Nuông Chiều Bảo Bối: Nô Lệ Tình Yêu Của Báo Vương

Quyển 2 - Chương 17: Nữ giúp việc nhà họ Hắc không gặp khách!

Không biết qua bao lâu, Viên Cổn Cổn nhìn nhìn Hắc Viêm Triệt dường như đã ngủ thiếp đi, cười cười, dùng nước trong veo rửa sạch mái tóc trắng của anh, vốn cho rằng tóc của anh là nhuộm nhưng mà bây giờ dường như là không giống, loại màu này hẳn là không thể nhuộm ra được, hơn nửa chất tóc tốt như vậy, trơn bóng mềm mượt, căn bản là không có dấu vết của sấy nhuộm, nói như vậy, đó chính là trời sinh rồi hả ? Viên Cổn Cổn tắt vòi nước, dùng khăn mặt nhẹ nhàng xoa tóc của anh, anh thật là kỳ quái, không chỉ là màu tóc và màu mắt, liền ngay cả tính tình cũng rất cổ quái, hơn nửa hình ảnh vừa rồi, nếu không phải là cô hoa mắt, như thế. . . . . . Đôi mắt của anh sẽ đổi màu? Sờ sờ mái tóc trắng hơi khô của anh, cầm máy sấy tóc, giúp anh sấy tóc. Sau khi làm xong tất cả, nhẹ nhàng đẩy đẩy bờ vai của anh "Thiếu gia. . . . . ."

Hắc Viêm Triệt không hề để ý cô.

Viên Cổn Cổn nhìn nhìn anh, xoay người ra ngoài, sau đó không lâu sau lại ôm tấm chăn mỏng trở về, nhẹ nhàng phủ lên trên người anh, sau đó cầm cái ghế, lẳng lặng ghé vào bên cạnh tay anh, từ từ, cô cũng ngủ thiếp đi. . . . . .

Từ ngày đó, Hắc Viêm Triệt liềm không gây phiền phức cho cô nửa, tuy nói tính tình vẫn thối tha như vậy, nhưng không có phạt cô cái gì, mà cô lại xuất hiện thêm tác dụng số một, ‘Máy mát xa chuyên dụng của Hắc Viêm Triệt’. . . . . . Còn có thêm một cái tên ‘ Tiểu Bàn’*. . . . . .

*Tiểu Bàn : bé mập.

"Tiểu Bàn." Hắc Viêm Triệt cũng không ngẩng đầu lên thấp giọng gọi.

Viên Cổn Cổn chép miệng, đi đến trước mặt anh "Thiếu gia, anh đừng gọi tôi là Tiểu Bàn, tên ở nhà của tôi là con thỏ nhỏ."

"Đấm lưng." Hắc Viêm Triệt không hề để ý cô, tiếp tục nhìn tài liệu trên tay.

Viên Cổn Cổn bất đắc dĩ giậm giậm chân, không có cốt khí đứng ở phía sau của anh, bắt đầu mát xa giúp anh. . . . . .

Hắc Viêm Triệt nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn ai oán của cô từ trong gương, tâm trang bỗng trở nên vô cùng tốt.

Lúc này, một loạt tiếng đập cửa vang lên. . . . . ."Thiếu gia, tôi là Bạch quản gia."

"Vào đi."

Cửa mở ra , Bạch quản gia đi đến trước mặt Hắc Viêm Triệt hành lễ, nhỏ giọng nó i"Bên ngoài có một vị tự xưng là Na Tịch Thịnh Duệ tiên sinh muốn tìm Cổn Cổn."

Viên Cổn Cổn vừa nghe, dừng lại động tác trong tay, "Anh Duệ? !"


Hắc Viêm Triệt nhếch mày kiếm, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn hưng phấn của cơ, không nói gì.

Viên Cổn Cổn ôm Bạch quản gia, hôn một cái lên mặt bà một tiếng ba lớn, "Cám ơn vú Bạch." Nói xong vui vẻ nhắm về phía cửa. . . . .

"Đứng lại." Hắc Viêm Triệt quát lạnh.

Viên Cổn Cổn quay người lại nhìn anh khó hiểu.

"Tôi cho phép em đi sao?" Hắc Viêm Triệt dùng sức khép tài liệu lại, đôi mắt tím lạnh lùng nhìn cô.

"Thiếu gia. . . . . ." Viên Cổn Cổn ngẩn người, nhỏ giọng gọi ra tiếng.

"Tới đây." Hắc Viêm Triệt nhìn thấy quật cường trong mắt cô, không hiểu sao có một ngọn lửa bốc lên tới đầu.

Viên Cổn Cổn đứng ở tại chỗ, hốc mắt ửng đỏ. . . . . .

"Tới đây!" Hắc Viêm Triệt cầm tài liệu trên tay hung hăng ném trên bàn, phát ra một tiếng ‘bốp dữ dội.

Viên Cổn Cổn từ từ đi đến trước mặt anh, có chút run rẩy.

"Mời anh ta đi, nữ giúp việc nhà họ Hắc không gặp khách." Hắc Viêm Triệt nhìn về phía Bạch quản gia chờ lệnh, lạnh giọng nói.

"Vâng" Bạch quản gia hành lễ, đi ra cửa.

"Đừng, thiếu gia, tôi rất nhớ anh Duệ, anh cho tôi ra ngoài một chút thôi, chỉ một chút thôi có được hay không?" Viên Cổn Cổn đáng thương tội nghiệp bắt lấy ống tay áo cầu xin, mở to mắt nhìn anh cầu xin.

"Không được." Hắc Viêm Triệt không hề nghĩ ngợi liền từ chối, đôi mắt tím nhìn về phía Bạch quản gia dừng bước, "Còn không mau đi?"


Bạch quản gia nhìn nhìn Viên Cổn Cổn sắp khóc, đi ra cửa.

"Vú Bạch. . . . . ." Viên Cổn Cổn nhìn bóng dáng của bà, ngồi chồm hỗm ở trên mặt đất, nước mắt tích lũy ở trong hốc mắt. . . . . . Thật quá đáng, vì sao không cho cô gặp anh Duệ. . . . . . Cô rất nhớ nhà, rất nhớ mọi người, vì sao ngay cả gặp mặt cũng không thể. . . . . .

Hắc Viêm Triệt kéo Viên Cổn Cổn lên khỏi mặt đất, lạnh giọng nói "Tốt nhất là em nên hiểu rõ thân phận của mình, em là nữ giúp việc ở đây, chỉ cần tôi không đồng ý, em liền không thể rời khỏi tôi một bước."

Viên Cổn Cổn nước mắt lưng tròng nhìn anh, cắn môi dưới, không nói gì.

"Nghe hiểu chưa?" Hắc Viêm Triệt nhìn ánh mắt quật cường của cô, không khỏi nhếch mày kiếm.

"Tôi chán ghét anh. . . . . ." Viên Cổn Cổn phun ra bốn chữ, nước mắt chảy xuống dưới khuôn mặt, nhỏ lên trên tay anh.

Hắc Viêm Triệt sửng sốt, kéo ra tươi cười châm chọc "Tôi cũng không thích em." Sau đó buông tay ra, cầm lấy tài liệu trên bàn, không nhìn cô nửa.

Viên Cổn Cổn đau lòng muốn trở về phòng, mới vừa bước ra, liền nghe thấy giọng nói lạnh như băng của hắn vang lên từ phía sau "Em còn dám đi một bước nửa thử xem."

Viên Cổn Cổn đứng ở tại chỗ, cô . . . . . Không dám.

"Tới đây đấm lưng." Hắc Viêm Triệt nhàn nhạt nói.

Viên Cổn Cổn rủ bả vai xuống, đi tới sau lưng anh, tiếp tục động tác vừa rồi, chỉ là nước mắt vẫn chảy, tiếng khóc yếu ớt làm cho Á Tư và Nhã Tư rất không đành lòng, thiếu gia cũng quá hà khắc rồi, dù sao cô cũng là một đứa nhỏ 18 tuổi , muốn gặp người nhà cũng là chuyện thường tình, cần gì phải như vậy chứ.

Hắc Viêm Triệt bỏ tài liệu trong tay xuống, đứng lên đối mặt với cô gái vẫn luôn nức nở sau lưng anh "Có phải là em ngứa da muốn tìm người đánh không."

Viên Cổn Cổn nhìn anh, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy nước mắt.

Hắc Viêm Triệt nhìn nhìn cô, gắt gỏng đẩy cô ra khỏi phòng sách.

Á Tư đi qua sờ sờ đầu ‘mít ướt, dịu dàng nói "Cổn Cổn nghe lời, đừng trêu chọc thiếu gia tức giận nửa."

Viên Cổn Cổn ủy khuất nhìn anh ta, thì thào nói "Em muốn gặp anh Duệ."

"Hư, ngàn vạn lần đừng nhắc tới chuyện này nửa." Á Tư nhẹ giọng nói.

Viên Cổn Cổn cúi đầu, không nói nữa. . . . . . Không phải là mấy ngày hôm trước rất tốt sao? Vì sao hôm nay liền nổi giận rồi. . . . . . Anh, quả nhiên là một người vui buồn thất thường. . . . . .