Pendragon 8 - Ly Hương Tìm Quá Khứ

Chương 40

TRÁI Đ́ẤT THỨ NH́ẤT

Courtney vò nát những trang nhật kí của Bobby quăng vào tường. Cô vừa sợ vừa tức giận. Tức giận chính cô. Cô đã làm Bobby thất vọng. Vì thất bại của cô, biên giới các lãnh địa sắp sụp đổ xuống… đầu Bobby.

Sự việc lại càng thảm khốc hơn khi càng tìm hiểu về trường hợp của Mark, cô càng không hiểu nổi. Sao cha mẹ cậu ấy có thể còn sống được chứ? Cô rời khỏi Trái Đất Thứ Hai sau khi lịch sử bị sửa đổi. Cô biết những thay đổi của Mark tạo ra trên Trái Đất Thứ Nhất sẽ ảnh hưởng đến Trái Đất Thứ Hai. Những thay đổi đó không bao gồm việc cứu cha mẹ cậu ấy thoát chết trong tai nạn máy bay.

Vậy mà, cha mẹ cậu ấy còn sống. Sống khỏe.

Courtney nghĩ, có thể một người trong gia đình Dimond là Saint Dane ngụy trang. Nhưng còn người kia? Saint Dane có thể làm được nhiều thứ. Nhưng hắn không thể tách làm hai. Vì Nevva Winter ở bên cha mẹ Mark, Courtney đoán trừ khi một Lữ khách khác – cũng có khả năng thay hình đổi dạng – bất ngờ nhập cuộc. Chính những kẻ này thật sự đội lốt ông bà Dimond. Cô tự trách mình đã cảm thấy bất an vì thấy cha mẹ Mark còn sống, nhưng đó là một điều vô lý đối với cô.

Tệ hơn nữa, Courtney biết, Bobby và các Lữ khách thường phải có sự lựa chọn vô cùng khó khăn vì mục đích cao cả hơn. Nhưng có ai trong họ từng phải có một sự lựa chọn khó khăn như Mark đang gặp phải chưa? Cậu ấy phải quyết định những người thân yêu nhất sống hoặc chết. Cậu ấy đã chọn việc cứu họ, và Nevva Winter đã đưa ra lời hứa hẹn của cô ta. Bằng cách tới Trái Đất Thứ Nhất, Mark đã cứu được cha mẹ. Courtney nghĩ, không cách nào có thể thuyết phục Mark là cậu ấy đã bị lừa. Cậu ấy sẽ đưa Lò Rèn vào Trái Đất Thứ Nhất. Mở đầu một chuỗi phản ứng dẫn tới việc phát minh ra dado, sự sụp đổ của Ibara, và dẫn tới vụ ám sát chính cậu ấy.

Courtney không ưa chuyến du hành trên biển này chút xíu nào.

Có tiếng gõ cửa, tiếp theo ngay sau đó là tiếng mở khóa. Sĩ quan bậc sáu Hantin ló đầu vào, thân mật nói:

- Tới giờ ăn rồi, thưa cô.

- Tôi không đói

Anh ta phỉnh phờ:

- Nào nào, chúng tôi đâu muốn cô thành bệnh nhân trong khu bệnh xá này, đúng không?

Theo ngay sau anh ta là một nam tiếp viên trong áo choàng trắng, đẩy cái bàn phủ vải trắng, với những đĩa đồ ăn có nắp đậy. Courtney trở mình trên giường, không thiết ăn uống gì.

Tay tiếp viên tằng hắng rồi nói:

- Thôi lào cô. Tôi nghị là cô sẹ thích món lày đâ

Courtney đã từng nghe kiểu phát âm kì cục này. Cô ngước lên đúng lúc gã tiếp viên đứng thẳng người, nháy mắt với cô, rồi xoay người tung một cú đấm vào sĩ quan bậc sáu Hantin. Quá bất ngờ, anh ta loạng choạng giật lùi, rồi cố chống lại, nhưng gã tiếp viên bồi thêm cú đấm nữa, làm anh ta đứng thẳng dậy một giây, rồi đổ sầm lên cái bàn có bánh xe, ngất lịm, đồ ăn chén đĩa bay khắp phòng.

Vừa vung vẩy bàn tay bị đau, Dodger vừa nói:

- Bây giờ tôi biết là sẽ bị đuổi khỏi khách sạn

Courtney há hốc miệng nhìn anh chàng nhỏ con.

- Đừng quá ngạc nhiên chứ. Tôi đã đoạt Găng Vàng vô địch suốt ba năm liền rồi đó.

Courtney nhảy khỏi giường, vòng tay ôm hắn.

- Không thể tin nổi là anh tìm ra tôi.

- Tôi nói rồi, nơi này chẳng khác gì một khách sạn nổi.

Đẩy Courtney ra, hắn trở lại công việc. Trước hết là dọn dẹp cái bàn bị đổ.

- Lời đồn về một kẻ đi chui lan truyền rất nhanh. Tôi biết cách lắng nghe. Chỉ cần chôm bộ đồ này, lấy một khay đồ ăn như mình là người làm việc trên tàu, rồi đẩy xe tới thẳng đây. Dễ ợt

- Hay quá. Anh khiếp thật.

- Đồng ý. Bây giờ chúng ta phải dùng mưu. Ngay khi phát hiện ra cô biến mất, họ sẽ truy lùng một cô gái mặc đồ con trai dơ dáy, chứ không tìm một tiểu thư thượng lưu xinh đẹp đâu.

- Biết ai như thế không?

Dodger thò tay xuống dưới xe đồ ăn, lấy ra một bộ váy dạ hội trắng long lanh và đôi giày rất xứng với váy áo, nhoẻn cười

- Bây giờ tôi biết rồi đây.

Cầm bộ áo, mắt Courtney sáng lên:

- Lấy ở đâu vậy?

Dodger hờ hững đáp:

- Ư… mua trên phố Regent.

- Anh lấy trộm.

Rút từ túi ra mảnh giấy, Dodger nói ngay:

- Hổng dám đâu. Tính tiền cho ông bà bà Anthony Galvao. Phòng mười hai – mười hai. Khi tàu cập bến, họ mới nhận được hóa đơn. Quá đã!

Courtney cười sằng sặc, nhảy ra sau giường, bắt đầu cởi quần áo. Trong khi cô thay đồ, Dodger lục túi Hantin, lấy chìa khóa, còng tay, sau cùng là khẩu súng lục. Hắn kéo Hantin tới một cái giường, đẩy vào trong. Sau khi còng tay Hantin vào thành giường, hắn lấy mền phủ lên mặt anh ta.

- Ai ngó vào, thì đây sẽ là cô, đang ngủ như một em bé.

- Anh ta tỉnh dậy thì sao?

- Gào toáng lên và chẳng ai nghe thấy. Chúng ta sẽ ổn cho đến khi có người đến thay ca với anh ta.

Courtney bước ra từ sau giường. Bộ váy vừa khít. Thanh mảnh, nuột nà với tay áo ngắn khoe ra đôi tay rắn chắc của cô. Dodger huýt sáo:

- Ái chà! Mình biết có một cô gái trốn đâu đây mà.

Dù thích được nghe khen, nhưng Courtney cau có nói:

- Tôi tin anh. Nhưng còn anh? Tôi không nghĩ tiếp viên lại cứ tò tò theo hành khách được.

- Chính xác!

Dodger kêu lên, rồi mở nút áo jacket, cởi ra, để lộ cái áo vét dạ phục. Hoàn hảo cho tới đôi giày đen và chiếc cà vạt bóng mượt. Vuốt tóc ra sau, Dodger xòe hai bàn tay cho Courtney đánh giá:

- Sao? Không quá xoàng chứ hả?

- Phong cách nhà Galvao?

- Họ là một đôi rất hào phóng. Nào, hãy ra khỏi đây. Tôi đã tìm thấy phòng của Mark và..

- Dodger, cậu ấy đã đến đây.

- Hả?… cái gì?

- Cậu ấy đến đây. Đến phòng này… với Nevva Winter. Tôi biết cô ta. Cô ta là một Lữ khách. Và… cũng là một kẻ phản bội. Cô ta đã giúp Saint Dane chiếm Quillan. Chính Nevva Winter đã gặp Mark trên Trái Đất Thứ Hai và bảo nếu cậu ấy thay đổi lịch sử thì có thể cứu cha mẹ thoát khỏi cái chết vì tai nạn máy bay.

Dodger chớp mắt, nhăn nhó cả giây mới hiểu ra:

- Ôi, đơn giản thế sao? Ả tuôn những lời giả dối và cậu ta tin ngay.

- Không chỉ đơn giản thế đâu. Cha mẹ Mark cũng đang ở đây. Họ còn sống.

- Nhưng…

- Phải, tôi biết. Chính tôi cũng không tin nổi. Nevva đã hoàn thành lời hứa cứu họ thoát chết. Không thể trách Mark vì những gì cậu ấy đã làm.

- Thậm chí nếu việc làm đó là cung cấp cho Saint Dane một đoàn quân chinh phục Halla?

Courtney cay đắng nói:

- Tôi không cho là cô ta đã đề cập tới chuyện đó. Mark không biết Andy Mitchell chính là Saint Dane. Tôi đã nói, nhưng cậu ấy không tin.

Dodger gãi đầu, huýt sáo:

- Vậy thì, Mark vẫn là một người tốt.

- Đúng, nhưng chúng ta sẽ rất vất vả thuyết phục để cậu ấy hủy bỏ Lò Rèn.

Dodger nhíu mày:

- Phải, tôi cũng thấy vậy.

Courtney nói chắc nịch:

- Tôi có thể làm chuyện đó. Mark là bạn tôi. Bạn thân nhất. Nếu chúng ta có thể tách Mark ra khỏi mấy người kia, tôi sẽ thuyết phục cậu ấy.

Cô tiến tới cửa. Dodger theo sát phía sau. Nhìn lần cuối, bảo đảm mọi thứ có vẻ đã ngăn nắp, Dodger khép cánh cửa nặng nề, dùng chìa của Hantin khóa cửa lại, tuyên bố:

- Rúc cho ấm như rận nhé.

Hai người bước nhanh qua hành lang dài. Courtney cột tóc lên cao, cố làm sao cho tóc tai có kiểu cọ đàng hoàng. Cô hỏi:

- Buồng cậu ấy ở đâu?

- Không là buồng, mà một căn hộ. Những người đến từ Anh chi cả đống tiền để đón cậu ấy đi, hẳn họ phải biết giá trị công nghệ của cậu ấy như thế nào.

Courtney bắt đầu sốt ruột:

- Ok, căn hộ của cậu ấy ở đâu?

- Phía trước Boong Chính. Nhưng cậu ấy không có đó.

- Sao anh biết?

Dodger tự hào đáp:

- Vị̀ đã đặt một bữa tiệc cho năm người, tiệc của gia đình Dimond, trong phòng ăn hạng nhất.

- Anh tuyệt quá.

- Đúng, tôi rất tuyệt mà.

Đi xuyên suốt con tàu, hai người lên Boong Dạo Mát và nhà hàng sang trọng mà trước đó Courtney đã phải chạy như điên để vượt qua. Cố bình tĩnh lại, cả hai chậm bước, giả bộ như thực khách. Có vài ánh mắt thoáng nhìn theo, nhưng Courtney tin chắc đó là vì mái tóc rối tung của cô. Tay trong tay, cả hai thận trọng bước qua cánh cửa phòng ăn rộng mở.

Tiếng nhạc của ban nhạc lớn tràn ngập phòng ăn sang trọng đầy thực khách. Bên trong hai lớp cửa là khu phòng khách, với một lò sưởi khổng lồ, những chiếc ghế bành thoải mái để hành khách ngồi chờ bàn ăn. Bên phải là một dãy nhung dẫn lên bệ đài, có một tiếp tân trưởng vẻ mặt nghiêm trang với hàng ria mảnh, chào đón và hướng dẫn hành khách tới chỗ ngồi. Courtney và Dodger quyết định né gã này. Đi qua hắn, hai người tiến vào khu ngồi đợi. Từ đó, họ có thể nhìn vào phòng ăn rộng lớn. Liếc qua một chậu cây cọ. Courtney và Dodger rà soát con mồi.

Courtney chỉ tay nói:

- Kia rồi.

Gần giữa phòng, phía sân khấu, là một bàn dành cho năm người. Mark, Andy, Nevva và ông bà Dimond. Andy và Nevva đang cười nói như bạn cố tri. Mark và ông bà Dimond có vẻ kín đáo hơn. Mark vân vê cái muỗng, không quan tâm tới món ăn trước mặt.

Một tiếng nói nghiêm nghị vang lên sau lưng:

- Tôi giúp gì được hai người không?

Từ từ quay lại, Dodger và Courtney thấy bộ mặt khó chịu của tiếp tân trưởng sừng sững trên hai người. Dodger vội nói:

- Không, cám ơn. Chúng tôi đang tìm mấy người bạn.

- Hai người đặt bàn chưa

Hắn hỏi như biết trước họ không đặt bàn. Courtney trả lời:

- Không. Đêm nay chúng tôi không ăn tại đây.

Hắn nhìn hai người vẻ ngờ vực. Nổi giận, Dodger đứng bật dây, quát lớn:

- Có vấn đề gì, chúng tôi giúp được anh không?

Gã tiếp tân trưởng cúi thấp đầu:

- Xin thứ lỗi, nếu có gì tôi có thể làm cho hai vị, xin đừng ngại hỏi.

Dodger nói lạnh tanh:

- Chúng tôi không cần gì hết.

Tiếp tân trưởng lẩn ngay.

Courtney rúc rích cười:

- Tuyệt thật.

- Ê, chúng ta là khách hàng trả tiền mà. Hắn không thể cư xử như chúng ta không có quyền hạn gì hết.

- Trừ một điều: chúng ta không trả tiền và không có quyền.

- Chuyện vặt.

- Bây giờ làm gì?

- Không thành vấn đề. Tôi đã có cách chơi.

Ánh mắt Courtney đầy nghi ngại. Dodger nổi sùng:

- Sao? Tôi đã bao giờ làm cô thất vọng chưa?

- Tôi mới biết anh mà.

- Nhưng cô thích điều cô đã biết. Thừa nhận đi.

- Dodger! Đây không là trò chơi.

Hắn tự tin đáp:

- Chắc chắn là trò chơi. Và tôi biết cách chơi. Đừng rời mắt khỏi họ khi có cơ hội, cô hãy kéo Mark ra khỏi đó.

- Cái gì? Bằng cách nào?

Dodger cười cười:

- Tin tôi đi. Hãy đưa cậu ấy xuống cuối tàu. Tôi sẽ gặp cô tại đó.

- Anh đi đâu?

Dodger đặt ngón tay lên môi:

- Suỵt, bí mật nghề nghiệp. Chuẩn bị đi.

Cầm tay Courtney hắn đặt lên một nụ hôn lịch sự. Sau cái nháy mắt, hắn lùi lại, rồi tiến thẳng tới tiếp tân trưởng. Courtney nhìn Dodger thì thầm vào tai và hờ hững dúi cho anh ta một thứ – chắc là tiền bo. Hắn thoi nhẹ lên cánh tay anh ta, rồi cùng nhau ra khỏi nhà hàng như hai người bạn cũ. Chuyện gì vậy? Tiếp tân trưởng rời vị trí, đi qua phòng ăn, tiến tới ban nhạc. Giữa các bàn và sân khấu là một sàn nhảy với nhiều người đang dìu nhau theo tiếng nhạc chầm chậm. Anh ta lại gần nhạc trưởng, thì thầm. Nhạc trưởng gật đầu và tiếp tân trưởng rút lui.

Dodger đã làm gì vậy?

Tới lúc Courtney bắt đầu phần hành động của cô. Phải tiếp cận bàn của Mark mà không để ai nhìn thấy. Cô lách qua mấy chậu cây cọ, suýt ngã vào bàn của một cặp thực khách già. Chộp chai rượu vang xém rơi xuống sàn, cô vội nói:

- Ui, xin lỗi

- Oái!

Bà già kêu lên giận dữ. Đúng là bà lão cô và Dodger đã đụng đầu khi lên tàu, đúng nghĩa đen. Bà ta nhìn quanh tìm người xử lý Courtney.

Thận trọng đặt lại chai rượu lên bàn, cô nói:

- Xin lỗi bà, lỗi cháu. Tính tiền chai rượu này cho cháu. Phòng mười hai – mười hai, Galvao.

Ông già kêu lên:

- Ồ, ư… Cám ơn cháu.

Bà già ném cho Courtney cái nhìn đầy khó chịu, rồi tiếp tục ăn súp. Courtney vội lảng xa, tiến gần hơn tới bàn Mark, luôn cố khuất mình sau các thực khách. Tới gần một cột gỗ lớn, chỉ còn cách bàn Mark vài mét, cô đứng quay lưng lại, chờ đợi… chuyện gì?

Câu trả lời tới ngay. Một gã bồi còn trẻ vội vã tiến qua phòng với một cái khay bạc, trên có một tờ giấy. Hắn tiến thẳng tới bàn Mark. Courtney nghe hắn nói:

- Có điện tín từ Luân đôn gửi cho ông Mitchell. Có vẻ là chuyện khẩn.

Courtney nghe tiếng Andy:

- Cám ơn.

Cô nổi da gà vì biết đó chính là Saint Dane.

Andy đọc tờ giấy, tức giận kêu lên:

- Chết tiệt!

Nevva hỏi:

- Có rắc rối gì vậy?

- Của KEM. Tôi phải điện lại cho họ. Ngay bây giờ. Nào, lẹ lên Nevva.

Courtney nghe tiếng hắn xô ghế ra sau. Tiếng Nevva lịch sự nói:

- Chúng tôi xin lỗi

Tiếng ông Dimond hỏi:

- Có vấn đề à?

Tiếng Andy càu nhàu:

- Không có gì tôi không giải quyết được.

Andy và Nevva rời khỏi bàn, đi qua cây cọ Courtney đang núp. Chỉ cách cô vài phân. Courtney nín thở, nếu chúng quay lại là thấy cô ngay. Cô tự trách mình là đã đứng quá gần. Cô nhìn Andy và Nevva đang vội vã lách qua đám đông, không hề quay lại. Tới lúc đó cô mới thở lại được. Bây giờ làm gì? Đây là cơ hội của cô? Cô nên giáp mặt cả ba người nhà Dimond không? Cô rất quý ông bà Dimond. Có thể họ sẽ lắng nghe. Cũng có thể họ gọi an ninh, và cô sẽ bị tống lên bờ trên một thuyền buồm nhỏ. Nhưng cô nghĩ là phải nắm lấy cơ hội. Courtney vừa định đi vòng cây cột, thì ban nhạc ngừng chơi và nhạc trưởng tiến tới micro, thông báo:

- Chúng tôi có một thỉnh cầu đặc biệt. Một màn khiêu vũ đèn chiếu dành cho cặp đôi hạnh phúc. Chúng ta hiểu ngay đó là hai người đang ăn mừng một sự kiện rất đặc biệt. Xin mời ông và bà Dimond. Hai vị đang ngồi đâu?

Cử tọa vỗ tay tán thưởng, nhìn quanh tìm cặp đôi bí mật. Courtney tủm tỉm cười. Cô biết ông Dimond sẽ bị hành xác. Ông không là một người nhảy giỏi. Cô cũng biết, bà Dimond sẽ phải dìu chồng lên sàn. Bà rất mê khiêu vũ. Và cô cũng biết Dodger quả là một tay láu cá.

Phòng ăn chìm trong bóng tối. Một ngọn đèn chiếu bật sáng, rọi lên những thực khách cho tới khi ngừng lại nơi ông bà Dimond. Cử tọa tiếp tục vỗ tay trong khi bà Dimond kéo chồng lên sàn nhảy. Mọi cặp mắt đều dồn vào ông bà. Từ từ liếc quanh cột, courtney thấy Mark đang ngồi một mình, tay chống cằm, lơ đãng gõ muỗng lên bàn

Tiến tới Mark, cô nói ngay:

- Mười phút. Mình xin cậu vậy thôi.

Mark nhảy dựng lên như bị điện giâ

- Court… Courtney? Sao… sao bạn…

- Cậu cà lăm. Nghĩa là vẫn còn là Mark của mình. Làm ơn đi theo mình.

- Mình… mình không thể.

Mark có vẻ ngượng ngùng. Courtney năn nỉ:

- Có, Mark, cậu có thể. Cậu phải đi với mình.

- Courtney, mình xin bạn. Đừng yêu cầu mình làm bất cứ điều gì có hại cho ba má mình.

Cả hai đều hướng nhìn về cha mẹ Mark đang khiêu vũ một mình trong ánh đèn chiếu. Courtney nghĩ, trông họ thật rạng rỡ và hạnh phúc

- Không bao giờ mình muốn làm tổn hại đến ba má bạn. Nhưng bạn phải biết chuyện gì đang xảy ra. Ở đây đầy nguy hiểm. Bạn phải là người biết điều đó. Hay bạn đã quên tất cả những gì xảy ra ba năm trước?

Mark bối rối hết nhìn cha mẹ, lại nhìn Courtney. Cô nói:

- Chúng ta không có nhiều thời gian, Bobby sắp lâm trận, mà bạn là người duy nhất có thể ngăn chặn chuyện đó.

Mắt Mark chăm chú tập trung. Courtney biết cái nhìn đó. Cô đã thấy nhiều lần khi hai đứa đọc chung nhật kí của Bobby và cùng bối rối về thực chất của không gian và thời gian. Cô đã thấy cái nhìn đó khi hai đứa cùng bước vào ống dẫn, khi hai đứa lần đầu nhìn thấy Nước Đen, và khi ống dẫn được tạo ra trước mắt cô và Mark dưới tầng hầm nhà Sherwood. Cô biết mình đã không mất Mark.

- Mark, bạn phải nhập cuộc lại.

Mark nhìn cha mẹ, một nụ cười buồn thoáng qua mặt. Hít một hơi, ném cái muỗng lên bàn, Mark đứng dậy đối diện Courtney nói:

- Hô hây h