Nuông Chiều Bảo Bối: Nô Lệ Tình Yêu Của Báo Vương

Quyển 2 - Chương 115: Để chút rượu vào đồ ăn?

"Then,YANHE HEI,do you take GUN GUN YUAN to be your lawful,wedded wife?" (Tốt, Hắc Viêm Triệt, ngài có đồng ý cưới Viên Cổn Cổn làm vợ hợp pháp của ngài không? )

Nghe đến đó, Viên Cổn Cổn không khỏi bật cười, GUN GUN YUAN, Cổn Cổn Viên...

Hắc Viêm Triệt không nhịn được giật giật khóe miệng, nhìn nhìn cô gái ngốc bên cạnh, nhàn nhạt nói , "I do." (Tôi đồng ý)

"And you, GUN GUN YUAN,do you take YANHE HEI to be your lawful, wedded husband?" (Và cô, Viên Cổn Cổn, cô có đồng ý lấy Hắc Viêm Triệt làm chồng hợp pháp của cô không?)

Viên Cổn Cổn nhìn nhìn ngón tay thon dài của anh nắm chặt tay cô, ngẩng đầu nhìn khuôn mặt hoàn mỹ của anh, nhẹ giọng nói, "I do." (Tôi đồng ý)."

Mục sư gật gật đầu, "The rings,please." (Mời trao nhẫn.)

Hắc Viêm Triệt cầm lấy MC chiếc nhẫn đầu báo trên đệm đỏ, đeo vào ngón tay cái tay phải của Viên Cổn Cổn, ánh sáng trắng lóe lên, chiếc nhẫn gắt gao dính vào trên làn da của cô, kim cương trên nhẫn phát ra ánh sáng chói mắt, đây là quyền lợi và đại biểu cao quý , tuyên thệ lời hứa cả đời.

Viên Cổn Cổn nhìn nhẫn trên ngón tay cái, hốc mắt ửng đỏ, tuy không biết vì sao lại đeo nhẫn trên ngón cái, nhưng trong giây phút anh tự tay cầm nó đeo vào ngón tay cô, cảm giác...rất đặc biệt, học bộ dáng của anh, cầm lấy nhẫn đầu báo anh thường đeo, đeo vào ngón tay cái tay trái của anh giống như ngày hôm đó.

Ánh sáng trắng chợt hiện, trên trán cô nóng lên, vết máu thay đổi hình dạng, vẽ nên hình dạng cổ xưa mà thần bí, chỉ có tộc Báo mới có thể thấy vết máu hiện ra ở trên trán của cô, Khấu Lê Lạc nắm chặt tay Hắc Viêm Tước, lộ ra tươi cười vui mừng.

"By the power vested in me by the laws of America, I now pronounce you husband and wife. you may kiss the bride now,YANHE HEI." (Theo luật quyền lợi hợp pháp của nước Mĩ, bây giờ tôi tuyên bố, các người chính thức là vợ chồng hợp pháp, bây giờ ngài có thể hôn vợ của mình.)

Hắc Viêm Triệt xốc lụa mỏng trên đầu cô lên lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn, nhắm mắt tím lại hôn lên trên môi cô.

Viên Cổn Cổn nhìn nhìn anh, cũng nhắm hai mắt lại.


Trong nháy mắt, giấy màu lay động bay xuống từ trên đỉnh nhà thờ, trong phút chốc chứng kiến cảnh đẹp này, tiếng cười vui và tiếng vỗ tay vang lên bên tai bọn họ, mà bọn họ chỉ nghe tiếng tim đập của nhau...

Một lúc sau, Hắc Viêm Triệt ôm Viên Cổn Cổn đi ra khỏi nhà thờ, hoa tươi và giấy màu không ngừng rơi, Viên Cổn Cổn nhìn cảnh thấy, nhỏ giọng phá hoại cảnh đẹp, "Vì sao kết hôn phải rải các loại hoa tươi? Vì sao không thể rải chocolate?"

Hắc Viêm Triệt cười lạnh một tiếng, "Rải một hộp chocolate được không?"

"Đương nhiên được." Viên Cổn Cổn cười hì hì gật đầu.

"Đập chết em."

"... ... . . ."

Hơn 9h giờ tối, Viên Cổn Cổn choáng váng đầu óc ru rú ở trong lòng Hắc Viêm Triệt, hoàn toàn không nhớ nổi mình đã vượt qua ngày hôm nay như thế nào, vừa ở nhà thờ lại đến tiệc tối, chỉ là quần áo thôi liền thay ba bốn lần, phải trang điểm lại, tóc cũng phải làm lại, một chút phải chuẩn bị cái này, một chút phải làm cái kia, làm cho toàn thân cao thấp cả người cô đều cực kỳ khó chịu, nhưng làm cho cô cảm thấy ấm áp chính là khuôn mặt tươi cười và cưng chiều của cha mẹ hai bên, làm cho cô cảm động chính là lúc Hắc Viêm Triệt đeo nhẫn cho cô, trừ những thứ này ra, cô cảm thấy... Kết hôn chính là một tai họa...

Hắc Viêm Triệt nhìn Viên Cổn Cổn ngồi trên đùi mình tinh thần không tốt, nhàn nhạt hỏi, "Đói bụng?"

Nghe vậy, Viên Cổn Cổn xụ mặt xuống, "Nhiều thức ăn ngon như vậy, em lại không ăn được một chút gì, rất đáng tiếc, nên đóng gói đem về."

Hắc Viêm Triệt sờ sờ bụng của cô, "Về nhà ăn."

Viên Cổn Cổn gật gật đầu, tựa đầu ở trên vai anh.

10 giờ 20 phút, Viên Cổn Cổn về tới nhà họ hắc, vừa thấy quản gia Bạch liền kêu thảm, "Vú Bạch, con sắp chết đói."


Quản gia Bạch cười khẽ nhìn cô, "Mau lên phòng nghỉ ngơi một chút, vú Bạch làm thức ăn ngon cho con."

"Cám ơn vú Bạch, đại ân đại đức trọn đời khó quên, con đi tắm rửa trước." Nói xong, người nào đó liền chạy trở về phòng.

Chờ cô đi rồi, quản gia Bạch nhìn Hắc Viêm Triệt nói, "Thiếu gia, có bưu phẩm cho Cổn Cổn, gửi tới từ Pháp, ngài xem... Có muốn đưa cho Cổn Cổn hay không?"

Hắc Viêm Triệt nhìn bà, một lúc sau mới khẽ mở môi mỏng, "Ngày mai đưa cô ấy."

"Dạ." Quản gia Bạch khom lưng xoay người đi vào phòng bếp.

"Vú Bạch."

"Dạ."

"Để chút rượu Mateus vào đồ ăn." Hắc Viêm Triệt nhàn nhạt nói.

Quản gia Bạch ngẩn người, lập tức cười gật gật đầu, xoay người rời đi.

Viên Cổn Cổn vào phòng liền nhốt mình vào phòng tắm, cởi lễ phục sang trọng cao quý ra, tắm rửa tí tách ồn ào một lúc, nửa tiếng sau tinh thần sảng khoái đi ra, thấy trên bàn bày đầy món ăn mà cô thích, lập tức vọt tới, cầm lấy đũa gắp thức ăn nhét vào miệng.

Hắc Viêm Triệt nhìn nhìn tướng ăn của cô, nhàn nhạt nói, "Quỷ chết đói."

Viên Cổn Cổn cười gật gật đầu, tỏ vẻ cô cũng đồng ý.

Hắc Viêm Triệt đứng dậy đi vào phòng tắm, để mặc cô ngồi trên ghế ăn ngốn nghiến.

1 tiếng sau, Hắc Viêm Triệt từ phòng tắm đi ra, không ngoài dự đoán là thấy cơm nắm mơ màng ngồi ở trên ghế, trên mặt mang theo sắc đỏ động lòng người.

"Triệt... Thức ăn hôm nay là lạ..." Viên Cổn Cổn lắc lắc đầu, lấy tay để ở trên trán.