Nuông Chiều Bảo Bối: Nô Lệ Tình Yêu Của Báo Vương

Quyển 2 - Chương 164: Chỗ nào là nhà của em? !

Hắc Viêm Triệt nhìn nhìn cô, đi đến trước mặt Na Tịch Liễm Diễm, nhỏ giọng kêu "Cổn Cổn..."

Na Tịch Liễm Diễm sửng sốt, lập tức cắn chặt môi dưới, bộ dáng muốn khóc, ủy khuất dựa vào bên người Long Tịch Bảo, "Bảo Bảo, anh ta mắng chửi người."

Long Tịch Bảo nhìn Hắc Viêm Triệt kinh ngạc thì tiểu ác ma trong lòng đã nằm bò trên mặt đất mà cười, Hắc ác ma à Hắc ác ma, thấy được vẻ mặt này của anh, thật sự là em không uổng cuộc đời này rồi..."Đừng khóc, mình dẫn bạn đi chơi, chúng ta không để ý anh ta." Nói xong nắm tay nhỏ bé của cô xoay người muốn chạy.

Hắc Viêm Triệt ngăn cản trước mặt các cô, mắt tím gắt gao nhìn chằm chằm Na Tịch Liễm Diễm ủy khuất, sao ánh mắt cô nhìn anh xa lạ như vậy, dường như chính là không quen biết anh, vì sao? Còn có, vì sao cô ấy nói cô tên là Na Tịch Liễm Diễm? Anh Duệ trong miệng cô là ai, là Na Tịch Thịnh Duệ? Hách Hách là ai... Lo lắng trong lòng càng ngày càng nhiều, hai năm kiên trì, ngay lúc nhìn thấy cô đã hoàn toàn hóa thành tro tàn, tế bào toàn thân của anh đều kêu gào muốn hung hăng ôm cô vào trong ngực, lại muốn hung hăng đánh cô một trận, càng muốn yêu cô thật nhiều...

Na Tịch Liễm Diễm sợ hãi trốn vào trong lòng Long Tịch Bảo, không biết người đàn ông trước mắt muốn làm cái gì.

"Anh Triệt, anh còn có chuyện gì sao?" Long Tịch Bảo nhếch lông mày, nhàn nhạt hỏi, thật ra trong lòng đã lật chuyển, em giả vờ cho anh xem!

"Nói rõ ràng, em có ý gì?" Hắc Viêm Triệt lạnh lùng nhìn cô ấy, trong mắt tím rõ ràng có nôn nóng.

"Em không có ý gì, em chỉ là dẫn bạn của em ra ngoài chơi thôi." Long Tịch Bảo nghiêng đầu, vẻ mặt không rõ tình hình.

Hắc Viêm Triệt nhìn cô ấy một cái, không nói hai lời liền kéo Na Tịch Liễm Diễm từ trong lòng cô ấy qua, gằn từng tiếng nói "Viên Cổn Cổn, em nói với anh, anh là ai?"

Na Tịch Liễm Diễm bị lời anh nói làm cho không vui, nhỏ giọng nói "Anh mới tròn vo... Anh mới mập phì đấy..."

Long Tịch Bảo nghe vậy kiềm nén kích động muốn cười, cắn chặt môi dưới liều mạng kiềm nén mình không cười ra, ngay cả song bào thai cũng không nhịn được mà nhếch khóe miệng.


Hắc Viêm Triệt bị một câu nói của cô làm cho thất thần tại chỗ, không biết nên nói cái gì.

"Anh buông tôi ra, buông tôi ra..." Na Tịch Liễm Diễm giãy dụa, không biết vì sao, theo bản năng cô cảm thấy người đàn ông này sẽ khi dễ cô, nhưng lại không quá chán ghét anh...

Hắc Viêm Triệt lạnh lùng nhìn cô một cái, liền giống như hình thức bọn họ ở chung trước kia, quả nhiên, người nào đó lập tức im lặng, chỉ là ủy khuất nhìn anh.

Một lúc sau mới yếu ớt nói một câu "Anh còn không buông tôi ra, tôi kêu anh Duệ đánh anh đấy."

Nghe vậy, mắt tím Hắc Viêm Triệt chợt lóe, con ngươi màu tím nhạt bắt đầu chuyển màu tím đậm.

Na Tịch Liễm Diễm kinh ngạc nhìn biến hóa của anh không khỏi há to mồm "Anh... Mắt của anh cũng sẽ đổi màu? !" Thì ra trên cái thế giới này ngoại trừ Hách Hách còn có người đổi màu mắt.

Tổng hợp lại những lời nói hành động kỳ lạ của cô, Hắc Viêm Triệt biết cô mất trí nhớ, là thật sự mất trí nhớ, mắt của cô sẽ không gạt người, cô quên rồi... Quên anh... Thậm chí quên bản thân... Quên tất cả những chuyện giữa bọn họ... Nghĩ đến gần như là anh muốn phát điên, lửa giận trong lòng thiêu đốt linh hồn của anh, làm sao cô có thể quên anh... Làm sao có thể...

"Anh...Anh muốn làm gì?" Na Tịch Liễm Diễm sợ hãi nhìn anh một chút, chuyển ánh mắt tới Long Tịch Bảo "Bảo Bảo, mình phải về nhà, mình không muốn ra ngoài chơi nửa."

Long Tịch Bảo nhìn cô một cái, lại nhìn mắt của Hắc Viêm Triệt, thật sự là không dám đi lên đi cứu cô, phải biết rằng, lúc quan trọng thì nghĩa khí chính là một loại chất khí, không thể làm cơm ăn...

"Anh Triệt, anh dọa Liễm Liễm rồi, buông bạn ấy ra được không?" Long Tịch Bảo nuốt nước miếng một cái, thử hỏi.


"Để cô ấy lại, các người về đi." Hắc Viêm Triệt lạnh lùng nhìn cô ấy, trong mắt tím là kiên quyết không cho từ chối.

"Đây...Bạn ấy là vợ của người ta..." Long Tịch Bảo làm bộ khó xử nói.

"Em lặp lại lần nữa? Cái gì gọi là vợ của người ta?" Hắc Viêm Triệt giận quá hóa cười nhìn cô.

Theo bản năng Long Tịch Bảo lui về sau hai bước, nhỏ giọng nói "Cho dù không phải là vợ cũng là tâm can của người ta, người ta chung sống với người yêu, anh như vậy làm em rất ăn nói với bạn trai của bạn ấy." Ai bảo anh ra vẻ, lão nương làm anh tức chết.

Hắc Viêm Triệt hít sâu một hơi, nhìn cô gái nhỏ hốc mắt ửng đỏ ở trong tay, lạnh lùng nói "Nhanh như vậy đã tìm được người mới rồi sao?"

Khóe mắt Na Tịch Liễm Diễm dính nước nhìn anh, "Tôi không biết anh đang nói cái gì, anh buông tôi ra, tôi phải về nhà."

Hắc Viêm Triệt cười lạnh một tiếng, trên khóe miệng đều là hung ác "Về nhà? Chỗ nào là nhà em?"

"Bạn ấy sắp khóc, anh buông bạn ấy ra đi, cô gái đáng yêu này có bao nhiêu đáng thương chứ, con của người ta còn chờ bạn ấy ở nhà đấy!" Long Tịch Bảo làm bộ sốt ruột nói.

Một câu nói, giống như một tiếng sấm vang, bổ vào trên người Hắc Viêm Triệt, con của cô... Cô lại dám có con với người khác... Con...

Long Tịch Bảo nhìn nhìn nét mặt của người nào đó, không dám khiêu chiến tới ranh giới của anh nửa, "Đúng vậy, là một bé trai đã hơn một tuổi, rất đẹp trai, tóc tráng mắt tím."

Hắc Viêm Triệt hoàn toàn cứng ngắc, không dám tin cô gái nhỏ sợ hãi trước mắt, liền từ địa ngục thăng lên thiên đường, nhưng mà đi theo chính là lửa giận to lớn, tóc trắng mắt tím, là con của anh... Là con của anh...hơn một tuổi... Nói như vậy, năm đó lúc cô đi, đã mang thai con của anh? Cô lại dám đối với anh như vậy, lại dám mang theo con của anh ở cùng một người đàn ông khác.

"Bảo Bảo, hu hu...Mình muốn về nhà, hu hu." Rốt cuộc Na Tịch Liễm Diễm không nhịn được sợ hãi trong lòng, khóc ra thành tiếng.

"Liễm Liễm đừng khóc, mình..." Long Tịch Bảo mềm nhẹ an ủi cô gái đang thút thít, còn chưa nói xong, chỉ nhìn thấy Hắc Biêm Triệt di chuyển gần như là trong nháy mắt... Mang người biến mất trước mắt cô ấy... Làm cô ấy không kịp phản ứng.

Long Tịch Hiên đi đến cạnh cô ấy, dịu dàng nói "Chúng ta về nhà."