Nương Tử, Vi Phu Bị Người Bắt Nạt

Chương 45: Mạc danh kỳ diệu!

“Vương phi, đã an toàn rồi!” Thiên Minh lần nữa lên tiếng xác nhận.

Long Trác Việt buông cánh tay Nhan Noãn Noãn rồi nắm lấy chân nàng đang chắn ngang miệng mình đẩy ra!

“Phù phù, Noãn Noãn, nàng sao có thể lấy chân mình chắn ngang miệng người ta như vậy nha? Nghẹn chết ta rồi!” Long Trác Việt hít vội không khí trong lành nhìn Nhan Noãn Noãn đầy u oán nói.

Nhan Noãn Noãn không chút quan tâm tới ánh mắt oán giận của Long Trác Việt, lên tiếng hỏi: “Việt Việt, ngươi có nghe thấy tiếng gì không?”

“Có nghe!” Long Trác Việt day day mũi, lẩm bẩm nói: “Thiên Minh nói đã an toàn rồi, chúng ta có thể ra ngoài!”

Chẳng lẽ đây chính là thiên lý truyền âm trong tiểu thuyết của những cao thủ võ lâm sao? Nhưng là vì sao nha? Nếu an toàn rồi thì sao Thiên Minh không trực tiếp vào gọi bọn họ ra? Nhan Noãn Noãn nghĩ thế nào cũng không thể hiểu nổi, bất quá nếu an toàn rồi thì nàng cũng chẳng cần phải ở trong ngăn tủ chật hẹp này nữa, có trời mới biết là chen chúc với Long Trác Việt trong không gian nhỏ như vậy thật sự sắp khiến nàng tắt thở rồi.

Những ngón tay ngọc vừa muốn đẩy cửa tủ ra đã bị Long Trác Việt đột ngột giữ lại: “Noãn Noãn, nàng đi ra ngoài như vậy sẽ bị Thiên Minh thấy nha, chúng ta không thể bị hắn lừa nha!” Long Trác Việt đơn thuần chớp chớp mắt, đôi mắt đẹp trong sáng như ngọc lưu ly trong đêm tối.

Nhan Noãn Noãn đứng trước một cực phẩm Vương gia như vậy thật không biết nói gì, không thể lấy phương thức như người bình thường để ứng đối được, đành nói: “Việt Việt, Thiên Minh đã chịu nhận thua rồi!”


“Thật vậy sao?” Long Trác Việt kinh hỉ nhướn mày, vẻ không thể tin hỏi lại.

“Ân, chính vì hắn không thể tìm thấy chúng ta cho nên mới phải truyền âm tới bảo chúng ta ra ngoài nha, không tin lát nữa ngươi cứ hỏi hắn a!”

“Thật vui nha, Noãn Noãn, chúng ta mau ra ngoài thôi!” Long Trác Việt vui vẻ cười nói, rất nhanh đẩy cửa tủ bước ra ngoài.

“Thiên Minh, Noãn Noãn nói ngươi thua rồi, lát nữa ngươi phải trồng cây chuối một canh giờ nha!”

Thiên Minh kinh ngạc nhìn Long Trác Việt, thân hình thẳng tắp như pho tượng hoàn mỹ vô khuyết, mày kiếm giương lên, khóe miệng không nhịn được run rẩy, trong lòng không khỏi ngạc nhiên cùng khó hiểu. 

Hắn thua? Hắn thua cái gì a? Vương gia, người lại tính diễn màn gì đây? Tại sao vô duyên vô cớ bắt thuộc hạ trồng chuối một canh giờ? 

Không cần phải chỉnh hắn như vậy chứ? Thiên Minh nghi hoặc nhìn Long Trác Việt rồi lại nhìn Nhan Noãn Noãn đang chậm rãi bước ra khỏi tủ quần áo, hắn cần được giải thích a!

Nhan Noãn Noãn cười tươi như thể trăm hoa đua nở, rực rỡ vô cùng. Nàng nhìn Thiên Minh khẽ nhún nhún vai, vẻ không thể khác được như muốn nói, theo một chủ tử đặc biệt như hắn, ngươi chỉ có thể chấp nhận mà thôi.


Thiên Minh đột nhiên cảm thấy Nhan Noãn Noãn thực tà ác, nhưng chủ tử đã ra lệnh, hắn chỉ có thể tuân lệnh mà thôi.

“Thuộc hạ tuân lệnh!” 

Thiên Minh ôm quyền nói, thấy Long Trác Việt cười đến vui vẻ thì không khỏi cảm thán trong lòng, sẵn tiện lại nhìn Nhan Noãn Noãn nói: “Bẩm Vương phi, Nhan Song Song đang ở ngoài cửa!”

“Nàng?” Nhan Noãn Noãn không khỏi sửng sốt nhưng rồi rất nhanh nhớ tới điều gì đó, vội quay qua Long Trác Việt nói: “Việt Việt, mau mang mặt nạ vào!”

“Nha!”

“Lúc nãy nàng cũng hỗ trợ không ít, không nghĩ tới bên cạnh Vương phi còn có nha hoàn thâm tàng bất lộ như vậy!” 

Thiên Minh nét mặt không chút biểu tình nhưng đáy mắt không giấu nổi ý kính trọng đối với Nhan Noãn Noãn, hơn nữa đối với Nhan Song Song có chút kính nể. Nội lực cấp bảy, không nghĩ tới một nha hoàn nhỏ bé như vậy lại có nội lực ngang cấp với hắn, khi nãy nàng ta phát động công kích, nội lực so với hắn thậm chí còn muốn cường đại hơn hẳn. Tuy rằng không cam lòng nhưng Thiên Minh cũng không thể không thừa nhận nội lực Nhan Song Song đã đạt đến đỉnh của cấp bảy, chỉ một chút nữa thôi là nàng ta có thể đột phá lên cấp tám rồi, mà hắn còn lâu mới đạt được như nàng!


Thích khách tối nay có hai người thì một người cấp sáu, một người cấp tám. Đối phó với người cấp sáu thì Thiên Minh dư sức nhưng đối kháng với người cấp tám, hắn căn bản không phải đối thủ của kẻ kia. 

Thiên Minh tuy không biết thích khách là do ai phái tới nhưng mục tiêu của bọn họ chắc chắn là Vương gia cùng Vương phi, hắn dù chết cũng nhất quyết không thể để bọn chúng tổn hại đến Vương gia cùng Vương phi. Tối nay may mà có Nhan Song Song hỗ trợ, nếu không thì hắn không chết cũng khó tránh bị trọng thương, đến lúc đó thì sự an toàn của chủ tử chưa chắc đã được bảo toàn.

Nhan Noãn Noãn nhìn Thiên Minh một lúc lâu mới yếu ớt cười nói: “Ngươi cũng không kém, người ngoài nhìn vào còn nghĩ ngươi mới đạt cấp bốn thôi nha!”

“Vương phi quá khen!” 

Thiên Minh chắp tay, khiêm tốn nói. Người ngoài chỉ biết hắn là hộ vệ cấp bốn, nếu để người khác biết hắn đã đạt tới cấp bảy thì người đầu tiên không yên tâm chính là Thái hậu. Nếu muốn ở lại bên cạnh Vương gia thì hắn không thể để lộ quá nhiều, nếu không Thái hậu nhất định sẽ ra tay diệt trừ hắn trước tiên. Chỉ là, người bên cạng Vương gia, thực lực đâu chỉ như vậy được?

Long Trác Việt đem mặt nạ dán chặt lên mặt xong thì vui vẻ nhảy tới bên cạnh Nhan Noãn Noãn: “Noãn Noãn, còn muốn chơi trốn tìm nữa sao?”

“Hôm nay không chơi nữa, ngày mai tiếp tục sau đi!” Nhan Noãn Noãn nói rồi nhìn sang Thiên Minh: “Để cho nàng vào đi!”

Nhan Song Song đi vào trong phòng, hành lễ với Nhan Noãn Noãn: “Nô tỳ tham kiến Vương phi!” sắc mặt Nhan Song Song có chút tiều tụy, gương mặt đẹp lúc trước nay sưng tấy, một thân y phục trắng toát, thanh thuần thoát tục, ánh mắt lộ rõ bi thương, trên mái tóc đẹp còn gắn thêm một đóa hoa trắng.

Nhan Noãn Noãn hiểu được, lúc này nàng chính là đang để tang cho Vân nương! Có thể hiếu thảo như vậy, chắc chắn trong lòng Nhan Song Song đang rất bi thương, có thể đúng như lời Vân nương đã nói trước kia, nàng ta vốn rất thiện lương.


“Thiên Minh nói tối nay ngươi trợ giúp hắn không ít?”

“Bảo hộ chủ tử an toàn chính là nhiệm vụ của nô tỳ!”

“Trước đó ta không có thông báo cho ngươi biết, ngươi vì sao lại đến đúng lúc như vậy?” Nhan Noãn Noãn không biểu tình hỏi.

Nhan Song Song khẽ cúi đầu nói: “Nô tỳ nhân lúc đêm khuya muốn đốt cho Vân nương một chút giấy tiền thì cảm nhận được một nguồn nội lực lớn mạnh phát ra từ hướng phòng của Vương phi, nô tỳ lo lắng chạy tới đây thì thấy Thiên Minh đang giao đấu với hai hắc y nhân kia!”

Nhan Song Song dứt lời thì vội quì xuống thỉnh tội: “Xin Vương phi thứ tội, nô tỳ chỉ muốn bái tế cho Vân nương, nô tỳ thật sự không cố ý phá vỡ qui củ!”

Nhan Noãn Noãn đương nhiên hiểu được điều Nhan Song Song nói. Ở thời đại này, trong những nhà giàu không cho phép hạ nhân đốt giấy tiền cúng bái bất kỳ ai vì không muốn rước xui vào nhà, nếu bị phát hiện thì nhẹ là trục xuất khỏi phủ, nặng thì có thể loạn côn đánh chết. Nhan Song Song thành thật như vậy khiến Nhan Noãn Noãn có chút hài lòng.

“Không có việc gì, ngươi bất quá cũng chỉ vì lòng hiếu thảo, chuyện tối nay còn phải cảm ơn ngươi đã ra tay giúp đỡ Thiên Minh. Vân nương là người thân của ngươi, về sau bái tế cũng không cần lén lút như vậy, thời gian không còn sớm, ngươi lui ra đi!” Nàng dù sao cũng không phải người của thời địa này, quan niệm cũng thoáng hơn rất nhiều, cúng bái thân nhân mình là chuyện nên làm.

“Tạ Vương phi ân điểm!”

Nhan Song Song hành lễ xong liền xoay người rời đi, nhưng là vừa đi tới cửa, nàng đột nhiên quay đầu, giống như là đã đưa ra quyết định quan trọng nào đó, lần nữa quay lại quì xuống, trong tay nàng không biết từ lúc nào đã xuất hiện một bao giấy nhỏ màu vàng!