Nuông Chiều Bảo Bối: Nô Lệ Tình Yêu Của Báo Vương

Quyển 2 - Chương 161: Di truyền cách đời?

Long Tịch Bảo cắn môi, trong lòng đang đánh nhau.

"Tịch Nhi, em chỉ nhìn thấy Triệt tuyệt tình, nhưng em không biết ở phía sau tuyệt tình như vậy ẩn chứa bao nhiêu đau khổ, nếu không thấy em nữa, anh và Hiên sẽ điên mất." Long Tịch Bác thở dài, giọng nói mềm nhẹ.

"Nhưng chính anh ấy vứt bỏ Cổn Cổn ra..." Long Tịch Bảo nhỏ giọng phản bác, rõ ràng không đủ sức.

Long Tịch Bác chỉ nhìn cô ấy, không nói gì.

Long Tịch Bảo bị anh nhìn hơi không được tự nhiên, lớn tiếng nói "Em đã biết, em dẫn Cổn Cổn về bên cạnh anh ấy được chưa."

Long Tịch Bác gật gật đầu, rất hài lòng cô ấy đã nghĩ thông.

"Nhưng không phải là bây giờ." Long Tịch Bảo bỏ ngón tay cái vào trong miệng cắn cắn, đôi mắt to xinh đẹp lóe ra tia sáng tính kế.

"Em muốn làm cái gì?" Long Tịch Hiên dịu dàng hỏi, vươn tay lấy ngón tay cái trong miệng cô ấy ra không để cô ấy cắn.

"Không muốn làm gì, chỉ muốn cho anh ấy khó chịu hơn một chút, ai kêu khi đó anh ta hất tay các anh nói là sau này Cổn Cổn không có quan hệ gì với anh ấy." Long Tịch Bảo tức giận nhìn Long Tịch Hiên.

"Không được, em không cho quấy rối." Long Tịch Bác nghiêm mặt cầm điện thoại lên.

Long Tịch Bảo thấy động tác của anh ta lập tức trề miệng, một giây sau nước mắt như hạt đậu lớn liền chảy xuống dưới khuôn mặt, bắt đầu meo meo nói "Em thật hối hận, nếu cha mẹ không vứt bỏ em thì em sẽ không gặp các anh, nếu không gặp các anh thì các anh cũng sẽ không thể nhặt em về nuôi trong nhà, nếu không phải là các anh nhặt em về nuôi trong nhà thì các anh cũng sẽ không thích em, nếu các anh không thích em thì em cũng sẽ không bị các anh đánh, nếu không phải em bị các anh đánh thì mặt non mềm của em cũng không sưng lên còn đau sắp chết, nếu không phải mặt non mềm của em đau sắp chết thì các anh cũng không đến thăm em thì em cũng sẽ không thể leo cửa sổ trốn đi, nếu không phải em leo cửa sổ trốn đi thì em cũng sẽ không thể phát hiện em thật sự rất yêu các anh, nếu không phải em phát hiện em thật sự rất yêu các anh thì em cũng sẽ không thể ở lại chỗ đau lòng này, nếu không phải em ở chỗ đau lòng này thì anh cũng sẽ không có cơ hội khi dễ em, nếu không phải..."

"Ngừng! Em câm miệng." Long Tịch Bác đi qua che miệng cô ấy, đầu như muốn nổ tung.

"..." Long Tịch Bảo nước mắt ròng ròng nhìn anh ta, cực kỳ đáng thương.

"Em...Em đừng tưởng rằng có thể dùng cách như vậy, anh nói cho em biết..."


Không đợi Long Tịch Bác nói xong nước mắt của Long Tịch Bảo liền nhỏ giọt xuống, vừa khéo rơi xuống bàn tay to của Long Tịch Bác đang che miệng cô ấy.

Long Tịch Bác giống như bị bỏng liền hất tay ra, đau lòng rồi.

"Được, theo ý em." Long Tịch Hiên vươn tay lau nước mắt trên mặt cô ấy, tuy biết đây là thủ đoạn cô ấy buộc bọn họ thỏa hiệp, nhưng vẫn không tự chủ được mà đau lòng.

"Thật vậy sao?" Long Tịch Bảo giả vờ nức nở rầu rĩ.

"Ừ."

"Hiên..." Long Tịch Bác không khỏi nhíu mày, bọn họ quá cưng chiều cô ấy rồi.

"Anh có cách tốt hơn?" Long Tịch Hiên nhìn anh ta, nhẹ giọng hỏi.

Long Tịch Bác nhìn nhìn cô gái nhỏ mặt đầy nước mắt kia, cuối cùng mấp máy môi mỏng xoay người đi vào phòng tắm.

Long Tịch Bảo nín khóc mỉm cười, làm nũng ôm cổ Long Tịch Hiên nhỏ giọng meo meo "Cảm ơn anh Hiên."

"Đừng quá đáng đấy Bảo Bảo, em đành lòng để anh Triệt của em đau khổ sao? Đừng quên, cậu ấy nhìn em lớn lên, lúc nhỏ cũng rất thương em." Giọng của Long Tịch Hiên vẫn nhẹ nhàng, dịu dàng như ngọc.

"Em biết, em sẽ không quá đáng." Long Tịch Bảo gật đầu.

Long Tịch Hiên cười khẽ sờ sờ đầu của cô ấy.

Long Tịch Bảo ru rú ở trong lòng anh ta, lộ ra nụ cười ngọt ngào thỏa mãn, có hai người đàn ông cưng chiều che chở cô như vậy, cuộc đời này đã đủ.


Những ngày tiếp theo, mỗi ngày Long Tịch Bảo đều ở cùng Na Tịch Liễm Diễm, mà Na Tịch Liễm Diễm cũng rất thích cô ấy, trừ bỏ đoạn trí nhớ bị mất, các cô liền giống trước kia vậy, tình cảm tốt giống như chị em.

"Liễm Liễm, vì sao bạn luôn muốn khắc chữ DOVE lên trên toàn bộ tác phẩm, chúng nó đối với em có ý nghĩa đặc biệt gì sao?" Long Tịch Bảo nhìn những bình hoa và ly trà cô làm ra, tò mò hỏi.

Na Tịch Liễm Diễm ngẩn người, dừng tay "Mình không biết, trong đầu mình luôn hiện ra 4 chữ cái này, anh Duệ từng dẫn mình đi tới bác sĩ, bác sĩ nói đây rất có khả năng là thứ gì đó rất quan trọng trong trí nhớ của mình."

"Thứ rất quan trọng sao?" Long Tịch Bảo nhìn cô, nhỏ giọng thì thào.

"Đúng vậy, nhưng sau này mình nghĩ Dove có nghĩa là chocolate, bởi vì anh Duệ nói mình rất thích ăn chocolate Dove." Na Tịch Liễm Diễm gãi gãi đầu, vẻ mặt thật thà.

Long Tịch Bảo đảo cặp mắt trắng dã, mình cũng nghĩ vậy, cái này tương đối phù hợp với lối suy nghĩ của cô.

Na Tịch Liễm Diễm ngượng ngùng cười ngây ngô hai tiếng, tiếp tục dùng đao khắc lên đất sét.

"Liễm Liễm, em thích màu đen không?" Long Tịch Bảo bộ dáng nghiêm túc của cô, nhẹ giọng hỏi.

"Thích." Na Tịch Liễm Diễm gật gật đầu.

"Vậy màu đỏ? Màu đỏ giống như lửa nóng."

"Thích."

"Thích triệt để không?" Long Tịch Bảo chưa từ bỏ ý định hỏi.

*đen = Hắc, lửa nóng = Viêm, triệt để = Triệt.

"Hả?" Na Tịch Liễm Diễm hơi không hiểu nhìn cô ấy, cảm thấy hôm nay cô ấy nói chuyện hơi là lạ.

"Thôi... Bạn tiếp tục khắc đi." Long Tịch Bảo thở dài, không có sức nói.

"Bảo Bảo...Có phải bạn có gì muốn nói với mình không?" Na Tịch Liễm Diễm buông đao khắc trong tay ra, ngồi bên cạnh Long Tịch Bảo.

"Liễm Liễm, bạn không phát hiện bộ dáng của Hách Hách với bạn và Na tiên sinh cũng không giống sao?" Long Tịch Bảo nghĩ nghĩ, hỏi bóng gió.

"Đúng vậy, anh Duệ nói là di truyền cách đời, trước kia nhà bọn họ cũng có một vị tổ tiên tóc trắng mắt tím." Na Tịch Liễm Diễm hồn nhiên nói, hoàn toàn không có nghi ngờ.