Nuông Chiều Bảo Bối: Nô Lệ Tình Yêu Của Báo Vương

Quyển 2 - Chương 66: Viên Cổn Cổn thật thà?

Viên Tịnh Lưu lặng lẽ nhìn anh ta, một lúc sau phun ra một chữ, "Được."

"Xin lỗi cha nuôi."

"Cha chỉ có một điều kiện." Viên Tịnh Lưu nhấp một ngụm rượu, nhàn nhạt nói.

"Cho dù sau này ra sao, con cũng có thể tiếp nhận Viên thị." Na Tịch Thịnh Duệ cười khẽ nhìn ông.

"Thịnh Duệ, con cũng là người đàn ông có tầm nhìn xa." Viên Tịnh Lưu giật giật khóe miệng, không hề che giấu khen ngợi của mình.

"Cha nuôi, Hắc Viêm Triệt là người bình thường sao?" Na Tịch Thịnh Duệ đong đưa cái ly trong tay, ra vẻ không chú ý mà hỏi tới.

Viên Tịnh Lưu ngẩn người, "Vì sao hỏi như vậy?"

Na Tịch Thịnh Duệ nhìn ông, không nói gì.

"Cậu ta không phải người bình thường." Viên Tịnh Lưu nhìn nhìn anh ta, nhàn nhạt nói.

Na Tịch Thịnh Duệ cười cười, nhấp một ngụm rượu.

"Nếu cậu ta là người bình thường thì con cũng sẽ không bị thương." Viên Tịnh Lưu nhìn nhìn khóe miệng bầm tím của anh, nhẹ giọng nói.

"Tư tưởng cân bằng." Na Tịch Thịnh Duệ sờ sờ mép miệng mình, kéo ra nụ cười không đúng đắn.

Đúng lúc này, Bàng Đô Đô đi đến, cầm một cái khay đặt trên bàn trà, không vui dắt tay Na Tịch Thịnh Duệ đi tới ngưỡng cửa, miệng còn nói nhỏ "Bôi thuốc, đã bị thương thành như vậy, vì sao không bôi thuốc, các người đều không tự chăm sóc mình. . . . . ." (Lược bỏ ngàn chữ)

Viên Tịnh Lưu nhìn bóng lưng bọn họ, cầm lấy chiếc đũa trong khay gắp một miếng đồ ăn đưa vào miệng, nở nụ cười, trong mắt tràn đầy ấm áp, Cổn Cổn, con và mẹ con giống nhau, chính là đứa nhỏ có phúc ngốc.


Nhà lớn họ Hắc.

Viên Cổn Cổn nằm ở trên giường, lẳng lặng nhìn trần nhà, không biết đang suy nghĩ cái gì.

Quản gia Bạch mở cửa đi vào, đi đến trước mặt cô, nhìn nhìn bộ dáng mất hồn của cô, gọi nhỏ "Cổn Cổn."

Viên Cổn Cổn phản ứng kịp, ngồi dậy "Vú Bạch."

Quản gia Bạch nhìn nhìn vết sưng lớn trên mặt cô, nhẹ giọng nói "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

Viên Cổn Cổn sờ sờ mặt, ủy khuất nhìn bà "Hôm nay anh Duệ đến thăm con, không biết vì sao thiếu gia lại đi ra, sau đó liền tức giận, anh ấy đánh còn, còn bóp cằm của con, anh Duệ muốn kéo tay anh áy ra, anh ấy liền ra tay đánh người, sau đó anh Duệ và anh ấy đánh nhau, cuối cùng con che ở trước mặt anh Duệ, đã bị anh ấy đánh thành như vậy."

Quản gia Bạch lẳng lặng nhìn cô, nhàn nhạt hỏi "Cổn Cổn, Na Tịch Thịnh Duệ có quan hệ gì với con?"

"Anh trai, các người luôn hỏi con như vậy. . . . . ." Viên Cổn Cổn không hiểu nhìn bà.

"Anh trai không cùng dòng máu?"

"Dạ." Viên Cổn Cổn gật gật đầu.

"Cổn Cổn, con đã mười tám tuổi, là cô gái trưởng thành, cần phải chú ý giữ khoảng cách giữa nam và nữ một chút, nếu là anh trai, cũng không thể thường xuyên hôn qua hôn lại, ôm đến ôm đi , ngoại trừ danh hiệu anh trai thì cậu ta là một người đàn ông, mà con là một cô gái, giữa nam nữ nếu không phải là quan hệ thân mật, thì không thể có những động tác đó, con không còn là đứa bé 5 tuổi, 10 tuổi , hiểu không?" Quản gia Bạch thở dài, sờ sờ đầu của cô.

"Vậy thiếu gia cũng hôn con, anh ấy còn hôn miệng của con đấy."

"Cái này không giống, bởi vì sau này con sẽ là vợ của thiếu gia, là thiếu phu nhân nhà họ Hắc." Quản gia Bạch cười khẽ nói.


Viên Cổn Cổn sửng sốt, nét mặt như bị sét đánh, "Ai. . . . . . Ai nói, vì sao con không biết?"

"Cổn Cổn, con nói với vú Bạch, con thích thiếu gia không?"

Viên Cổn Cổn nghiêm túc nghĩ nghĩ, gật gật đầu, sau đó lại lắc lắc đầu.

"Gật đầu YES, lắc đầu NO, cuối cùng là con YES hay là NO?" Quản gia Bạch nhìn bộ dáng ngốc nghếch của cô, không khỏi cười ra tiếng.

"Nếu anh ấy xin lỗi con, con liền thích, nếu anh ấy không xin lỗi con, con sẽ không thích." Viên Cổn Cổn phồng má, vẻ mặt tôi đang tức giận .

"Vì sao muốn ngài ấy xin lỗi con?" Quản gia Bạch bị bộ dáng đáng yêu của cô kích thích, muốn vươn tay véo mặt của cô nhưng mà vẫn nhịn xuống.

"Anh ấy đánh anh của con thì không nên xin lỗi con sao?" Viên Cổn Cổn tức giận nói.

"Thiếu gia không cố ý, con đã quên ngài ấy không thể tiếp nhận người khác đụng sao? Đó là động tác phản xạ, không có ý thức." Quản gia Bạch cười nhìn cô, nói ra một nửa lời nói thật.

Viên Cổn Cổn ngẩn người, "Việc đó không phải đùa à? Từ trước đến nay anh ấy chưa từng đánh con bay đi?"

"Ngài ấy không đánh con không có nghĩa việc đó là đùa, chỉ có thể nói con là đặc biệt, thật sự là thiếu gia không thể tiếp nhận người khác đụng chạm mình, cho dù lão gia và phu nhân muốn chạm vào ngài ấy, cũng phải báo trước mới có thể, hơn nữa con đến đây lâu như vậy đã thấy ai chạm vào ngài ấy chưa?"

Viên Cổn Cổn ngẩn ngơ nhìn bà, không biết nên nói cái gì.

"Cô bé ngốc, thiếu gia đối với con rất đặc biệt, tuy nói cách thể hiện hơi quá, nhưng chắc chắn là ngài ấy thích con."

Nghe vậy, Viên Cổn Cổn nở nụ cười, bộ dáng không giấu được tâm sự, trên mặt cũng viết vui vẻ hai chữ, anh thích cô đấy. . . . . .

Quản gia Bạch nhìn bộ dáng thật thà của cô, lắc lắc đầu, không cần hỏi lại câu hỏi thích hay không, đều đã viết trên mặt của cô rồi.

"Được rồi, vú tới đây để bôi thuốc cho con." Quản gia Bạch lấy một cái hộp nhỏ từ trong túi áo ra.

Viên Cổn Cổn chỉ cười ngây ngô, cũng không biết có nghe hay không.

Quản gia Bạch cười bôi thuốc cho cô xong thì đi ra ngoài, để lại cô nhóc có vẻ mặt thật thà kia .

Chờ lúc Viên Cổn Cổn phản ứng kịp, trong phòng chỉ còn lại một mình cô, chỉ thấy cô túm tóc, vừa rồi cô muốn hỏi cái gì nhỉ? Sao lại quên rồi. . . . . .