Nữ Thần Trở Về

Chương 29

Nghi thức mở máy ( Phấn son tam sinh rất đơn giản, nhưng vì có Ninh Tây hiện nay mới nổi nên vẫn có mấy nhà truyền thông viết tin tức này.

Có người hâm mộ đọc tin tức, bày tỏ nữ thần hôm nay rất đẹp, cũng có người cố ý đi thăm dò đạo diễn của bộ, phát hiện đạo diễn này không phải là đặc biệt có danh tiếng, bọn họ lại bắt đầu lo lắng về sự phát triển của Ninh Tây về sau. Đối với người hâm mộ mà nói, hận không thể nghệ sĩ mình thích phát triển được càng ngày càng tốt, có thể diễn phim lớn, có thể nhận được giải thưởng, nghệ sĩ càng nổi tiếng càng có thể làm bọn họ cao hứng.

Nhưng Cửu Cát đối với vai diễn này của Ninh Tây tỏ ra có chút dã tâm bừng bừng. Nhất là tin tức Thường Thời Quy đầu tư cổ phần vào Cửu Cát truyền ra ngoài,giá cổ phiếu Cửu Cát ngắn ngủi trong vòng hai ngày, tăng giá lên gần một triệu.

Trong lúc đó Cửu Cát đem việc Ninh Tây tham gia chương trình (vui vẻ nói chuyện) tuyên truyền ngoài lề trên mạng, vì vậy Ninh Tây trước kia là một tiểu muội béo trong nháy mắt bị các tạp chí lớn truyền ra ngoài.

Ninh Tây bây giờ có thể được coi là nổi tiếng, nhất là ở bộ phim

( Yên Hỏa Lưu Hà) xây dựng một hình ảnh đáng yêu, hai là tướng mạo xuất chúng, thu hút không ít ý kiến trái chiều. Bây giờ nghe Ninh Tây trước kia là tiểu muội béo, không ít người hâm mộ không tin, thậm chí còn có người cảm thấy đây là do truyền thông cố ý nói xấu cô.

Người hâm mộ giáp: Mấy người đã quên Tây Tây từng bình luận có nói qua, cô ấy trước kia rất mập mạp sao?

Người hâm mộ ất:...

Người hâm mộ bính:...

Người hâm mộ đinh: Biết nhiều nghệ sĩ, cho tới bây giờ chưa thấy qua nữ nghệ sĩ thành thật như vậy. Cái nữ nghệ sĩ khác đều hận không thể che giấu lịch sử màu đen của chính mình, hết lần này tới lần khác Tây Tây nhà chúng ta lại đàng hoàng nói ra, cũng không sợ người khác cầm ảnh chụp nói xấu.

Người hâm mộ giáp: Chứng kiến người nhà mình yêu ngu xuẩn như vậy, tôi lại nhịn không được yêu cô ấy nhiều một chút.

Ngụy Tư Kỳ khi về đến nhà, đã là chín giờ tối, trong nhà không mở đèn, ti vi phát ra ánh sáng, cả căn phòng vắng lạnh.

Nhìn thấy cô trở lại, Trần Nhất Tuấn cũng không để ý, kể từ khi hai người lần trước gây gổ, Ngụy Tư Kỳ lái xe đụng phải đuôi xe hắn, tình cảm của hai người liên căng thẳng.

Trần Ngụy hai nhà làm đám hỏi, cũng coi là môn đăng hộ đối. Cộng thêm hai người bọn họ đã có nhiều năm tình cảm, chỉ thiếu một buổi hôn lễ liền trở thành vợ chồng chân chính, nên hai người hiện tại cùng ở một chỗ hành hạ nhau, ra bên ngoài thì làm bộ ân ái.

Ngụy Tư Kỳ đem túi và chìa khóa ném trên cái bàn trước mặt Trần Nhất Tuấn, cúi đầu nhìn chằm chằm Trần Nhất Tuấn đang xem tivi không nháy mắt, cười lạnh đá giày cao gót trên chân rơi xuống.

Trên ti vi vài người trẻ tuổi cãi nhau, cũng không biết có ý gì.

"Ninh Tây, cô ở nước ngoài cũng được ít năm, tài nấu nướng nhất định luyện rất khá?"

Cô quay đầu lại, gắt gao nhìn chằm chằm cô gái trẻ tuổi trên màn hình.

Cô gái này đối diện trong tivi trước mọi người cười đến dễ thương lại đẹp mắt, đều là phụ nữ, cũng tìm không ra nụ cười này có khuyết điểm gì.

Nhưng nghe được hai chữ "Ninh Tây", cô cả người đều ngây ngẩn.

Rõ ràng trong ti vi nữ cô gái kia dáng tươi cười như hoa, sáng lạn tựa như ánh sáng mặt trời đầu mùa đông, cô lại cảm thấy từng tia khí lạnh từ dưới nền đất chui vào lòng bàn chân, sau đó theo mạch máu chảy vào trong nội tâm của cô.

Là cô ấy, trong tiệc sinh nhật của Trương lão sư có xuất hiện!

Cô nghe được hàm răng của mình đang run rẩy, nhìn chằm chằm vào màn hình, hai mắt tràn đầy hoảng sợ, giống nhưbên trong bất cứ lúc nào cũng sẽ có một con quái thú lao ra cắn nuốt lấy cô.

"Cô ta trở lại!"

Cô há to miệng, muốn gào thét, muốn ép hỏi Trần Nhất Tuấn vì sao lại xem chương trình này, nhưng mà trên thực tế cô lại chỉ có thể phát ra thanh âm nhỏ bé yếu ớt như ruồi muỗi,trừ chính mình, Trần Nhất Tuấn căn bản không nghe được.

Ninh Tây vì cái gì lại biến được thành xinh đẹp như vậy, Trần Nhất Tuấn vì cái gì lại chú ý cô ta, cô ta vì cái gì mà trở lại?

Cô đột nhiên nhớ tới sáu năm trước, Ninh Tây xử lý thủ tục lúc cũng không ai nói cho, chỉ có ở cửa trường học gặp được cô ta thì cũng đã muộn.

Cô chưa bao giờ nhìn thấy một đôi mắt như vậy, hắc trầm đáng sợ, tựa như nữ quỷ từ trong địa ngục bò ra, bất cứ lúc nào cũng có thể bò đến xé nát cô.

Nhưng Ninh Tây cái gì cũng không làm, chỉ là nhìn cô một cái, sau đó biến mất ở trong dòng xe cộ. Từ đó về sau, cô không còn có gặp Ninh Tây.

Vì cái gì người biến mất lâu như vậy lại trở lại, cô ta tới trả thù cô sao?

Cô trở lại để cướp đi Nhất Tuấn? Là tới cướp đi hết thảy của cô?

"Cô sợ hãi?"

Trần Nhất Tuấn hai mắt nhìn chằm chằm màn hình, cũng không thèm nhìn Ngụy Tư Kỳ,

"Năm đó di động của cô ấy, là cô giấu đi?"

Ngụy Tư Kỳ khóe môi khẽ run, một hồi lâu mới nói:

"cô ta vừa về đến, anh liền không thể chờ đợi được vì cô ta chất vấn tôi sao?"

Nghe nói như thế, Trần Nhất Tuấn tự giễu cười cười, lúc này trong TV Ninh Tây đang cùng người chủ trì nói đùa, chọc cho khách vui vẻ cười to,

"Tôi có tư cách gì chất vấn cô?"

Hắn cũng đồng dạng năm đó mang tội đùa dai với cô ấy.

"Nhất Tuấn, "

Ngụy Tư Kỳ che tròng mắt nức nở nói,

"Cô đừng như vậy, chuyện đã qua liền để cho nó qua, chúng ta không cần nói lại được hay không?"

Rõ ràng mấy năm này bọn họ rất tốt, vì cái gì mà hiện tại lại cãi nhau thành như vậy?

Bọn họ bi thống cũng không ảnh hưởng đến người trong ti vi, bọn họ như cũ vừa nói vừa cười.

"Ninh Tây, cô năm đó nếu quả như thật là tiểu muội béo, vậy chắc cũng không có nam sinh nhìn ra bản chất xinh đẹp của cô, hướng cô tỏ tình?"

"Anh Triệu, anh đừng cười, năm đó thực sự có vị nam sinh đưa tôi thư tình, nhưng hắn nói đây không phải là hắn viết, mà là thay hắn đại ca của hắn đưa giúp."

"Bên trong đó viết cái gì?"

"Không biết."

"Vì cái gì lại không biết?"

"Bởi vì ngày hôm ấy phát sinh một chút chuyện ngoài ý muốn, thư tình không mở ra đã bị vứt bỏ. Nhưng tôi cảm thấy đây là trò đùa dai của mấy nam sinh, tôi khi đó vóc người béo, thành tích lại rất tốt, khả năng có người hận."

Ngụy Tư Kỳ ngồi khóc trên mặt đất, cô biết rõ cô cùng Nhất Tuấn là không thể trở lại như cũ được, bởi vì Ninh Tây trở lại, giống như một cái gai vững vàng đâm vào ngực Nhất Tuấn, khiến hắn không được an bình, cũng làm cho cô không được an bình.

"Em đi nhận lỗi với cô ấy, nhận tội với cô ấy, được hay không?"

Ngụy Tư Kỳ khóc lem hết phấn trang điểm, mặt mũi tái nhợt nhìn Trần Nhất Tuấn,

"Nhất Tuấn, anh không thể đối với em như vậy."

Trần Nhất Tuấn mệt mỏi vuốt vuốt cái trán, hắn nhìn trong ti vi Ninh Tây đang cuoi tươi đẹp biết bao, nhấn xuống nút tắt trên điều khiển từ xa.

Phòng lập tức tối tăm.

Trong bóng tối, Ngụy Tư Kỳ xóa nước mắt trên gương mặt, trong mắt vẻ đắc ý hiện rõ.

Ninh Tây trở lại thì thế nào, trở nên xinh đẹp thì thế nào. Hiện tại Nhất Tuấn căn bản không rời bỏ cô, không có Ngụy gia ủng hộ, đến lúc đó người thừa kế Trần gia có phải Nhất Tuấn hay không còn khó nói.

Thường gia có cái tivi bị vắng vẻ hôm nay cuối cùng cũng được mở ra, trong biệt thự vài vị giúp việc âm thầm lấy làm kỳ lạ. Nhất lại là do vị tiên sinh chưa bao giờ xem ti vi.

Thường Thời Quy ngồi xem tivi cảm giác mình giống như theo không kịp thời đại, hắn không hiểu Ninh Tây nói "Thà chết còn hơn, hù chết bảo bảo, crazy" là có ý gì, cũng không biết đang quảng cáo cái vật gì, còn có phụ đề, dấu chấm câu loạn lên tụ lại một chỗ, lại giống như cười, lại giống như khóc.

"Thư tình bên trong viết cái gì?"

"Không biết."

Hắn đang cúi đầu động bấm di động, động tác dừng một chút, sau đó ngẩng đầu nhìn người trong ti vi, cứ như vậy vẫn nhìn, cho đến khi chương trình kết thúc, quảng cáo chiếuthay thế.

"Thời Quy?"

Thường mẫu lúc xuống lầu, nhìn truyền hình đang mở, con trai ngồi trên sô pha ngẩn người, hiếu kỳ hỏi,

"Đã hơn mười giờ, con còn chưa ngủ sao?"

Thường ngày lúc này, hắn cũng đã nằm ở trên giường, như thế nào hôm nay lại xem TV?

Bà đem mắt nhìn truyền hình, đang chiếu quảng cáo giày thể thao, nhìn cũng không có đặc biệt gì.

"Mẹ, mẹ sao lại xuống đây?"

Thường Thời Quy tắt ti vi, đứng lên đem đèn trong phòng toàn bộ mở ra, trong phòng sáng hơn một chút.

"Mẹ không ngủ được, xuống xem một chút."

Thường mẫu ngoài cửa sổ đen như mực.

"Dự báo thời tiết nói, ngày mai khả năng có mưa, con đi ngủ sớm một chút đi."

"Vâng"

Thường Thời Quy gật đầu, cùng Thường mẫu nói ngủ ngon, liền lên lâu.

Chờ hắn rời đi, Thường mẫu mở ti vi, trên ti vi đúng là kênh Thường Thời Quy vừa rồi đang xem, chỉ là quảng cáo giày thể thao đã biến thành quảng cáo điện thoại di động.

Bà suy nghĩ một chút, cầm lấy điều khiển từ xa tắt đi.

Sáng ngày thứ hai, Thường Thời Quy ăn điểm tâm, phát hiện Thường mẫu có bộ dáng ngủ không ngon, có chút bận tâm hỏi:

"Mẹ, mẹ tối hôm qua khi nào thì ngủ?"

"Sắp mười hai giờ mới ngủ, "

Thường mẫu ngáp một cái.

"Tối hôm qua xem cái chương trình, bên trong có mấy người trẻ tuổi kia trêu chọc nói chuyện cùng nhau, đặc biệt là cái tiểu cô nương kia, lớn lên thực xinh đẹp."

Vừa nghe đến mẹ nhắc tới cô nương trẻ tuổi, Thường Thời Quy để đũa xuống lau khóe miệng:

"Mẹ, con ăn no, mẹ từ từ ăn."

Thường mẫu xem bóng lưng vôi vã của hắn, ưu nhã nhíu mày, tự nhủ:

"Gấp làm gì, cũng không phải mẹ thúc giục con cưới thiếu phu nhân về?"

Hiện tại những người tuổi trẻ này chính là nghĩ quá nhiều.

"Từ Châu, "

Thường Thời Quy ngồi ở trong xe, xem ngoài cửa xe bị màn mưa bao quanh.

"Trước không đi công ty, đi Nguyên Bảo Sơn."

"Vâng, ông chủ."

Thân là trợ lý, mọi việc nghe theo ông chủ quyết định, chỉ cần ông chủ không làm chuyện phạm pháp, hắn cứ theo làm là được.

Nguyên Bảo Sơn là vùng ngoại thành quang cảnh rừng núi tự nhiên rất tốt, bởi vì thường có tổ phim đến đây lấy cảnh, cho nên dần dần nơi này cũng phát triển, trở thành nơi quay phim cùng với du khách tới thưởng thức thắng địa.

Nhưng bởi vì hôm nay trời mưa, nơi này cũng không có người nào. Trợ lý từ sau xe lấy ra cái ô, sau đó thay Thường Thời Quy mở cửa xe.

"Cám ơn."

Thường Thời Quy cầm lấy cái ô khác trong tay trợ lý, dọc theo thang đá bước từng bước một lên trên.

Trợ lý thấy thế, vội vàng đi theo. Ước chừng bò lên hai ba trăm bậc thang, trợ lý nhìn thấy phía trước giống như có tổ phim đang quay phim, người đến người đi rất náo nhiệt.

Trong vùng quay phim, một nữ diễn viên đầu tóc tán loạn mặc cổ trang,trên người dính đầy đất nước bùn khiến trợ lý Từ Châu không nhịn được sợ run cả người.

Nước mưa đánh rơi trên cái ô răng rắc rung động, Từ Châu nhịn không được nghĩ,nghề diễn viên này, thật sự là người trước quang cảnh người sau chịu tội, nước bùn bẩn như vậy, nói bò liền bò, nói cút thì cút, phải giải quyết bao nhiêu chướng ngại tâm lý mới có thể làm được?

"Ninh Tây, điều này không sai, chúng ta chiếu theo cái này quay lại một lần nữa."

Khổng Ngọc Hằng hướng về Ninh Tây bảo tiếp tục.

Ninh Tây gật đầu, từ dưới đất đứng lên, trở lại vị trí ban đầu.

Bên phía đạo cụ gấp rút đem dấu vết xử lý sạch, sau đó quay phim tiếp tục bắt đầu.

Từ Châu tròng mắt đều muốn trừng ra, đây không phải là Ninh Tây sao?

Một đại mỹ nhân như vậy, tại sao phải dùng bản thân quay cái loại cảnh diễn này?

Thời kỳ Minh Mạt, chiến loạn nổi lên bốn phía, triều thần ngu ngốc, dân chúng lầm than.Kẻ tặc cùng kẻ địch xâm lấn, nữ nhân bó chân chạy không thoát, không trốn thoát. Có người được phụ huynh, trượng phu, nhi tử cùng bảo vệ, trốn được an toàn, nhưng cũng có nữ nhân không may mắn bị phụ huynh, trượng phu, thậm chí là nhi tử vứt bỏ, cuối cùng chỉ có thể trở thành người củađạo tặc hoặc là vong hồn dưới đao kẻ địch.

Hoa Như Tình trước đây cũng bó chân, nhưng được người nhà yêu thương, nên không làm đến cuối cùng, cũng chính vì như thế, trở thành một cô nương chân to, cho đến khi hai mươi tuổi cũng không có người cầu hôn.

Quân địch tấn công thành,nam tử trong nhà đều mang vũ khí đi thủ thành, tất cả các thống lĩnh mang theo gia quyến chạy trốn, còn dư lại quan binh toàn bộ đều đã chết ở dưới đao của kẻ địch, người thân của nàng cũng không ngoại lệ.

Quân địch vào thành không kiêng nể càn quét giết người, nàng vì bảo vệ mấy hài tử, cầm lấy đao phản kháng hơn nữa còn giết hai kẻ địch.

Vì che chở người trong thôn ẩn núp sơn động, nàng cố ý đem quân địch hướng đi vào trong, bởi vì nàng biết rõ, ngọn núi này núi đá không yên, không cần phải trời mưa to, đất đá sẽ bị lở, cho nên nơi này không có người ở, trời mưa to càng không có người nào dám tới.

Nàng trước kia bị người ta cười nhạo chân to, vào lúc này lại thành cứu tinh của mọi người, bởi vì chỉ có một đôi chân không quấn vải, mới có thể chạy trốn, mới có thể leo núi, mới có thể đem kẻ địch dẫn vào trong núi.

Vì muốn quay cho tốt mấy cảnh quay này, Ninh Tây phải lăn qua lăn lại nhiều lần, cuối cùng toàn bộ quay xong, cả người cô nằm trên mặt đất không nghĩ muốn bò dậy, chờ Tiểu Dương tới kéo đứng lên.

Vừa lúc đó, một đôi chân dài xuất hiện ở trước mắt cô, cô nhịn không được nghĩ, chân dài mặc quần tây thực sự có cảm giác cấm dục.

Mưa rơi trên mặt mình đột nhiên biến mất, một chiếc ô màu tím không có hoa văn cái ô che ở phía trên cho cô.

Cô trừng mắt nhìn,vậy mà thấy được mặt của Thường Thời Quy.

Mưa ào ào đánh vào áo khoác tây trang trên người, rất nhanh ướt cả vai rộng của hắn.