Nữ Nhân Sau Lưng Đế Quốc: Thiên Tài Tiểu Vương Phi

Chương 196: Trái tim xao động có vị chua chua ngọt ngọt

Hồ Tú Hồng khẽ hếch
môi,“Ngươi cứ ném đi. Tĩnh thiếu gia biết ngươi thích ăn cái này, cố ý
làm sai người ta đi thật xa tìm về cho ngươi ăn. Ngươi đem tâm ý của
người ta quăng luôn đi. Nhìn hắn còn để ý tới ngươi không .”

Nghe vậy, Tô Mạt giật mình, nguyên lai là Tĩnh ác ma mua cho nàng sao? Nàng
cũng không nhớ rõ khi nào thì nói qua mình thích ăn món này.

Nghĩ rồi nghĩ, láng máng, tựa hồ nằm mơ, mơ thấy trong nhà, ông làm cho nàng hũ sơn tra, còn có kẹo hồ lô. Ông nội khéo tay, khi đó ở nhà nhàn rỗi,
chính là niềm vui thú tuổi già, coi nàng như động vật nhỏ nuôi dưỡng.
Biến ra phép làm bao nhiêu đồ ngon đồ chơi cho nàng.

Từ nhỏ nàng
liền thích ăn ông tự tay làm những món liên quan đến sơn tra, mỗi khi
cãi nhau với ba, nàng sẽ đi quấn quít lấy ông nội mấy ngày, mỗi ngày đều được ăn ngon, sau đó thị uy với ba mẹ.


Chua chua ngọt ngọt, thật là thẩm thấu vào tận trong tim.

Còn có năm tháng kia vĩnh viễn đều không thể quay về.

Chỉ sợ là do nằm mơ nói mớ ra mà thôi.

Nàng chậm rãi gục đầu xuống, nhìn sơn tra trong tay, màu đỏ đáng yêu kia, thật sự rất đẹp.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng dần dần đỏ, vội vàng đem bàn tay đút trong túi
áo, xoay người, rầu rĩ nói:“Không ăn thì thôi, ta ăn một mình. Vừa rồi
là lừa gạt ngươi thôi.”

Nàng nhanh chóng sải bước lớn, chạy về trong khoang thuyền.

Hồ đại phu nhìn bóng dáng của nàng, đứa nhỏ này, không thể dùng sức mạnh,
không ai có thể vũ lực chinh phục nàng. Chỉ có đi sâu vào nội tâm của

nàng, cảm thụ nội tâm tốt đẹp của nàng, đồng thời cũng lưu lại sự tốt
đẹp tại nơi đó, mới có thể chân chính có được nàng. Hy vọng thiếu gia có thể như thế.

Tô Mạt một hơi chạy đến khoang của Tĩnh thiếu gia,
kết quả bên trong khóa cửa rồi. Hơi quá đáng, Tĩnh ác ma này, cũng dám
khóa cửa nhốt nàng bên ngoài.

Nàng hướng A Lí ngoắc ngón tay đầu, chỉ chỉ cửa, ý bảo hắn dùng sức đẩy cửa ra. Cửa khoang thuyền đều là chắn thanh ngang .

A Lí gật gật đầu, tay đặt ở trên cửa, cung kính nói:“Thiếu gia, tiểu thư đến.”

Tô Mạt cười ngất, oán hận trừng mắt nhìn A Lí liếc mắt một cái, hắn lại vẻ mặt vô tội nhìn nàng.

Tô Mạt muốn hộc máu , A Lí, A Lí, ngươi, ngươi tuyệt đối cố ý.

Trong phòng truyền đến Tĩnh thiếu gia thản nhiên thanh âm,“Ta ngủ. Bảo nàng đi về phòng mình đi.”

Tô Mạt vặn vẹo lông mày, đáng giận, đáng giận! Nàng dậm chân, đá một cước vào cửa,“Tĩnh ác ma, ngươi đừng hối hận!”

Nói xong, chạy giẫm thật mạnh.