Nuông Chiều Bảo Bối: Nô Lệ Tình Yêu Của Báo Vương

Quyển 2 - Chương 130: Em muốn cục cưng nhỏ!

Phòng ngủ chính nhà họ Hắc.

Viên Cổn Cổn bị anh thô lỗ ném ở trên giường lớn, hơi ủy khuất xoa xoa cái mông đáng thương tội nghiệp nhìn khuôn mặt không biểu cảm của Hắc Viêm Triệt.

"Nghe được bao nhiêu?" Hắc Viêm Triệt khoanh hai tay trước ngực lạnh lùng nhìn người nào đó trên giường.

"Toàn bộ." Viên Cổn Cổn xê dịch vào trong, nhỏ giọng meo meo.

Hắc Viêm Triệt lẳng lặng nhìn cô, không nói gì.

Không khí hơi im lặng, nhưng người nào đó vẫn không nhịn được mở miệng hỏi "Triệt, chị Ký Dao..."

"Đã chết." Hắc Viêm Triệt nhàn nhạt phun ra hai chữ, ngồi lên trên giường.

Viên Cổn Cổn ngẩn người, không biết nên phản ứng thế nào.

Hắc Viêm Triệt nhìn bộ dáng ngốc nghếch của cô, vươn tay bế cô trên đùi, hung hăng bấm một cái vào cái mông vểnh cao của cô.

"Đau!" Viên Cổn Cổn khẽ gọi một tiếng bắt lấy tay anh.

"Dám nghe lén còn sợ đau?"

"Nếu không phải là anh không để em nghe, em cũng sẽ không nghe lén."

"Cái gì?" Hắc Viêm Triệt không vui nhíu mày, rất rõ ràng là không hài lòng lời của cô.

"Vốn là vậy mà, không phải là giữa vợ chồng nên thẳng thắn thành thật với nhau, không có bí mật sao? Em làm cái gì đều sẽ nói với anh, nhưng anh làm cái gì cũng không nói với em, như vậy không công bằng." Viên Cổn Cổn nhìn anh, vẻ mặt nghiêm túc.

"Em làm cái gì đều nói với anh? Hôm kia ăn vụng bánh phô mai, có nói anh hả? Ngày hôm qua lén đưa thuốc cho Á Tư, có nói với anh hả ? Hôm nay ở nhà họ Long điên cuồng ăn đồ ăn vặt, có nói với anh hả ?"

Viên Cổn Cổn có chút chột dạ, ấp úng một lúc lâu mới nhỏ giọng thì thào "Làm sao mà anh biết?"


"Em cho là ai cũng kém thông minh như em sao?" Hắc Viêm Triệt nhàn nhạt liếc cô một cái, trong ánh mắt chứa đựng xem thường dày đặc.

Viên Cổn Cổn bĩu môi không vui nhìn anh.

"Trên cái này thế giới không có ai là không có bí mật, thẳng thắn thành thật với nhau chính là lúc em muốn đối phương biết rõ tình hình mới xảy ra, đối với loại người ngu ngốc như em là không cần thiết."

Viên Cổn Cổn tức giận tuột xuống khỏi chân anh, nằm ở trên giường đưa lưng về phía anh.

Hắc Viêm Triệt ôm cô từ sau lưng, bàn tay to tà ác bao trùm tuyết trắng mềm mại được bao bọc trong quần áo.

Viên Cổn Cổn ngẩn người, mặt đỏ muốn hất tay anh ra tiếc rằng không cách nào làm cho nó di chuyển, cuối cùng đành phải từ bỏ, để mặc cho anh xoa tròn bóp dẹp còn không quên để ý hỏi ra thắc mắc trong lòng.

"Ưm... Triệt, người hôm đó muốn bắt em là chị Ký Dao sao?"

"Ừ."

"Chị ấy rất chán ghét em sao?"

"Hận thấu xương."

"Nhưng trước đây chị ấy rất tốt với em..."

"Hiệu quả diễn kịch."

"Nhưng mà..."

"Tinh thần của em không tệ, chúng ta làm chút vận động đi." Hắc Viêm Triệt nhàn nhạt nói xong, bàn tay to vung lên, quần áo của người nào đó liền mở rộng hai bên, da thịt trắng noãn thiếu vải che lấp càng mỏng manh quyến rũ hơn.

"A... Đừng, em còn có chuyện muốn hỏi." Viên Cổn Cổn lắc lắc đầu, vươn tay muốn kéo quần áo lại.


Hắc Viêm Triệt giữ chặt tay nhỏ bé của cô "Em hỏi của em, anh làm của anh, chúng ta không ảnh hưởng lẫn nhau, đừng quấy rầy anh."

Viên Cổn Cổn nhìn anh, không thể không thở dài, mặc cho anh giở trò với cô.

Chỉ chốc lát sau độ ấm trong phòng chợt tăng cao, tiếng kêu mềm mại không ngừng từ miệng của người nào đó phun ra, tiêng kêu như vậy đủ để cho xương cốt của người đàn ông yếu mềm, thần kinh tê dại.

Hắc Viêm Triệt hài lòng hôn lên cái trán của cô, nhẹ nhàng xoa xoa, mơn trớn trên làn da như là lông chim, khiến người ta động lòng.

Viên Cổn Cổn mở to đôi mắt trong suốt trắng đen rõ ràng, đã có chút mê mang, ngoan ngoãn vươn tay ôm cổ của anh nhỏ giọng hỏi "Triệt, anh thích em không?"

Hắc Viêm Triệt nhíu nhíu đầu mày, tấn công vào trong cơ thể cô có chút thô lỗ, bắt đầu luật động.

"Ưm... Nhẹ chút... A..." Viên Cổn Cổn hơi kháng cự lấy tay để ở trước ngực của anh, không có thói quen anh bất chợt xâm lược.

Hắc Viêm Triệt chỉ lẳng lặng nhìn khuôn mặt ửng hồng và ánh mắt lờ mờ của cô, cô thật không cảm nhận được sao? Ở trong lòng cô, anh có tình cảm thế nào với cô, đặt cô ở cái vị trí gì, thật sự cô không cảm nhận được một chút nào sao? Có lẽ là, dường như anh không có các nào để cô cảm nhận được anh đối với anh là tình cảm gì, không cách nào cảm nhận cho nên mới lung lay, bởi vì lung lay cho nên mới băn khoăn, hay là....Để cô mang thai một đứa bé đi.

Viên Cổn Cổn tiếp nhận nhiệt tình của anh, trong lòng thoáng qua một tia khổ sở, kết hôn hơn 3 năm, anh vẫn không yêu mến cô sao? Nhưng mà , cô đã yêu rất sâu rất sâu rồi, ỷ lại từng ngày từng ngày cắm vào xương tủy, nếu anh không cần cô nửa, cô phải làm sao bây giờ?

"Làm đau rồi hả ?" Hắc Viêm Triệt lau nước mắt mà đột nhiên chảy xuống của cô, cố gắng thả nhẹ sức lại, tuy rằng mỗi lần làm xong cô cũng sẽ khóc, nhưng ngay từ đầu liền khóc không phải là thói quen của cô.

"Em muốn cục cưng nhỏ." Viên Cổn Cổn khóc meo meo nói.

"Ừ, muốn thì liền cho em." Hắc Viêm Triệt nhẹ nhàng cắn cắn môi của cô, giọng điệu nhẹ nhàng.

"Nhưng em vẫn không có thai được, ba năm, hu hu..."

"Năm nay nhất định sẽ mang thai." Hắc Viêm Triệt hôn lên mắt rồi lại hôn lên nước mắt của cô.

"Thật sao?"

"Ừ."

"Nhưng mà..."

"Câm miệng, còn dài dòng sẽ không cho em sinh." Hắc Viêm Triệt hơi không vui vì cô phân tâm, xấu xa cố ý vào sâu vài cái.

"A...Ưm..." Viên Cổn Cổn cau mày, nhỏ giọng kêu.

Trong thời gian kế tếp, không có người nói nữa, chỉ có tiếng ừ ừ a a gấp khúc ở trong phòng, giống như một cai loa bị nhiễu, giằng co rất lâu, rất rất lâu......