Nữ Thần Trở Về

Chương 33

"Xin chào."

Ninh Tây thận trọng khẽ gật đầu với cô gái, đối phương không tự giới thiệu mình trước, cô cũng không muốn tỏ ra quá nhiệt tình.

"Tây Tây tỷ, "

Tiểu Dương thấy có vài người đứng trước mặt Ninh Tây, gấp rút chạy đến bên cạnh Ninh Tây, dùng ánh mắt hoài nghi hướng đám người Bạch Lộ.

"Cho hỏi mấy người là ai, chúng tôi nơi này đang quay phim, tạm thời không gặp fan."

"Fan?"

Tưởng Thành cười nhạo một tiếng, hai tay nhét vào túi đi đến bên cạnh Bạch Lộ, sau đó trào phúng nhìn Ninh Tây,.

"Ninh tiểu thư, chúng ta lại gặp mặt."

Tiểu Dương nghe ra trong giọng nói người này có thái độ khinh miệt, trong lòng đầy hỏa, mới vừa muốn mở miệng cùng đối phương cãi vã, liền bị Ninh Tây kéo lại.

Ninh Tây xem vị công tử cao cao tại thượng này, khẽ mỉm cười, một hồi lâu mới nói:

"Chúng ta có từng gặp qua không? Thẹn thùng, trí nhớ tôi không tốt lắm, xin anh không cần quá để ý."

Trong chớp nhoáng này,mặt Tưởng Thành có chút ít vặn vẹo.

Đỗ Khang cúi đầu vội ho một tiếng, che dấu vui vẻ trong lòng thiếu chút nữa cười ra tiếng, lời này như khách khí, nhưng trong lúc vô hình liền hạ thấp Tưởng Thành.

Mặc dù không nên nghĩ như vậy, nhưng quả thực... Sảng khoái!

Nghĩ thì nghĩ, Đỗ Khang sợ xảy ra chuyện lớn, vì vậy vụng trộm gửi cho Thường Thời Quy một cái tin nhắn, mặc kệ Thường Thời Quy có để ý chuyện này hay không, ít nhất trong lòng mình cũng không áy náy.

Người tổ phim thấy tình thế không đúng, vài người nhân viên cao lớn vây quanh đến, người cầm máy camera cố ý mở ra nắp máy quay phim, nếu có đối phương dám động thủ bắt nạt người, hắn lập tức chụp được chứng cứ phạm tội.

"Không có việc gì, mấy vị này... Là đại nhân vật trong thủ đô ta "

Ninh Tây mỉm cười mắt nhìn Tưởng Thành cùng Bạch Lộ, quay đầu đi tới nói với Khổng Ngọc Hằng,

"Khổng đạo diễn, mấy ngườitiếp tục quay, tôibồi bọn họ trò chuyện."

Khổng Ngọc Hằng hoài nghi nhìn những người này một cái, biết rõ Ninh Tây là đang nhắc nhở bọn họ, những người này tổ phim đắc tội không được:

"Có chuyện gì thì bảo chúng ta."

Tưởng Thành trầm mặt nhìn bốn phía, mọi người trong tổ phim nhìn như đều đang làm việc, nhưng nguyên một đám rõ ràng đang đề phòng bọn họ như đề phòng cướp bóc, có người còn lén lén lút lút đem di động lấy ra, muốn làm gì?

Chụp cái gì!

"Nghe tiếng đại danh Ninh tiểu thư đã lâu, cho nên hôm nay đặc biệt đến thăm hỏi, "

Bạch Lộ mỉm cười nhìn về phía Ninh Tây.

"Tôi họ Bạch, là bằng hữu Thường ca."

Đều là nữ nhân, thời điểm đối phương nhắc tới Thường Thời Quy, Ninh Tây liền hiểu đối phương vì sao mà tìm mình, khóe miệng kéo lên nói.

"Hóa ra là Bạch tiểu thư, thất kính thất kính, nơi này mặt trời chói, chúng ta tìm nơi râm mát nói chuyện."

"Tốt."

Bạch Lộ theo sau lưng Ninh Tây, đi đến một cái rạp che, Ninh Tây đưa một cái ghế nhỏ cho Bạch Lộ, sau đó cũng ngồi trên một cái ghế nhựa nhỏ.

"Tổ phim đơn sơ, mong Bạch tiểu thư bỏ qua cho."

Bạch Lộ nhìn cô gái ngồi ở trên ghế đẩu đối diện, đối phương mặc đồ hóa trang bằng vải thô, tư thế ngồi cũng hết sức tùy ý, nhưng lại làm người ta tìm không ra điểm xấu để chán ghét,

"Ninh tiểu thư vừa rồi ở trên lưng ngựa tư thế oai hùng, phi thường có lực hấp dẫn."

"Có thể được Bạch tiểu thư đại mỹ nhân như vậy khen ngợi, là vinh hạnh của tôi, "

Ninh Tây tiếp nhận đồ uống ướp lạnh Tiểu Dương đưa tới, mở cái nắp sau đưa tới trước mặt Bạch Lộ, đối với cô ấy cười, vẻ mặt ôn nhu.

"Mời uống nước."

"Cám ơn."

Bạch Lộ tiếp nhận đồ uống uống một ngụm, cho đến khi hơi lạnh lướt qua thực quản, cô mới nhớ tới loại này chất lượng đồ uống không tốt, cho tới bây giờ chưa từng vào miệng.

Cô vừa rồi như thế nào đã uống rồi?

Ngẩng đầu lên nhìn Ninh Tây, đối phương đang ngước cổ uống nước, mồ hôi thuận theo cổ nhỏ trắng nõn chảy xuống vậy mà lại mang theo mấy phần rung động lòng người.

Bạch Lộ... Nhịn không được lại uống một ngụm đồ uống trong tay.

Trong phòng làm việc của tổng tài tập đoàn Thường thị, Thường Thời Quy xem tin nhắn của một số xa lạ trong di động, sắc mặt lập tức chìm xuống.

Dì dượng hắn từ trước đến nay cưng chiều con trai, Tưởng Thành tính cách có nhiều điều không tốt, trong lòng hắn rất rõ.

"Ông chủ?"

Thư kí đang báo cáo công tác thấy ông chủ đột nhiên thay đổi sắc mặt.

"Phát sinh chuyện gì?"

"Không có việc gì, "

Thường Thời Quy để điện thoại di động xuống, cầm lấy áo khoác sải bước đi ra ngoài.

"Ta đi ra ngoài một chút."

Hắn cái khác không sợ, chỉ sợ Ninh Tây thua thiệt.

Trước khi đến, Bạch Lộ nghĩ, Ninh Tây hẳn là tục nhân, mặc dù rất xinh đẹp, nhưng phẩm hạnh không tốt nổi.

Nhưng khi nhìn thấy người thật, cô cũng tự biết là chính mình mang theo thành kiến đi đánh giá một người. Ninh Tây xác thực lớn lên rất đẹp, nhưng lại không diễm tục, ngược lại là một cô gái xinh đẹp tràn trề mị lực.

Cô biết rõ mình cần phải chán ghét cô gái này, nhưng trong nội tâm lại không thể chán ghét nổi.

"Cẩn thận!"

Ngồi ở đối diện cô, Ninh Tây đột nhiên đứng người lên, dùng tay đưa lên đỉnh đầu Bạch Lộ ngăn vật gì đó. Bạch Lộ quay đầu nhìn, rơi trên mặt đất là cây gậy trúc, có thể là đạo cụ của tổ phim.

"Cô không có sao chứ?"

Bạch Lộ thấy Ninh Tây vừa rồi dùng lực đạo không nhỏ, trong lòng có chút băn khoăn.

"Không có việc gì, "

Ninh Tây lắc lắc tay, không để cho Bạch Lộ nhìn cánh tay.

"Bên trong tổ phim đồ ngổn ngang rất nhiều, hôm nay mọi người lại liên tục quay nhiều cảnh, đạo cụ chưa kịp thu dọn, vừa rồi hù cô sợ rồi?"

Bạch Lộ lắc đầu, ánh mắt hết lần này đến lần khác quét đến cổ tay Ninh Tây, đáng tiếc Ninh Tây lấy tay áo thu lấy, nhìn không thấy Ninh Tây có bị thương hay không.

Chú ý tới động tác của Bạch Lộ, Ninh Tây nhịn cười không được, vị đại mỹ nhân này tâm cũng tốt lắm.

"Tôi đã từng thấy Bạch tiểu thư một lần, "

Ninh Tây đem ghế điều chỉnh vị trí, dù có đồ rơi đến, cũng không đến trên người Bạch Lộ.

"Đêm hôm đó Bạch tiểu thư mở ra một chiếc xe thể thao màu đỏ, khi xuống xe, xinh đẹp cực kỳ, bởi vì tôi nhìn cô vài lần, người đại diện còn phê bình tôi."

Được Ninh Tây dùng giọng điệu chân thành như vậy khen xinh đẹp, Bạch Lộ nhịn không được có chút hối hận, cô không nên mang nhiều người đến đây như vậy, cũng không biết Ninh Tây hiện tại thấy cô thế nào.

"Cũng bởi vì tôi ở dưới đèn đường nhìn cô vài lần, người đại diện nhà ta liền bắt đầu hoài nghi tính hướng của tôi, không có việc gì lại lo lắng tôi sẽ đi tiếp cận với đại mỹ nhân là cô, "

Ninh Tây vẻ mặt bất đắc dĩ, bởi vì ngồi chếch ra bên ngoài, rạp che nắng không che được sau lưng cô,nhìn cả người giống như phát quang.

Có lẽ là đối phương dáng tươi cười thật xinh đẹp, hoặc là đối phương trong lúc vô tình bảo vệ cô, khiến tâm Bạch Lộ lập tức mềm nhũn ra, cười nói:

"Cô xinh đẹp như vậy, còn khen người khác?"

"Mặt chínhmình thì có cái gì tốt để xem, "

Ninh Tây nói đến đây, lại nhịn không được nhìn Bạch Lộ vài lần, thấy Bạch Lộ chú ý tới động tác của mình, cô mới thẹn thùng dời ánh mắt.

"Đúng không?"

Trong nội tâm tất cả tâm tình phức tạp, lại hóa thành vui vẻ, Bạch Lộ cười khẽ một tiếng:

"Cô nói rất đúng."

"Thành Tử, tiết tấu có chút không đúng, "

Một vị cùng đi tiến bên cạnh Tưởng Thành,

"Lộ tỷ không phải là tìm đến người diễn viên này gây phiền toái sao, như thế nào... Lại tán gẫu được vui vẻ như vậy?"

Tưởng Thành mới vừa rồi bị Ninh Tây hạ xuống mặt mũi, trong lòng không vui, nghe được người này hỏi, lập tức tức giận nói:

"Không phải là mấy người bồi Bạch Lộ đến trước tôi sao? Mấy người cũng không biết, tôi biếtnhư thế nào!"

Nghe được giọng nói của Tưởng Thành mang theo tức giận, Đỗ Khang lau mồ hôi trên mặt, chẳng lẽ hai mỹ nữ bị sắc đẹp đối phương hấp dẫn lẫn nhau?

Không phải đều nói mỹ nữ cùng mỹ nữ không thể dung hòa sao, vì sao Bạch Lộ tỷ đến nơi này, tình huống không đúng lắm?

Ninh Tây không hỏi lại lí do Bạch Lộ tới đây, mà Bạch Lộ cũng có ý tránh đi đề tài lúng túng này, hai người càng tán gẫu bầu không khí càng hòa hợp, nếu như không phải Ninh Tây còn muốn quay phim, Bạch Lộ đại khái còn muốn tiếp tục kéo Ninh Tây tán gẫu nữa.

"Nghe nói cô còn có một cảnh diễn?"

Bạch Lộ nhìn mặt trời càng ngày càng cao, biết rõ nếu như mình kéo Ninh Tây tán gẫu, chờ Ninh Tây đi quay phim, sẽ phải quay dưới mặt trời trên đỉnh đầu,.

"Tôi đang tò mò mấy người quay phim như thế nào, cô đi diễn, tôi ngồi ở đây xem một chút."

"Tốt rồi, "

Ninh Tây đứng người lên, cười đến mặt mũi tràn đầy sáng lạn.

"Kết cục hôm nay là cảnh trọng yếu nhất, cô có thể nhìn thấy tôi nghiêm trang đánh võ."

Bị nhiễm cái nụ cười này của Ninh Tây, nụ cười trên mặt Bạch Lộ không tự giác cũng sáng lạn vài phân.