Oan gia

Chương 10-2

Đường Mặc Phi quay đầu trở lại, ôn nhu vuốt ve khuôn mặt của Long Vũ, trong mắt rốt cuộc dung không dưới người thứ hai. Nếu như sớm biết ngày đó sau khi rời đi sẽ làm cho Long Vũ cận kề cái chết, y thà rằng bị người trước mắt này lừa gạt cả đời …. Chỉ cần, Long Vũ có thể khoẻ mạnh, vui vẻ!

“Ta nghĩ ngươi lúc này hẳn là tinh tường nhị đệ vì cái gì lừa ngươi.” Long Ngâm nhè nhẹ nói, nhàn nhạt liếc mắt nhìn Đường Mặc Phi.

Nghe được câu này, trong lòng Đường Mặc Phi vừa chua xót vừa đau khổ. Thật sâu minh bạch Long Ngâm nói không sai về y cùng Long Vũ, giống như trong lòng của y cho tới bây giờ vẫn luôn có Long Vũ, đồng dạng trong lòng Long Vũ cũng luôn tràn đầy y.

Nhưng lúc trước y không có phát giác, ngược lại còn cảm thấy ở cùng với Long Vũ một chỗ sẽ gặp xui xẻo cùng vận xui.

Phỏng chừng sau khi sự kiện đào hôn phát sinh, Long Vũ cho rằng bọn hắn cứ cương như vậy cũng không phải biện pháp, chỉ sợ tiếp tục như vậy sẽ đem phân tình cảm có điểm mập mờ này đánh nát, nhưng Long Vũ da mặt mỏng cùng tính tình kiêu ngạo cho nên thà rằng chết cũng không muốn hướng y biểu lộ cõi lòng, cho nên miễn cưỡng nghĩ ra một chiêu này.

Ước nguyện ban đầu của Long Vũ là làm cho bọn hắn ở chung với nhau, trải qua hoạn nạn, hiểu biết nhiều hơn, làm dịu đi cục diện giằng co, nhưng sau đó lại phát sinh ra nhiều việc như vậy, khẳng định cũng vượt qua dự liệu của hắn. Kỳ thật chỉ có chuyện phát sinh lúc đầu là Long Vũ năn nỉ Long Ngâm bố trí cạm bẫy, còn lại những việc xảy ra sau đó mà bọn hắn cùng nhau trải qua là hoàn toàn nằm ngoài dự liệu.

Cách làm của Long Vũ tuy rằng hoang đường, nhưng không phải nó chứng minh rằng người này rất quan tâm đến y sao? Rất yêu mến y sao? Vì y, hắn có thể làm rất nhiều chuyện ngu xuẩn cùng trái với nguyên tắc của hắn! Song y rõ ràng hiểu hết tất cả những chuyện này, nhưng lúc ấy lại bị tức giận cùng không cam lòng làm mờ lý trí, chỉ chú ý đến sĩ diện buồn cười mà bỏ xuống Long Vũ.

Hiện tại nghĩ đến, Đường Mặc Phi hối hận không kịp, chỉ cảm thấy nhường Long Vũ một chút thì như thế nào? Hà tất phải nhìn vào những tật xấu mà không nhìn thấy người kiêu ngạo này nhiều lần bởi vì y mà thất thố?

“Tiểu Vũ mao, ngươi thật khờ.” Đường Mặc Phi thu hồi suy nghĩ, trong lòng càng phát ra khó chịu.

Đối mặt tình yêu, y như thế nào lại biến thành kẻ ngu dốt?

Nghĩ như vậy, bi thương trong mắt Đường Mặc Phi hơi rút lui, thay vào đó là một loại kiên quyết thề không thay đổi. Hai con mắt y chỉ lo nhìn chằm chằm Long Vũ hôn mê bất tỉnh, không tiếp tục bi thống cùng hối hận nữa, mà là quyết định nếu như Long Vũ tắt thở, y lập tức sẽ đi theo cùng ái nhân!


Giống như nhìn ra suy nghĩ trong lòng của Đường Mặc Phi, Long Ngâm lắc đầu, gã đi đến trước giường của Long Vũ, từ trong ngực lấy ra một đoá hoa sen lớn bằng bàn tay.

Đường Mặc Phi thấy toàn thân hoa sen óng ánh, mùi thơm ngát toả ra bốn phía, trong mắt lộ ra thần sắc vừa mừng vừa sợ.

“Ta hướng Hoàng Thượng đòi Băng Liên, may mắn nhị đệ vẫn còn khí tức, nếu không cũng vô phương.” Long Ngâm vuốt hoa sen trong tay, nhẹ nhàng nói.

Đường Mặc Phi nghe vậy, thần khí nản lòng hoàn toàn biến mất, Băng Liên có công hiệu thần kỳ trị liệu tổn thương nội tạng cơ thể, người bị thương trước khi tắt thở ăn vào, chỗ bị thương tổn nghiêm trọng liền được trị hết. Trong thiên hạ, Băng Liên có hai đoá, Thái Hậu cùng Hoàng Thương của Thiên Nhật Quốc chia nhau sở hữu.

“Ta biết nhất định Long lão đại sẽ có biện pháp cứu tiểu Vũ mao mà. Quả nhiên mặt mũi của huynh lớn nhất, mở miệng liền khiến cho Hoàng Thượng ngay cả quốc bảo cũng ban thưởng xuống.” Đường Mặc Phi xa xả cười nói, trong lòng y thả lỏng lập tức đem tên gọi của Long Ngâm sửa lại, hiện tại thấy Long Ngâm kéo xuống một cánh hoa để vào trong miệng Long Vũ, trong lòng càng thêm bình định.

“Mặt mũi ta lớn? Chỉ sợ cũng không thấy được, ngươi cho là Hoàng ân mênh mông cuồn cuộn a.” Long Ngâm nhàn nhạt nói, thân hình đột nhiên lung lay.

“Long đại ca, ngươi không sao chứ? Ta thấy sắc mặt ngươi không được tốt.” Đường Mặc Phi vội vàng đưa tay đỡ lấy Long Ngâm, đồng thời càng sợ đối phương sẩy tay đem vật báu cứu mạng Long Vũ ném vỡ.

“Không có việc gì, đại khái là đi đường quá vội.” Long Ngâm đem Băng Liên đưa cho Đường Mặc Phi, “Băng Liên vào miệng sẽ chậm rãi hoà tan, phải đợi cánh hoa thứ nhất được nhị đệ hấp thu mới có thể đưa vào cánh hoa thứ hai.”

“Chiếu cố tiểu Vũ mao đương nhiên là chuyện của ta! Huynh yên tâm, ta nhất định sẽ chăm sóc tốt hắn, đem từng cánch, từng cánh Băng Liên đút cho hắn ăn.” Đường Mặc Phi vỗ ngực cam đoan, tiếp đó lại nịnh nọt cười nói với Long Ngâm: “Chỉ cầu Long lão đại làm người tốt thì làm cho trót, giúp ta thuyết phục Long bá bá để cho ta ở lại cùng tiểu Vũ mao.”

“Ngươi cần nhớ rõ những gì hôm nay đã nói, từ nay về sau không được lại làm cho nhị đệ của ta bị thương!” Long Ngâm mỉm cười, ổn định thần khí xoay người đi ra ngoài.

Đường Mặc Phi hạ quyết tâm sẽ không bao giờ lại làm Long Vũ tổn thương nữa, y quay đầu lại nhìn thấy hai gò má trên khuôn mặt tái nhợt của Long Vũ tựa hồ có chút huyết sắc, đã không còn thê thảm như lúc trước. Y trời sinh tính hiếu động, cư nhiên thành thành thật thật canh giữ bên người Long Vũ một tấc cũng không rời, chậm rãi đem từng cách hoa Băng Liên kéo xuống đút cho người bị thương ăn.

Chờ Long Vũ nuốt gần hết đoá hoa Băng Liên thì thần trí cũng dần dần khôi phục.

Không đợi Đường Mặc Phi vất vả mấy ngày không ngủ kịp nói một câu xin lỗi, sau khi Long Vũ có ý thức – việc làm đầu tiên liền cho người đem Đường Mặc Phi đuổi ra ngoài. Nam nhân vạn phần uỷ khuất vì không muốn làm cho ái nhân vừa tỉnh lại bị kích động, đành phải nén giận tạm thời rời đi.

Mỗi đêm quanh quẩn trước phòng Long Vũ lại không thể đi vào, làm cho trong lòng Đường Mặc Phi thập phần nghẹn hoả, y vui mừng khi thấy thương của Long Vũ ngày càng tốt lên, nhưng thái độ của ái nhân đối với y không có nửa phần mềm hoá, làm cho y phi thường không biết làm sao.

Bất quá nghĩ đến Long Vũ bởi vì y xém tý nữa đã chết, trong lòng Đường Mặc Phi áy náy, cư nhiên phá lệ nhường nhịn Long Vũ lần nữa, chỉ nguyện ái nhân nguôi giận nhanh chút, cùng y lần nữa hoà hợp.

Chỉ tiếc Long Vũ không hề đáp lại Đường Mặc Phi, hắn thà rằng suốt ngày ôm tiểu hắc miêu ngẩn người, cũng không nguyện nói chuyện cùng nam nhân. Đường Mặc Phi vô cùng nôn nóng, nhưng hết lần này đến lần khác đều phát tác không được, bởi vì hiện tại y rốt cuộc không nỡ làm cho Long Vũ bị thương.

Long Vũ đuổi Đường Mặc Phi đi, trong lòng cũng vô cùng không thoải mái. Hắn cả ngày rầu rĩ không vui, thế nhưng thân thể được trị liệu bằng Băng Liên cũng chậm rãi dần dần hồi phục, hiện giờ được người khác giúp đỡ đã có thể xuống đất đi đi lại lại.

Một ngày này, Long Ngâm khuyên bảo Long Vũ nên vào hoa viên đi dạo một chút để giải sầu, không ngờ khi trở lại trong phòng, đã thấy khắp phòng cùng trên giường chứa đầy loại hoa dại rực rỡ không biết tên.

Nhìn những đoá hoa nho nhỏ màu vàng không tên lại lộ ra bừng bừng sức sống, làm cho tâm tình buồn bực nhiều ngày nay của Long Vũ giảm bớt đi một ít, nhưng ánh mắt của hắn vừa mới sáng lên, rất nhanh lại trầm xuống.

“Ngươi vào bằng cách nào?”

“Ta đến nhà của ngươi nhiều lần như vậy, cho dù thủ vệ nghiêm ngặt, cho dù Ngưu Tố không thể giúp, nhưng một khi ta thật sự nghĩ muốn tiến vào, vẫn là không làm khó được ta, huống chi đại ca ngươi cũng cho ta cơ hội a.” Đường Mặc Phi tươi cười chân thành hỏi: “Thích hoa ta tặng sao?”

“Bẩn chết, ngươi cút ra ngoài cho ta!” Long Vũ phụng phịu, oán hận trách mắng.

“Tiểu Vũ mao, ngươi không cần phải quá tức giận như vậy. Có phải là gần đây vì dưỡng thương nên không thể đi dạo bốn phía làm cho ngươi bị áp lực không? Không có việc gì, ta gọt quả Lê cho ngươi ăn, ăn xong lập tức giải nhiệt.”

Đường Mặc Phi chỉ nhận được một tiếng mũi “hừ”, nhưng nụ cười trên mặt y càng sáng lạn hơn, y đặt mông ngồi xuống ghế bên cạnh bàn, từ cái mâm đựng trái cây bị hoa dại vây quanh lấy ra một quả Lê thật to, cư nhiên chân thật lấy ra một cái dao nhỏ bắt đầu gọt vỏ Lê.

Ánh mắt Long Vũ chuyển sang lạnh như băng, thần sắc có chút không kiên nhẫn, “Ngươi lần này đến đây là muốn như thế nào?”

“Tiểu Vũ mao, ta không phải cố tình liên luỵ ngươi bị thương. Ngươi phải biết rằng, ta mấy ngày nay hối hận cùng áy náy cực kỳ.” Đường Mặc Phi thấy Long Vũ rốt cuộc chấp nhận cùng y nói chuyện, vội vàng ném quả lê cùng dao nhỏ sang một bên, nhảy đến bên người ái nhân, hai tay bưng lấy ngực, ra vẻ khổ sở nói.

Lúc này, hộ vệ Long gia nghe động chạy đến, đem căn phòng của Long Vũ vây chật như nêm cối, chỉ chờ chủ nhân ra lệnh liền “thỉnh” khách nhân đi ra ngoài.

“Tiểu Vũ mao, ngươi không thể hung ác như vậy, một chút tình cũ cũng không niệm a? Ngươi trước tiên nghe ta giải thích đã.” Đường Mặc Phi thấy tình cảnh như vậy, kêu lên càng thêm thê thảm, giống như y là người đáng thương đang chịu đựng tra tấn.

“Ngươi, chỉ là cảm thấy có lỗi với ta thôi sao?

“Nào có, chỗ này của ta đau muốn chết. Ngươi hẳn là hiểu rõ a.” Đường Mặc Phi chỉ vào lồng ngực của mình, nửa thật nửa giả nói.

“Ngươi không có … những lời khác muốn nói với ta sao?” Long Vũ nhẫn nại hỏi tới đây, sắc mặt âm trầm có một chút chuyển biến tốt đẹp.

Đường Mặc Phi ngơ ngẩn, y nhìn nhìn Long Vũ, tựa hồ cảm thấy ái nhân trước mắt có chỗ bất đồng, y cúi đầu chăm chú tự hỏi trong chốc lác.


Ánh mắt Long Vũ có vẻ nhu hoà một ít, nào biết Đường Mặc Phi sau khi suy tư một lát, đột nhiên ngẩng đầu nở nụ cười, vẫn cứ bày ra thái độ vô lại bất cần đời.

“Tiểu Vũ mao, ngươi muốn nghe lời hữu ích, cũng phải đuổi những người này đi, để cho ta thầm kín nói cho ngươi biết.”

“Đuổi hắn đi ra ngoài!” Trong mắt Long Vũ lộ ra vẻ thất vọng, xoay người hạ lệnh đuổi khách.

Chúng võ sĩ tiến lên vây lấy Đường Mặc Phi, bởi vì Long gia cùng Đường gia giao hảo, bọn chúng cũng không nên động thủ, nháy mắt ra hiệu cùng thấp giọng khuyên nhủ Đường Mặc Phi nên trở về, chờ Long Vũ hết giận rồi nói sau.

Trong lúc bắt kéo, Đường Mặc Phi cố tình gào khóc đột nhiên kêu thảm một tiếng, sau đó không còn nghe thấy gì nữa.

Ngực Long Vũ căng thẳng, hắn vô ý thức quay đầu lại nhìn sang, phát hiện Đường Mặc Phi ngã xuống đất không dậy nổi, đúng hơn là không nhúc nhích, không khỏi vừa vội vừa xót, “Ai cho các ngươi ra tay nặng như vậy?”

“Nhị công tử, chúng ta căn bản không có làm Đường lục công tử bị thương, là chính ngài ấy tự ngã xuống.” Các võ sĩ uỷ khất giải thích.

Long Vũ còn chưa kịp phản ứng, Đường Mặc Phi đang nhắm chặt hai mắt nằm trên mặt đất, đột nhiên nhanh chóng đứng lên, cười tủm tỉm một lần nữa đứng ở trước mặt hắn.

“Tiểu Vũ mao, ngươi đừng ngoan cố chống đỡ nữa. Ta biết rõ, ngươi vẫn là đau lòng vì ta mà.”

“Ngươi! Lại dám đùa giỡn ta?” Long Vũ bởi vì da mặt của nam nhân trước mặt quá dày mà nghiến răng nghiến lợi.

“Oan uổng a, ta muốn cho ngươi hiểu, bị người quen biết lừa gạt thì tư vị như thế nào. Như thế ngươi mới có thể tha thứ cho hành vi nổi nóng rời đi khi đó của ta a.” Đường Mặc Phi cười nói: “Hiện tại ngươi hiểu rõ, hẳn là không còn trách ta chứ?”

“Không có ai có thể đối với ta thuyết giáo. Ngươi, càng thêm không xứng!” Long Vũ giận tím mặt, lần này bất dung tình, nghiêm nghị hét lên ra lệnh cho võ sĩ Long gia đem “tặc nhân” đuổi ra ngoài.