Nữ Thám Tử Nancy Drew - Chạy Đua Với Thời Gian

Chương 5: Chuẩn bị, sẵn sàng... dừng lại

“CỨ THÁO RUỘT BÁNH SAU RA ĐÃ,” Bess ra lệnh. “Phải đưa chị xuất phát ngay.”

“Cả hai bánh xe của George đều bị xì hả?” tôi hỏi, lấy bừa một trong số những ống bơm để bơm bánh xe dự phòng lên.

“Ừ,” Ned gật đầu. “Bánh của tất cả mấy chiếc còn lại cũng vậy nốt. Nhưng em biết Bess mà - cô bé có cả đống để dự phòng.”

“Đừng nói nữa, bơm đi,” Bess nói. “Bây giờ phải giúp George ra ngoài đó đã! Mấy cái kia tính sau.”

“Nancy, tay Evan Jensen gì đó không có mặt lúc mở két sắt đâu,” George nói. “Dám cá thằng khỉ đó đã xì bánh xe tao. Nhưng tụi mình đều biết chính con nhỏ Deirdre mới là đứa giật dây. Phải làm gì đi chứ.”

“Tụi mình không thật sự biết chính xác mà, George,” tôi nhắc, “giờ chỉ mới nghi ngờ thôi chứ đã có bằng chứng gì đâu! Tất nhiên tao cũng nghĩ đội của Deirdre muốn đối đầu với tụi mình. Con nhỏ đó luôn luôn đối đầu với tụi mình! Nhưng mình chỉ có thể cảnh giác thôi, và xem xem nó còn định giở trò gì tiếp theo. Bây giờ toàn bộ sự tập trung của mày là phải ở trên đường đua kia.”

George đang thật sự rất giận - điều này vừa hay lại vừa dở. Một lượng nhiệt vừa đủ để chống lại đội của Deirdre sẽ khiến George thi đấu quyết tâm hơn. Nhưng tôi không muốn nó quá giận đến nỗi quên mất mục tiêu thực sự: mang về nhà số tiền ủng hộ cho Quỹ Mở rộng Trái tim.

“Cứ tập trung vào việc sáng nay đã,” Ned bảo George. “Và đừng phí năng lượng vào việc nghĩ cách bắt Deirdre phải trả giá làm gì.”

“Đúng vậy,” tôi đồng ý. “Thế nào Deirdre cũng sơ xuất thôi. Nhỏ đó luôn luôn có sơ xuất. Lúc đó tụi mình sẽ tóm nó ngay. Còn giờ thì cứ cảnh giác thôi.”

Có Bess là thợ máy chính của đội nên chỉ sáu phút sau chúng tôi đã sẵn sàng bước vào cuộc đua. Bess, Ned, và tôi phụ lắp giỏ xe - những cái giỏ bằng nhựa tái chế - vào giá ở bánh sau xe của George. Rồi ba đứa cùng hộ tống nó dắt xe đạp đến vạch xuất phát.

“Để duyệt lại một lần nữa ha,” tôi đề nghị trong lúc chờ đợi hiệu lệnh bắt đầu. “Đây là cuộc đua tiếp sức, cho nên mỗi đứa bọn mình sẽ đảm nhận một ca trong hôm nay và trong ngày mai. George, mày sẽ đua từ mười giờ đến giữa trưa hôm nay. Bess, Ned, và tao sẽ lái xe tải theo sau bà, cần gì thì cứ báo tụi này hay.” Tôi kiểm tra lại di động của George trong cái giỏ nhựa nó gắn đằng sau yên xe.

George gõ gõ màn hình vi tính trên xe đạp của mình - giống như những cái mà nó đã gài vào tay lái của tất cả chúng tôi. Ngay lập tức bản đồ lộ trình đường đua hiện trên màn hình.

“Em đúng là thiên tài đấy,” Ned cười toe toét.

“Có vẻ như tao đã có đủ mọi thứ mình cần cho hai tiếng đồng hồ tranh đua rồi,” nó nói.

“Còn tụi này luôn sẵn sàng trực chiến,” Bess nói với cô chị họ của mình.

“Được rồi.” Tôi tiếp tục. “Đúng giữa trưa tụi tao sẽ ra hiệu cho mày ngừng lại. Nhớ là có hệ thống GPS cho nên sẽ phải rất chính xác về giờ giấc đấy. Bọn mình chỉ có một tiếng để ăn trưa thôi.”

“Thức ăn đã chuẩn bị đâu vào đấy rồi, và món nào cũng ngon hết,” Bess hứa hẹn.

“Anh Ned sẽ đảm nhận ca thứ hai từ một giờ trưa đến ba giờ chiều. Rồi đến lượt tao từ ba giờ đến năm giờ. Đúng năm giờ bọn mình sẽ nghỉ tối. Tao sẽ cố hết sức để bọn mình được dựng trại ở một nơi lí tưởng,” tôi nói kèm theo một nụ cười. “Nhớ nhé, hôm nay sẽ là một ngày rất vất vả - đến mai mỗi đứa chỉ phải chạy một tiếng thôi và cuộc đua sẽ kết thúc vào khoảng trưa.”

Tôi nhìn bản đồ. Lộ trình nằm dọc theo một vài con đường ở bên trong và xung quanh River Hights, có cả một số con đường của những thị trấn lân cận nữa. “Có lẽ tụi mình sẽ cắm trại dọc theo hồ Thiên Nga,” tôi đề nghị.

“Tuyệt vời,” Ned nói, nhìn vào bản đồ của mình. “Tụi mình có thể làm được đấy.”

“Được rồi, mọi người, bắt đầu thôi,” tôi nói. “George, tao biết mày sẽ khởi đầu thật tuyệt vời cho coi.” Bọn tôi đưa nó ra vạch xuất phát với một tràng hò reo cổ vũ, rồi nó vào vị trí của mình cùng với năm tay đua khác.

“Deirdre cử Thad đua đầu tiên,” Bess lưu ý trong khi chúng tôi quay lại chỗ xe tải.

“Tôi thậm chí còn chưa gặp em trai của cậu ta nữa - cái cậu chàng Evan Jensen hay lảng tránh đó,” tôi nói.

“Xe tải của đội Deirdre sẵn sàng lăn bánh rồi kìa,” Ned nói, “vậy chắc cậu ta đã có mặt trong xe rồi. Anh tự hỏi không biết con bé đó sẽ cử ai đua vòng kế tiếp.”

“Deirdre chẳng phải là tay đua chạy nước rút thực sự đâu,” tôi đáp, “cho nên rất có thể nó sẽ đấu với anh. Rồi Even sẽ chạy nước rút hai giờ cuối.”

“Bà có thể chọi với Evan, Nancy à,” Bess nói. “Bà là người giỏi nhất. Đi nào - lên xe thôi. Từ đó tụi mình vẫn có thể thấy vạch xuất phát đấy.”

Tôi đạp xe khá tốt, nhưng tôi biết mình sẽ tự tin hơn về khả năng giành lấy thành công trong cuộc đua này khi tôi thực sự được thấy đối thủ.

Tiếng súng của người ra lệnh xuất phát nổ giòn, và sáu tay đua lập tức vọt khỏi vạch xuất phát. Thad Jensen lao lên trước hết, đôi bàn chân cậu ta nhấn bàn đạp liên hồi. Sáu chiếc xe tải cùng nổ máy và chạy theo sáu tay đua.

Thời tiết vẫn rất tuyệt vời, chỉ khoảng hai mươi độ. Mặt trời gần như luôn được giăng phủ bởi những cụm mây trắng như bông, còn không khí thì khô ráo, ít ẩm.

Hầu hết lộ trình đã được phong tỏa để phục vụ cuộc đua nên chúng tôi chẳng phải lo gặp trở ngại gì với các phương tiện giao thông khác. Bess điều chỉnh xe ở tốc độ tiết kiệm xăng, và chúng tôi dựa lưng vào ghế ngồi nhằm nghỉ chân hai tiếng đồng hồ.

“Anh có nhớ thêm gì về những chuyện đã xảy ra với anh hôm qua không?” tôi hỏi Ned. “Bất cứ điều gì, chẳng hạn như có ai đó lởn vởn quanh chỗ anh đậu xe đạp trong bãi xe trường đại học ấy?”

“Anh biết ngay là em sẽ hỏi câu đó mà, Nancy,” Ned nói, và choàng nhẹ tay qua vai tôi. Chúng tôi có một trong những chiếc xe tải rộng rãi dễ chịu nên cả ba có thể cùng ngồi ở băng trước với nhau.

“Tối qua, lúc đi ngủ, anh đã điểm lại mọi thứ trong đầu mình,” Ned tiếp tục, “và anh chẳng hiểu gì hết. Điều duy nhất anh có thể đảm bảo là đã kéo cần thắng khẩn cấp rồi.”

“Bess và em đã kiểm tra lại xích xe đạp cho anh, hình như có một vài mắt nối của sợi xích đã bị mài mòn rất đáng ngờ. Cộng thêm chuyện cái ô tô bị đẩy xuống sông một cách bí ẩn... chà, không hay chút nào đâu.”

“Nè, phải tính thêm vụ mấy cái bánh xe xẹp sáng nay nữa chứ,” Bess nói.

“Chính xác,” tôi tán thành. “Tụi mình cần phải cảnh giác trong suốt cuộc đua này mới được.”

Bọn tôi nói thêm một chút về vụ có kẻ nào đó đã phá mấy cái ruột xe đạp của đội tôi sáng nay. Thế nhưng, lại một lần nữa, dường như chẳng có ai thật sự chứng kiến bất cứ hành động khả nghi nào.

“George nói đúng,” Bess nói. “Chắc chắn là Evan Jensen. Chắc chắn là do con nhỏ Deirdre giật dây, vì lúc đó chẳng thấy tăm hơi thằng Evan đâu cả.”

Tôi đồng ý với Bess, nhưng không nói gì thêm. Bọn tôi có thể dự đoán bao nhiêu tùy ý, nhưng đã không có chứng cứ thì cũng chẳng làm gì được ai.

George đạp xe với phong độ tài tình như thường lệ, và đến mười một giờ ba mươi thì nó và Thad đã ở sát nách nhau. Hai người thay phiên dẫn đầu, nhưng trong vài phút cuối cùng thì George đã bứt lên trước. Khi tất cả các đội dừng lại ăn trưa, đội tôi đã vượt lên được khoảng sáu trăm mét.

Ned, Bess, và tôi ùa ra khỏi xe, lao tới chúc mừng George. Con bé đang nằm trên một khoảng đất dốc nhiều cỏ, gần một khu vực cây cối um tùm. Xe đạp của nó nằm kế bên, nan xe vẫn còn quay nhè nhẹ.

“Chị thành công rồi!” Bess sà tới bên George, vui sướng kêu to. “Bọn mình là Số Một!”

George gật đầu, rồi nhỏm dậy. Trông nó tràn trề sinh lực, nhưng đã sẵn sàng nghỉ giải lao. Trong khi George kiểm tra lại xe đạp, Ned duỗi người khởi động, còn tôi giúp Bess sửa soạn thức ăn trưa.

Bess đã chuẩn bị một bữa thịnh soạn cho chặng đua đầu tiên. Sau bữa ăn trưa với mỳ trộn, sandwich rau, cùng vài thanh ngũ cốc, chúng tôi điểm lại chiến thuật thi đấu.

Xe tải của Deirdre đậu đằng sau, cách một khoảng bằng nửa sân bóng. Chúng tôi có thể thấy cả bốn thành viên trong đội ấy ngồi dưới một cây to, ăn uống trong bộ đồng phục đen-xanh. Cả đám nằm soài trên một tấm bạt lớn màu xanh.

“Vậy là Thad làm em phải vất vả đấy nhỉ,” Ned nói, “nhưng đến lúc quan trọng em cũng bứt lên được.”

“Thằng ấy nhìn vậy mà cũng khá ra phết đấy,” George nói. “Chắc Deirdre sẽ đua vòng tiếp theo. Nhưng anh xử lý được nó thôi. Chỉ cần nhớ là đừng cho nó núp gió quá nhiều. Con nhỏ đó chắc chắn biết quy tắc đua, nhưng em đảm bảo với anh là nó sẽ chẳng làm theo đâu. Và thế có nghĩa là nó sẽ chẳng có đủ tự trọng để tách ra mà cứ để anh chắn gió cho nó đấy. Anh cũng biết Deirdre là một đứa cơ hội mà, phải coi chừng nó đấy.”

“Cám ơn em,” Ned nói, đưa bánh cho George. “Anh sẽ cố bảo toàn phần khởi đầu đáng nể của em mà.” Rồi anh ăn vội, xong lấy xe đạp chạy vài vòng khởi động.

“Ước gì tao có chút manh mối về Evan Con ma Xe đạp thì hay quá,” tôi nói với George và Bess. Tôi cắn một miếng bánh và thình lình thấy Deirdre cùng đội quân của con nhỏ đang tiến về phía chúng tôi.

Vì bị chói mắt nên lúc đầu tôi không nhìn được rõ tất cả. Dĩ nhiên là Deirdre dẫn đầu đoàn diễu hành - và Thad đi ngay sau con nhỏ.

“Chào, Deirdre,” tôi nói, nuốt vội nắm rau mầm chưa kịp nhai. “Này, Thad, cậu làm George của bọn này chạy khá vất vả đấy!”

“Tôi không phải Thad,” cậu thanh niên trả lời.

“Đây là Evan Jensen,” Deirdre nói, “anh em sinh đôi với Thad.”

“Sinh đôi hả? Vậy cậu có giỏi như ông anh không?” tôi hỏi. Thật ra tôi chỉ hỏi cho có lệ trong khi trí óc đang cố suy nghĩ về một vấn đề khác. Tôi nghĩ đến cái huy hiệu nho nhỏ đã tìm thấy dưới ghế xe Ned. Tôi thậm chí không nghe câu trả lời của Evan, vì còn đang cố nghĩ ra câu chất vấn tiếp theo.

“Tôi có một đứa bạn cực thích tử vi,” tôi lên tiếng ngay khi Evan ngưng nói. “Cậu ấy nói rằng trong cung Song Sinh có nhiều cặp sinh đôi hơn bất kỳ cung nào khác. Còn anh em cậu thì sao?”

“Ừ, bọn tôi cũng vậy,” Thad nói, bước tới nhập hội với đội mình. “Bọn tôi cũng thuộc cung Song Sinh.”

“Đây đã vận động được hàng tấn tiền ủng hộ,” Deirdre nói, dẫn cuộc đối thoại trở lại đề tài yêu thích của mình: bản thân nó. “Đây và đội của đây sẽ phá tất cả các kỷ lục trong cuộc đua này. Không những sẽ phá kỷ lục về thời gian mà còn thiết lập một kỷ lục mới về số tiền quyên góp và tiền ủng hộ.”

“Ông Holman đã nói là tất cả các khoản tiền ủng hộ đều nhiều hơn mọi năm rồi,” Bess nói.

George đứng dậy, nhìn thẳng vào mắt Deirdre. “Nè, một mình Bess không thôi đã thu được...”

“Rồi, rồi, rồi, chắc là tất cả các người đã thu được rất nhiều,” Deirdre ngắt lời. “Nhưng không ai có được một cổ động viên hào phóng như bố đây đâu. Ông đã đồng ý tặng thêm một ngàn đô vào tổng số thưởng nếu bọn đây thắng.”

“Và tụi này chắc chắn sẽ thắng,” Malcolm nói, tiến lên phía trước vài bước. “Ngày mai tôi sẽ tăng tốc chiếc xe tải chỉ để bám sát Deirdre. Cậu ấy sẽ đưa cả đội qua vạch đích trong khi các người chỉ mới chạy đến rìa thị trấn thôi!”

“Deirdre đua nước rút ấy hả?” George nói. “Kinh ngạc nha.” Geogre ngồi phịch xuống bãi cỏ.

“Chính thế,” Deirdre nói. “Đây đã tập với một huấn luyện viên riêng trong sáu tháng. Nancy à, có vẻ như cậu sẽ gặp phải đối thủ cạnh tranh thực sự ở vòng cuối rồi đấy.”

Như thường lệ, con nhỏ này cứ thế bỏ đi mà không thèm đợi nghe câu trả lời của người khác. Tôi không dám nhìn đội mình. Tôi đang vận dụng toàn bộ sức mạnh ý chí của mình để nín cười. Và biết rằng nếu nhìn Bess và George lúc này, tôi sẽ thấy cùng một sự khổ sở y như nhau trên mặt họ.

Cuối cùng tôi nghe tiếng Bess cười khúc khích vào khăn ăn, thế là cả bọn cùng phá lên cười.

“Deirdre, chạy nước rút!” George nói, đứng dậy và bắt đầu đi tới đi lui. “Không đời nào.”

“Tôi không cần biết anh em nhà Jensen giỏi cỡ nào,” Bess nói. “Họ sẽ không đời nào có cơ đánh bại được tụi mình đâu.”

“Nhân nói về anh em nhà Jensen,” tôi nói, “tụi mày có ai thấy hai anh em nhà đó có gì thú vị không?”

“Ý bà là sao?” Bess hỏi. “Khoan đã... bọn họ là anh em sinh đôi!”

“Và?” George hỏi. Rồi ngừng hẳn việc đi lui đi tới.

“Cung Song Sinh!” Bess kêu lên.

“Nhớ cái huy hiệu tao tìm thấy dưới ghế ngồi trong xe Ned không?” tôi nhắc George.

“Bằng chứng!” George nói.

“Nếu tụi mình có thể kết nối một trong hai anh em nhà Jensen với cái huy hiệu đó thì, phải, đó có thể là bằng chứng của việc một trong hai thằng này đã vào xe Ned,” tôi đồng ý. “Nhưng ưu tiên nhất của tụi mình bây giờ là cuộc đua. Giờ hãy tập trung vào nó đã. Điều tốt nhất có thể làm để cho đội Deirdre thấy rằng nỗ lực loại tụi mình ra khỏi cuộc đua của bọn nó sẽ là...”

“Phải hạ gục bọn nó ở vạch đích!” Bess tuyên bố.

“Có vẻ như ông Shannon đã đặt một ván an toàn đây,” George nói thêm, trong lúc thu gom thức ăn thừa. “Một ngàn đô góp thêm của ông ấy chẳng mất đi đâu cả.”

Chúng tôi có mười ba phút để dọn dẹp khu cắm trại và chuẩn bị quay lại đường đua. Điều quan trọng là chúng tôi không được bỏ phí giây phút nào mà ban tổ chức đã quy định cho phần đạp xe.

Chúng tôi phụ Ned chuẩn bị xe đua sẵn sàng, và anh bước vào vị trí của mình trên mép đường. Trong khi chất đồ lên xe tải, chúng tôi thấy Evan Jensen bước vào vị trí phía sau chúng tôi.

Cuối cùng George, Bess , và tôi vào xe tải. George duỗi người trên ghế sau tranh thủ chợp mắt một chút, Bess với tôi có cả dãy ghế trước rộng rãi.

“Đi nào,” tôi nói. “Tao muốn bọn mình lên đường trước xe Deirdre.”

“Nghe rồi,” Bess nói, xoay chìa khóa khởi động.

Không có gì cả ngoài tiếng cách của chìa khóa xoay trong ổ.

Tôi nhìn Bess xoay chìa khóa một lần nữa. Không có gì cả.

“Ê, chuyện gì vậy?” George uể oải lầm bầm từ ghế sau. “Lên đường thôi.”

“Không hay rồi,” Bess nói, rút chìa khóa ra khỏi ổ. Nó ngả người phịch xuống ghế. “Máy không nổ.”

6. Charlie biết điều bí mật

“SAO VẬY, BESS?” TÔI HỎI.

“To chuyện rồi,” Bess trả lời, rồi vọt ra ngoài, chạy tới trước đầu xe, dựng capo lên. George và tôi cùng xuống phụ một tay. Tôi cũng săm soi phía trong, mặc dù thật tình làm như vậy cũng chẳng giúp tôi biết được gì hơn. Bess mới là thợ máy của đội.

“Biết ngay mà,” Bess nói ngay. “Mất tiêu cái nắp đậy bộ chia điện rồi.”

Bess luôn khiến người ta khâm phục mỗi khi đụng tới xe cộ - hay bất cứ thứ gì liên quan tới máy móc. Nó trông như mấy đứa con gái mà ngay cả cái nắp đậy bộ chia điện với cái nắp trục bánh xe khác nhau thế nào cũng chẳng phân biệt được. Ấy vậy mà nó lại biết rất rõ. Nếu nó đã nói là mất nắp đậy bộ chia điện thì bạn cứ tin chắc đúng là vậy như thật.

“Tao cá là mấy thứ đó không thể dự phòng được, đúng không,” tôi nói, rồi lôi điện thoại ra nhấn số năm. Ai cũng cười khi biết tôi cài số điện thoại của Charlie ở chế độ gọi nhanh. Nhưng đó luôn là một ý hay. Và hôm nay thì đó quả là một ý rất tuyệt vời.

“May quá, Charlie đang ở tiệm. Cậu ấy sẽ đến ngay.” Tôi nhìn đồng hồ. “Được rồi, ba mươi giây nữa là một giờ. Đến lúc tụi mình đếm ngược thời gian cho Ned rồi đấy. Chớ để anh ấy biết chuyện xe cộ nhé.”

“Chẳng phải anh ấy nên được biết là đang có chuyện gì sao?” Bess hỏi.

“Không. Chưa cần đâu,” tôi trả lời. “Không phải vào lúc bắt đầu chặng đua này. Anh ấy cần tập trung hoàn toàn vào việc đánh bại Evan Jensen. Tôi không muốn anh ấy sao nhãng khỏi việc đó.”

“Mà biết chuyện cái nắp bị mất thì Ned cũng có làm gì được đâu,” George nói thêm.

“Chính xác,” tôi tán thành. “Nếu Charlie đến nhanh, tụi mình có thể tiếp tục lên đường ngay, và Ned thậm chí còn không biết đã có chuyện rắc rối gì. Còn nếu chẳng may bị kẹt ở đây lâu thì gọi báo sau cũng được mà.”

Chúng tôi chạy đến mép đường chỗ Ned đang ngồi trên xe đạp, giữ thăng bằng bằng cách chống chân trái xuống đường.

“Mười chín... mười tám... mười bảy...” tôi đếm.

Hai bên thái dương tôi rộn lên liên hồi khi anh chúi người về phía trước. Đột nhiên có gì đó hiện lên trong đầu tôi. Cái nắp đậy bộ chia điện phải chăng cũng là trò chơi khăm của đội Deirdre? Nếu bọn ấy có thể làm trò đó ngay trước mắt tụi tôi thì liệu chúng có làm gì với cả xe đạp của Ned không?

Còn sợi xích gãy hôm trước, rồi vụ xe hơi nằm ở mép sông nữa? Chơi khăm hay tội ác? Chơi xấu hay tấn công? Nếu đã làm được mấy thứ đó, liệu bọn nó còn có thể nghĩ ra chuyện gì nữa đây?

“Mười... chín... tám...”

Tôi lắc đầu, xua đi nỗi lo lắng. Ned đã kiểm tra xe từ đầu tới cuối rồi, không có vấn đề gì. Bess thậm chí cũng đã kiểm tra rồi mà. Bấy nhiêu là đủ. Như thể đọc được suy nghĩ của tôi, Ned liếc sang cùng với một nụ cười chiến thắng và giơ ngón cái lên.

“Ba... hai... một!”

Anh đạp đi ngay lập tức, không hề ngoái lại nhìn. Bess, George và tôi chạy ra lòng đường cổ vũ với một tràng hò reo hồ hởi.

Chúng tôi nghe một tiếng la vang dội sau lưng mình. Tôi quay lại nhìn đúng lúc Evan Jensen lao về phía trước. Tôi đẩy Bess và George lên bãi cỏ, rồi nhảy theo sau hai đứa. Sau đó khoảng sáu trăm mét, Deirdre, Malcolm, và Thad vẫn đang vừa reo hò vừa chạy về xe tải.

“Thằng ngốc đó thậm chí còn không thèm lách qua tránh tụi mình nữa!” George nói.

Với một tiếng gầm, xe tải của Deirdre lao đi. Deirdre, Malcolm, và Thad vẫy tay cười khi bọn nó chạy ngang qua chúng tôi.

“Bọn khỉ đó biết xe tụi mình không chạy được,” George lầm bầm. “Bởi vì chính bọn nó giở trò mà!”

“Ít nhất mười lăm phút nữa Charlie mới đến đây,” tôi nói. “Thật không thể chịu nổi nếu cứ phải đứng đợi thế này. Tôi đi kiểm tra xe đạp đây.”

“Đúng đấy,” George nói. “Nếu bọn nó quậy xe tải được thì xe đạp chắc cũng dính lắm - mà hồi sáng bọn khỉ đó đã làm thật đấy thôi.” Nói rồi George nằm lên bãi cỏ, nhìn lên bầu trời đầy mây. “Tao mong đến sáng mai lắm rồi,” nó lẩm bẩm. “Tao sẽ nghiền nát thằng lỏi Jensen đó xuống đường cho mà xem!”

Tôi nhấc xe của mình khỏi giá và bắt đầu xem xét từng ly một để chắc rằng chiếc xe, cũng như tôi, đã sẵn sàng đấu với đội Deirdre.

“Bess, sao bà không gọi ban tổ chức để báo họ biết chuyện gì đã xảy ra đi,” tôi gợi ý. “Khi kiểm tra GPS của đội mình, họ sẽ thắc mắc sao tụi mình vẫn còn ngồi đây.”

Bess bấm số và bắt đầu nói gần như ngay tức khắc.

“Và báo là tụi mình sẽ đi đường tắt để theo kịp Ned luôn,” tôi nói thêm.

Bess gật đầu, rồi nói vào điện thoại. Gọi xong, nó gập máy. “Không sao. Tôi đã nói với bà trong ban tổ chức là Charlie đang đến, và tụi mình sẽ lên đường ngay khi có thể. Bà ấy nói khi nào tụi mình đi thì không cần báo lại cũng được, họ sẽ theo dõi trên GPS. Bà ấy nói là đuổi theo Ned bằng đường tắt cũng không sao.”

“Được rồi, tao chỉ hỏi một câu thôi,” George nói cùng với nụ cười nhếch mép. “Đứa nào trong đội Deirdre đã chôm cái nắp của tụi mình? Chắc chắn cái nắp đó vẫn còn lúc mới đến đây, cho nên vụ chôm chỉa kia phải xảy ra vào lúc nào đó trong khi tất cả đều đang ở đây. Và ngoài bốn đứa tụi mình ra thì chỉ còn mỗi một đoàn khách đến thăm thôi - Deirdre và băng đảng của nó.”

“Băng đảng là từ rất chính xác,” tôi càu nhàu. “Và tao cũng chả thấy ai khác quanh xe - thậm chí quanh khu vực này cũng không.”

“Nhưng đội Deirdre đứng với tụi mình cả buổi mà,” Bess nói. “Bọn nó bước tới, tụi mình nói chuyện với bọn nó, rồi cả bọn bỏ đi.”

“Nè, trừ một tên,” tôi nói. Tôi bước lại chỗ ăn trưa, nơi bọn tôi đã chạm trán đội kia. “Chỉ có Deirdre và hai anh em sinh đôi tới thôi. Chứ Malcolm không đi cùng.”

“Bà nói đúng, Nancy!” Bess nói. “Malcolm là tài xế của tụi nó. Bây giờ tôi nhớ ra rồi. Tôi cũng đã để ý thấy hắn không đi chung, có điều khi ấy tôi nghĩ chắc hắn đang kiểm tra lại xe của bọn nó thôi.”

“Thằng khỉ ấy kiểm tra xe của tụi mình thì có,” George nói.

“Tụi mình đâu có biết chắc,” Bess nói.

“Còn sai vào đâu nữa chứ!” George nói. “Chỉ có hai đội cắm trại ở đây thôi. Tao bắt đầu nổi điên về mấy cái trò chơi khăm này rồi đấy.” George lại bắt đầu đi lui đi tới, giống như sắp nổ tung người vì quá giận.

“Tao cũng nghĩ bọn nó làm hơi quá rồi,” tôi nói với bạn ấy. “Thật ra tao nghĩ bọn nó đã quá quắt lắm rồi khi đẩy xe Ned xuống sông - có thể chính bọn nó đã làm điều đó. Nhưng trừ phi tụi mình tìm thấy dấu vân tay của Malcolm trên mui xe tải, còn thì không thể kết luận hắn có liên quan đến cái nắp bị mất đâu. Và tao có cảm giác hắn quá khôn ngoan để mà lưu lại dấu vết cho tụi mình lần theo.”

“Nhưng giờ đã có cả một đống các sự việc khác nhau xảy ra rồi,” Bess vạch ra, “thế chưa đủ giúp tụi mình đặt nghi vấn về bọn nó sao? Cộng thêm mấy vụ trùng hợp kỳ cục này nữa, chẳng nhẽ không đủ để ít ra cũng nhờ cảnh sát chất vấn bọn nó sao?”

“Ừ,” tôi đồng ý. “Khi cuộc đua này kết thúc, chắc chắn là tụi mình sẽ nghĩ đến chuyện chính thức làm điều gì đó về tất cả những vụ chơi xấu này. Nhưng hiện giờ phải ưu tiên cho Quỹ Mở rộng Trái tim trước đã.”

“Được,” George và Bess đồng thanh khẳng định.

Chúng tôi cùng nắm chặt tay và vung lên không. Nhiệm vụ đã rõ ràng.

Tôi quay lại chỉnh xe đạp của mình. Bess tiếp tục kiểm tra chiếc xe dự phòng, và George hoàn tất thu gom rác của bữa ăn trưa.

Chiếc xe tải dịch vụ sửa chữa của Charlie Adams lăn bánh đến đúng lúc tôi sắp hoàn tất việc kiểm tra xe đua của mình. Cậu ấy lúc nào cũng vui vẻ. Charlie vẫy tay với chúng tôi khi chạy đến gần.

“Ê, Nancy. Các cậu đang gặp rắc rối hả?” Charlie hỏi với nụ cười ấm áp.

“Tớ rất mừng là cậu chịu đến giúp, Charlie ạ.” Tôi nói. “Tụi tớ thật sự phải đuổi kịp Ned càng nhanh càng tốt. Tớ không thích bị anh ấy bỏ xa đâu. Chắc chắn là cậu có mang cho tụi tớ một cái nắp đậy bộ chia điện ngon lành, đảm bảo giúp tụi tớ thắng giải đúng không Charlie?”

“À, lúc nãy tớ không biết rõ tình hình thế nào,” Charlie nói. “Nhưng tớ mang tới nhiều lắm, cho chắc ăn ấy mà. Bọn mình sẽ tìm được một cái thích hợp - tớ hứa đấy.”

Charlie và Bess ra phía trước đầu xe. George và tôi dắt xe đạp ra sau, chất lên giá. Rồi tôi đi vòng lên tham gia với Charlie và Bess - cũng là để moi tin tức từ Charlie. George đi theo tôi.

Bess đang vặn thử một cái nắp vào bộ chia điện, nhưng có vẻ không cùng kích cỡ. Charlie cầm hai cái khác trong tay. Thấy tôi đến, cậu ấy liền cúi xuống mui như muốn trốn vậy.

“Vậy thông tin mới nhất về cuộc đua là gì hả, Charlie?” tôi hỏi. “Cậu biết tất cả mọi thứ mà, đúng không? Có chuyện gì đang diễn ra mà tớ nên biết không, Charlie?”

Charlie thò đầu ra nhìn tôi, rồi lập tức nhìn sang chỗ khác. Cậu đảo mắt một vòng, và nhìn về phía George, rồi nhìn xuống đất. Dường như Charlie đang hồi hộp và thấy không thoải mái.

“Ờ, phải, đúng là có... nhưng tớ không nói được,” Charlie trả lời. Mắt vẫn nhìn xuống đất.

Bess thò đầu ra khỏi mui. “Cái này không vừa,” nó tuyên bố. “Đưa hộ tớ mấy cái kia xem.”

Charlie đưa Bess hai cái nắp còn lại. Charlie cười với tôi một cách yếu ớt, rồi quay qua Bess.

“Ai cũng đang nói đội tụi này là Số Một chứ gì, cá luôn,” George nói.

“Ừm... ừm,” Charlie lẩm bẩm.

“Charlie,” tôi nói bằng giọng ít đe dọa và nhẹ nhàng nhất của mình. “Chuyện mà cậu không thể cho bọn tớ biết là gì vậy?”

“Lần này tớ không thể nói đâu, Nancy,” Charlie nói. “Chuyện này thật sự nghiêm trọng lắm... người nói ra chuyện này đã bắt tớ phải thề không được tiết lộ dù chỉ một câu.” Giọng Charlie hơi vang vì cậu ấy vẫn không chịu rút đầu khỏi capo.

“Nè Charlie, cậu biết tớ sẽ không nói với ai mà,” tôi thúc khuỷu tay vào người Charlie. “Không có gì thiêng liêng hơn sự cam kết bảo mật giữa một thám tử và người cung cấp thông tin cho cô ấy. Tớ sẽ không để ai biết là cậu đã tiết lộ tin mật cho tớ đâu mà. Hơn nữa, hồi đó tới giờ tớ chưa từng phản bội cậu bao giờ, đúng không nào, và chắc chắn từ giờ trở đi điều đó cũng không thay đổi.”

“Còn họ?” Charlie nói. Rõ ràng Charlie muốn ám chỉ Bess và George, nhưng cậu ấy hành động như thể cả hai không có mặt ở đây vậy.

“Charlie à, các bạn ấy không chỉ là thành viên trong đội đua,” tôi nói với Charlie, “mà còn là những thành viên đáng tin cậy trong đội thám tử của tớ. Cả hai cũng như tớ đều phải giữ im lặng về bí mật của cậu.”

“Ờ, thôi được,” cậu nói nhỏ. “Chuyện này lớn đó, Nancy, lớn ghê gớm lắm. Người kể cho tớ nghe chuyện này biết cả những chuyện chẳng mấy ai biết được đâu.”

Trời ạ, tôi chỉ muốn thò cả hai tay vào trong mồm Charlie để lôi cái tin ấy ra ngay lập tức. Nhưng tôi vẫn cố giữ bình tĩnh. Đôi khi việc thuyết phục Charlie chịu nói cho nghe chuyện gì đó cũng hệt như việc lôi một con mèo ra khỏi gầm giường để đưa nó đến bác sĩ thú y vậy.

“Tớ biết rồi mà,” tôi nói khẽ. “Nhưng là chuyện gì thế?”

Tôi nín thở chờ nghe Charlie nói ra điều đó lâu đến mức tôi cảm thấy hai gò má mình nóng bừng lên.

“Là chuyện tiền,” rốt cuộc cậu cũng nói. “Tiền ủng hộ cho giải đua xe đạp ấy.” Cậu lắc lắc đầu, hai mắt mở to gần như thành hình tròn luôn.

“Tiền làm sao?” tôi giục, mặc dù đã có cảm giác biết Charlie sắp sửa nói gì rồi.

“Mất rồi,” Charlie nói. “Mất sạch.”