Ông Trăm Tuổi Trèo Qua Cửa Sổ Và Biến Mất

Chương 27

Thứ Sáu 27 Tháng Năm – Thứ Năm ngày 16 tháng Sáu 2005
Amanda Einstein vẫn còn sống. Bây giờ bà đã tám mươi tư tuổi và sống trong một căn phòng hạng nhất tại khách sạn sang trọng ở Bali do con trai cả của bà, Allan sở hữu và điều hành.

Allan Einstein năm mươi tuổi, khá thông minh, giống như Mao, cậu em trẻ hơn mình một tuổi. Nhưng trong khi Allan đã trở thành một chuyên gia kinh doanh (thật) và cuối cùng là giám đốc khách sạn (ông đã được mẹ trao cho khách sạn vào ngày sinh nhật thứ bốn mươi của mình), thì Mao, em trai ông lại theo ngành kỹ thuật. Ban đầu, sự nghiệp của ông không được tốt lắm, vì Mao quá cầu kỳ về chi tiết. Ông đã làm việc trong một công ty dầu hàng đầu của Indonesia với nhiệm vụ bảo đảm chất lượng của hệ thống sản xuất. Sai lầm của Mao là ở chỗ ông đã làm đúng như thế. Đột nhiên, tất cả các quản lý bậc trung trong công ty thấy rằng họ không còn kiếm chác thêm được khi đặt hàng sửa chữa, vì chẳng cần phải sửa chữa gì nữa. Hiệu quả của công ty dầu tăng 35% và Mao trở thành người bị ghét nhất trong công ty. Khi sự tẩy chay của các đồng nghiệp trở thành mối đe dọa trực tiếp, Mao Einstein thấy khôn ra thì mình nên rút lui và kiếm việc khác ở Các tiểu vương quốc Ả Rập thống nhất. Ông làm việc rất hiệu quả ở đó, trong khi ở công ty Indonesia mọi người thở phào trở về tình trạng cũ.

Amanda vô cùng tự hào về hai con trai của mình. Nhưng bà không hiểu làm sao cả hai đứa lại có thể thông minh như thế. Herbert đã từng nói với bà rằng gia đình của mình có một số gen tốt, nhưng có lẽ bà không nhớ lắm điều ông nói.

Amanda hết sức mừng rỡ khi nhận được cú điện thoại của Allan, bà nồng nhiệt chào đón ông và cả nhóm bạn đến Bali. Bà sẽ nói chuyện ngay với cậu Allan, nếu chẳng may khách sạn kín chỗ, nó sẽ phải đuổi bớt khách ra. Bà cũng sẽ gọi điện cho Mao ở Abu Dhabi và ra lệnh cho nó xin nghỉ phép về nhà ngay. Và, tất nhiên, khách sạn sẽ phục vụ đồ uống, có cắm ô hay không tùy thích. Và được rồi, Amanda hứa sẽ không tham gia vào phục vụ đồ uống.

Allan nói họ sẽ đến sớm đấy. Rồi ông kết thúc bằng lời khen rằng theo ông, chưa từng có ai trên thế giới này, với trí thông minh hạn chế mà lại thành công được như Amanda. Amanda thấy lời khen đó tuyệt vời đến nỗi bà ứa nước mắt.

Đến đây nhanh lên, Allan thân yêu. Nhanh lên đấy!

*

Công tố viên Ranelid bắt đầu cuộc họp báo buổi chiều với tin buồn về con chó nghiệp vụ Kicki. Nó đã đánh hơi thấy một xác chết trên chiếc xe goòng tại làng đúc Akers, từ đó dẫn đến một số giả định của công tố viên – tất nhiên là đúng khi dựa trên đánh hơi của con chó, tuy nhiên nó lại sai, vô cùng sai. Hóa ra con chó này trước khi thi hành nhiệm vụ đã bị mất trí và vì thế không đáng tin cậy. Nghĩa là, nói một cách đơn giản, chưa từng có xác chết nào tại chỗ đó cả.

Dù sao, công tố viên được biết rằng con chó nghiệp vụ đó đã bị sa thải, và theo ông đó là một quyết định khôn ngoan của người trông giữ nó (công tố viên không biết rằng Kicki đã được đặt một cái tên giả và gửi đến chỗ anh của người giữ chó, ở tít phía bắc Thụy Điển).

Hơn nữa, công tố viên Ranelid lấy làm tiếc rằng cảnh sát Eskilstuna đã quên thông báo cho ông về khuynh hướng mới, rất mực cao quý, của tổ chức Never Again là theo đạo Tin Lành. Nếu như trước đây mà biết được điều đó thì công tố viên hẳn đã có hướng điều tra khác. Như vậy, các kết luận mà công tố viên đã đưa ra một phần là do dựa vào con chó điên, một phần từ thông tin sai mà bên cảnh sát cung cấp. Vì thế, thay mặt cho cơ quan cảnh sát, công tố viên Ranelid muốn gửi lời xin lỗi.

Liên quan đến việc phát hiện ra xác chết của Henrik Thùng Gỗ Hulten ở Riga, có lẽ một cuộc điều tra án mạng mới sẽ được tiến hành. Tuy nhiên, vụ án về cái chết của Bengt Ốc Vít Bylund thì không được xét. Có những dấu hiệu rõ ràng cho thấy Bylund đã gia nhập lính Lê dương Pháp. Vì tất cả lính Lê dương đều đăng ký dưới một biệt hiệu nên không thể hoàn toàn xác định sự thật. Tuy nhiên, khả năng rất lớn là Bylund là nạn nhân của vụ đánh bom tự sát đã xảy ra ở trung tâm của Djibouti vài ngày trước đó.

Công tố viên trình bày một báo cáo chi tiết về mối quan hệ nội bộ giữa các nhân vật chính, và nhân đó cho đại diện báo chí xem cuốn Kinh thánh bìa da xịn mà sáng nay Bosse Ljungberg đưa cho ông. Khi mọi thứ đã xong xuôi, các nhà báo muốn biết nơi ở của Allan Karlsson và nhóm bạn để nghe họ lên tiếng về các sự kiện, nhưng về khoản này, công tố viên Ranelid không cung cấp thông tin cho họ nữa (Ông chẳng moi được gì từ cụ già cứ lảm nhảm về Churchill và trời mà biết với đại diện của báo chí thì sao). Thế là, các nhà báo chuyển sự chú ý sang Thùng Gỗ Hulten. Anh ta được cho là đã bị giết chết, và những kẻ trước đây bị nghi là sát nhân bây giờ vô tội. Thế thì ai đã giết chết Hulten?

Ranelid đã hy vọng rằng vấn đề này được bỏ quên, nhưng bây giờ ông phải nhấn mạnh rằng cuộc điều tra sẽ được khởi động ngay sau khi kết thúc cuộc họp báo và ông sẽ quay trở lại chủ đề đó vào một dịp sau.

Trước sự ngạc nhiên của công tố viên Ranelid, các nhà báo lại chấp nhận điều đó, và tất cả những gì ông đã nói. Công tố viên Ranelid và sự nghiệp của ông, đã sống sót qua ngày hôm đó.

*

Amanda Einstein đã giục Allan và bạn bè ông nhanh nhanh đến Bali, và nó hoàn toàn phù hợp với mong mỏi của nhóm bạn. Bất kỳ lúc nào, một tay nhà báo ranh ma có thể tìm đường đến trang trại Bellringer, và an toàn nhất cho tất cả là lúc đó ở đây mọi người đã đi hết. Bây giờ Allan đã làm xong phần mình bằng cách liên hệ với Amanda. Phần còn lại là tùy Người Đẹp.

Không xa trang trại Bellringer là sân bay quân sự Såtenäs và có một máy bay Hercules có thể dễ dàng chở một hoặc thậm chí cả hai con voi. Chiếc máy bay đã từng một lần gầm rú trên trang trại Bellringer khiến con voi sợ gần chết, và nó gợi ý cho Người Đẹp.

Người Đẹp nói chuyện với một đại tá ở Såtenäs, nhưng ông này quá cứng nhắc. Ông ta đòi xem các kiểu giấy chứng nhận và giấy phép trước khi nghĩ đến việc hỗ trợ vận chuyển xuyên lục địa một đám người và động vật. Ví dụ, quân đội hoàn toàn bị cấm cạnh tranh với các hãng hàng không thương mại, do đó họ cần một giấy chứng nhận của Bộ Nông nghiệp rằng trường hợp này không liên quan. Cuộc vận chuyển sẽ có bốn điểm dừng, và tại mỗi sân bay một bác sĩ thú y phải có mặt để kiểm tra tình trạng của con vật. Và con voi phải được đảm bảo nghỉ ngơi ít nhất mười hai tiếng giữa các chuyến bay.

Tiên sư cha bọn quan liêu Thụy Điển, Người Đẹp thốt lên rồi gọi điện cho Lufthansa ở Munich.

Đó, họ cũng chỉ hợp tác hơn tí ti. Tất nhiên, họ có thể nhận một con voi và một số du khách đi kèm, từ sân bay Landvetter đến Indonesia. Họ chỉ yêu cầu một giấy chứng nhận quyền sở hữu con voi và một bác sĩ thú y có đăng ký đi theo trong chuyến bay. Và tất nhiên là những tài liệu cần thiết để được nhập cảnh vào Cộng hòa Indonesia, cho cả người và động vật. Khi mọi điều kiện được đáp ứng, quản lý của hãng hàng không có thể lập kế hoạch vận tải trong ba tháng tới.

– Tiên sư cha bọn quan liêu Đức, Người Đẹp thốt lên rồi gọi điện trực tiếp đến Indonesia.

Phải mất một lúc, vì ở Indonesia có năm mươi mốt hãng hàng không khác nhau và không phải tất cả đều có nhân viên nói tiếng Anh trực điện thoại. Nhưng Người Đẹp không bỏ cuộc, và cuối cùng cô đã thành công. Ở Palembang, trên đảo Sumatra, có một công ty vận tải vui vẻ đề nghị một khoản phí hợp lý cho chuyến bay khứ hồi đến Thụy Điển. Họ có một chiếc Boeing 747 phù hợp cho mục đích đó, máy bay này mới được mua từ quân đội Azerbajdjan (may mắn là chuyện này diễn ra trước khi tất cả các hãng hàng không Indonesia bị liệt vào danh sách đen của EU và bị cấm hạ cánh ở châu Âu). Công ty hứa sẽ lo tất cả các giấy tờ để hạ cánh tại Thụy Điển, trong khi trách nhiệm của khách hàng là lo giấy phép hạ cánh ở Bali. Bác sĩ thú y ư? Tại sao?

Tất cả những gì còn lại chỉ là vấn đề thanh toán. Giá tăng lên 20% trước khi Người Đẹp dùng hết kho từ vựng phong phú của mình để thuyết phục công ty đồng ý cho thanh toán bằng tiền mặt, đồng crown Thụy Điển, khi đến Thụy Điển.

Trong khi chiếc máy bay Boeing Indonesia cất cánh bay đến Thụy Điển, nhóm bạn đã có một phân công mới. Benny và Julius được giao nhiệm vụ giả mạo một số giấy tờ mà họ có thể trình với các nhà chức trách, chắc rất khó tính, ở sân bay Landvetter, còn Allan hứa sẽ lo giấy phép hạ cánh ở Bali.

*

Tất nhiên, họ gặp vài rắc rối ở sân bay ngoài Gothenburg, nhưng Benny không chỉ có giấy chứng nhận bác sĩ thú y rởm mà còn có khả năng phun ra vài thuật ngữ thú y chuyên nghiệp. Điều này, cùng với giấy chứng nhận quyền sở hữu và giấy chứng nhận sức khỏe cho voi, và nguyên một bó tài liệu đáng tin cậy do Allan viết ở Indonesia, khiến cả nhóm đều được lên máy bay theo kế hoạch. Vì nhóm bạn cùng nói dối rằng điểm dừng chân tiếp theo là Copenhagen nên không ai yêu cầu hộ chiếu của họ.

Những người đi du lịch gồm có: cụ Allan Karlsson trăm tuổi, tên trộm nhỏ thó Julius Jonsson (nay đã được tuyên bố vô tội), anh sinh viên cả đời Benny Ljungberg, vị hôn thê của anh ta, người đẹp Gunilla Björklund với hai thú cưng là voi Sonya và chó nòi bécgiê Buster, Bosse – nhà buôn thực phẩm mới theo đạo, anh trai của Benny Ljungberg, Chánh Thanh tra Aronson từ Eskilstuna – trước đây vốn rất cô đơn, cựu trùm xã hội đen Per-Gunnar Gerdin và bà mẹ tám mươi tuổi Rose-Marie, bà đã từng viết một lá thư xui xẻo cho con trai hồi gã bị tống giam tại nhà tù Hall để phục hồi nhân phẩm.

Chuyến bay mất mười một tiếng, bỏ nhiều điểm dừng không cần thiết trên đường, và cả nhóm đều ổn khi cơ trưởng người Indonesia thông báo với các hành khách rằng họ đang tiến gần sân bay quốc tế Bali và đã đến lúc Allan Karlsson lấy ra giấy phép hạ cánh. Allan trả lời cơ trưởng rằng hãy thông báo cho ông khi nào liên lạc được với tháp điều khiển bay tại Bali, rồi Allan sẽ lo phần còn lại.

Vâng, bây giờ họ đang liên lạc đây, cơ trưởng lo lắng nói. Tôi phải nói gì với họ? Họ có thể bắn hạ chúng ta bất cứ lúc nào!

Không đâu, Allan nói, giật lấy tai nghe và microphone của cơ trưởng. Xin chào?

Sân bay Bali phải không? Ông nói vào micro bằng tiếng Anh và ngay lập tức nhận được câu trả lời rằng chiếc máy bay phải xác định danh tính ngay, trừ phi họ muốn đối mặt với lực lượng không quân Indonesia.

– Tên tôi là Đôla, Allan nói. Một Trăm Nghìn Đôla.

Tháp điều khiển bay im phăng phắc. Cơ trưởng Indonesia và phụ lái nhìn Allan đầy ngưỡng mộ.

Lúc này, người điều hành bay và các đồng nghiệp thân cận nhất của ông ta đang tính toán để chia tiền đấy, Allan giải thích.

Tôi biết, cơ trưởng đáp.

Một vài giây trôi qua, rồi người điều hành bay liên lạc với họ một lần nữa.

Xin chào? Ông có đó không, Mr. Đôla?

Vâng, tôi đây, Allan nói.

Xin lỗi, tên riêng của Mr. Đôla là gì?

Một Trăm Ngàn, Allan nói. Tôi là Mr. Một Trăm Ngàn Đôla, và tôi xin phép hạ cánh tại sân bay của bạn.

Xin lỗi, Mr. Đôla. Âm thanh khó nghe quá. Xin ông vui lòng nhắc lại tên riêng của mình một lần nữa?

Allan giải thích với cơ trưởng rằng người điều hành bay đang bắt đầu đàm phán.

Tôi biết, cơ trưởng đáp.

Tên riêng của tôi là Hai Trăm Ngàn, Allan nói. Chúng tôi có được phép hạ cánh không?

Xin chờ một chút, ông Đôla, người điều hành bay nói, thỏa thuận với các đồng nghiệp rồi trả lời:

Chào mừng ông đến Bali, Mr. Đôla. Rất vui được đón ông ở đây.

Allan cảm ơn người điều hành bay, trả lại tai nghe và micro cho cơ trưởng.

Ông có vẻ rất thạo những việc này, cơ trưởng nói, và mỉm cười.

Indonesia là quốc gia nơi mọi thứ đều có thể, Allan đáp.

Khi các sếp lớn ở sân bay quốc tế Bali nhận ra rằng vài du khách đi cùng Mr. Đôla không có hộ chiếu, một trong số họ nặng gần năm tấn và có bốn chân thay vì hai, phải chi thêm năm mươi ngàn đôla để thu xếp giấy tờ hải quan và phương tiện di chuyển phù hợp với Sonya. Nhưng chỉ một tiếng sau khi hạ cánh, cả nhóm đã về tới khách sạn của gia đình Einstein, kể cả Sonya cùng với Benny và Người Đẹp đi trong chiếc xe chở thức ăn của sân bay (chuyến bay buổi chiều hôm đó đi Singapore tình cờ chẳng may thiếu các khay ăn trưa).

Amanda, Allan và Mao Einstein ra đón khách, và sau một hồi ôm hôn, họ được đưa về phòng. Sonya và Buster có thể thư giãn chân cẳng trong khu vườn cực rộng có hàng rào của khách sạn. Amanda tỏ ý tiếc rằng thiếu bạn bè voi cho Sonya ở Bali, nhưng bà sẽ thu xếp ngay cho nó một bạn trai voi tương lai từ Sumatra. Còn về phần bạn gái cho Buster, thì nó có thể tự tìm lấy, có rất nhiều cô chó xinh đẹp trên đảo.

Và Amanda hứa rằng đến tối sẽ có một bữa tiệc Bali hoành tráng cho mọi người, và bà khuyên từng người nên chợp mắt một tí trước đi.

Tất cả đều nghe theo lời khuyên, chỉ trừ ba người. Pike và bà mẹ không thể chờ lâu hơn để được uống một ly có cắm ô trang trí, Allan cũng thế nhưng không cần ô.

Cả ba mò đến chỗ ghế xếp bên bờ biển, nằm ườn ra chờ đợi được phục vụ đồ uống họ vừa đặt từ quầy bar.

Nữ hầu bàn tám mươi tư tuổi đã điềm nhiên thế chỗ người phục vụ quầy bar.

Ly che ô màu đỏ này là cho ông, Gerdin. Và ly che ô màu xanh lá cây cho bà, mẹ Gerdin. Và… khoan đã… ông đã gọi sữa, đúng không Allan?

Tôi tưởng bà đã hứa là sẽ không xen vào phục vụ đồ uống cơ mà, Amanda thân mến, Allan nói.

Tôi đã nói dối, Allan yêu quý. Tôi nói dối đấy.

*

Bóng tối phủ xuống thiên đường, nhóm bạn cùng nhau đánh chén một bữa ăn ba món do chủ nhà Amanda, Allan và Mao Einstein mời. Khai vị là món sate Lilit, món chính là Bebek betutu và tráng miệng là jaja batun bedil. Kèm mỗi món, bia cọ, tual wayah được phục vụ cho tất cả, trừ Benny uống nước.

Buổi tối đầu tiên trên đất Indonesia kéo dài vô cùng dễ chịu. Sau các món ăn, mọi người uống pisang Ambon, trừ Allan vẫn cứ vodka và Benny uống một tách trà.

Bosse cảm thấy cả ngày đến tối ăn chơi thừa thãi cần được cân bằng lại nên ông đứng lên, bắt đầu trích dẫn Chúa Giêsu trong kinh Phúc Âm theo thánh Matthêu (“Hạnh phúc thay cho họ… nhu cầu tâm linh của họ”). Bosse nghĩ họ sẽ tốt hơn nhờ lắng nghe và học hỏi từ đức Chúa. Sau đó ông chắp tay lại, cảm tạ Chúa về một ngày quá đỗi phi thường và vui vẻ khác thường.

Thế là đủ rồi, Allan nói trong im lặng bao trùm sau những lời của Bosse.

*

Bosse đã cảm ơn Chúa và có lẽ Chúa cám ơn lại họ, bởi vì vận may vẫn ở lại với họ và thậm chí còn tốt hơn cho nhóm bạn Thụy Điển ở khách sạn Bali. Benny cầu hôn Người Đẹp và cô trả lời: Vâng, đồ phải gió! Ngay bây giờ đi! Đám cưới diễn ra tối hôm sau và kéo dài ba ngày. Rose-Marie Gerdin, tám mươi tuổi, dạy các thành viên câu lạc bộ hưu trí địa phương cách chơi trò Đảo Giấu Vàng (nhưng đừng có giỏi quá để bà có thể luôn luôn thắng); Pike nằm dài trên bãi biển dưới bóng dù ngày này qua ngày khác, uống nước có cắm ô trang trí đủ sắc cầu vồng; Bosse và Julius đã mua một chiếc thuyền đánh cá mà họ hiếm khi rời nó ra, còn Chánh Thanh tra Aaronson trở thành một thành viên nổi tiếng của tầng lớp thượng lưu Bali: ông là một ông Tây da trắng, chánh thanh tra và đến từ một quốc gia ít tham nhũng nhất trên thế giới. Không thể nào đặc biệt hơn thế.

Hàng ngày, Allan và Amanda thong dong đi dạo dọc theo bãi biển cát trắng rực rỡ ngoài khách sạn. Họ luôn có rất nhiều chuyện để nói, và rất hợp nhau. Họ không đi nhanh lắm vì bà đã tám mươi tư còn ông thì một trăm lẻ một tuổi rồi.

Sau một thời gian họ bắt đầu nắm tay nhau, để giữ thăng bằng. Rồi họ quyết định ăn cơm trưa tay đôi với nhau trên sân thượng của Amanda vào buổi tối, với tất cả những người khác thì nhiều quá. Và cuối cùng, Allan chuyển đến sống cùng Amanda cho tiện. Nhờ thế phòng của Allan có thể dư ra cho một du khách thuê, thế cũng tốt cho thu nhập của khách sạn.

Trong một buổi đi dạo ngày hôm sau, Amanda hỏi liệu họ có nên làm giống như Benny và Người Đẹp, cưới nhau quách vì đằng nào họ cũng chung sống với nhau rồi. Allan đáp so với ông, Amanda là một cô bé con, nhưng ông có thể bỏ qua sự chênh lệch đó. Gần đây, ông đã tự pha đồ uống lấy, vì vậy chuyện đó không phải là vấn đề. Nói tóm lại, Allan không thấy có lí do gì để phản đối quyết định mà Amanda vừa đề xuất.

OK, thế thì chúng mình cưới nhé? Amanda nói.

Ừ, mình làm tới đi, Allan đáp.

Và họ nắm tay nhau chặt hơn. Để giữ thăng bằng.

*

Cuộc điều tra về cái chết của Henrik Thùng Gỗ Hulten ngắn ngủi và không có kết quả gì. Cảnh sát xem xét quá khứ và thẩm vấn bạn bè cũ của Thùng Gỗ ở Småland (thực ra khá gần Trang trại Bên Hồ của Gunilla Björklund), nhưng họ không nghe hay thấy điều gì hết.

Cảnh sát ở Riga đã tìm ra gã say rượu, kẻ đưa chiếc Mustang vào bãi phế liệu, nhưng họ không moi được một từ có nghĩa nào khỏi miệng gã cho đến khi một cảnh sát có sáng kiến đổ cho gã một chai rượu vang. Thế là gã say đột nhiên bắt đầu khai khẩu – rằng gã mù tịt chẳng biết ai đã nhờ mình đưa chiếc xe đến bãi phế liệu. Đó là một kẻ tự dưng xuất hiện ở ghế đá công viên với một túi đầy chai vang.

Tôi đã không tỉnh táo lắm, phải thừa nhận thế, gã say nói. Nhưng tôi chưa bao giờ say đến mức lại đi từ chối bốn chai vang.

Chỉ có một nhà báo liên lạc lại vài ngày sau đó để tìm hiểu việc điều tra về cái chết của Thùng Gỗ Hulten, nhưng công tố viên Ranelid không có đó. Ông đã đi nghỉ phép và vội vàng lấy vé giá rẻ phút cuối đi Las Palmas. Ông thực sự muốn tránh xa mọi thứ, và ông cũng nghe nói rằng Bali rất đẹp, nhưng nó đã hết chỗ.

Thế thì đến quần đảo Canary vậy. Và bây giờ, ông ngồi trên ghế sưởi nắng, dưới bóng dù, với ly đồ uống cắm cái ô nhỏ trong tay và tự hỏi Aronsson đi đâu nhỉ. Nghe đâu ông đã thông báo nghỉ, lấy hết cả ngày phép và biến mất.