Ông Xã Thần Bí Không Thấy Mặt

Chương 313: Ngoại truyện 11

Cô thẹn thùng đỏ mặt, “Đừng nhắc tới chuyện kia nữa! Mất mặt! Tôi không có chút hứng thú nào với chuyện làm ăn!”

“Vậy em cảm thấy hứng thú với chuyện gì?” Lãnh Dực cũng chỉ thuận miệng hỏi một chút.

Phỉ Nhi mở lớn hai mắt, “Thật ra thì tôi cảm thấy hứng thú với thực vật, tôi đề nghị với anh cả, mở một tòa nhà vườn lớn, nhưng anh cả nói mở tiệm bán hoa cho tôi, thật sự không còn lời gì để nói với anh ấy, tiệm bán hoa... Chênh lệch quá xa với mơ ước của tôi! Tiệm bán hoa, tất cả hoa cắt xuống đều chết! Đây là hành vi tôi căm hận nhất, sinh mạng tốt đẹp bị chà đạp không khoan nhượng, lấy ra đổi tiền bạc!”

Lời này của Phỉ Nhi, Lãnh Dực không hề nghĩ đến, trong lòng anh, Phỉ Nhi chính là một đại tiểu thư ầm ầm ĩ ĩ, yêu thích thời trang hàng hiệu, yếu tố phổ biến, không ngờ lại có yêu thích như vậy, không khỏi bật cười.

Phỉ Nhi nhìn anh, hơi không vui, “Anh Lãnh, anh cũng cười lời của tôi đúng không? Tôi biết ngay, các anh đều giống như anh cả! Cho rằng tôi chơi, nhưng tôi nghiêm túc! Tôi thích hoa, thích thực vật, cũng thích động vật nhỏ, tóm lại, thích tất cả các thứ có sinh mệnh, ngày trước lúc học đại học, mỗi tuần tôi đều đến bệnh viện thú y giúp một tay, tìm nhà cho chó nhỏ lang thang, có lẽ, tất cả mọi người đều cảm thấy tôi làm việc không đàng hoàng, nhưng tôi rất thích!”

Lãnh Dực cười ha ha, “Tôi không cảm thấy em làm việc không đàng hoàng!”

Phỉ Nhi xem thường liếc anh, “Ít đến dụ dỗ tôi! Tôi còn không biết các anh nghĩ như thế nào sao? Anh cả tôi cả ngày treo việc buôn bán của Cầu Thế ngoài miệng, càu nhàu tôi ph ải tham dự quản lý công ty, tôi lại không muốn làm nữ cường nhân, trông nom gì đó! Sau đó, anh ấy lại lo liệu muốn gả tôi ra ngoài, chẳng lẽ với tôi mà nói, cái gọi là nghề nghiệp chính đáng không phải quản lý công ty chính là lập gia đình sao? Phiền chết! Nếu anh cả lại phiền tôi, tôi sẽ rời nhà trốn đi!”

Cô nói đến đây, tức giận không thôi, đột nhiên đứng dậy, lại bởi vì đứng trên đống cát không vững, hơi nghiêng ngả té xuống, vừa vặn ngã lên người Lãnh Dực.

Lãnh Dực thấy thế, vội vàng đưa tay đón cô, cuối cùng cô vẫn ngã ngồi trên đùi anh, trong lúc bối rối, tay nắm được bắp chân anh, cảm nhận được chân anh cứng ngắc.

Cô giống như xem được đến bí mật của anh, vội vàng thu tay lại, giống như lần đầu tiên cô ngã ngồi lên người anh.

“Xin... Xin lỗi, anh Lãnh...” Cô lắp bắp, với chân anh, cô vĩnh viễn cảm thấy lúng túng.


Lãnh Dực đỡ cô đứng ngay ngắn, cười ôn hòa, “Không sao! Chân giả của tôi, ai cũng biết!”

Không biết xuất phát từ tâm lý gì, anh có nhiều thương cảm và dịu dàng hơn một chút với Phỉ Nhi, có lẽ cảm thấy áy náy, nhiều năm trước mình nhặt quả cầu vàng lên cho cô, hại cô rơi vào trong thầm mến phiền lòng, hơn nữa nhiều năm qua vẫn không thể quên được, thậm chí trở thành chướng ngại cho cô đạt được hạnh phúc, anh cho rằng ít nhiều cũng vì mình.

“Ha ha, vẫn cảm thấy ngại quá!” Phỉ Nhi ngượng ngùng cười một tiếng, từ bên cạnh Lãnh Dực chạy đi.

Bóng đêm dần tràn ngập, lửa lại bùng nổ, bọn Lãnh Ngạn lại đốt lửa, người trẻ tuổi địa phương lập tức vây quanh, gảy nhạc cụ dân tộc của bọn họ chordophone, gõ membranophone, lời ca vui sướng cũng vang lên theo, những người trẻ tuổi kia sóng đôi nhảy điệu nhảy dân tộc, bãi biển lập tức cực kỳ náo nhiệt.

Còn có người trẻ tuổi kéo bọn họ ra sân cùng khiêu vũ, tính tình Doãn Tiêu Trác tương đối sôi nổi, thấy vợ chồng son địa phương nhảy rất vui sướng, không ngại kéo Tư Lam gia nhập bọn họ, còn lớn tiếng kêu Lãnh Ngạn cùng vào.

Lãnh Ngạn cười cười, vẫn không nhúc nhích.

Duy Nhất không nhỏ nhen mà mím môi, “Anh cả, đừng gọi, núi băng anh ấy biết nhúc nhích một chút mới là lạ!”

Lãnh Ngạn nhướn nhướn mày, hiện giờ anh còn là núi băng sao? Sớm bị cô hòa tan!

Chỉ có điều, khiêu vũ? Anh có thể, nhưng Duy Nhất không theo nổi, anh không muốn con của bọn họ xảy ra vấn đề, mà nếu như Duy Nhất không vào nhảy, anh mà nhảy cùng cô gái khác, Duy Nhất không giết anh mới là lạ!

“Em sai rồi! Duy Nhất! Em không biết đúng không? Ngày trước Lãnh Ngạn là hoàng tử của điệu Valse! Khiêu vũ? Với cậu ta mà nói chính là bữa sáng!” Doãn Tiêu Trác bắt đầu lớn tiếng yêu sách.


Duy Nhất khó có thể tin nhìn anh, hưng phấn không thôi, “Có thật không? Có thật không?”

Lãnh Ngạn bị ánh mắt của cô kích thích đến vui mừng, kéo cô đi vào chỗ khiêu vũ, âm nhạc vừa vặn có thể nhảy điệu Valse, anh vừa vào sân lập tức nâng Duy Nhất lên nhảy, tất cả đều là động tác nâng lên, không để cho Duy Nhất tiêu hao một chút thể lực nào, bảo đảm an toàn cho đứa bé trong bụng cô.

Nhưng mà, Duy Nhất vẫn cảm thấy choáng váng rồi, bị anh nâng xoay tròn, tung bay, làn váy cũng theo đó tung bay trong gió, cô hưng phấn hét ầm lên.

“Lãnh Ngạn! Ông xã! Thật sự kiêu ngạo vì anh! Sao anh lại lợi hại như vậy chứ!” Cô quên hết tất cả khen ngợi ông xã của cô, sao mỗi một việc anh đều làm xuất sắc như vậy!

Lãnh Ngạn đã hơi ra mồ hôi, nhẹ nhàng buông cô xuống cười, “Em còn chưa hiểu biết hết bản lĩnh của ông xã em đâu!”

Duy Nhất hoàn toàn không chú ý trường hợp, cầm mặt anh, hôn lên môi anh, “Em biết ngay ông xã nhà em giỏi nhất! Ông xã, em yêu anh chết mất!”

Khi mọi người đang thổn thức, Lãnh Ngạn hả hê trở lại chỗ ngồi của mình, cùng Duy Nhất bàn luận xôn xao, không biết nói cái gì, nói đến mặt Duy Nhất đỏ bừng.

Xa xa, Cầu Phỉ Nhi nhìn tất cả, chán nản mà cười.

Trước đây không lâu, cô cũng nhìn cái gọi là mối tình đầu từ xa xa như vậy, cái gọi là hoàng tử ếch.

Nhìn anh khiêu vũ trên sân khấu, nhìn tư thế oai hùng trên sân bóng của anh, mà cô, nhất định, cả đời chỉ có thể dõi theo rồi...

Nếu nói không cô đơn, đó là giả, cô không phải Thánh nữ, chỉ là một người phụ nữ bình thường, một người phụ nữ bình thường hy vọng nhận được yêu, cô có thể chúc phúc bọn họ, nhưng không cách nào chúc phúc mình.

Đau xót và hạnh phúc là một đôi mâu thuẫn thể thống nhất, luôn như đau khổ và vận may dựa chung một chỗ, cùng tồn tại.

Mỉm cười lần nữa, chúc phúc lần nữa, cô rời khỏi mảnh đất dào dạt hạnh phúc, đi tìm chỗ yên tĩnh nhất trong đêm, dùng để ôm tịch mịch...