Nửa Kiếp Hồng Nhan, Một Kiếp Du Ca

Chương 4: Du minh môn

Hai năm sau, Tần Phong trở lại Đường Môn. Lúc bấy giờ, giang hồ đang chìm trong cảnh gió tanh mưa máu.

Hai năm tôi luyện trong hàng trăm trận chiến, Tần Phong đã trở thành một cao thủ được giang hồ biết tiếng. Có điều chuyện khiến y nổi danh nhất lại là phong thái khiến hàng vạn thiếu nữ si mê cùng tính cách lạnh lùng quái gở của mình.

Đường Kiệt nghe nói Tần Phong đến thì lập tức dẫn tất cả mọi người trong Đường Môn ra cửa chính để nghênh đón.

Nhà sau của Đường Môn vẫn không khác gì hai năm trước. Ngôi đình nghỉ mát màu đỏ đã phai màu vẫn đứng sừng sững bên hồ nước xanh biếc, làm bạn với những đóa hoa sen sắp nở rộ khoe sắc trong hồ.

Dưới ánh trăng phản chiếu lấp lánh xuống mặt hồ, nâng chén chúc mừng người xưa gặp lại, tuy Tần Phong và Đường Kiệt không phải là bằng hữu thâm giao nhưng lúc này lại có tình cảm hết sức thân thiết.

“Mấy ngày trước còn nghe nói huynh đang ở phương Bắc, không ngờ huynh lại về nhanh như vậy!” Đường Kiệt rót rượu cho Tần Phong.

“Ta nhận được tin nhắn của huynh, đoán là huynh gặp phải rắc rối nên lập tức về đây.” Y nói lập tức về đây chính là rong ruổi trên mình ngựa suốt hai ngày, hai đêm không ngừng nghỉ. “Có gì cần ta giúp đỡ thì huynh cứ nói, đừng ngần ngại.”

“Cũng có chút chuyện.”

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Trên đường đến đây ta nhìn thấy rất nhiều người của các môn phái khác, có vẻ bọn họ cũng đang tìm đến Đường Môn.”

Đường Kiệt gật đầu, nói: “Huynh đã nghe nói tới Du Minh Môn chưa?”

“Du Minh Môn ở Tử Trúc Lâm?” Tần Phong nói. “Ta nghe nói các đại môn phái đang hợp lực với nhau để chuẩn bị đối phó với Du Minh Môn.”

“Đúng vậy.”

Những người hành tẩu trên giang hồ, không ai là không biết Du Minh Môn. Hai mươi năm trước, Du Minh Môn bị các đại môn phái coi là ma giáo, môn chủ của Du Minh Môn hành sự bí ẩn, giết người không chớp mắt, người trong giang hồ hận nàng ta thấu xương và cũng hết sức e sợ. Tử Trúc Lâm trở thành cấm địa trên giang hồ, không ai dám đến gần.

Vài năm gần đây, Du Minh Môn đột nhiên biến mất, không có bất cứ tin tức gì. Có người nói môn chủ Du Minh Môn đã chết nên Du Minh Môn bị giải tán, cũng có người đoán là Du Minh Môn đang nung nấu một tai kiếp lớn cho võ lâm. Nhưng đây cũng chỉ là suy đoán mà thôi, ngay cả người không chuyện gì không biết như Bạch Hiểu Sinh cũng chẳng có tin tức gì về Du Minh Môn.

Mãi đến mấy tháng trước, con trai duy nhất của chưởng môn phái Không Động chết trong rừng, thi thể hết sức thê thảm, bị móc hai mắt, tay phải bị chặt đứt, trên những ngón tay máu me đầm đìa còn vướng lại mảnh váy của nữ nhân. Mảnh váy đó chính là y phục của Du Minh Môn. Hai tháng sau, đại đệ tử phái Thiên Sơn cũng chết thảm trong rừng trúc gần đó, trước khi chết cũng bị người ta móc hai mắt…

Vì thế tin đồn Du Minh Môn muốn tắm máu giang hồ, dấy lên tai kiếp của võ lâm được truyền đi, người người đều biết.

Đương nhiên các đại môn phái đều cảm thấy bất an, sợ rằng mình sẽ là mục tiêu tiếp theo của Du Minh Môn. Sau đó, phái Không Động và phái Thiên Sơn liền hợp lực tiến đánh Du Minh Môn nhưng không ngờ, các cao thủ của hai phái còn chưa tới Tử Trúc Lâm đã bị phục kích, không ai còn sống trở về, bao gồm cả hai vị chưởng môn.

Từ đó, hễ nhắc tới Du Minh Môn là người trong giang hồ lại biến sắc mặt.

Gần đây, Tần Phong lên phương Bắc để bái phỏng một vị thế ngoại cao nhân, trên đường đi nghe nói các đại môn phái không muốn ngồi chờ chết nữa nên quyết định hợp lực cùng đối phó với Du Minh Môn, ngay cả Đường Môn trước nay không hỏi han tới chuyện giang hồ cũng tham gia, Đường Kiệt còn được đề cử làm minh chủ. Tần Phong đang định vài hôm nữa sẽ đến Đường Môn xem có thể giúp gì hay không, ai ngờ y còn chưa kịp gặp vị tiền bối kia thì đã gặp Hứa Hạo Sơn được Đường Kiệt nhờ đi tìm mình. Y đoán Đường Kiệt có chuyện gấp nên không dám chậm trễ một khắc, tức tốc đến Đường Môn.

Đường Kiệt ngừng lại một chút rồi kể tiếp: “Bây giờ các đại môn phái đều muốn diệt trừ Du Minh Môn nhưng lại e dè chúng nên mới hợp sức để đối phó, còn đề cử ta làm minh chủ, chịu trách nhiệm liên lạc với nhân sĩ bốn phương. Huynh và Lạc Vũ Minh đều là những cao thủ tuyệt đỉnh cho nên ta mới mời hai người tới giúp đỡ.”

“Vũ Minh? Huynh ấy cũng đến rồi à?” Nhắc tới Lạc Vũ Minh, ánh mắt Tần Phong hơi sáng lên.

“Huynh ấy vẫn chưa đến, nhưng chắc cũng sắp rồi.”

“Hai năm rồi ta cũng không được gặp huynh ấy, nghe nói huynh ấy đã là một đại hiệp rất có tiếng tăm.”

“Có vẻ tiếng tăm của huynh còn vang dội hơn cả huynh ấy.”

“Haizz! Ngay cả ta cũng không biết hai năm qua mình đã làm gì nữa…” Tần Phong than thở. “Thì ra giang hồ chính là khiêu chiến và quyết đấu không ngừng, máu không bao giờ ngừng chảy.”

“Hai năm qua huynh đã thay đổi rất nhiều, càng ra vẻ một người đàn ông hơn.” Đường Kiệt ngắm nghía thật kĩ gương mặt anh tuấn của y. Hai năm không gặp, trên người y càng toát lên vẻ nam tính, khuôn mặt cũng trở nên góc cạnh và khôi ngô hơn, nhất là khi y mỉm cười, hết sức mê hồn.

Tần Phong cười, nói: “Huynh cũng vậy mà, hình như càng có phong thái của người đứng đầu một phái.”

Sau khi chuyện công, chuyện tư kết thúc, uống vài chén rượu, Tần Phong cảm thấy chếnh choáng.

“Rượu đúng là thứ kỳ lạ, cay xé cổ họng nhưng lại khiến người ta mê mẩn.” Tần Phong bưng chén rượu lên, đôi mày kiếm chau lại, không ngừng cảm thán. “Trước đây ta thấy có người yêu rượu như mạng sống nên cứ tưởng hương vị của rượu tuyệt vời lắm, sau khi nếm thử mới biết nó đắng chát từ miệng cho đến khi xuống bụng.”

“Đó là do huynh không hiểu đấy thôi, nếu có ngày huynh thẩm thấu được hương vị thật sự của rượu thì biết đâu sẽ chỉ muốn đắm mình trong đó mà không muốn tỉnh lại.” Đường Kiệt uống cạn một chén, thưởng thức hương vị chưa tan trên môi.

“Hy vọng sẽ không có ngày đó.” Tần Phong làm bộ khoan khoái uống một hơi cạn sạch nhưng đổi lại là một trận ho sặc sụa.

Chỉ mới được vài chén mà Tần Phong đã say đến không biết trời trăng mây gió gì. Trong lúc mơ màng, có một bàn tay rất dịu dàng vỗ về y, hệt như mẫu thân mà y hằng nhung nhớ. Sau đó, trước ngực y có một cảm giác ấm áp đã lâu chưa từng có… Y láng máng nhớ ra đó là tấm lưng rộng vững chãi của phụ thân. Tuy y luôn cố gắng dùng oán hận để che giấu những mong nhớ nhưng phải thừa nhận là y rất nhớ phụ mẫu của mình.

Sau đó, y bỗng loáng thoáng nghe thấy giọng nói nhẹ nhàng quan tâm của một nữ tử: “Huynh vẫn ổn chứ?”

Tần Phong cố nhìn rõ bóng người trước mặt nhưng bóng người ấy vẫn cứ mơ hồ bất định. Y chỉ cảm nhận được một cặp mắt dịu dàng như nước, một tâm hồn trống rỗng xa xôi khiến y nhớ tới cô nương đã cùng y ngắm mặt trời lặn trên đỉnh Hoa Sơn.

Hai năm trước, sau khi dưỡng thương ở Đường Môn, y không về lại phái Hoa Sơn nữa. Ngụy chưởng môn nói với y, nếu y có thể giết được Kiếm Ma thì võ công đã vượt qua phụ thân y, đủ để hành tẩu giang hồ, tự bảo vệ mình. Bây giờ y còn trẻ, không nên sống một cuộc sống tách biệt với thế gian mà nên nếm thử cuộc đời trần thế phồn hoa, sống cuộc sống mà mình muốn. Hơn nữa, trên người y có Thanh Phong kiếm, trên giang hồ không ai là không biết. Đương nhiên cũng có vô số người muốn đoạt kiếm nên y không muốn gây phiền phức cho phái Hoa Sơn.

Nhưng mấy năm nay, vào mùa hoa vàng nở rộ, y lén lên đỉnh Hoa Sơn, lẳng lặng gảy khúc nhạc mà mẫu thân thích nhất dưới ánh tịch dương, trong lòng luôn mong ngóng có thể được gặp lại cô nương đó. Đáng tiếc, nàng không hề đến. Hoặc có thể nàng đã đến nhưng lại không gặp được y…

*

* *

Sáng hôm sau, Tần Phong mở mắt thức dậy thì nhìn thấy một bóng người mặc áo vàng đang đứng trước mặt mình. Y lập tức quên mất cơn đau đầu, ngồi bật dậy để nhìn cho rõ cô nương đó, đây là điều mà y muốn làm đêm qua nhưng không thể.

Lam Lăng thấy y ngồi dậy thì vội vàng đỡ lấy y. “Huynh đỡ hơn chút nào chưa?”

“Lam Lăng! Sao muội lại ở đây? Vũ Minh đâu?” Trong sự ngạc nhiên của y còn có chút thất vọng.

“Huynh ấy vừa ra ngoài lấy thuốc giải rượu cho huynh. Không biết uống rượu mà còn uống làm gì? Tối qua lúc Vũ Minh ca cõng huynh về, huynh không ngừng than là đau đầu!”

“Thế sao? Thật là mất mặt!” Tần Phong ngượng ngùng mỉm cười, bước xuống giường.

Lam Lăng cúi đầu, không nói gì.

Đúng lúc ấy, Lạc Vũ Minh bước vào, cười to. “Đúng là rất mất mặt. Vốn tưởng sau hai năm gặp lại, huynh đã là một nam tử hán đỉnh thiên lập địa, không ngờ huynh lại có bộ dạng thảm hại thế này.”

“Nếu huynh đến sớm hơn một chút thì e rằng người bị Đường Kiệt chuốc say không chỉ có mình ta.”

“Huynh tưởng là đàn ông trên đời đều vô dụng như huynh sao? Ta thuộc dạng ngàn chén không say đấy!” Lạc Vũ Minh cố ý ngửi mùi thuốc giải rượu, bĩu môi. “Ta chưa bao giờ nếm qua thứ này, có lẽ huynh thường uống nhỉ?”

“Để tối nay ta xem xem huynh ngàn chén không say thế nào.” Tần Phong cười, nhận lấy thuốc. Tuy y cũng cho là uống thứ này thì thật là mất mặt nhưng đầu y đang biểu tình quá dữ dội.

Quả nhiên đêm hôm ấy, cả ba chàng trai đều say đến nỗi không còn hay biết gì nữa.

Sáng hôm sau tỉnh lại, Tần Phong vừa nhìn thấy hai bát thuốc giải rượu liền mỉm cười, nói với Lạc Vũ Minh: “Mau nếm thử xem nó có mùi vị gì.”

“Ta không cần. Ta vẫn rất ổn.” Lạc Vũ Minh tỏ vẻ không cần, nói.

“Lam Lăng, vậy thì đưa nó cho ta luôn đi, đầu ta đau quá!”

“Không được, Lam Lăng! Không được đưa cho huynh ấy!” Lạc Vũ Minh kéo lấy tay Lam Lăng không chịu buông ra, giống hệt một đứa trẻ so bì. “Nếu không phải tại huynh ấy cứ lén trút rượu sang cho ta thì sao ta lại say được? Để huynh ấy đau chết đi cho rồi!”

Lam Lăng cố hết sức để rút tay ra, đưa bát thuốc giải rượu cho Tần Phong, nhẹ nhàng nói: “Không biết uống thì uống ít đi, coi chừng hại tới sức khỏe.”

Nụ cười của Tần Phong hơi gượng gạo. Thấy Lam Lăng cứ nhìn mình nên y không thể không nhận lấy bát thuốc, bưng lên uống. Trong lúc vô tình, y liếc thấy trong mắt Lạc Vũ Minh có một ngọn lửa chợt lóe lên rồi vụt tắt.

Vì không muốn đối mặt với tình thế khó xử này, y đã né tránh suốt hai năm. Rốt cuộc thì y phải né tránh bao lâu nữa đây?

Tần Phong đằng hắng vài tiếng, hỏi: “Vũ Minh, khi nào thì hai người thành thân?”

“Cũng sắp rồi. Đợi chuyện của Đường Kiệt giải quyết xong sẽ thành thân.”

“Đừng quên mời ta uống rượu mừng đấy!”

“Sao ta lại quên được chứ? Nhưng khi nào thì mới được uống rượu mừng của huynh đây?”

Tần Phong cười xấu hổ. “Cũng sắp rồi. Đợi khi nào ta gặp lại nàng ấy đã.”

“Ồ, nói thế là có mục tiêu rồi à?”

Mục tiêu? Trong đầu Tần Phong không khỏi hiện lên hình bóng mông lung của một thiếu nữ áo vàng, ngẩn ngơ nói: “Coi như là thế đi…”


Khi nhìn thấy nụ cười nhẹ nhõm của Lạc Vũ Minh, y thấy an tâm phần nào. Y tưởng rằng từ nay Lạc Vũ Minh sẽ được như ý nguyện, ở bên cạnh Lam Lăng suốt đời, còn y thì không cần phải né tránh bọn họ nữa. Nhưng y không thể nào ngờ được bi kịch lại xảy ra bất ngờ như thế, khiến y không kịp trở tay.

Hôm ấy, trời u ám đến đáng sợ, đang buổi chiều mà phải đốt đèn mới thấy rõ mặt người.

Tần Phong đang ngồi trong một góc khuất ít ai chú ý nhất để nghe mọi người thảo luận chuyện quyết chiến với Du Minh Môn vào ngày mai thì đột nhiên cảm thấy sau lưng có một luồng khí lành lạnh. Y vô thức rút kiếm, xoay người lại thì thấy một mũi kiếm sắc lạnh đang đâm thẳng về phía mình. Y định né người để tránh thì Lam Lăng đột nhiên xông đến.

Thanh kiếm xuyên thẳng qua ngực Lam Lăng.

Lúc ấy Tần Phong mới nhận ra người cầm kiếm là Vương Mông. Phụ thân của hắn từng quyết đấu với Tần Phong và bị trọng thương, cộng thêm tâm trạng buồn bực vì bại dưới tay Tần Phong nên không lâu sau, ông ta ôm hận mà qua đời.

Nếu hôm nay không nhìn thấy hắn thì Tần Phong đã quên mất trận quyết đấu ấy. Y chưa bao giờ coi trọng những trận khiêu chiến và quyết đấu không phải do oán thù mà chỉ vì hư danh, cũng chưa từng nhớ rõ tên của những kẻ đã bại dưới kiếm của mình.

Giang hồ chính là nơi hoàn toàn không có quy luật vĩnh viễn. Người ngã xuống trong những trận quyết đấu sẽ nhanh chóng bị lãng quên, người còn đứng vững mới được nhớ đến. Không lâu sau, người được nhớ tới lại ngã xuống, bị người ta quên lãng… Cho nên không có ai là vĩnh viễn được nhớ đến, chỉ có người hoàn toàn bị lãng quên.

Phòng nghị sự của Đường Môn lập tức trở nên yên ắng như tờ.

Tần Phong đưa tay ôm lấy Lam Lăng đang dần lạnh cứng, gần như không dám nhìn mặt Lạc Vũ Minh.

Trong thời khắc cuối cùng của cuộc đời mình, Lam Lăng kéo tay y, hỏi lại nhiều lần: “ Từ trước đến nay huynh chưa bao giờ yêu muội sao? Dù chỉ là một chút thôi.”

Tần Phong lẳng lặng nhìn nàng ta. Y không muốn nói từ “yêu” nhưng lại càng không thể nói được từ “chưa từng”.

“Huynh không thể… nói gạt muội được sao?”

Y thấy máu ở trước ngực Lam Lăng càng chảy càng ít, hơi thở cũng càng lúc càng mong manh thì cả người như bị bóng đêm vây lấy, cuối cùng đành cắn răng nói: “Ta thích muội.”

“Vậy huynh có thể hôn muội một cái không?”

Y nhìn cô nương từng nhiệt tình như lửa đang dần trở nên lạnh như băng trong lòng mình, nhìn ánh mắt mong đợi của nàng từ từ nhắm lại. Một cô nương mười chín tuổi dùng cả sinh mệnh để yêu y, cuối cùng chỉ có một khẩn cầu nhỏ nhoi này thôi.

Y không thể cự tuyệt nên cúi người, hôn lên đôi môi lạnh lẽo của nàng. Tuy chỉ chạm môi trong chốc lát nhưng đủ để làm trái tim y băng giá, rơi vào vực sâu ngàn kiếp không thể quay lại.

Khi Tần Phong ngẩng lên thì người vừa ra tay giết Lam Lăng đã không còn thở nữa. Lạc Vũ Minh cầm thanh kiếm còn nhỏ máu, đứng đối diện với y như một cái xác không hồn.

“Xin lỗi huynh!” Tần Phong nói.

“Người huynh có lỗi không phải là ta!” Tiếng gào thét thảm thiết của Lạc Vũ Minh như đến từ địa ngục, mang theo sự nguyền rủa cay nghiệt. “Ta đã nói nếu huynh thích muội ấy, có thể khiến muội ấy hạnh phúc thực sự thì ta sẽ tác thành cho huynh. Ta chỉ mong muội ấy được vui vẻ, thế nhưng huynh…”

“Là ta đã hại chết muội ấy, nếu huynh muốn báo thù thì cứ ra tay đi!”

“Giết huynh thì muội ấy có thể sống lại được sao?” Lạc Vũ Minh giành lấy thi thể của Lam Lăng từ tay Tần Phong.

Lạc Vũ Minh ôm thi thể của Lam Lăng rời khỏi đó. “Lam Lăng, huynh sẽ ở bên muội, ở bên muội mãi mãi.”

Tần Phong định đuổi theo thì bị Đường Kiệt ngăn lại. Hắn nhẹ nhàng vỗ vai Tần Phong. “Bây giờ huynh có nói gì cũng vô ích thôi.”

“Nhưng…”

“Bây giờ huynh ấy nhìn thấy huynh thì chỉ càng đau khổ. Hãy để huynh ấy bình tĩnh một chút, đợi ngày mai giải quyết xong đại sự rồi ta và huynh sẽ đi tìm huynh ấy.”

Tần Phong do dự một lát rồi miễn cưỡng gật đầu. Bất luận thế nào, ngày mai chính là thời khắc quan trọng quyết định sự sống chết, tồn vong của các đại môn phái trên giang hồ, y không thể ra đi vào lúc này được.

Ngày hôm sau, các đại môn phái chia làm ba cánh quân bao vây Tử Trúc Lâm. Một nhánh tấn công bằng hỏa lực, một nhánh dùng khí độc công kích, còn Tần Phong và vài cao thủ của các môn phái quan sát động tĩnh của Du Minh Môn, tìm lối vào Du Minh Môn, chuẩn bị tấn công.

Nhưng mọi chuyện diễn biến khác hẳn dự tính của bọn họ. Tử Trúc Lâm nổi lửa mịt mù, khí độc lan khắp nơi mà vẫn không thấy tăm hơi người của Du Minh Môn.

Các cánh quân đợi suốt ba ngày nhưng vẫn không thấy có bất kỳ động tĩnh gì.

Ngày thứ tư, Tần Phong một mình lẻn vào Tử Trúc Lâm quan sát tình hình, bỗng nghe thấy có tiếng chém giết phát ra từ phía Đường Kiệt dẫn người đi thả độc. Lúc đầu y không để tâm lắm, chỉ định làm theo kế hoạch ban đầu, tìm kiếm lối vào Du Minh Môn nhưng sau đó phát hiện ra tiếng chém giết ngày càng lớn, tiếng kêu la thảm thiết không ngừng vang lên bên tai.

Tần Phong vội vàng chạy tới giúp đỡ thì phát hiện đây là một kiếp nạn của võ lâm… Mấy trăm cao thủ, người thì chết, người thì bỏ chạy, tình thế hết sức hỗn loạn.

Tiếng kêu than vang khắp trời, thi thể trải khắp mặt đất.

Y tìm kiếm rất lâu mới nhìn thấy Đường Kiệt đang quyết đấu với một nữ tử áo trắng trên đỉnh núi. Võ công của nữ tử kia rất cao cường, chiêu thức biến hóa khôn lường, tấn công dồn dập, chẳng những không cho đối thủ có đường lui mà cũng không cho mình có cơ hội lùi bước.

Tần Phong thấy tốc độ né tránh của Đường Kiệt càng lúc càng chậm, gần như không còn sức để phản kích thì lập tức xông tới, dùng kiếm ngăn cản một chưởng mà nữ tử áo trắng đánh về phía Đường Kiệt.

Nữ tử vừa nhìn thấy Tần Phong thì hơi ngẩn người, sau đó lập tức thu chưởng, nhanh nhẹn bay lên, tránh được chiêu kiếm của y.

Khi Tần Phong đứng trước mặt Đường Kiệt mới nhìn rõ nữ tử trước mắt. Bộ y phục bằng lụa mỏng màu trắng và mái tóc đen nhánh cứ tung bay trong gió, đôi mắt nàng ta lạnh lẽo như băng. Tuy khuôn mặt đã được che bởi chiếc khăn lụa trắng, không thể nhìn thấy dung nhan thật sự nhưng chắc chắn nó không hề xấu xí, ghê tợn như lời giang hồ đồn đại.

Nữ tử áo trắng lẳng lặng nhìn y, đôi môi anh đào sau lớp lụa trắng khẽ mấp máy nhưng lại không phát ra tiếng.

Tần Phong cũng không nói nhiều, dùng tốc độ nhanh nhất để tung thêm vài kiếm nhưng nữ tử áo trắng vẫn né được dễ dàng.

Y lại tung thêm mấy chiêu nữa, chỉ thấy nữ tử áo trắng nhẹ nhàng bay lượn trước mặt y nhưng không hề ra tay phản kích.

Tần Phong cả kinh, thầm suy đoán xem rốt cuộc đối phương là ai. Tự biết mình không phải là đối thủ của nàng nên nhân lúc vừa tung chiêu kiếm, nữ tử đang né tránh, y mau chóng kéo Đường Kiệt đang bị thương thoát khỏi nơi đó.

Về tới Đường Môn, y mới phát hiện Đường Kiệt đã bị trọng thương, gân mạch bị đứt. Tuy không nguy hiểm tới tính mạng nhưng từ nay, hắn đã trở thành phế nhân.

Đường Môn, hai chữ này vẫn được dát vàng trên tấm biển nền đỏ thắm. Đường Kiệt vẫn là chủ nhân của Đường Môn…

Đáng tiếc danh tiếng của Đường Môn đã không còn được như xưa. Một chàng trai từng rạng rỡ như ánh dương, lòng mang hoài bão bây giờ chỉ có thể vịn vách tường, nhích từng chút một, yếu đuối như một đứa trẻ chưa biết đi.

Tần Phong đứng phía sau Đường Kiệt , nhìn tấm áo ướt đẫm mồ hôi của hắn, từng cơn sóng dữ trào dâng trong lòng. Y chưa từng hận ai đến như vậy. Hôm nay là lần đầu tiên y nếm thử mùi vị của sự thù hận. Thì ra nó chính là cảm giác cho dù có phải trả giá thế nào thì cũng muốn mang kẻ đó ra để băm thành trăm mảnh.

Mới đi được vài bước, Đường Kiệt đã mệt lả người, phải ngồi xuống thở dốc. Tần Phong không khỏi nhớ tới lúc mình vừa hôn mê tỉnh lại, mở mắt ra là nhìn thấy Đường Kiệt. Khi ấy nụ cười của hắn ôn hòa, khiêm nhường, hắn chăm sóc y chu đáo như là bằng hữu lâu năm vậy.

Im lặng một lúc lâu, Tần Phong mới lấy lại được vẻ mặt bình thản, đi đến bên Đường Kiệt, ngồi xuống trước mặt hắn. “Huynh đã giao chiến với ả ta, huynh có phát hiện được cách thức phá giải chiêu thức của ả không?”

Đường Kiệt im lặng một lúc lâu rồi khẽ lắc đầu.

Tần Phong lại nói: “Huynh hãy tin tưởng ta, ta sẽ làm được.”

Đường Kiệt cụp mắt xuống, xoa hai chân mình, vẫn cứ im lặng.

“Bất luận thế nào, ta nhất định sẽ báo thù cho huynh!”

Cuối cùng thì Đường Kiệt cũng ngẩng lên, mắt ánh lên vẻ rạng ngời như lúc xưa, đáng tiếc nó nhanh chóng biến mất. “Võ công của ả rất lợi hại, huynh không phải đối thủ của ả, có đi thì cũng mất mạng thôi.”

“Chắc chắn sẽ có cách phá giải võ công của ả. Không có chiêu thức nào là hoàn toàn không có sơ hở.”

“Chiêu thức của ả ta không phải là quá hoàn hảo, thậm chí còn có sơ hở nhưng huynh không thể phá giải được đâu.”

“Tại sao?”

“Bởi vì ả ta ra chiêu nào chiêu nấy đều trí mạng, không tránh được sẽ mất mạng ngay… Lúc giao chiến với ả, ta từng thử tấn công vào những chỗ sơ hở ấy nhưng ả hoàn toàn không quan tâm, chỉ tấn công mà không phòng thủ.” Đường Kiệt thở dài nặng nề rồi nói tiếp: “Có lẽ huynh có thể khiến ả ta bị trọng thương nhưng ả ta sẽ khiến huynh phải mất mạng. Vì thế huynh mãi mãi không thể thắng được ả đâu.”

“Ý của huynh là…” Tần Phong nắm chặt thanh kiếm trong tay, năm ngón tay thon dài gần như trắng bệch. Điều hòa lại hơi thở, y mới nói tiếp: “ Chỉ cần khi quyết đấu mà còn giữ ý định sống sót thì chắc chắn sẽ thua trận, đúng không?”

“Không sai. Ả ta coi thường cái chết, lòng không có tạp niệm, cho nên chiêu thức có thể đạt đến cảnh giới xuất quỷ nhập thần. Nếu huynh muốn thắng được ả thì chỉ có một cách…”

“Ta hiểu rồi!” Tần Phong đứng bật dậy, quay người rời đi. Khi ra khỏi cửa, y nghe Đường Kiệt nói vọng ra: “Đừng đi!”

Y không quay đầu lại.

Từ khi phụ mẫu rời xa nhân thế, đối với y, sống hay chết đã không còn quan trọng nữa.

Y chỉ muốn làm những chuyện mà y nghĩ mình nên làm, bảo vệ những người y cho là quan trọng.

Bây giờ, Lạc Vũ Minh đã ra đi trong oán hận, bất luận y có sám hối và giữ lại thế nào thì hắn cũng sẽ không quay lại.

Đường Kiệt đã trở thành phế nhân. Trên giang hồ, người không có võ công chẳng khác nào người chết.

So với việc tiếp tục sống trong sự áy náy, y thà đi liều chết với Du Minh Môn, ít ra thì có thể đổi lấy sự bình yên cho giang hồ.

*

* *

Mùa thu lại đến, đã mấy tháng trôi qua kể từ khi các đại môn phái quyết đấu với Du Minh Môn.

Từ Trúc Lâm trở lại vẻ tĩnh mịch như xưa.

Trong sơn cốc mây khói lượn lờ, không một bóng người, thảm họa dại màu vàng chanh trải rộng mênh mông, làn gió nhẹ khẽ mơn man thổi qua, Tần Phong đứng một mình trên đỉnh núi, nhìn đám hoa vàng và lá úa bay theo gió, nghe tiếng chim hót vang vọng trong sơn cốc…

Đứng trước cảnh đẹp thần tiên thế này mà trong mắt Tần Phong chỉ có cảnh hơn hai trăm cao thủ võ lâm phơi thây ngổn ngang, những người chết không nhắm mắt, những vết máu đỏ ối văng lên những cánh hoa màu vàng tươi, tiếng quạ kêu quang quác…

Tuy Đường Kiệt không nói trắng ra nhưng y vẫn hiểu. Cách duy nhất để đánh bại nữ ma đầu kia chính là nắm lấy cơ hội then chốt nhất, tung ra một kiếm trí mạng.

Đương nhiên kết quả chỉ có một: cả hai cùng chết.

Đối với y, như thế cũng đáng!

Không biết suy nghĩ bao lâu, Tần Phong nghe thấy sau lưng mình có tiếng bước chân rất khẽ nên tay bất giác nắm chặt thanh kiếm. Nhưng y đợi một lát mà vẫn không cảm nhận được chút sát khí nào.

Y từ từ xoay người lại và không sao ngờ được phía sau mình lại có một nữ tử xinh đẹp tuyệt trần.

Nàng mặc bộ y phục bằng gấm màu tím nhạt. Màu tím nhạt ấy khiến nàng có vẻ mông lung, huyền ảo. Mái tóc nàng được búi lên lỏng lẻo, chỉ chừa một lọn nhỏ trước ngực tạo cảm giác thanh nhã làm rung động lòng người. Y từng gặp vô số giai nhân nhưng chỉ một người để lại ấn tượng trong lòng y, chính là cô nương tình cờ gặp gỡ trên đỉnh Hoa Sơn, từ đó không bao giờ quên được.

Đã ba năm không gặp, nàng đã trưởng thành, càng xinh đẹp và ý nhị hơn trước.

Tần Phong vui mừng hỏi: “Là cô nương ư?”

Nữ tử ngạc nhiên nhìn y, hai tay đưa từ sau lưng ra phía trước, hỏi: “Sao… huynh lại ở đây?”

Tần Phong chỉ về phía rừng trúc đối diện, nói: “Ta bị lạc đường, không ra khỏi khu rừng trúc này được, nàng có thể dẫn ta ra khỏi đây không?”

Nữ tử do dự một lát rồi gật đầu, quay người bước đi. “Huynh đi theo ta.”

Tần Phong vội vàng bước theo. “Ta là Tần Phong…”

Sau đó, y liền hỏi câu mà mình đã muốn hỏi từ mấy năm về trước: “Xin hỏi cô nương xưng hô thế nào?”

“Ta… ta tên là Mạc Tình.” Nàng nói rất nhẹ nhàng và chậm rãi.

“Tình? Cái tên thật đặc biệt, rất hợp với cô nương…”

Mạc Tình đưa mắt nhìn y, nhẹ nhàng nghiêng đầu qua, chớp đôi mắt đen lay láy. “Tại sao?”

Tần Phong nhất thời không biết nói gì. Y chỉ cảm thấy chữ “tình” viết thì rất đơn giản nhưng lại hàm chứa rất nhiều cảm xúc vui buồn tan hợp, hỷ nộ ái ố, là sự tốt đẹp mà con người luôn hướng đến nhưng lại không thể chạm tới. Nhưng vì sao chữ này lại hợp với nàng thì y không thể nói được lý do.

Thấy y không trả lời được, nàng cũng không truy hỏi thêm, tiếp tục đi.

Hai người lặng lẽ đi bên nhau, nghe tiếng thở của nhau, rõ ràng là rất gần nhưng dường như lại có một khoảng cách không thể nào vượt qua được.

Mạc Tình dẫn Tần Phong đi lòng vòng khá lâu trong rừng trúc, trăng đã từ từ hiện lên sau khóm trúc xanh, chiếu ánh sáng lành lạnh.

Tần Phong lặng lẽ sờ những cây trúc mà mình vừa đánh dấu, làm như lơ đãng hỏi: “Mấy năm nay cô nương có lên Hoa Sơn ngắm mặt trời lặn không?”

Mạc Tình quay đầu lại, yên lặng nhìn y một lát rồi mới trả lời: “Hai năm trước ta có đi nhưng không gặp được huynh.”

Tần Phong ngẩng đầu nhìn bầu trời sao lấp lánh. Ánh sao phản chiếu vào trong mắt y, hết sức dịu dàng. “Có lẽ bây giờ hoa vàng trên Hoa Sơn đã tàn hết rồi. Nếu mùa thu năm sau ta còn sống sót, ta sẽ dẫn cô nương đi ngắm mặt trời lặn, sau đó đàn cho nàng nghe khúc nhạc mà nàng thích, được không?”

Mạc Tình nhìn sâu vào mắt y, đáp: “Được!”

Nửa canh giờ sau, Tần Phong rời khỏi rừng trúc.

Y đi được vài bước thì không kìm lòng được phải quay đầu lại nhìn nàng. Hôm nay, y đã gặp được người mà y từng thầm cầu mong tạo hóa cho mình gặp lại.

Y không biết nàng là ai, có quan hệ gì với Du Minh Môn nhưng y biết, suốt dọc đường đi vừa rồi, rất nhiều lần nàng định giết y nhưng cuối cùng vẫn không ra tay.

*

* *

Sau hôm đó, Tần Phong thường xuyên đến Tử Trúc Lâm để đợi nữ ma đầu của Du Minh Môn xuất hiện nhưng hoa vàng và lá vàng đã thôi rơi, chim nhỏ hót tới khản cả tiếng mà nữ ma đầu ấy vẫn không hề xuất hiện.

Một ngày nọ, y lại gặp được Mạc Tình. Nàng mặc chiếc váy màu vàng nhạt, đứng trong rừng trúc, nhìn y từ phía xa xa, không đến gần, cũng không đi khỏi đó.

Bọn họ cứ đứng cách xa nhau như thế mà nhìn nhau, khoảng cách chỉ có vài chục bước mà thôi, với khinh công của y, nháy mắt là có thể đến gần nàng.

Nhưng y lại chọn cách từ từ bước đến, nhìn thấy nàng càng lúc càng gần…

Đúng lúc đó, trên không trung bỗng xuất hiện một bóng người mặc y phục trắng. Nữ tử áo trắng không giao chiến với Tần Phong mà chỉ phóng một bức thư dính vào vách đá bên cạnh y.

Y lấy thư ra xem thì trên đó chỉ viết vỏn vẹn mấy chữ: Mười ngày sau, quyết chiến tại đây, sống chết do trời!

Nét chữ tung bay phóng khoáng, còn tỏa hương thơm dìu dịu.

Tần Phong cất bức thư, sau đó nhìn Mạc Tình ở đối diện. “Mười ngày sau, nếu ta còn sống thì ta nhất định sẽ đến tìm cô nương. Nếu ta không thể đến thì nàng hãy giữ thứ này…”

Y vươn tay ra, đưa nhạc phổ đã viết đêm qua cho nàng. “Cô nương có thể tìm một người tinh thông âm nhạc để người đó đàn cho mình nghe.”

Mạc Tình cúi đầu nhìn nhạc phổ trên tay, không nói tiếng nào, chỉ lẳng lặng gật đầu với y. Không biết nàng đồng ý đợi y hay là đồng ý sau này sẽ đi tìm một người tinh thông âm nhạc để đàn cho mình nghe.

*

* *

Tiêu Dao Các chính là tửu lâu nổi tiếng nhất Du Ly trấn. Loại rượu lâu năm do Tiêu Dao Các tự ủ vừa thơm vừa nồng, sau khi uống vào miệng thì để lại dư vị khó quên. Tần Phong không phải là người thích uống rượu, càng không phải là người nhàn hạ, rảnh rỗi nên lý do y đến nơi này cũng chỉ là vì muốn tìm thứ gì đó lót dạ.

Vừa từ Tử Trúc Lâm về, Tần Phong cảm thấy mệt mỏi nên gọi một món ăn thanh đạm.

Món ăn thanh đạm tỏa ra mùi dầu hành thơm lừng, cộng thêm hương rượu nồng nàn, quả là khiến người đang đói như Tần Phong cảm thấy rất ngon. Thật ra y là người chẳng dư dả gì nên trước nay không thường xuyên ăn uống ở những tửu lâu xa hoa, tốn kém này, nhưng bây giờ đối với người không còn sống được bao lâu nữa thì ngân lượng không còn quan trọng.

Tần Phong đang định cầm đũa lên thì bỗng nghe trong tửu lâu có người nói: “Các huynh đã nghe tin gì chưa? Du Minh Môn đã gửi chiến thư cho Nam Cung Hoành Nhạc của Nam Cung thế gia rồi đấy. Nghe nói hôm nay sẽ quyết đấu tại Phi Hồng Phong.”

“Ai mà không biết tin tức này chứ!” Có người khinh thường nói.

Vài người thoạt nhìn chỉ là kẻ vô danh tiểu tốt bắt đầu xì xầm bàn tán.

“Các huynh nói xem ai sẽ thắng? Ta rất muốn đi xem.”

“Nếu không muốn sống nữa thì cứ đi đi. May mắn thì có thể được toàn thây.”

“Thôi đi…”

Có người nói chen vào: “Nam Cung Hoành Nhạc được mệnh danh là võ lâm chí tôn, nếu ông ấy cũng thua thì chính phái không còn ai có thể chống lại được nữ ma đầu đó nữa rồi.”

“Chẳng phải còn Long bảo chủ của Long Gia Bảo sao?” Lại có người phản bác.

“Đường Môn đã tiêu tùng rồi, nếu Nam Cung thế gia cũng thất bại nữa thì e là một mình Long Gia Bảo không có năng lực chống chọi với Du Minh Môn, từ nay võ lâm sẽ bị một nữ ma đầu thao túng.”

Những người đó vẫn đang say sưa bàn luận thì Tần Phong đã bỏ lại những món ăn còn chưa kịp động đũa, vội vàng rời khỏi Tiêu Dao Các.

Chạy băng băng suốt mấy trăm dặm, cuối cùng thì hôm sau, Tần Phong cũng đến được Phi Hồng Phong trước khi mặt trời lặn.

Vừa đến chân núi, Tần Phong liền nhìn thấy Mạc Tình đứng đối diện nhìn y. Nàng đứng trong gió, tay áo tung bay theo gió, hệt như một tiên nữ vừa đặt chân xuống cõi này. Y không kịp dừng chân, lướt qua người nàng, bay thẳng lên sườn núi.

Trận quyết đấu đã kết thúc, chỉ còn lại những cành cây bị chặt đứt, những ngọn cỏ bị giẫm nát, đá vụn và lá úa trải ngổn ngang khắp mặt đất.

Thi thể dưới đất vẫn còn ấm, vẻ mặt Nam Cung Hoành Nhạc vẫn hiền hòa như khi còn sống.

Tần Phong vẫn còn nhớ như in lần đầu tiên gặp mặt Nam Cung Hoành Nhạc, ông cười hiền hậu, vỗ vai Tần Phong, nói: “Đúng là anh hùng xuất thiếu niên… Chàng trai trẻ, đừng quá vội bộc lộ tài năng của mình. Kiếm càng sắc thì càng dễ gãy.”

Lúc ấy, y chưa hề biết danh tiếng của Nam Cung Hoành Nhạc, chỉ coi ông là lão tiền bối nhân hậu, dễ gần. Hôm ấy, Nam Cung Hoành Nhạc mời y uống rượu, kể cho y nghe rất nhiều chuyện trên giang hồ. Đó là lần đầu tiên Tần Phong nếm thử mùi vị của rượu, kết quả là say bí tỉ.

Bọn họ vốn đã hẹn với nhau là lần sau gặp lại sẽ không say không về… Vậy mà khi gặp lại đã là cách xa nghìn trùng.

Tần Phong loạng choạng bước tới một bước, đưa tay chạm vào thi thể của Nam Cung Hoành Nhạc. Y cảm thấy tức ngực, một búng máu bỗng trào lên miệng.

Y gắng sức cắn răng nuốt xuống, đứng dậy, ngẩng đầu nhìn Mạc Tình lúc này đang đứng trước mặt mình.

Y đoán được Mạc Tình là người của Du Minh Môn, vì quá oán hận nên căm phẫn nói: “Ta nhất định sẽ giết chết ả ta, nhất định…” Còn chưa nói xong thì y đã cảm thấy trước mắt tối sầm, máu từ trong miệng phun ra.

Khi ngã xuống, Tần Phong ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng. Một cơ thể mềm mại ôm chặt lấy người y.

Đó là cảm giác tuyệt diệu khó có thể tả được. Tuyệt diệu đến nỗi khiến y quên hết mọi đau đớn, giống như được trở về với thời thơ ấu, nằm trong lòng mẫu thân.

Y rất muốn ôm chầm lấy cơ thể mềm mại ấy, đáng tiếc là không có sức lực!

Khi Tần Phong khôi phục ý thức, mở mắt ra được thì nhìn thấy ánh nến đang chập chờn nhảy múa trên gương mặt tái xanh của nàng, ánh mắt nàng sáng như ánh nến.

Nàng đang nhìn y, gần trong gang tấc…

Dưới ánh nến lay động, dung nhan khuynh thành ấy làm y phải thất thần.

“Huynh… vẫn ổn chứ?” Mạc Tình nhẹ nhàng hỏi.

“Đây là đâu?” Tần Phong quan sát căn phòng một vòng, xoa xoa ngực mình rồi yên lặng ngồi dậy.

“Khách điếm. Huynh bị ngất đi nên ta đưa huynh đến đây nghỉ ngơi một chút.”

“Đa tạ cô nương!”

Mạc Tình im lặng lắc đầu, Tần Phong cũng không nói gì nữa mà đi đến bên cửa sổ nhìn bầu trời đêm đen kịt, sau đó lẳng lặng sờ lên kiếm của mình.

Hai người cứ ngượng ngùng im lặng, Mạc Tình lại e dè hỏi: “Huynh sẽ đi… quyết đấu ư?”

“Đi chứ!”

“Huynh nắm chắc phần thắng sao?”

“Không có.”

“Vậy… huynh đừng đi, có được không?” Mạc Tình cắn môi, những sợi tóc trên trán che đi ánh mắt nàng.

Tần Phong bất giác đưa tay lên vuốt lại những sợi tóc rối cho nàng. Khi những ngón tay chạm vào làn da mịn màng, mềm mại, máu nóng như dồn lên đầu ngón tay.

Mạc Tình thoáng cứng người, sau đó đột nhiên gạt tay y ra. “Đã không còn sớm nữa, ta còn có việc, sau này sẽ gặp lại.”

Nói xong, nàng vội vàng chạy ra ngoài, cửa phòng đóng lại tạo thành tiếng vang lớn.

Tần Phong ngẩn ngơ nhìn những ngón tay mình, sau đó chỉ biết cười khổ: Nếu đã không có duyên thì hà tất phải gặp nhau? Nếu đã không có tình thì hà tất phải gặp lại?

*

* *

Đêm đã khuya, Tần Phong đang vận công điều tức để làm tan máu bầm tụ trong ngực thì bỗng nghe có tiếng gõ cửa khẽ khàng. Y vừa nghe đã đoán được là ai nên chỉ nhíu mày, ngồi trên giường không nhúc nhích.

“Là ta đây.” Trong đêm thanh vắng, giọng của Mạc Tình càng trở nên êm ái, đầy quyến rũ.

Tần Phong do dự một lát rồi vẫn ra mở cửa. Nhưng vừa nhìn thấy Mạc Tình ở ngoài cửa thì bàn tay đang đặt trên cánh cửa lập tức bấu chặt lại.

Mạc Tình chỉ mặc một bộ quần áo bằng voan mỏng, màu đỏ trong suốt, hoàn toàn không che được gì.

Y dùng tốc độ chậm nhất trong đời để kéo nàng vào phòng

Sau khi đóng cửa lại, y bắt đầu cảm thấy hối hận. Đêm nay, Mạc Tình tô son điểm phấn nhẹ nhàng, ánh mắt đong đưa đa tình, làn môi đỏ vô cùng rực rỡ và quyến rũ khiến y không kìm được, rất muốn nếm thử xem nó có hương vị thế nào. Điều khiến y càng bất an hơn là vừa bước vào phòng, nàng liền nhìn y bằng ánh mắt và nụ cười hết sức ám muội. Dưới ánh nến, đôi mắt nàng như câu hồn đoạt phách, khiến y cảm thấy tim mình loạn nhịp.

Thật ra y không muốn nhìn nữa nhưng đáng tiếc, đôi mắt đã không còn nghe theo lệnh y, cứ lướt từ trên mặt xuống cơ thể nàng. Làn da trắng nõn được lớp voan mỏng che chắn càng khiến người ta mê mẩn tâm hồn. Đối với đàn ông, những đường cong như ẩn như hiện ấy còn mê hoặc hơn cả gương mặt xinh đẹp kia.

Chẳng phải có câu không ai là hoàn mỹ sao? Sao khi ông trời tạo ra nàng lại không cho nàng có khuyết điểm nào thế?

Tần Phong nuốt nước miếng, đang định mời nàng ra ngoài thì Mạc Tình lại không cho y có cơ hội ấy. Nàng nhẹ nhàng đưa hai tay lên vòng qua cổ y, sau đó cả người nàng cũng tiến sát. Hơi thở nóng ấm từ miệng nàng khẽ phả vào sau tai y, cơ thể yểu điệu kia cũng kề sát cơ thể y.

Khoảnh khắc ấy, Tần Phong có một dự cảm chẳng lành. Y tiêu đời rồi, nữ tử này sẽ hủy hoại y.

Y cúi đầu nhìn khuôn mặt đang ngửa lên nhìn mình, định nói: “Nàng mau buông tay” nhưng khi bắt gặp ánh mắt mong đợi của nàng thì sự tự chủ mà y vẫn lấy làm tự hào kia bỗng tan biến sạch sẽ. Y ra sức ôm chặt lấy cơ thể yêu kiều của nàng, cúi đầu hôn lên cánh môi ấy, bắt đầu nhấm nháp hương thơm mà mình đã khao khát từ lâu kia…

Đây là lần thứ hai y hôn nữ nhân. Cảm giác mà Lam Lăng mang lại cho y là sự lạnh lẽo, thậm chí khiến trái tim của y trở nên buốt giá. Hôm nay, y mới hiểu được thế nào mới là nụ hôn thực sự. Nó ngọt ngào, nồng nàn, khiến cả người y đê mê.

Nữ tử trong lòng y cũng mềm nhũn hai chân, dựa sát vào người y…

Nụ hôn của y càng lúc càng sâu, càng mê loạn…

Tay y siết chặt người nàng, ngón tay lần vào bên dưới làn voan mỏng. Bỗng nhiên y cảm nhận được Mạc Tình khẽ run rẩy, người co lại đôi chút.

Tần Phong giật mình, tìm lại được chút lý trí còn sót lại.

Không phải chưa từng có nữ nhân chủ động lao vào lòng y nhưng y tuyệt đối không tin được người như Mạc Tình lại chủ động quyến rũ đàn ông, trừ khi nàng bị ép buộc.

Y đẩy mạnh Mạc Tình đang dựa vào người mình ra, cố buộc mình phải quên đi ánh mắt đau buồn cùng cơ thể mê hồn của nàng.

“Tại sao?” Tần Phong cố gắng bảo trái tim đang đập loạn của mình phải bình tĩnh lại, dùng giọng nói lạnh lùng, tàn nhẫn để nói với nàng. “Ta không phải là quân tử như cô nương đã nghĩ. Nếu nàng là một người đàn bà phóng đãng, đêm nay ta có thể cho nàng biết thế nào là nam nữ ân ái. Còn nếu nàng muốn dùng cách này để đạt được mục đích nào đó thì ta nói cho nàng hay, ta sẽ không chịu bất cứ trách nhiệm nào với những chuyện sắp xảy ra.”

Mạc Tình như vừa bừng tỉnh khỏi cơn mơ, cứ ngẩn ngơ nhìn y, ánh mắt tràn ngập vẻ u sầu.

“Mời cô nương ra ngoài cho!” Tần Phong nắm chặt hai tay, buộc mình phải lạnh lùng, tàn nhẫn nhưng cuối cùng, vào giây phút Mạc Tình bước ra khỏi cửa thì y vẫn cởi áo của mình choàng lên người nàng.

Cửa đóng lại, trong phòng chỉ còn lại ánh nến chập chờn. Tần Phong khom người ôm lấy ngực, chân khí vừa được điều tức lại bắt đầu chạy toán loạn.

Đương nhiên y biết Mạc Tình đến quyến rũ mình không phải là do nàng tình nguyện. Rốt cuộc Du Minh Môn phái nàng đến làm việc này là có mục đích gì, y nghĩ không ra, cũng không muốn nghĩ nữa. Nhưng y càng thấy căm hận ả môn chủ làm việc mập mờ, thủ đoạn độc ác, đê tiện, bỉ ổi kia. Không bằm thây ả ra thành ngàn mảnh thì khó mà giải được mối hận trong lòng y.

Hai canh giờ sau, Tần Phong lại bắt đầu đứng ngồi không yên. Trong đầu y không ngừng suy nghĩ đến những vấn đề không đâu vào đâu.

Nàng không thể hoàn thành nhiệm vụ, liệu có bị trách phạt không?

Có khi nào ả môn chủ ấy sẽ giết nàng không?

Nàng bị y cự tuyệt như vậy, liệu có đau buồn không?

Nàng luôn đứng từ xa nhìn y, vậy phải chăng nàng đã thích y, dù chỉ là một chút thôi…

Càng nghĩ càng thấy rối, càng thấy sốt ruột. Lúc trời sắp sáng, Tần Phong không thể kiềm chế được nữa, đi tìm kiếm khắp các góc đường, các con phố nhỏ trong sương mờ buổi sáng.

Trong làn sương mờ mịt, cuối cùng y cũng tìm thấy hình bóng nhỏ nhắn, yếu ớt mình mong nhớ.

Nàng đang ôm gối, ngồi dưới một gốc cây, vùi đầu vào chiếc áo rộng thùng thình của y.

Tần Phong quên hết tất cả, vội vàng chạy qua đó, ôm chặt nàng vào lòng, không ngừng lặp lại: “Xin lỗi… Xin lỗi nàng!”

Mạc Tình ngơ ngác ngẩng đầu, hàng mi còn đượm hơi sương run run, đôi môi đỏ mọng còn in dấu răng lờ mờ. “Tại sao lại nói xin lỗi?”

“Ta… Nàng ăn mặc phong phanh như thế, chắc là rất lạnh phải không? Theo ta về đi!”

Nàng gật đầu, để mặc y nắm tay nàng, dắt nàng về phòng mình.

*

* *


Vừa bước vào phòng, Tần Phong lập tức ôm nàng lên giường, quấn chăn kín người nàng.

“Có lạnh không?”

“Không lạnh.” Mạc Tình đẩy tấm chăn trên người ra, nhoài lên người Tần Phong. “Chàng để cho ta đánh cược một lần đi, được không?”

“Cái gì?” Y cảm thấy ngỡ ngàng, khó hiểu, đang định suy nghĩ xem nàng có ý gì thì bỗng ngửi thấy mùi hương nồng nàn tỏa ra từ người nàng. Mùi hương ấy sực nức mà mê hồn, làm khát vọng y cố đè nén lại bùng lên.

Mạc Tình cởi y phục. Làn voan mỏng màu đỏ trượt xuống khỏi vai nàng, để lộ làn da không tì vết.

Bầu ngực đầy đặn, mịn màng như bạch ngọc, mềm mại như cánh hoa…

Tần Phong lập tức quay đi chỗ khác, không dám nhìn nữa. Y có thể khống chế được ánh mắt của mình nhưng không sao khống chế được những ý nghĩ, không khống chế được phản ứng của cơ thể.

Y cố gắng điều chỉnh lại hơi thở, đè nén khát vọng trong mình.

“Hãy để ta đánh cược một lần. Nếu không thử, ta sẽ nuối tiếc cả đời mất…” Cảm nhận được hơi thở của Mạc Tình ngày càng gần, máu nóng trong người y lập tức dồn lên não.

“Bảy ngày sau ta sẽ chết!” Giọng của y hơi trầm khàn.

“Bảy ngày cũng đủ rồi!”

“…”

“…”

Chỉ cần ánh mắt vừa chạm vào nhau là có thể thay thế cho ngàn lời muốn nói…

Nụ hôn nồng nàn, say đắm làm cho y quên hết tất cả, mặc kệ tất cả. Giờ này khắc này, không có gì có thể dập tắt được khát vọng muốn có được nàng của y. Biết rõ đây là một âm mưu quỷ kế, là một cái bẫy nhưng y vẫn cứ nhắm mắt nhảy vào mà không hối hận.

Khi y tiến vào người Mạc Tình, nghe thấy tiếng rên rỉ mê hồn của nàng, nhìn thấy sóng mắt đong đưa cùng dáng người nóng bỏng của nàng thì y hoàn toàn trở nên điên cuồng.

Y chỉ muốn yêu nàng. Đừng nói là bảy ngày, cho dù Mạc Tình dùng một thanh kiếm đâm vào tim y ngay lúc này thì y cũng không thể ngừng khát vọng của mình đối với nàng.

Tình yêu, hiểu được nó thì chỉ cần một khoảnh khắc!

Tình yêu, giữ được nó thì cần một đời một kiếp!

*

* *

Khi trời sáng, bọn họ mới đi ngủ nên trời đã trưa lúc nào không biết.

Tần Phong thức giấc sau một giấc ngủ vùi. Y chớp mắt, đưa tay ngăn luồng sáng chói mắt từ cửa sổ chiếu vào.

Y cúi đầu nhìn nữ tử đang gối đầu ngủ say trên ngực mình, cảm nhận hơi thở ấm áp đang nhẹ nhàng phả vào ngực, bỗng cảm thấy mình không hề cô độc, không lạnh lẽo nữa. Nghĩ tới việc có một nữ nhân thuộc về mình, hoàn toàn bị mình chiếm hữu, y bất giác nheo mắt, cười hạnh phúc.

Có lẽ sẽ có người thích cô độc, không chút vướng bận. Nhưng không ai thích cô đơn, không ai là không khát vọng một mối tình chân thành và bển vững.

Lúc này, ôm nàng vào lòng, y mới thực sự hiểu được mình khao khát nó cỡ nào.

Đợi một canh giờ sau, dù không nỡ nhưng Tần Phong vẫn phải gọi Mạc Tình dậy: “Dậy ăn chút gì đó đã nào.”

Mạc Tình gật đầu, sau đó dựa vào người y, không nói lời nào.

“Nàng sao thế? Có phải còn đau không?”

“Không đau.”

Sao lại không đau cho được? Đều là lỗi của y. Vừa được nếm thử mây mưa là không thể tự chủ, cứ phóng túng… Tuy nàng nói không đau nhưng những vết xanh tím trên người nàng đều đang lên án hành vi thô lỗ của y.

Y chậm rãi giúp nàng mặc lại y phục nhưng phát hiện y phục của nàng không thể mặc được nữa nên đành tự xuống lầu gọi vài món ăn rồi bảo tiểu nhị đưa thức ăn vào phòng.

Không ngờ tiểu nhị vừa bưng thức ăn vào phòng thì suýt làm đổ. Hắn cứ nhìn chằm chằm Mạc Tình đang ngồi trên giường chải tóc không chớp mắt. Mạc Tình quay đầu qua nhìn tiểu nhị một cái, cặp mày liễu khẽ cau lại, đang định vung tay lên thì nhìn thấy Tần Phong nên lại rụt tay về, tiếp tục từ tốn chải tóc.

Nàng chăm chú chải tóc, từng đường, từng đường một, những ngón tau xuyên qua mái tóc đen nhánh như mực…

“Ngươi có thể ra ngoài được rồi.” Tần Phong bực mình bảo.

Không biết tại sao, vừa nhìn thấy vẻ mặt mê mẩn của tiểu nhị trong lòng y lại bùng lên ngọn lửa giận. Thậm chí y còn muốn móc mắt hắn ra.

Nhưng tiểu nhị hoàn toàn không nghe thấy những lời y nói, ánh mắt si mê vẫn cứ lướt từ trên xuống dưới, từ dưới lên trên, nước miếng như sắp chảy xuống thức ăn.

Một tiếng răng rắc vang lên, chiếc bàn nứt ra theo tiếng động đó. Tiểu nhị nghe thế thì cả kinh, quỳ phịch xuống đất, người run lên bần bật.

“Bảo ngươi ra ngoài, đã nghe chưa?”

“Dạ… dạ!” Tiểu nhị vội vã chạy ra ngoài như chạy trốn, thế mà khi ra khỏi cửa còn không quên ngoái đầu nhìn lại.

Mạc Tình vẫn cúi đầu, mái tóc đen che lấp khuôn mặt nên Tần Phong không nhìn thấy biểu cảm của nàng, chỉ thấy nàng đang không ngừng chải mái tóc đã rất suôn mượt.

Y đi đến gần nàng, nâng mặt nàng lên ngắm thật kĩ. Làn da trắng nõn mịn màng, gương mặt thanh khiết dần đỏ ửng, hàng mi hơi cụp xuống khiến nàng trông dịu dàng và thùy mị, đúng kiểu nữ nhân mà đàn ông mong muốn có được nhất.

“Những gã đàn ông đều nhìn nàng như thế sao?”

“Không phải.” Mạc Tình lắc đầu, cười khẽ. “Có một người đàn ông khác hẳn. Khi người ấy nhìn ta, ánh mắt và nụ cười luôn trong sáng.”

“Thế sao?” Giọng của Tần Phong hơi sượng sùng.

“Lúc đầu ta không hiểu tại sao chàng trai ấy lại khác với mọi người như thế, sau đó mới biết thì ra là vì trái tim của chàng rất trong sáng.”

“À…”

“Vì thế ta bắt đầu nghĩ, nếu có một ngày chàng trai ấy cũng dùng ánh mắt đầy nhục dục để nhìn ta thì ta có thấy ghét không.” Nàng càng nói thì càng đỏ mặt, hết sức dụ hoặc.

Tần Phong ho khan một tiếng, không trả lời.

“Khi chàng ấy… nhìn ta như thế, ta mới phát hiện mình chẳng những không ghét mà còn rất thích.” Nàng lén nhìn vẻ mặt sa sầm của Tần Phong, sau đó hôn lên môi y một cái, áng mây hồng trên má còn rạng rỡ hơn chiếc áo đỏ mỏng manh của nàng.

Mạc Tình cười khẽ, sau đó ngửa đầu. Mái tóc đen như dải lụa xõa tung trên chiếc áo đỏ, gợi lên vẻ quyến rũ, phong tình…

Cuối cùng thì Tần Phong cũng hiểu được ý của nàng. Y động lòng, đưa tay níu áo để kéo nàng vào lòng, không ngờ vì động tác quá mạnh nên lớp vải mỏng bị kéo rách, để lộ đôi bờ vai xinh. Những dấu hôn chi chít gợi lại kí ức trong y, hình ảnh diễm lệ đêm qua liền hiện lên trong đầu...

“Tình Nhi!” Y thầm gọi tên nàng, đặt nàng dưới thân mình rồi đưa tay buông tấm màn che…

Mạc Tình trong lòng y hơi co người lại, lẳng lặng nhìn y, đôi mắt đẹp thấp thoáng vẻ ưu sầu.

Y hỏi: “Có phải nàng sợ đau không?”

“Không phải…” Nàng ôm cổ y, vùi mặt vào vai y. “Ta sợ chàng sẽ không cần ta nữa!”

“Nha đầu ngốc nghếch, sao ta lại không cần nàng chứ…” Nói xong mới nhớ ra trận quyết đấu mấy ngày sau, y thở dài, nói tiếp: “Trừ khi ta chết!”

Một khi đã động lòng, người càng lãnh đạm thì sẽ càng cuồng nhiệt.

Ngay chính bản thân Tần Phong cũng không thể tin được là mình sẽ cười ngây ngô như một thằng khờ. Nhưng y thực sự rất vui. Được ở bên người mình yêu, trời trở nên xanh hơn, nước trở nên trong hơn, cơm cũng trở nên ngon hơn, mây mưa cũng triền miên không dứt!

Đáng tiếc chỉ có bảy ngày, đối với những ngày tháng ngọt ngào thì nó thật sự quá ngắn ngủi!

Vào cái đêm sáu ngày sau đó, y tiễn Mạc Tình về lại Tử Trúc Lâm.

Mạc Tình ngửa đầu nhìn y, mắt rưng rưng lệ.

“Nếu chàng thắng, chàng không chết thì chàng sẽ đến tìm ta, đúng không?”

Y cười khổ. Dù biết đây chỉ là một giả thiết không thực tế nhưng y vẫn gật đầu một cách kiên định.

“Chàng nhất định phải nhớ những chuyện đã hứa với ta đấy!” Mạc Tình ôm chầm lấy y từ đằng sau. “Ta sẽ luôn chờ đợi chàng!”

“Nếu ta còn sống, nhất định ta sẽ đến đón nàng. Nhưng nếu ta chết thì nàng hãy quên ta đi, sống cho thật tốt, biết chưa?”

“Không, chàng nhất định phải đến, ta sẽ luôn chờ chàng!”

Tần Phong xoay người lại ôm nàng vào lòng, hai tay siết chặt đến nỗi như muốn bóp nát cơ thể mảnh mai của nàng. “Được, ta hứa với nàng! Nàng cũng phải hứa với ta, đừng mặc y phục quá phong phanh, dù có buồn thế nào thì cũng không được ngồi khóc ở gốc cây. Cho dù ta có chết thì nàng cũng đừng rơi lệ!”

Trong làn gió thê lương, mỗi bước đi y đều có thể nghe thấy tiếng đá sỏi bị nghiền nát, giống như đang nghiền nát linh hồn y.

Y đi được một lúc, khi quay đầu lại vẫn thấy Mạc Tình đứng trong gió, mang vẻ mong đợi, quyến luyến…

Trước đây, y từng nghĩ trái tim mình băng giá, không ai có thể làm nó rung động, không ai có thể làm nó tan chảy. Nhưng bây giờ trái tim ấy đã bắt đầu thay đổi vì một người con gái…

Tình yêu quả là đáng sợ. Cho dù là một người đàn ông kiên cường, kiêu ngạo đến đâu thì cũng không thể thoát khỏi sợi chỉ mỏng manh của tình yêu.