Nuông Chiều Bảo Bối: Nô Lệ Tình Yêu Của Báo Vương

Quyển 2 - Chương 176: Chiến tranh giữa cha và con trai?

Viên Cổn Cổn khịt khịt mũi nhắm mắt lại không nói chuyện.

Hắc Viêm Triệt bộ dáng thỏa hiệp của cô, nhẹ nhàng hôn lên trán cô, kéo
chăn phủ lên bọn họ, nói câu ngủ ngon, sau đó tắt đèn, cũng nhắm hai mắt lại.

Viên Cổn Cổn vốn hờn dỗi không muốn để ý anh, nhưng cũng nhanh chóng
phát ra tiếng hít thở đều đều, đã ngủ say, cuối cùng còn chủ động chui
chui vào trong lòng Hắc Viêm Triệt, tìm vị trí thoải mái thở dài tiếp
tục ngủ.

Hắc Viêm Triệt vuốt ve tóc của cô, hôn môi lên trên đầu cô, xa cách hai năm, rốt cục anh có thể ngủ ngon rồi.Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn

Ánh mặt trời sáng sớm xuyên qua cửa sổ mà vào,rắc rải lên thân người đàn ngủ say trên giường, chỉ thấy anh giật giật không yên, tay thon dài
lung tung sờ lung tung ở trên giường, giống như đang tìm kiếm cái gì,
không tới một giây ánh mắt người đàn ông lập tức mở, sốt ruột đứng dậy
ra khỏi phòng.

Viên Cổn Cổn cầm cái chén nhỏ đúc cho Na Tịch Hách ăn từng muỗng từng
muỗng, mà Na Tịch Hách lại nhăn lông mày xinh đẹp y y a a nói "Con...Tự
ăn."

"Hách Hách lớn thật nhanh, cảm giác giống như mới nháy mắt con đã có thể nói, có thể đi rồi." Viên Cổn Cổn cầm chén đưa cho cậu, dịu dàng nhìn
cậu.

Na Tịch Hách tiếp nhận chén, nhìn nhìn cô, không có hé răng.

"Hách Hách, con đừng không vui, nếu con không vui mẹ cũng sẽ không vui,
mẹ biết con nhớ anh Duệ, nhưng anh ấy đi rồi, mẹ cũng không biết khi nào thì anh ấy sẽ về, hoặc nói căn bản là mẹ không biết anh ấy có về hay
không, cho nên chúng ta đều phải học thói quen không có anh ấy, con hiểu không?" Viên Cổn Cổn vừa nói hốc mắt vừa đỏ ửng.

Na Tịch Hách tiếp tục ăn cơm, không có tiếp lời.

"Hách Hách, mẹ vẫn cho rằng mẹ yêu ba con cho nên mới có con tồn tại,
trước kia mẹ cho rằng anh Duệ chính là ba con, liền chính là nơi trở về

của mẹ, nhưng đột nhiên mẹ phát hiện mọi chuyện không phải như vậy, cái
loại cảm giác này rất khổ sở, nhưng sự thật chính là sự thật, chúng ta
đều phải chấp nhận, bộ dạng của con và anh ta giống nhau như đúc, ngay
cả mẹ muốn phủ nhận cũng không có cách nào, con là con anh ta, là máu
thịt của anh ta..." Viên Cổn Cổn nhẹ nhàng nói, cho dù cô không biết cậu nghe có thể hiểu được không.

Đúng lúc này, cửa bị mở ra thô lỗ, rầm phát ra một tiếng vang thật lớn.

Viên Cổn Cổn liền giật mình, nhìn về phía cửa.

"Em, cái cô gái này sao lại thế này, rời giường cũng không nói một
tiếng?" Gương mặt Hắc Viêm Triệt lạnh lùng đi qua kéo cô đứng lên hơi
kích động lớn tiếng nói.

"Em..." Viên Cổn Cổn không biết vì sao anh tức giận lớn như vậy, hơi ngu ngơ nói không nên lời.

Đột nhiên một cái chén nhỏ nhẹ nhàng bay bổng, xuất hiện độ cong tao nhã trên không sau đó đáp xuống trên đầu Hắc Viêm Triệt.

Hắc Viêm Triệt không hề phòng bị cứ như vậy mà cả đầu dính đầy đồ ăn.

"A... Hách Hách..." Viên Cổn Cổn kêu một tiếng, gần như là không dám nhìn sắc mặt xanh mét của Hắc Viêm Triệt.

"Không cho... Ông... Khi dễ mẹ..." Na Tịch Hách ngọt ngào ngây thơ nói,
nhưng biểu cảm lại lạnh lùng không khác gì Hắc Viêm Triệt, trời sinh
liền mang theo khí phách.

Hắc Viêm Triệt cười lạnh, không biết là nên khen thưởng lá gan của cậu hay là nên bóp chết đứa con trai bất hiếu này.

"Thật xin lỗi... Hách Hách còn nhỏ không hiểu chuyện, anh mau đi tắm rửa đi." Viên Cổn Cổn Cổn vừa nói xin lỗi vừa kiễng chân gạt bỏ cơm và thức ăn trên đầu anh.

Hắc Viêm Triệt đi tới gần Na Tịch Hách, đứng ở trước mặt cậu nhìn cậu, không nói chuyện.

Na Tịch Hách ngẩng đầu lên, vẻ mặt ông muốn thế nào đồ đáng ghét.


Viên Cổn Cổn nhìn bầu không khí rút kiếm giương cung, không khỏi nuốt
nuốt nước miếng, nhẹ nhàng kéo kéo ống tay áo Hắc Viêm Triệt, dùng giọng nói gần như là cầu xin "Hách Hách là con trai anh...Đừng so đo với
con."

Tâm trạng Hắc Viêm Triệt vốn tối tăm nhưng vì những lời này liền sáng sủa lên, không khỏi kéo khóe miệng.

Na Tịch Hách lại nhìn anh bằng vẻ mặt khinh thường.

Đột nhiên Hắc Viêm Triệt ôm lấy cậu, giơ lên hơn đầu, sau đó quẹt hết
toàn bộ thức ăn trên đầu anh lên trên quần áo cậu, cuối cùng còn lấy một cọng rau xanh ở trên đầu anh xuống, sau đó thì tâm trạng rất tốt đi ra
khỏi phòng, trở về phòng tắm rửa.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Na Tịch Hách đen kịt, cứng ngắc nhìn bóng lưng anh, nắm chặt nắm tay nhỏ.

"Ưm..." Viên Cổn Cổn nhìn cả người Na Tịch Hách tản ra khí lạnh, không biết nên nói cái gì.

Đột nhiên Na Tịch Hách vươn tay nhỏ bé, chỉ về hướng Hắc Viêm Triệt rời đi y y a a nói "Chán ghét...ông ấy."

Viên Cổn Cổn cười gượng vài tiếng, ôm lấy cậu đi vào phòng tắm "Đừng
nóng giận, mẹ tắm cho con thơm thơm, sau đó lại làm đồ ăn ngon cho
con."

Na Tịch Hách mấp máy cái miệng nhỏ nhắn, không nói chuyện nửa.

Chờ Hắc Viêm Triệt tắm sạch sẽ, sảng khoái tinh thần đi đến phòng Na
Tịch Hách, không ngoài dự đoán nhìn khuôn mặt căm thù của Na Tịch Hách.

"Tiểu quỷ, cha phải dẫn mẹ con đi ăn sáng, con có đi hay không?"

Na Tịch Hách không để ý anh, để mặc Viên Cổn Cổn dùng khăn lông lau tóc trắng ướt sũng của cậu.

"Đừng đi, có thể mang lên đây ăn không?" Viên Cổn Cổn vừa nói vừa cắm đầu máy sấy tóc dịu dàng sấy tóc cho Na Tịch Hách.

"Không thể, ăn cơm phải ăn ở nhà ăn." Hắc Viêm Triệt nhăn mày, nhìn động tác dịu dàng của cô.

"Vậy chờ em sấy tóc cho Hách Hách xong rồi em tự đi, anh đi ăn trước đi." Viên Cổn Cổn nhẹ nhàng nói.

Hắc Viêm Triệt không để ý cô, tự ý ngồi ở trên giường lớn.

Viên Cổn Cổn nhìn nhìn anh, cũng không nói cái gì nữa.

Không bao lâu thì Viên Cổn Cổn liền ngừng động tác sấy tóc, vừa mới
chuẩn bị nhổ đầu cắm, liền thấy Na Tịch Hách bay bổng lên sau đó an ổn
ngồi trên giường, lại thấy Hắc Viêm Triệt ngồi trên chiếc ghế nhìn cô từ trong gương nói "Tóc của anh cũng phải sấy khô."