Ôm Ba Ba Tí Hon Đi Gặp Cha

Chương 22: Chế tạo riêng

Sau khi Đàm Tiểu Duệ ngủ, Đàm Minh Triết vươn mình mà dậy, muốn ở trong phòng tìm chút vật gì phòng thân.

Ngày hôm nay thời điểm bị Thẩm Đường Cửu làm cam kết suýt chút nữa rơi xuống bồn cầu, thật là tổn hại uy danh thần thâu hiệp trộm của cậu a!

-- cậu phải tìm cho mình đồ phòng thân hoặc là đồ vật bảo vệ gì đó.

Nếu không lần sau khả năng sẽ không may mắn như vậy, vạn nhất ngày nào đó thật gặp phải điểm gì, không có đồ vật phòng thân không được a!

Nhưng mà, tuy rằng cậu cân nhắc chu đáo, khả năng dán vào cơ thể nhỏ như vậy, đồ vật phòng thân có thể dùng đến đích xác cũng thật là ít ỏi.

Liền lấy dây thừng mà nói, cậu đi chỗ nào tìm thích dây thừng thích hợp?

Thời điểm thân thể bình thường dùng dây thừng cơ hồ cùng vòng eo cậu bây giờ không sai biệt lắm, cậu có thể ôm bất động.

Nếu là khâu may quần áo, dây nhỏ này đó, liền quá nhỏ, dễ dàng đem tay cậu ghìm phá. Nếu như làm không tốt còn có thể làm cái chém ngang hông...

Chao ôi ~ ngẫm lại thật đáng sợ!

Đàm Minh Triết lao lực ngóng kéo mà tìm kiếm một hồi đột nhiên đặt mông ngồi ở trên bàn, âm thầm khinh bỉ chính mình -- có nhu cầu tìm Lục Dương người kia a! Không đầu không đuôi ở chỗ này dằn vặt lung tung cái gì!

Bên ngoài Thẩm Đường Cửu cùng Lục Dương đang nói chuyện, Đàm Minh Triết như trước xé cái khăn giấy làm thành dù để nhảy từ trên bàn bay tới tay cầm nơi đó.

Vốn là muốn trộm nghe một chút đối phương nói cái gì, bất quá Thẩm Đường Cửu lỗ tai quá thính, cậu mới vừa vặn ra chốt cửa, tiếng nói liền biến mất.

Thẩm Đường Cửu đứng dậy đi tới, nhìn cậu thuần thục từ vị trí tay cầm trượt một cái bay ra.


Thẩm Đường Cửu xuyên thấu qua khe cửa nhìn thấy Đàm Tiểu Duệ nằm trên giường, hạ thấp giọng hỏi: “Đang ngủ?”

“Ừm.” Đàm Minh Triết suy tư có nên rơi xuống túi áo Thẩm Đường Cửu hay là trực tiếp rơi xuống đất, “Nó rất dễ dụ. Cơ bản chỉ cần ở bên cạnh nó bồi tiếp, mười phút bảo đảm ngủ.”

Thẩm Đường Cửu đưa tay tiếp được cậu, sau đó hướng trên bả vai mình đưa tới: “Không trách.”

Xem ra Đàm Tiểu Duệ thừa kế tính nết của vị ba ba này.

“Hả?” Đàm Minh Triết không cảm nhận được ý tứ những lời này của Thẩm Đường Cửu, cậu nhảy đến bả vai Thẩm Đường Cửu, xoay chuyển cái phương hướng, nhìn về phía Lục Dương, “Lục tiên sinh, giúp tôi một chuyện đi!”

Lục Dương không có hỏi hỗ trợ cái gì, vừa nghe lời của Đàm Minh Triết trước hết tràn đầy phấn khởi đáp ứng: “Được a được a, đi, tôi dẫn cậu đi phòng làm việc của tôi.”

Nói xong Lục Dương hướng Đàm Minh Triết đưa tay ra.

“Tôi cũng đi.” Thẩm Đường Cửu trước tiên bước ra một bước, hướng phương hướng phòng làm việc đi đến.Hai người này không biết làm cái gì, hắn cũng muốn đi xem sao.

Lục Dương cùng Đàm Minh Triết cơ hồ trăm miệng một lời: “Anh không ở lại xem Tiểu Duệ sao?”

Thẩm Đường Cửu bước chân hơi ngừng lại: “Không sao, mở cửa phòng làm việc là tốt rồi. Có tình huống thế nào đều có thể nhìn thấy. Lại nói tôi đều kiểm tra qua, sẽ không có chuyện gì.”

“Ồ...” Lục Dương ngược lại là không có gì, Đàm Minh Triết nhưng là có chút chột dạ.

Cam kết điều thứ nhất -- Thẩm Đường Cửu yêu cầu mình yên phận.

Nếu để hắn biết mình nhờ Lục Dương tìm trang bị, không thông báo cho hắn, hắn sẽ không tức giận chứ?

Nếu như không có trang bị sinh hoạt hàng ngày của chính mình đều thành nhị đẳng tàn phế, sau này nên làm sao bây giờ?!

Đàm Minh Triết nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng cho rằng Thẩm Đường Cửu không hiện hữu, như trước như thường hướng về phía Lục Dương biểu đạt nhu cầu của chính mình.

“Chế tạo riêng đặc thù quần áo, dây thừng, ba lô, dù để nhảy...” Lục Dương nghe xong Đàm Minh Triết nói, gật gật đầu, “Không sai, này đó cũng phải có, nếu không có việc ngoài ý muốn chính cậu cũng không có biện pháp tự cứu.”


Đàm Minh Triết lộ ra một cái nụ cười thật to, biểu đạt chính mình đối Lục Dương tán thưởng.

Cái tên này mà nói, không tồi không tồi.

Có Lục Dương giải thích, Thẩm Đường Cửu phỏng chừng sẽ không phản đối.

Đàm Minh Triết một bên yên tâm thoải mái mà thở phào nhẹ nhõm, một bên len lén nhìn Thẩm Đường Cửu liếc mắt một cái, kết quả vừa vặn cùng tầm mắt của Thẩm Đường Cửu va chạm, cậu sửng sốt một chút, muốn trở về một cái nụ cười, nghĩ đến cam kết điều thứ hai -- không chuẩn sắc mị nhìn hắn chằm chằm -- cậu liền nhanh chóng hé miệng đem cái khả năng kia theo Thẩm Đường Cửu nói là cái nụ cười Sắc mị nín trở lại, nghẹn đến hảo sinh khổ cực!

Thẩm Đường Cửu chú ý tới biến hóa liên tiếp này của cậu, ánh mắt không nhịn được có ý cười, hắn tự mình kéo cái ghế lại đây ngồi xong, sau đó cầm thước dây hướng trên người Đàm Minh Triết khoa tay múa chân: “Tôi giúp cậu đo.”

Đàm Minh Triết lập tức hết sức phối hợp, ưỡn ngực ngẩng đầu, đưa ra cánh tay.

Hiếm thấy Thẩm Đường Cửu không nói mát gì, còn Tri kỷ mà giúp cậu đo thân thể nhỏ bé, đương nhiên muốn nắm lấy cơ hội a!

Đàm Minh Triết tuy rằng không dám tỏ rõ ý muốn hoa si Thẩm Đường Cửu, nhưng lúc này thừa dịp thời điểm Thẩm Đường Cửu giúp cậu đo cánh tay dài, chân dài, vòng ngực, vòng eo, vòng mông, con ngươi không nhịn được vội vã chuyển, cúi đầu lộ ra nụ cười đắc ý, đáy lòng không ngừng kêu gào -- thấy không! Thấy không! Lão tử vóc người có phải là rất chuẩn không! Vai rộng eo nhỏ chân dài! Đổi thành người bình thường tuyệt đối là suất ca vạn người có một a! Anh không nên bỏ qua a! Chúng ta còn có thể thân càng thêm thân nhiều hơn nữa một mối liên hệ nhá!Đàm Minh Triết tuy rằng nội tâm tình cảm diễn vô cùng phong phú, bất quá mặt ngoài xem ra quả thật là biết điều rất nhiều.

Đo xong thân thể cho cậu, Thẩm Đường Cửu ở một bên ghi chép xuống một chuỗi chữ số, Lục Dương thì đang vẽ giấy.

Đàm Minh Triết rướn cổ lên nhìn một chút, phát hiện Lục Dương đang vẽ trang phục, bên cạnh trang phục là một ít trang bị, thật giống chơi trò chơi thời điểm chọn nhân vật đặt ra.

Không sai a, không tìm sai người, vị Lục Dương này còn rất có tài năng.

Đàm Minh Triết không có việc gì, an vị tại giấy bên cạnh Thẩm Đường Cửu, xem Thẩm Đường Cửu đang vẽ cái gì.

Nguyên lai sau khi Thẩm Đường Cửu ghi chép xong số đo của Đàm Minh Triết còn thật ở trong lòng yên lặng tính toán một chốc, âm thầm than thở một chút vóc người tốt, tiện đà bắt đầu vẽ trang bị vũ khí bản thu nhỏ.

Đàm Minh Triết trợn mắt lên, thân thể hướng phía trước thăm dò, nhìn đao, kiếm, thương... sôi nổi trên giấy. Cậu không khỏi sửng sốt.

Thẩm Đường Cửu đây là muốn chế tạo vũ khí cho cậu sao?

“Tuy rằng gần hai năm tôi bắt đầu chậm rãi lui khỏi vị trí về hậu trường, mà có lúc một ít ủy thác vướng tay chân vẫn là tôi tự tiếp nhận. Cậu nếu là muốn ở nhà bồi tiếp Tiểu Duệ coi như tôi vẽ ra chơi.” Thẩm Đường Cửu mở miệng giải thích.

Đàm Minh Triết có chút ngơ ngác, tựa hồ không phản ứng lại, thật lâu mới nói: “Anh, ý của anh là... Tôi có thể cùng anh đồng thời tiếp nhận ủy thác?”


“Không phải đâu? Cậu nhỏ một chút xíu như thế, Tiểu Duệ sau này nhất định là muốn bình thường đi học lên lớp, cùng những người bạn nhỏ cùng nhau trưởng thành, cậu tình cờ bồi nó vẫn được, muốn là cả ngày 24h đều đi theo nó khẳng định rất tẻ nhạt, lại không thể chạy đến để các bạn nhỏ khác nhìn thấy cậu.” Thẩm Đường Cửu dừng một chút, nói bổ sung, “Tôi xem cậu cũng không phải người có thể yên phận ở nhà. Nếu cậu an phận không được, vậy tôi chỉ có thể tận lực lớn nhất để cậu an phận ở dưới mi mắt của tôi.”

Thẩm mỗ lòng người từ bi, Đàm Minh Triết không có chút nào keo kiệt mà đưa cho cậu một nụ cười xán lạn: “Quá tốt rồi! Cám ơn anh!”

Đàm Minh Triết kích động, trong nháy mắt liền quên mất cái gì cam kết, cậu nhảy lên một cái, leo lên mu bàn tay Thẩm Đường Cửu, sau đó thuận cánh tay người ta một đường leo lên, chạy đến vai Thẩm Đường Cửu, cực kỳ mạo hiểm mà ra sức bổ một cái, tại trên mặt Thẩm Đường Cửu hôn một cái, sau đó như trước nhào lộn rơi vào trên bàn liền lăn hai lần mới kết thúc.

Thẩm Đường Cửu: “...”

Lục Dương trợn mắt há hốc mồm mà thưởng thức tình cảnh này, bút trong tay lạch cạch rơi vào trên bàn, sau đó lăn xuống trên đất.

Thân thủ này! Tốc độ này! Tư thế rơi xuống đất này!

Biến nhỏ cũng cũng rất tài giỏi a!

Sau khi Đàm Minh Triết hôn xong mới tỉnh ngộ chính mình bệnh cũ lại tái phát, cậu ho nhẹ một tiếng, chạy đến phía sau một cái ống đựng bút trước tiên ẩn thân, sau đó yếu yếu ló đầu, chê cười nói: “Thật không tiện ha, tôi quá kích động, mới vừa xảy ra chuyện gì tôi mất trí nhớ ha ha ha...”Ha ha cái đầu quỷ nhà cậu ahaha!

Thẩm Đường Cửu lườm cậu một cái, làm bộ mới vừa cái gì đều không phát sinh, tiếp tục trên giấy bôi bôi vẽ vời.

Đàm Minh Triết thu về phía sau ống đựng bút, tối tăm xoa xoa mà đưa tay sờ sờ môi mình, cười đến mặt mày hớn hở.

Lục Dương yên lặng kiếm bút vừa nãy bị rơi xuống đất, một lòng lưỡng dụng mà một bên vẽ trên giấy, một bên nhìn lén sắc mặt Thẩm Đường Cửu.

Lục Dương nhưng thật ra là biết đến tính hướng của Thẩm Đường Cửu.

Bằng không cũng sẽ không giúp hắn gửi nòng nọc bên trong kho của chính mình.

Không hiểu ra sao bị người ta đánh cắp bảo bối, còn tạo ra đứa con trai sáu tuổi, lại còn gây phiền toái, nếu là Lục Dương hắn tuyệt đối là không cao hứng.

Bất quá Thẩm Đường Cửu thật giống ngoại trừ hồi đó không xác định có chút sinh khí, sau đó vẫn nhàn nhạt, không có tức giận hoặc là oán giận gì.

Bây giờ còn đo thước tấc vẽ giấy cho kẻ cầm đầu...


Hẳn là... Động tâm tư đi?

Dù sao hai vị này đã coi như là gián tiếp có con trai.

Trước tiên kết hôn sau yêu vân vân, phụng tử thành hôn vân vân, cũng không phải chuyện gì đáng ngạc nhiên a...

Lục Dương từ đầu đến cuối đều là biểu tình một bộ xem náo nhiệt, hiện tại cảm giác mình phảng phất nhòm ngó giống như tìm được chân tướng gì, tại thời điểm Thẩm Đường Cửu quay đầu nhìn về phía hắn lập tức cúi đầu chăm chú vẽ, phảng phất vừa nãy nhìn chằm chằm người ta, không phải là hắn.

Thẩm Đường Cửu không chú ý tới biểu tình phức tạp của Lục Dương, hắn để bút xuống, đem tờ giấy kia cầm lên nhìn kỹ một chút, đưa cho Lục Dương: “Nói thuận tiện, làm phiền cậu đem vũ khí nhỏ này đó cũng hỗ trợ chế ra đi.”

Hắn cũng là hết cách rồi, Đàm Minh Triết biến nhỏ như vậy, chắc chắn sẽ không lập tức biến trở về. Hắn có thể thu xếp thích đáng Đàm Tiểu Duệ, nhưng một người dài ba tấc, người trưởng thành nhưng lại có tư duy trẻ con, làm sao thu xếp thích đáng mới tốt?

Không thể an bài công tác, cũng không thể hi vọng người nhỏ như vậy làm cái gì? Không đem mọi người trong công ty đưa tới vây xem nhiễu loạn trật tự mới là lạ chứ! Lại không thể để cho cậu ta vẫn luôn rảnh rỗi, bằng không không biết cậu ta sẽ gây ra chuyện gì nữa.

Nghĩ tới nghĩ lui, hắn cũng chỉ có thể nghĩ ra biện pháp để bản thân mang theo người này bên người.

Coi như nhiều một đôi mắt, làm không tốt, thời điểm hắn nhận thêm ủy thác cũng có thể có thêm người trợ giúp.

Nếu quyết định muốn mang theo người nào đó bên người, liền muốn dành cho đối phương sự tôn trọng.

Nên bên người phân phối đồ vật một cái đều không thể thiếu.

Thẩm Đường Cửu ngược lại không sợ Đàm Minh Triết có những thứ đồ này sẽ chạy khắp nơi, mặc dù thật sự chạy khắp nơi cũng có thể nhiều thêm mấy phần bảo đảm.

Không có phương thức tiêu khiển giải trí, để tên kia cả ngày an tọa ở bên trong túi áo đen thùi lùi, thời gian lâu dài sẽ điên mất.

Cậu ta nhưng là cái người sống sờ sờ! Không phải là con rối hình người, đồ chơi vô tri vô giác.

Đàm Minh Triết vẫn chưa hoàn toàn hiểu được Thẩm Đường Cửu sâu trong nội tâm đăm chiêu suy nghĩ, bất quá Thẩm Đường Cửu không chấp nhặt với cậu, còn để Lục Dương giúp cậu chế tạo vũ khí, trong lòng cậu thực tại tràn đầy cảm kích.

Cậu hiếm thấy đem thái độ nghiêm trang bày ra, hướng Thẩm Đường Cửu cùng Lục Dương sâu sắc cúi mình vái chào: “Đa tạ hai vị trợ giúp cùng thông cảm!”

Thẩm Đường Cửu đưa tay gảy một chút eo Đàm Minh Triết, đem Đàm Minh Triết ngã lảo đảo, sau đó đặt mông ngồi ở trên bàn.


Mặc dù biến nhỏ, một số trọng lực nhân tố có thể quên, mà này một cái đẩy nhẹ thôi cũng rất đau.

Đàm Minh Triết có chút mộng mà ngẩng đầu, Thẩm Đường Cửu miệng hơi cười: “Được, hai người cứ tán gẫu đi, tôi đi xem Tiểu Duệ.”

Hết chương 22.

Edit có lời muốn nói: Tui cảm thấy người nào đó, đang dần dần động tâm rồi đó.