Nuông Chiều Bảo Bối: Nô Lệ Tình Yêu Của Báo Vương

Quyển 2 - Chương 62: Thiếu gia, anh đừng chết mà!

Hắc Viêm Triệt lau nước mắt ngập lụt của cô, nhàn nhạt nói"Không cho khóc, rất xấu."

Viên Cổn Cổn vừa ôm cổ anh khóc vừa meo meo nói "Thiếu gia, anh có biết không? Đám động vật thật là mong muốn như vậy, chỉ cần loài người đối xử với chúng tốt một chút, chúng nó bảo vệ anh, chúng nó sẽ nghe anh nói chuyện, mặc kệ anh vui hay là không vui, chúng nó đều sẽ ở bên cạnh anh, nhưng mạng sống chúng nó quá ngắn, tôi cũng rất sợ đám Tiểu Viên chết mất, nếu chúng nó cũng chết ở trước mặt tôi giống như con chó trong phim kia, tôi nhất định sẽ đau lòng chết."

Hắc Viêm Triệt vuốt nhẹ lưng của cô không nói gì.

"Có nhiều lúc tôi nghĩ, nếu người nhà chết trước tôi thì phải làm sao? Anh nói đi phải làm sao?" Dường như Viên Cổn Cổn nghĩ tới hình ảnh kia, khóc thành tiếng.

Hắc Viêm Triệt nhìn cô, không biết sao cô nói từ chó mà kéo đến người , nhíu nhíu mày lạnh giọng nói "Em rất rảnh rỗi mới ở đây lo lắng vớ vẩn vô ích."

Viên Cổn Cổn ôm chặt anh không nói gì..

"Tôi chết em có đau buồn hay không?" Hắc Viêm Triệt nhàn nhạt.

"Đương nhiên có, anh phải chết sao? Thiếu gia, anh đừng chết mà, hu hu, vì sao anh phải chết. . . . . ." Viên Cổn Cổn sửng sốt, liền kéo mở cổ họng bắt đầu gào khóc, giống như Hắc Viêm Triệt đã chết ở trước mặt cô vậy.

Nghe cô gào thét khóc lóc thảm thương như vậy thì đầu Hắc Viêm Triệt đầy vệt đen, nhàn nhạt nói "Em câm miệng."

Viên Cổn Cổn kích động túm lấy quần áo của anh"Có phải là anh bị bệnh nan y? Anh hỏi tôi nếu anh chết tôi có đau buồn hay không thì qua vài ngày anh sẽ chết, đúng hay không? Sau đó tôi sẽ rất hối hận ôm lấy xác của anh đau lòng muốn chết, trên TV cũng diễn như vậy ."

Hắc Viêm Triệt không chịu nổi liền nâng tay tát vào đầu cô một cái, sau một tiếng kêu đau, thế giới yên tĩnh.

Viên Cổn Cổn ôm đầu, nức nở rầu rĩ nhìn anh, mặt đầy nước mắt.

Hắc Viêm Triệt nhìn nhìn cô, mở cái hộp trên tủ đầu giường ra, lấy một viên chocolate trong hộp ra muốn nhét vào miệng cô, kết quả. . . . . .

Viên Cổn Cổn ngừng khóc, nhìn nhìn khuôn mặt xanh mét của Hắc Viêm Triệt, tuột xuống khỏi chân anh nhỏ giọng nói "Tôi. . . . . . Tôi mở nước cho anh tắm."

"Đứng lại." Hắc Viêm Triệt lạnh giọng nói, nhìn nhìn vật thể hình cầu làm từ khăn giấy, lộ ra chút cười lạnh ‘khiến người cảm thấy lạnh "Chocolate đâu?"


Viên Cổn Cổn xoay người nhìn anh, đưa tay sờ sờ bụng của mình ngập ngừng nói "Ở trong này."

"Tất cả?"

"Ưm. . . . . . Hình như là vậy ." Viên Cổn Cổn nuốt nước miếng một cái, lui về sau vài bước.

"Ha ha, tốt lắm." Hắc Viêm Triệt vỗ vỗ tay khen ngợi.

Viên Cổn Cổn xoay người bỏ chạy, vẻ mặt của anh hơi tệ.

Vừa chạy ra một bước đã bị người ta xách lên ném ở trên giường, có thể hiểu, đêm này sẽ không yên tĩnh. . . . . .

Sau ba ngày bà dì của Viên Cổn Cổn đến nhà viếng thăm’ đã vui vẻ chào tạm biệt cô, hơn nữa còn hẹn tháng sau gặp lại, vì thế, người nào đó lại bắt đầu học rồi.

"Anh Á? ! Đã lâu không gặp, anh đi đâu vậy?" Viên Cổn Cổn buông lỏng tay nắm Hắc Viêm Triệt ra, vọt tới trước mặt Á Tư đứng thẳng ở cách đó không xa.

"Cổn Cổn." Á Tư kéo ra cười khẽ, vẫn ‘lịch sự nho nhã’ như vậy.

"Anh nghĩ phép về sao? Chơi rất vui?" Viên Cổn Cổn vui vẻ giữ chặt tay anh lắc lư qua lại, hoàn toàn không phát hiện mặt của người nào đó đã đen lại.

"Đúng vậy, rất vui." Á Tư cười khẽ trợn tròn mắt nói dối.

"Anh đi rồi. . . . . . A. . . . . ." Viên Cổn Cổn còn muốn nói nhiều hơn lại bị một bàn tay to giữ lấy ghìm chặt eo, dùng sức rất lớn làm cho cô nhăn mày lại.

"Thiếu gia. . . . . . Đau."

Hắc Viêm Triệt hừ lạnh một tiếng, ôm cô ngồi xuống bên cạnh bàn ăn.


Viên Cổn Cổn chép chép miệng, tự giác bắt đầu ăn, tự mình ăn một miếng, đúc Hắc Viêm Triệt ăn một miếng, trong mắt người khác hình ảnh này lạ lùng như vậy nhưng lại không thể không tin đây sự thật, xem ra, trên cái thế giới này thật sự không có chuyện gì là tuyệt đối . . . . . .

Viên Cổn Cổn không chú ý nhìn nữ giúp việc đứng ở hai bên, hỏi ra thắc mắc trong lòng "Thiếu gia, sao rất lâu rồi cũng không thấy chị Ký Dao?"

Hắc Viêm Triệt nhìn nhìn cô, không nói gì.

Á Tư cứng đờ, nhẹ giọng nói "Cổn Cổn, thật ra cô ta. . . . . ."

"Từ chức rồi." Hắc Viêm Triệt lạnh lùng nhìn nhìn Á Tư, ngắt ngang lời nói của anh ta.

"Từ chức rồi hả ? Vì sao?" Viên Cổn Cổn kẹp một cuộn chả giò chiên nhỏ tự mình cắn một cái, sau đó đưa đến bên miệng Hắc Viêm Triệt.

"Liên quan gì đến tôi." Hắc Viêm Triệt ăn cuộn chả giò, lạnh giọng nói.

Viên Cổn Cổn nhìn anh không nói gì, chị Ký Dao từng nói, trước khi cô đến nhà họ Hắc đều là do chị ấy hầu hạ sinh hoạt sinh hoạt thường ngày của anh, bây giờ chị ấy đi rồi anh cũng không quan tâm chút nào, 3 năm sau cô hoàn thành yêu cầu của cha, rời khỏi đây có phải là anh cũng sẽ nói như vậy. . . . . . Nghĩ đến đây, trái tim không kìm được mà co rút đau đớn.

"Sao vậy?" Hắc Viêm Triệt nhạy cảm bắt giữ được đau buồn chớt lóe rồi biến mất trong mắt cô, nhíu nhíu đầu mày.

Viên Cổn Cổn lắc lắc đầu, tiếp tục gắp thức ăn, ăn một miếng, sau đó đúc anh.

Hắc Viêm Triệt nhìn nhìn cô, không hỏi tiếp nửa, lẳng lặng ăn đồ ăn cô đúc tới bên miệng.

**************************

"Thiếu gia, tôi phải đi học." Viên Cổn Cổn nhìn nhìn đồng hồ treo tường, nhẹ giọng nói.

"Ừ."

"Bái bai." Viên Cổn Cổn vẫy vẫy tay với anh, đi ra khỏi phòng sách.

Đợi đến tiếng bước chân của cô đi xa, đến khi không nghe được nửa, Á Tư mở miệng." Thiếu gia, ngài không định để Cổn Cổn biết chuyện của Mạnh Ký Dao sao?"

"Ừ." Hắc Viêm Triệt trả lời, cũng không ngẩng đầu lên.

"Ngài ra lệnh ngừng tìm kiếm cũng là muốn tha cho cô ta, nếu lần sau cô ta lại làm chuyện gì thì làm sao? Vậy nên để Cổn Cổn biết, có đề phòng thì tốt hơn."

"Dường như anh rất để ý đến Viên Cổn Cổn?" Hắc Viêm Triệt nhàn nhạt nói.