dao động, một lão giả áo đen mặt mày âm lệ cũng xuất hiện ở bên cạnh mỹ phụ, sắc mặt hơi tái nhợt, dữ tợn nhìn về phía xa.

"La tiên tử, cần phải đuổi theo người này, nếu không sợ rằng sẽ để hắn trốn thoát mất." Lão giả có chút không cam lòng nói.

"Tạm thời thôi đi! Thần niệm của người này mạnh vượt xa tưởng tượng của chúng ta, sợ rằng những thần thông khác cũng không kém đâu. Khi chúng ta còn chưa biết được lai lịch của hắn thì tốt nhất là không nên làm gì bất cẩn thì hơn, phòng ngừa hắn có đồng bọn mai phục." Phụ nhân áo xanh biến sắc mặt một hồi rồi lắc đầu nói.

"La tiên tử nói vậy cũng phải. Có điều cái tàn giới này không phải là đã sớm bị phong bế rồi hay sao, người này mọc ra từ chỗ nào không biết. Chẳng lẽ hắn cũng giống như lão phu, vô tình rơi từ trong khe không gian vào giới này sao." Lão nhân áo đen trầm ngâm một lát rồi thu lại vẻ tàn khốc trên mặt mỉm cười nói.

"Cái này khó mà nói chắc được. Mặc dù giới này bị phong bế, nhưng phương pháp tiến vào nơi này còn có nhiều loại, có điều mỗi loại đều phải may mắn lắm mới có được, hoặc cần trả giá rất lớn. Nếu không Tu La nhất tộc chúng ta thời gian qua sao có thể yên ổn như thế được." Phụ nhân áo xanh chậm rãi nói.

"Nói vậy thì người này có thể là vô tình xông vào nơi này mà cũng có thể là chủ tâm tiến vào tiểu Tu La giới này. Cái trước còn chưa nói, nếu là cái sau thì đúng là có chút không ổn." Lão giả áo đen nghe thấy vậy thì sắc mặt liền trở nên ngưng trọng thêm vài phần.

"Rốt cuộc là cái nào thì phải chờ bàn bạc cụ thể rồi phán đoán cũng không muộn." Phụ nhân áo xanh âm trầm nói.

"Cũng được. Đi hỏi nha đầu Bích Châu một chút xem xem đối phương lưu thần niệm lên người nó lúc nào sẽ càng dễ phán đoán hơn một chút." Lão giả áo đen đồng ý nói.

Cứ như vậy, sau khi hư ảnh con nhện khổng lồ tản ra, bóng hai người cũng đồng thời lóe lên biến mất trong hư không.

Chỉ chốc lát sau, trong một tòa điện đường khổng lồ ở trung tâm thạch thành, phụ nhân áo xanh và lão giả áo đen lần lượt ngồi ở ghế chủ tọa và ghế khách.

Ở gần đó có ba nam nữ trung niên đứng nghiêm nghị, trong đó có hai nam một nữ mơ hồ tản ra khí tức có vẻ như không kém tu sĩ Đại Thừa bình thường là mấy.

Ở phía sau ba người này còn có mười bảy mười tám nam nữ già trẻ mặc đủ loại trang phục khác nhau, cũng phát ra linh áp cấp Luyện Hư.

Một người trong số đó hiển nhiên là nữ tử trẻ trung đã dẫn Hàn Lập từ hồ dung nham đến nơi này.

"Tộc mẫu đại nhân, người tới xâm phạm có lai lịch như thế nào, có phải là nhằm vào tộc ta mà tới không?" Một tên nam tử mặt trắng trong số ba tên nam nữ trung niên sau khi thi lễ với phụ nhân và lão giả thì thận trọng hỏi một câu.

"Có phải nhằm vào tộc ta mà tới hay không thì lúc này khó mà nói được. Bích Châu, khi ngươi bị người nọ gieo xuống thần niệm làm dấu chẳng lẽ không hề phát hiện chút nào hay sao? Ngươi cảm thấy đại khái hắn động tay chân với ngươi ở đâu, khi nào?" Phụ nhân áo xanh mặt không biểu tình khoát tay chặn lại, lại quay đầu hỏi nữ tử trẻ trung.

"Hồi bẩm tộc mẫu đại nhân, nếu không phải Dịch đại nhân ra tay thì con còn không biết đến thần niệm dấu vết, thật sự con không biết là bị gieo xuống dấu hiệu từ ở đâu, vào lúc nào." Nữ tử trẻ trung vừa nghe vậy liền biến sắc mặt đi từ trong đám người ra, làm lễ bái phụ nhân áo xanh rồi vội vàng giải thích.

"Không hề phát hiện chút nào sao? Ngươi nghĩ cho kỹ lại đi. Cho dù ngay lúc đó ngươi không phát hiện được gì, nhưng nhớ lại sự việc sau đó xem, hẳn là phải tìm được chút dấu vết mới đúng." Phụ nhân áo anh hừ một tiếng, lạnh giọng nói.

"Vâng, để con nghĩ kỹ lại xem." Thiếu nữ có chút sợ hãi đáp lời, cũng lập tức cúi đầu trầm tư.

Những người khác cũng nhìn nàng này chăm chú với đủ loại thần sắc.

Không biết sau bao lâu, thân thể nàng này hơi chấn động, rốt cục ngẩng đầu lên.

"Sao rồi, đã nghĩ ra chưa." Phụ nhân áo xanh nhíu hai mắt lại, thần sắc hòa hoãn hỏi.

"Vâng, tộc mẫu đại nhân. Con nhớ ra rồi, ngày đó khi con vừa bước ra khỏi Càn Hỏa Trì của đám Không Ngư tộc kia liền cảm thấy thân thể có hơi chút khác thường. Có điều chút khác thường này quả thật là vô cùng bé nhỏ, nếu không phải con nghĩ đi nghĩ lại vài lần thì đúng là không tài nào nhớ nổi." Nữ tử trẻ trung hết sức lo sợ nói.

"Cái gì, Không Ngư tộc, Càn Hỏa Trì!" Phụ nhân áo xanh và lão giả áo đen nghe thấy vậy lập tức biến sắc mặt, tựa như chuyện này đã chạm phải điều cấm kỵ nào đó của hai người.

Những người khác thấy vậy tự nhiên kinh ngạc nhìn nhau, một hồi lâu sau, một nữ tử ngũ quan đẹp đẽ dị thường trong ba nam nữ thanh niên chần chờ một lát rồi mới bước ra hỏi:

"Tộc mẫu đại nhân, như vậy người nọ đã theo dõi Bích Châu từ địa bàn Không Ngư tộc, có gì không ổn sao? Đối với chúng ta mà nói Không Ngư tộc chỉ có thể coi là huyết thực tạm được mà thôi, cũng không cần coi trọng quá mức đến vậy chứ."

"Hừ, các ngươi thì biết gì. Nếu Không Ngư tộc chỉ là huyết thực không tồi thì cần gì ta phải để Càn Hỏa Trì cho chúng ở. Nếu chỉ bàn về độ ngon và số lượng của huyết thực thì còn có vài loại hơn xa Không Ngư tộc." Phụ nhân áo xanh hừ một tiếng, sắc mặt âm tình bất định nói.

Lúc này lão giả áo đen ở một bên chau mày mở miệng:

"La tiên tử, nếu chuyện này liên quan đến Không Ngư tộc thì tốt nhất chúng ta nên bàn bạc kỹ lưỡng hơn một chút đề phòng chuyện kia xảy ra sự cố ngoài ý muốn."

"Điều này không cần đạo hữu nói ta cũng biết. Bích Châu, ngươi nói lại tất cả mọi chuyện phát sinh ngày đó ở Càn Hỏa Trì cho ta nghe." Phụ nhân áo xanh lạnh lùng nói với nữ tử trẻ trung.

"Dạ! Ngày đó khi ta đến Càn Hỏa Trì là giữa trưa..." Nữ tử trẻ trung kinh hãi trong lòng, lập tức vừa nhớ lại vừa cẩn thận kể lại từ đầu đến đuôi.

Phụ nhân áo xanh và lão giả áo đen sau khi nghe xong không khỏi liếc mắt nhìn nhau, hai người đều nhìn thấy trong mắt đối phương sắc thái ngưng trọng.

"Tất cả các ngươi đều lui xuống trước đi, ta có lời cần nói riêng với Dịch đạo hữu." Phụ nhân áo xanh sau khi hít sâu một hơi liền quay sang ra lệnh cho những người khác.

"Tuân lệnh"

Những người khác nghe vậy không dám cãi lời, lập tức rối rít cúi đầu rút lui khỏi đại điện.

Chỉ trong chốc lát, cả tòa đại điện chỉ còn lại hai người phụ nhân áo xanh và Dịch lão giả.

"Dịch đạo hữu, ngươi thấy chuyện này thế nào. Người nọ đến đây chẳng lẽ cũng là vì muốn làm chuyện kia sao. Nếu không cho dù tiểu Tu La giới này có chút tài nguyên quý giá nhưng cũng không đến mức đưa đến những kẻ có thần thông lớn đến vậy." Phụ nhân áo xanh cân nhắc trong chốc lát rồi mới ngưng trọng nói.

"Chắc là không phải vậy. Chuyện kia cũng là cơ duyên to lớn do ta và ngươi tìm hiểu nhiều năm mới may mắn có được, làm sao lại có những người khác cũng có ý nghĩ giống chúng ta được chứ. Người này chắc chỉ vô tình thôi." Lão giả họ Dịch chỉ nghĩ trong chốc lát thì khuôn mặt cũng giãn ra, trả lời.

"Ta cũng nghĩ như vậy. Có điều cho dù ngay cả như vậy cũng không thể khẳng định là người này không nhằm vào tộc của thiếp thân mà tới. Dù sao bản thân Tu La nhện đối với các giới diện khác cũng là một sinh vật cực kỳ quý hiếm." Phụ nhân cẩn thận trả lời.

"Ừm, khả năng đó cũng không thể bỏ qua được. Có điều nếu đúng là người nọ thật sự nhằm vào tộc Tu La nhện các ngươi mà đến thì chắc chắn không thể nào tới đây một mình được, hẳn là phải có hai, ba trợ thủ mới đúng." Lão giả áo đen sau khi suy nghĩ một chút thì hơi nghiêng đầu nở nụ cười lạnh.

"May có Dịch đạo hữu nhắc nhở, chỉ với những thông tin này thì đúng là không thể nào phán đoán chính xác được. Cần phải phái người tiếp tục điều tra xem đối phương có trợ thủ hay không từ đó mới có thể đoán ra đại khái ý đồ của hắn được. Người đâu, gọi Vô Ảnh và Vạn Phong đến đây gặp ta." Phụ nhân áo xanh gật đầu cũng rất tán đồng với ý kiến này, lập tức phất một tay lấy ra một pháp khí có hình như một trận bàn, không hề chần chừ ra lệnh.

Không lâu sau, ở cửa điện có tiếng vang lên, một cơn lốc xoáy cùng một vầng sáng vàng cùng nhau bay vào, loáng một cái đã đến trước mặt phụ nhân áo xanh và lão giả họ Dịch, linh quang tắt đi đồng thời hiện ra hình dáng.