Nữ Phụ Trở Về

Chương 3

Đỗ Kiêu Kiêu vừa tỉnh lại liền phát hiện mình bị người ta ôm vào lòng. Hơi giãy giụa một cái, nhưng người kia vẫn nhất quyết không chịu buông ra.

Muốn cô động thủ đúng không? Đỗ Kiêu Kiêu nhíu mày, dẫm một cước lên chân Cố Bách Chu.

Cố Bách Chu đau quá cau mày lại, buông Đỗ Kiêu Kiêu ra.

Không cho Đỗ Kiêu Kiêu cơ hội mắng mình, Cố Bách Chu giành lời nói trước: "Học muội ngủ ngon không?"

Mặt Đỗ Kiêu Kiêu đỏ bừng lên, cô thực sự ngủ rất ngon, không có tí cảm giác lắc lư nào. Nhưng không thể để Cố Bách Chu ôm cô được!

"Cố Bách Chu!" Đỗ Kiêu Kiêu chỉ vào anh, "Ai cho anh ôm tôi?"

Cố Bách Chu phất tay, ra vẻ vô tội, "Là học muội tự dựa vào anh đó chứ."

Anh không nói dối, Đỗ Kiêu Kiêu thật sự đã chủ động dựa vào anh, nhưng dựa lên vai như vậy rất dễ bị tỉnh giấc, ôm vào thì sẽ thoải mái hơn. Anh làm vậy cũng vì Đỗ Kiêu Kiêu thôi mà.

Đỗ Kiêu Kiêu nhìn bộ dạng vô tội của anh, lửa giận trong lòng đã bùng phát nhưng không làm được gì. Là tại mình ngang nhiên xông qua, sao nói anh được.

Nhưng bạn học độc thân xung quanh rất thông minh, nhưng lại bị tổn thương không ‘nhẹ’, bọn họ ra vẻ "tớ đây chẳng thấy gì cả". Đùa sao, tên này là Cố Bách Chu đó, một nhân vật thần thánh như vậy sao bọn họ dám động vào chứ, nhiêm vụ vinh quang này đành phải giao lại cho Đỗ Kiêu Kiêu thôi.

Sắp tới thành phố X, Đỗ Kiêu Kiêu tức giận không muốn nói chuyện với Cố Bách Chu, nhưng trong lòng lại không muốn rời xa anh. Dù sao, Cố Bách Chu cũng là người cuối cùng cô nhìn thấy, hơn nữa còn là người vô cùng quan tâm cô, trong lòng Đỗ Kiêu Kiêu hơi ỷ lại vào anh.

Về nhà cô phải đối mặt với người ba nghiêm túc, bộ mặt giả nhân giả nghĩa của Lê Thanh, và người cô không muốn gặp nhất, Đỗ Khanh Khanh. Vừa nghĩ tới đó, Đỗ Kiều Kiêu liền nhíu mày chán ghét.

Nhưng dù sao, Đỗ Kiêu Kiêu cũng không thể không cho tài xế lái xe về thành phố Z được.

Xuống xe, mỗi người mỗi ngả chia nhau ra về, nhân cơ hội này, Đỗ Kiêu Kiêu kéo vạt áo Cố Bách Chu.

Không nhìn anh, Đỗ Kiêu Kiêu ngẩng mặt lên cao, kiêu ngạo nói, "Cố Bách Chu, anh mời tôi ăn cơm đi."

Rõ ràng là đang cầu xin người khác, mà làm như mình ban ơn cho người ta vậy, nhìn bộ dạng kỳ quái của Đỗ Kiêu Kiêu, Cố Bách Chu không nhịn được bật cười.

"Này, anh cười cái gì mà cười!" Đỗ Kiêu Kiêu hung dữ uy hiếp nói: "Chính anh đã đồng ý sẽ mời tôi ăn cơm, đừng hòng đổi ý, nếu không đừng trách tôi không khách sáo với anh."

"Tôi đâu có nói sẽ không mời em đâu." Cố Bách Chu nhìn khuôn mặt tức giận của Đỗ Kiêu Kiêu, anh rất muốn lấy tay sờ một cái, nhưng vừa nghĩ tới hậu quả, anh đành phải tiếc nuối bỏ đi ý nghĩ này.

"Nhưng bây giờ tôi phải về nhà rồi." Cố Bách Chu buồn bã nói.

"Vậy tôi về với anh!"

Đỗ Kiêu Kiêu bắt đầu ghét cái tính nói không chịu suy nghĩ của cô.

"Được." Cố Bách Chu thản nhiên đồng ý.

Được, được cái đầu anh!

Đỗ Kiêu Kiêu cúi đầu không nhìn anh, nhưng vẫn nắm lấy vạt áo của Cố Bách Chu, không chịu buông ra.

So với nhà mình, Đỗ Kiêu Kiêu rất muốn được về nhà anh.

Trong mắt Cố Bách Chu tràn đầy ý cười, nhìn cô gái kỳ lạ trước mắt, trong lòng anh rung động một trận, phát triển như vậy đúng là nhanh hơn bình thường rồi.

Đỗ Kiêu Kiêu theo chân Cố Bách Chân về nhà.

Tuy vẻ mặt cô không mấy tình nguyện, nhưng thật ra trong lòng cô đã thở một hơi nhẹ nhõm mấy lần, may mà Cố Bách Chu là một người giữ lời.

"Cố Bách Chu." Đỗ Kiêu Kiêu đột nhiên phát hiện con đường bọn họ đi rất quen thuộc.

"Ừ."

"Đây là đường về nhà anh sao?" Đừng tưởng rằng cô không biết đây là đường về trường.

"Tôi mướn một căn phòng ở ngoài trường học."

"À."Đỗ Kiêu Kiêu cũng rất muốn chuyển ra ngoài ở.

"Đến rồi."

Đi được không bao lâu, hai người đã tới một phòng trọ nhỏ. Chắc chắn đây là chỗ ở của Cố Bách Chu rồi.

"Tiểu Cố, con đã về rồi." Một bà lão từ trong nhà đi ra, mỉm cười chào hỏi với Cố Bách Chu.

"Dạ." Cố Bách Chu gật đầu rồi kéo Đỗ Kiêu Kiêu đi về hướng phòng trọ.

"Đây là bạn gái của Tiểu Cố đó sao?" Bà lão cười híp mắt nhìn Đỗ Kiêu Kiêu.

Đỗ Kiêu Kiêu và Cố Bách Chu ngây người, không đợi Đỗ Kiêu Kiêu mở miệng phủ nhận, Cố Bách Chu đã bình tĩnh lên tiếng "Dạ."

Ánh mắt bà lão nhìn Đỗ Kiêu Kiêu càng lúc càng cháy bỏng, Đỗ Kiêu Kiêu hơi luống cuống, vốn định khoát tay nói mình không phải là bạn gái của Cố Bách Chu, nhưng thật không may, cô vừa nhấc tay lên đã bị Cố Bách Chu giữ chặt.

"Chúng ta phải về rồi." Nói xong, Cố Bách Chu liền kéo Đỗ Kiêu Kiêu vào nhà.

Bà lão nhìn theo bóng lưng vội vã của hai người, bà vui mừng cười.

"Cố Bách Chu!" Đỗ Kiêu Kiêu hất tay Cố Bách Chu ra.

"Tôi là bạn gái của anh từ khi nào hả?" Đổ Kiêu Kiêu tức giận, mới có một ngày, mà anh đã chiếm hết tiện nghi của cô rồi.

"Ngay cả tôi không nói gì, thì em cũng bị xem là bạn gái tôi thôi." Cố Bách Chu phản đối nói.

"Vì sao?" Đỗ Kiêu Kiêu nhíu mày, không tin tưởng lời nói của Cố Bách Chu.

"Bà nội Sở rất nhiều chuyện." Cố Bách Chu lời ít ý nhiều.

"Vậy thì sao?"

"Cô gái nhỏ à, con là người ở đâu vậy?" Cố Bách Chu bắt chước giọng điệu của bà nội Sở.

"Thành phố Z."

"Thế con đã có bạn trai chưa?"

"Vẫn chưa!" Đỗ Kiêu Kiêu mạnh mẽ nói.

"À ~" Cố Bách Chu nở nụ cười sâu xa.

"Này, vẻ mặt như vậy là có ý gì hả?!" Đỗ Kiêu Kiêu tức giận hỏi.

"Không có bạn trai, lại theo tôi về nhà. Xem ra quan hệ của chúng ta không bình thường rồi." Cố Bách Chu thản nhiên phân tích.

Đỗ Kiêu Kiêu cắn răng, "Lần này không tính, anh hỏi lại một lần nữa đi."

"Cô gái nhỏ có bạn trai chưa vậy?"

"... Không có!"

"À ~" Nụ cười Cố Bách Chu càng thêm sâu xa.

"Này! Sao vẻ mặt anh lại như vậy nữa vậy?!"

"Câu trả lời của em hơi do dự, đã vậy còn không có bạn trai, lại theo tôi về nhà, vậy chắc chắn tôi là bạn trai của em rồi." Cố Bách Chu kiên nhẫn giả thích.

Có cũng phải, mà không có cũng vậy, rốt cuộc, đây là cái logic quỷ quái gì vậy!

"Nhìn đi, mặc kệ em có trả lời thế nào đi chăng nữa, cũng đều là bạn gái tôi, không bằng cứ công nhận như vậy, sẽ đỡ phiền phức hơn." Cố Bách Chu vuốt tay, cảm thấy hơi bất đắc dĩ.

Sao nghe cứ thấy kỳ kỳ thế nhỉ, Đỗ Kiêu Kiêu cảm thấy hình như mình đã bị Cố Bách Chu lừa rồi.

Không đợi cô suy nghĩ lại cẩn thận, Cố Bách Chu đã kéo cô vào phòng.

Đỗ Kiêu Kiêu liền ném tò mò lại sau lưng, tham quan nhà của Cố Bách Chu một chút.

Ở đây có hai phòng ngủ một phòng khác, nhìn cũng không nhỏ, phòng khách chỉ có hai màu trắng đen rất đơn giản, nhìn sơ rất hợp với anh.

Cố Bách Chu đặt túi xách xuống, mở tủ lạnh ra, anh hỏi Đỗ Kiêu Kiêu vẫn còn ngây người đứng tại chỗ, "Em muốn ăn sườn xào cay hay thịt bò cay?"

Đỗ Kiêu Kiêu ngẩn ra, "Cái gì?"

Cô đột nhiên thấy Cố Bách Chu ôm mấy thùng mì từ trong tủ lạnh ra, "À, em muốn ăn vị gì?"

... Cô đã biết đầu óc người này không bình thường từ lâu rồi!

Đỗ Kiêu Kiêu ngẩng cao đâu, "Tôi không thèm ăn mỳ đâu!"

Lời nói rất có khí phách, nhưng mà Đỗ tiểu thư à, em có thể bỏ gói mình xuống được không?

Cố Bách Chu bật cười, cầm lấy gói mì trong tay Đỗ Kiêu Kiêu, "Tôi đùa với em đây, sao tôi nỡ cho em ăn mì được?"

Đỗ Kiêu Kiêu đỏ bừng mặt, ngồi xuống ghế sofa "hừ" một tiếng, cầm lấy điều khiển mở tivi xem.

Cố Bách Chu đi tới ngồi cạnh cô, "Học muội?"

...

Đỗ Kiêu Kiêu tức giận, không muốn để ý tới anh.

"Kiêu Kiêu?"

Hừ!"

"Kiêu Kiêu, em muốn ăn cái gì? Tôi đi làm cho." Cố Bách Chu nịnh hót nói.

Rốt cuộc, Đỗ Kiêu Kiêu cũng có phản ứng, xoay mặt nhìn anh, buồn bực nói: "Cái gì cũng được?"

Cố Bách Chu vội vàng gật đầu.

"Vậy tôi muốn ăn cả sườn cay và thịt bò cay luôn!"

Đúng vậy, Đỗ Kiêu Kiêu luôn hẹp hòi như vậy.

"Được." Cố Bách Chu cưng chiều nhìn cô.

Đồ Kiêu Kiêu bị anh nhìn liền đỏ bừng cả mặt, cô đuổi người, "Nhìn cái gì nữa? Mau đi làm cơm đi chứ!"

Cố Bách Chu cười cười, đứng dậy rời đi.

"Kiêu Kiêu. Tôi đi ra ngoài mau đồ ăn, em ở đây đợi tôi một chút." Nói xong, anh liền đi ra cửa.

Đỗ Kiêu Kiêu nghe thấy tiếng đóng cửa liền thở phào một hơi, vừa nãy, cô bị Cố Bách Chu nhìn như vậy, thực sự có chút ngại, "Một tên đàn ông như vậy có gì đẹp đẽ chứ." Đỗ Kiêu Kiêu không hài lòng nói.

Cô tham quan lại căn phòng một lượt, Đỗ Kiêu Kiêu cảm thấy mọi thứ đều không chân thật, vừa ngủ dậy, cô đã thấy mình đã quay về năm năm trước, hơn nữa, bây giờ cô cò đang trong nhà Cố Bách Chu, chờ anh về nấu cơm cho mình ăn.

Đỗ Kiêu Kiêu đột nhiên muốn bật cười, cô và Cố Bách Chu không thân thiết gì với nhau, nhưng không biết vì sao, tiềm thức nói cho cô biết, người đàn ông này sẽ dung túng mọi chuyện cô làm, có lẽ đây là lý do, mà kiếp trước anh đã hứa sẽ giúp cô đi phá hôn lễ đó. Anh vì cô mà cam chịu tất cả. Mặc dù "người trong cuộc" năm năm trước và bây giờ chẳng khác gì nhau, nhưng Đỗ Kiêu Kiêu hoàn toàn quên điều này.

Mà Cố Bách Chu đi đâu rồi, anh dám vui vẻ tin tưởng cô như vậy sao, mặc dù chẳng biết tại sao cả, nhưng anh là người giỏi nắm lấy cơ hội.