Ông Xã Thần Bí, Buổi Tối Gặp!

Chương 34: Không gặp gỡ là tốt nhất (1)

Editor: May
Nhà ăn, Lãnh Tư Thành đã ngồi xuống, người hai phân tốt đũa cho hai người. Lãnh Tư Thành cầm lấy thìa đang muốn uống, cô ta liền bỏ thêm một câu: “Đây là phu nhân tự mình làm.”


Cố Thanh Thanh có chút khẩn trương, đây là lần đầu tiên cô xuống bếp vì Lãnh Tư Thành. Vừa rồi trước khi bưng dĩa lên, cô lén nếm thử qua, hẳn là không tính kém mới đúng.


Nhìn thoáng qua bàn ăn bên kia, Lãnh Tư Thành đến lông mày cũng không động một chút, tay cầm lấy thìa không ngừng, đưa một ngụm vào trong miệng.
Sau đó lại là một ngụm.


Sau khi Lãnh Tư Thành ăn một lát, lúc buông thìa, Cố Thanh Thanh lập tức khẩn trương lên, còn tưởng rằng anh rốt cuộc muốn đi. Ai biết, anh cầm lấy chiếc đũa, gắp một miếng đồ ăn.
Sau đó, lại thử một món khác.


Cố Thanh Thanh vẫn luôn khẩn trương nhìn anh tư thái ưu nhã thử một lần thức ăn trên bàn, cô mới vừa thở dài nhẹ nhõm một hơi, lại phát hiện Lãnh Tư Thành đột nhiên đặt đũa xuống, ánh mắt nhìn chăm chú cô.


Cố Thanh Thanh cả kinh, chẳng lẽ Lãnh Tư Thành muốn sinh khí? Quả nhiên, ánh mắt anh nhàn nhạt, há miệng chính là: “Cô hạ độc đồ ăn?”
Cô lập tức lắc đầu.
“Vậy vì sao cô không ăn?”


“À à!” Cô lập tức gật đầu. Cháo đặc sệt có chút nóng miệng, cô uống một hớp lớn, thiếu chút nữa nghẹn trụ, lập tức cúi đầu che miệng, sợ Lãnh Tư Thành nhìn thấy bộ dáng bất nhã của cô. Chờ khi cô lại ngẩng đầu lần nữa, chỉ nhìn đến Lãnh Tư Thành vẫn luôn không nhanh không chậm uống cháo, đến ánh mắt cũng chưa từng ném lên trên người cô một chút. Trong lòng cô hơi hơi tối sầm lại, cúi đầu yên lặng ăn bữa sáng.


Ngẫu nhiên lúc cô gắp đồ ăn múc cháo, “Trong lúc vô tình” ngẩng đầu, nhìn Lãnh Tư Thành ở một bên ưu nhã ăn cháo, hiếm khi không có bạo ngược trào phúng như bình thường, ánh sáng chiếu vào trên người anh, giống như cũng bốc hơi một thân lệ khí của anh đi không ít.


Lãnh Tư Thành uống xong rồi một chén cháo, mới buông thìa, dùng khăn ăn ưu nhã lau miệng. Lúc này trợ lý Trình mới xách theo bữa sáng, khẩn trương đuổi chậm vọt tiến vào. Lãnh Tư Thành nhìn thấy anh ta vào cửa, đặt khăn ăn xuống, hơi hơi hất cằm lên: “Chờ chú lại đây, tôi đã sớm chết đói! Đồ chú mua, chú và người hậu tự mình ăn đi!”


Anh còn nâng cổ tay lên nhìn nhìn thời gian: “Hiện tại là 9 giờ đúng. Ở trong 30 phút ăn xong bữa sáng, nếu chậm trễ một chút thời gian, tiền lương tháng này của chú cũng đừng muốn!”