Phàm Nhân Tu Tiên

Chương 2213: Thánh Tổ Tà Liên

"Thì ra là tiền bối đã biết về việc của Minh Trùng Mẫu, nếu như vậy thì tất nhiên vãn bối không cần phải dấu diếm điều gì." Ông lão gầy nhom ngẩn ngơi một lúc, nhưng vẻ mặt lập tức thoải mái lại rồi trả lời.

"Ta chỉ biết một chút sự việc về Minh Trùng Mẫu từ nhiều năm trước. Lần ra ngoài này của ta cũng bởi vì kiếp nạn của Thánh giới. Nhưng bởi vì ta chưa nắm rõ tình hình của Thánh giới lúc này như thế nào nên mới tìm ngươi là người đứng đầu tòa thành hỏi thăm đôi lời. Lúc này ngươi hãy nói ra hết những gì mà ngươi biết đi." Hàn Lập lạnh nhạt hỏi.

"Vâng, thưa tiền bối! Thực ra vãn bối biết cũng không nhiều lắm, mà lại còn phải sau mười năm kể từ khi chuyện sảy ra mới nhận được tin này. Được biết là, những con Minh Trùng mới xuất hiện ở Thánh giới chính là ma trùng bình thường mà thôi. Chỉ vì chúng nhiễm phải một chút khí tức của Minh Trùng Mẫu ở trong phong ấn thoát ra nên mới biến dị thành hung ác như vậy. Những ma trùng này sau khi biến dị thành Minh Trùng, chẳng những thực lực tăng lên rất nhiều ma khả năng sinh sản của chúng cũng vọt lên mấy chục lần. Bởi vậy những Minh Trùng này nếu không diệt hết thì càng lúc chúng sẽ càng nhiều, cuối cùng trở thành đại họa của Thánh giới chúng ta.

Ông lão nói đến đây, âm thanh trong miệng hơi chậm lại. Nhưng ngay khi thấy Hàn Lập vẫn chăm chú lắng nghe mình, lão liền hoảng sợ kể tiếp:

"
Dựa vào những tin tức mà vãn bối có thì ba vị Thủy Tổ đại nhân cùng các Thánh Tổ khác đang ở nơi được bố trí Thủy Ấn để đối phó với Minh Trùng Mẫu. Lúc mới đầu mọi chuyện tựa như diễn ra vô cùng thuận lợi, nhờ có nhiều tu sỹ cao thâm ở các giới khác đến giúp nên phong ấn của Minh Trùng Mẫu liên tục được củng cố. Nếu cứ như vậy thì rất có khả năng phong ấn sẽ được phục hồi lại như mới. Nhưng từ hai mươi năm trước, khu vực thủy ấn mất hẳn đi liên hệ với bên ngoài, hoàn toàn không có tin tức nào từ trong đó được truyền ra. Lúc này không ai biết được rốt cuộc bên trong đó đã sảy ra chuyện gì."

"
Đến khi có người phát hiện ra việc mất đi liên hệ với thủy ấn thì đã quá muộn. Không biết từ khi nào ở xung quanh thủy ấn xuất hiện vô số đàn Minh Trùng. Chẳng những chúng chiếm cứ lấy vài tòa thành gần đó, mà trong bầy còn có những con mạnh mẽ không hề thua kém với tu sỹ Hợp Thể Kỳ. Người ngoài thật không có khả năng xông qua biển trùng này để tiến vào nơi bố trí thủy ấn." Ông lão dạ dạ thưa thưa trả lời nghi vấn của Hàn Lập.

"
Minh Trùng cùng bậc với tu sỹ Hợp Thể! Bằng vào sự đáng sợ của Minh Trùng Chúa thì sự xuất hiện của loại Minh Trùng cao cấp này cũng không phải chuyện đáng ngạc nhiên. Nhưng chẳng phải là bên ngoài còn có một vài Thánh Tổ còn chưa tiến vào thủy ấn sao? Chẳng lẽ họ ngồi yên mặc kệ chuyện này?" Hàn Lập hơi trầm ngâm một chặp rồi hỏi tiếp.

"
Thưa tiền bối, thực khó rõ ràng thái độ của các Thánh Tổ khác thế nào nhưng đúng là chưa hề có tin tức nào về việc các Thánh Tổ khác đi dò xét sự việc ở thủy ấn. Còn nguyên do sâu xa trong đó thì một tên chủ tòa thành nhỏ như vãn bối sao có thể biết được." Ông lão gầy nhom giữ vẻ mặt ủ ê đáp lời.

"
Hay lắm. Xem ra các đạo hữu cấp Thánh Tổ khác đã biết được tin tức nào đó, nếu không thì sẽ chẳng im hơi lặng tiếng đến tận bây giờ. Lúc này có Thánh Tổ nào còn ở lại bên ngoài gần thành Hắc Hồ nhất không?" Hàn Lập cười lạnh.

"
Thánh Tổ cách bản thành gần nhất thì phải nói đến Tà Liên Thánh Tổ ở dãy núi Vạn Hoa. Vào ba năm trước vị tiền bối này ra tay một lần đã đem toàn bộ Minh Trùng ở xung quanh dải núi càn quét sạch sẽ." Ông lão gầy đét lập tức đáp lời không chần chừ chút nào.

"
Tà Liên? Dãy núi Vạn Hoa ở nơi nào, ngươi có bản đồ ở đây không?" Hàn Lập gật gật đầu rồi thuận miệng hỏi.

"
Có, năm đó vãn bối từng tự mình đi núi Vạn Hoa để xin gặp Tà Liên tiền bối nên bản đồ vẫn còn lưu lại." Ông lão cười hiền lành, đồng thời lấy từ trong người ra một miếng đá rồi dùng hai tay cung kính dâng lên.

Hàn Lập khẽ phất tay đã bắt được phiến đá. Sau khi rùng thần niệm lướt qua, cuối cùng hắn mỉm cười:

"
Thông tin của đạo hữu thực sự làm ta rất hài lòng. Tiếp theo không còn việc gì nữa, đạo hữu hãy đi làm chuyện của chính mình đi thôi."

"
Vâng, vậy vãn bối xin được cáo lui trước." Ông lão thầm thở phào, cúi người hành lễ rồi rùi về sau vài bước mới xoay người bay xuống dưới.

Một đoàn Ma tộc đã sớm chờ ông lão ở gần đó lập tức túm tụm đến đón, sau đó cả bọn liền kéo nhau biến mất ở trong thành.

"
Chúng ta đi thôi, đến núi Vạn Hoa tìm vị Tà Liên Thánh Tổ kia đi!" Hàn Lập nhìn thoáng qua thành Hắc Hồ bê dưới rồi bình thản nói.

Tất nhiên là Ngân Nguyệt và Giải Đạo Nhân không có ý kiến phản đồi gì.

Tiếp đó, Hàn Lập quăng ra một cái phi xa được thiết kế toàn thân đen kịt theo kiểu của Ma tộc. Cả ba người đều đứng lên bề mặt của phi xa rồi hóa thành một vệt cầu vồng màu đen phá không bay đi.

Một tháng sau, ba người Hàn Lập xuất hiện ở một bình nguyên xanh mướt như lá mạ. Xem ra nó chẳng khác so với những dải núi ở Nhân giới là bao.

"
Đây chính là dãy núi Vạn Hoa! Cảnh sắc nơi này xinh đẹp lạ thường! Vậy mà vị Tà Liên kia lại chọn được một nơi ở quá tuyệt vời. Nhưng không biết Thánh Tổ này đang ở đâu trên dải núi?" Ngân Nguyệt đứng sau lưng Hàn Lập, quan sát hết thảy cảnh vật phía trước rồi cười khẽ.

"
Trên bản đồ ghi rõ là Tà Liên Thánh Tổ ở trên một đỉnh gọi là Triêu Thiên Phong ngay trong trung tâm dãy núi này." Hàn Lập cười nhẹ.

"
Ơ, nếu đúng là như vậy thì cũng không quá khó để tìm được vị Thánh Tổ này. Nhưng hình như chúng ta hơi vội vàng, còn chưa hỏi đến Tà Liên Thánh Tổ là người thế nào, có đại thần thông gì không, có phải phường hung ác không nữa!" Hai mắt của Ngân Nguyệt chớp chớp, sau lại bật cười khúc khích.

"
Ha ha, cho dù có là phường gian ác thì ta cũng muốn hỏi cho rõ rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra ở thủy ấn. Chỉ có vậy ta mới có thể xác định được bước tiếp theo nên làm thế nào cho ổn nhất. Đương nhiên là nếu có thể hỏi ra vị trí của hai vị tiền bối Mạc Giản Ly và Ngao Khiếu lúc này thì thật sự là chuyện không còn gì tốt hơn." Hàn Lập trù trừ định liệu rồi nói.

Ngân Nguyệt vừa nghe thấy tên tổ phụ của mình, trong lòng chợt dấy lên nỗi lo lắng sâu thẳm, nhưng nàng vẫn im lặng gật đầu.

"
Đi thôi. Dãy núi Vạn Hoa này không lớn lắm. Để tìm được Triêu Thiên Phong kia chắc cũng không quá lâu đâu."

Hàn Lập không nói gì thêm. Tay áo khẽ phất lên, lập tức hóa thành một vệt sáng màu xanh phá không bay đi.

Ngân Nguyệt cùng Giải Đạo Nhân cũng bay sát theo phía sau.

Mấy canh giờ sau, bỏ lai sau lưng vô số ngọn núi liên miên không ngớt, lúc này đập vào mắt mọi người là một đỉnh núi màu trắng cao vút đến tận chân mây.

Đỉnh núi này cao khoảng vài vạn trượng. Theo sườn núi lên cao, nửa bên trên là một màu trắng xóa do băng tuyết phủ lên. Còn nửa bên dưới lại bị một tấm màn sương màu đen che kín, bên trong có cuồng phong gào rít liên hồi, thỉnh thoảng còn truyền ra những tiền gào khóc thàm thảm thiết thê lương.

"
Đây đúng là ngọn Triêu Thiên. Thật là có chút tà môn."

Nhóm của Hàn Lập dừng lại cách ngọn núi khoảng mười dặm. Ngoài ra Ngân Nguyệt còn bị hình dạng của ngọn núi dọa cho phát hoảng.

"
Chỉ là Chướng Nhãn Pháp mà thôi, đối với đám Ma tộc bình thường còn có tác dụng, chứ với ta và Giải huynh thì sao có tác dụng gì." Tia sáng màu lam chớp động trên con ngươi của Hàn Lập. Hắn đánh giá ngọn núi vài lần rồi tươi cười nói.

"
Chướng Nhãn Pháp?" Đôi mắt xinh đẹp của Ngân Nguyệt mở to. Nàng cẩn thận đánh giá từ trên xuống dưới ngọn núi thật kĩ lưỡng nhưng vẫn chưa phát hiện ra điều gì khác thường.

Hàn Lập thấy vậy bèn cười khẽ, bất chợt nhấc một tay bấm niệm pháp quyết. Giữa hai mắt chợt có khí đen ngưng tụ, lập tức một con mắt đen xì hiện ra, chẻ dọc ngay giữa hai vệt lông mày.

Ngay sau đó, Hàn Lập quát khẽ, một đạo ánh sáng trong suốt lớn bằng ngón cái bắn ra. Sau khi lóe lên, nó nhập thẳng vào hư không phía trước.

"
Oành", Lập tức ở phía xa truyền đến trận dao động cực kì mãnh liệt.

Vốn ban đâu là một ngọn núi khổng lồ thì giờ lại đột nhiên biến mất không thấy bóng dáng đâu nữa.

Thay vào đó là một vùng bình nguyên trải rộng vài trăm dặm, ở giữa còn mọc lên ngọn núi cao khoảng vài ngàn trượng.

Ngọn núi này so với lúc trước hoàn toàn khác biệt. Chẳng những phía ngoài của nó được phủ lên bởi vô số các loài kỳ hoa dị thảo, mà lại còn được che đậy thêm bởi một vầng sáng năm màu, diễm lệ vô cùng.

Ánh mắt của Hàn Lập bị một tòa điện ở đỉnh ngọn núi hấp dẫn. Cung điện này lớn khoảng nửa mẫu, toàn thân xanh biếc lạ kỳ, giống như nó được dựng lên từ gỗ tươi vậy.

"
Đây mới thực sự là Triêu Thiên Phong ư?" Ngân Nguyệt sửng sốt mất một hồi mới có thể lẩm bẩm tỏ vẻ khó tin.

Hàn Lập nghe thế liền mỉm cười. Hắn đang định đáp lại thì bỗng nhiên từ trong ngọn núi xinh đẹp phía trước vang đến một âm thanh lạnh lùng của nữ giới:

"
Đạo hữu nào đến thăm ta ở Triêu Thiên Phong, Tà Liên chưa kịp đích thân đón tiếp từ xa, xin được lượng thứ."

Âm thanh vừa dứt, một vệt sáng xanh biếc như ngọc từ trong cung điện bắn vút lên cao, xoay tròn một vòng, rồi bay thẳng về phía nhóm Hàn Lập đang đứng.

Sau khi chớp động vài lần đã xuất hiện ở vài chục trượng trước mặt Hàn Lập. Hào quang tắt đi, một thiếu nữ mang vẻ mặt lạnh như băng, mặc trang phục màu xanh lục gọn gàng liền hiện ra.

Hàn Lập mới chỉ kịp nhìn qua khuôn mặt của thiếu nữ đã liền giật mình, thảng thốt nói:

"
Bảo Hoa? Không phải, ngươi không phải là Bảo Hoa!"

Thiếu nữ mặc áo xanh này và Bảo Hoa có khuôn mặt cực kỳ tương tự. Nhưng nếu cẩn thận nhìn lại thì gương mặt của nàng cực kì lạnh lẽo, hoàn toàn khác với Bảo Hao.

"
Chắc ba vị không phải là người ở Thánh giới. Nếu không thì sao có thể nhầm lẫn thiếp thân với Bảo Hoa được." Vừa nghe lời của Hàn Lập, trong mắt của thiếu nữ áo lục chợt hiện lên một tia lạnh ngắt. Nhưng sau khi cẩn thận quan sát Hàn Lập và Giải Đạo Nhân vài lần thì sắc mặt của nàng mới hòa hoãn trở lại, sau đó mới chậm rãi nói.

Ngân Nguyệt nghe được lời của thiếu nữ phía trước, vẻ mặt cũng hơi biến đổi.

Sự kinh ngạc của Hàn Lập biến mất trong nháy mắt, hắn quan sát thật kỹ thiếu nữ trước mắt rồi nhẹ nhàng hỏi:

"
Ba người bọn ta đã đến gặp đạo hữu thì cũng không cố ý dấu diếm thân phận của mình. Nhưng ngược lại thì Tà Liên đạo hữu làm tại hạ thực sự giật mình, không biết các hạ xưng hô thế nào với Bảo Hao đạo hữu?

"Bảo Hoa là tỷ ruột của ta, tu sỹ Đại Thừa mà không biết việc này thì chỉ có thể là người đến từ giới khác thôi." Thiếu nữ áo lục đã khôi phục lại vẻ mặt âm trầm của mình rồi nói.

"Ra là như vậy, bảo sao đạo hữu cùng Bảo Hoa lại có khuôn mặt giống nhau đến thế. Nhưng ý đồ của bọn ta đến đây chắc đạo hữu cũng đã đoán được vài phần chứ?" Hàn Lập gật gật đầu, rồi làm bộ cười như không cười hỏi tiếp.

"Các vị tới chắc cũng bởi sự việc của thủy ấn đúng không?" Thiếu nữ áo lục trầm ngâm một lúc lâu, sau đó mới chậm rãi hỏi lại.