Nữ Nhân Của Thị Trưởng

Chương 46: Thị trưởng đại nhân cũng là thụ

Tô Ninh nằm ở trong ngực Tiêu Ý Hàn một hồi, hô hấp dần dần vững vàng, lúc này cô cảm giác thân thể như là bị cái gì rút đi tất cả sức lực, một tia khí lực cũng không có.

Qua khoảng 10 phút, Tô Ninh nhắm mắt lại cơ hồ muốn ngủ, cô mới nếm qua loại cảm giác này, thật sự là chịu không được cường độ cao như thế của thị trưởng.

“Em ngủ sao?” Tiêu Ý Hàn cảm giác Tô Ninh tựa hồ đang ngủ, nàng nhịn không được lên tiếng nói. Nàng còn chưa muốn chấm dứt lúc này, đây mới chỉ là “Mở màn” cho một đêm tốt đẹp a, nhiều năm dục vọng của nàng mới vừa vặn tỉnh lại đang đứng ở thời khắc phun trào, nàng làm sao có thể buông tha Tô Ninh.

Tiêu Ý Hàn ngoài miệng hỏi còn trong lòng đang cân nhắc, nàng liền xoay người một lần nữa nằm lên người Tô Ninh, một tay vuốt nàng mềm mại tóc dài, tay kia sờ lên ngực Tô Ninh.

“Ninh Ninh, em cứ ngủ tiếp..” Tiêu Ý Hàn một bên giở trò trêu đùa một bên giọng hết sức nhỏ nhẹ nói.

Tô Ninh mỏi mệt mở to mắt, mơ mơ màng màng, thân thể lại bắt đầu như nhũn ra. Cô ngẩng đầu lên nhìn, trước đó bị thị trưởng đại nhân “khi dễ” cô vẫn luôn cúi đầu, cũng nhìn không thấy nét mặt của thị trưởng, đến lúc này cô mới nhìn rõ ràng, cái người luôn cao ngạo lạnh lùng này lại đang dùng vẻ mặt hết sức mị hoặc nhìn mình.

“Ninh Ninh, em có yêu tôi không….” Tiêu Ý Hàn thấy Tô Ninh mơ màng, vô cùng ôn nhu hỏi.

Tô Ninh sững sờ gật đầu, chuyện đều phát sinh đến bước này, cô làm sao có thể không thương Tiêu Ý Hàn.

“Vậy em sẽ không nỡ để tôi khó chịu?” Tiêu Ý Hàn thấy Tô Ninh gật đầu, theo sát gần lại hỏi.

Tô Ninh nhíu mày, cô lấy tay vuốt vuốt đôi mắt có chút không mở ra được, chăm chú đánh giá thị trưởng đại nhân một hồi, khẩn trương nói:”Chị làm sao vậy? Là em làm đau cánh tay chị sao?”

Tiêu Ý Hàn nhếch môi lắc đầu không nói lời nào, nàng cầm tay Tô Ninh đưa tới trước ngực của mình, xoa qua xoa lại nơi đó vài lần lại dẫn tay Tô Ninh đưa xuống nơi mẫn cảm của mình, rồi ngừng lại.

Làm những điều này Tiêu Ý Hàn không hề có nửa điểm xấu hổ, nàng nhìn thẳng vào mắt Tô Ninh, đến khi đôi tay mềm mịn của Tô Ninh bị dẫn dắt, chạm lên khu vực mẫn cảm của nàng, một ít cảm giác tê dại trong nháy mắt truyền ra, Tiêu Ý Hàn nhịn không được nhíu mày cắn môi dưới.

Tô Ninh lại một lần nữa đỏ mặt lên, cũng không phải bởi vì thị trưởng đại nhân đối với cô như thế nào, mà là lúc này tay của cô đang chạm vào chỗ kín của thị trưởng, xúc cảm ướt át làm cho cô khẩn trương, không dám lộn xộn, cô ngẩng lên thấy thị trưởng dùng ánh mắt vô cùng có sức quyến rũ nhìn mình thì đỏ mặt quay đầu qua chỗ khác.

Tô Ninh chưa từng có trải nghiệm qua, cô – một nữ sinh vừa mới có tình đầu lại đối mặt với thị trưởng – một người vô cùng “nhiệt tình cởi mở” như thế thật là ngượng ngùng không chịu nổi.

Tiêu Ý Hàn ôm Tô Ninh xoay người một cái, chính mình liền nằm ở dưới thân Tô Ninh. Nàng hiện tại có một ý nghĩ rất mãnh liệt, muốn cho cô gái của nàng giữ lấy nàng, hung hăng chiếm lấy cơ thể nàng.

Nàng vừa nãy mới tấn công Tô Ninh, tuy cảm giác thật sự kì diệu không lời nào có thể diễn tả được, nhưng là không thể tận hứng. Tô Ninh còn đang đại học, hai người mặc dù đã bắt đầu yêu nhau, nhưng thực sự thời gian quen nhau cũng không tính là lâu dài, cho nên Tiêu Ý Hàn cũng không có chính thức chiếm lấy cô, lớp màng mỏng manh tượng trưng cho nữ nhân thuần khiết cũng không có bị nàng công phá, nàng muốn đợi đến khi Tô Ninh dần dần trưởng thành, hai người quan hệ ổn định về sau mới hảo hảo có được cô. Cho nên hiện tại, nếu muốn “hạnh phúc” nàng cũng chỉ có thể hy sinh chính mình…=.=!

Tiêu Ý Hàn lớn hơn Tô Ninh, hiển nhiên là nên vì Tô Ninh mà lo lắng nhiều hơn, nhưng trái lại trong cơ thể nàng lại bất đồng. Đêm nay đối với nàng mà nói, bất luận là trong lòng hay là thân thể, toàn bộ dục vọng đều bị trêu chọc đi lên, đây là cảm giác mà nàng hoàn toàn không hề có khi cùng Lục Hạo Vũ. Nàng muốn nhất định phải hảo hảo hưởng thụ qua, mới có thể bình phục, giải toả ham muốn mà những năm này nàng tích tụ..

“Em….Em sẽ không.” Tô Ninh bị cử động của thị trưởng làm cho hoảng sợ, cô rụt rụt tay lại nhưng bị ngăn cản, chỉ có thể đỏ mặt nhỏ giọng nói ra.

Tô Ninh một câu “Em sẽ không.” làm Tiêu Ý Hàn dở khóc dở cười, nàng có chút kẹp chặt hai chân, cảm giác ngứa ngáy thật sự là làm cho nàng khó chịu. Cho dù nàng đang chủ động cởi mở, nhưng bình thường tính cách vốn quen lạnh lùng, cho nên hôm nay biểu hiện phong tình vạn chủng như thế đã là nàng phá lệ lắm rồi…Tiêu Y Hàn trong lòng nghĩ,”Chẳng lẽ lại còn muốn mình chính miệng nói ra..”

Tiêu Ý Hàn khó xử, tâm ngứa ngáy thật khó nhịn, nàng đột nhiên cảm giác trên người chợt nhẹ, cúi đầu đã nhìn thấy Tô Ninh đem mình trốn ở trong chăn, hướng vào giữa hai chân của nàng, nàng vừa định mở miệng nói, liền cảm giác dưới thân truyền đến xúc cảm ấm áp dịu dàng “Ưmm….”Tiêu Ý Hàn kiềm chế không được, trong hơi thở liền phát ra tiếng rên rỉ…

Xúc cảm nho nhỏ đụng chạm qua đi, dưới thân tựa hồ tìm được rồi chút ít cảm giác, độ mạnh yếu tăng thêm vừa phải, tần suất càng lúc càng nhanh làm cho Tiêu Ý Hàn thoải mái đồng thời lại có chút ít khó chịu. Tay của nàng nắm chặt chăn mền, ngẩng cổ lên đón từng đợt khoái cảm truyền đến.

Đột nhiên, Tiêu Ý Hàn cảm thấy hạ thân hơi tê dại, đi theo bị Tô Ninh liếm. Nơi nhạy cảm bị liếm qua một hồi bắt đầu co rút, vài giây sau một loại khoái cảm chưa từng có mãnh liệt đánh úp nàng, ngón tay Tiêu Ý Hàn cầm chăn mền bắt đầu trở nên trắng vì bấu chặt, nàng khẽ cắn môi dưới, cực lực khắc chế chính mình không để cho phát ra tiếng rên lớn quá mức…

“Chị có thích không?” lúc cơ thể Tiêu Ý Hàn an tĩnh lại, Tô Ninh theo trong chăn bò lên, khuôn mặt cô hồng nhuận nhìn sắc mặt thị trưởng cũng đang ửng hồng giống mình, nho nhỏ hỏi.

Tiêu Ý Hàn mặt không biểu tình ngắm Tô Ninh, trong lòng nghĩ:”Nàng cũng thật sự là xem thường Tô Ninh, một cô bé còn đi học sao học “loại sự tình này” lại nhanh như vậy? Đều không cần nàng tốn nhiều miệng lưỡi thuyết giảng, thử qua lần đầu đã có thể xuất sư…”

Tô Ninh thật không có làm cho Tiêu Ý Hàn đoán sai, cô đâu chỉ là xuất sư? Đêm nay qua đi, đối với việc quan hệ nữ x nữ, Tô Ninh thật sự là biết nhiều hơn một chút. Từ vừa mới bắt đầu ngượng ngùng, đến cuối cùng điên cuồng chiếm lấy, Tô Ninh xem như đem thị trưởng đại nhân trong ngoài “ăn” triệt để.

“Làm cho đứa nhỏ này giằng co hơn nửa đêm, mặc dù có chút không có mặt mũi, chính là cảm giác đem lại thật sự chưa từng có….” Tiêu Ý Hàn toàn thân vô lực nằm ở trên giường, nghiêng đầu nhìn cô bé đã ngủ say trong lòng thầm nghĩ. Nàng bất đắc dĩ cười khổ, đứng dậy đi phòng tắm đơn giản rửa qua một chút, liền trở lại trên giường ôm Tô Ninh nằm ngủ.

Đêm nay ngoài cửa sổ, gió thổi mạnh rét thấu xương, trong phòng Tiêu Ý Hàn lại một mảnh xuân ý ấm áp, dưới ánh đèn ngủ mờ nhạt, hai nữ nhân hoàn thành chuyện tốt đẹp nhất của những người yêu nhau chính là sự kết hợp hai thân thể, trải nghiệm này vừa kỳ diệu lại vừa phí sức lực khiến cho tâm hồn cả hai dính sát hợp lại với nhau, đây chính là một khởi đầu thật tốt đẹp..

*************************

Sáng sớm hôm sau.

Cho dù tối hôm qua “Mệt nhọc quá độ”, Tiêu Ý Hàn như trước bị đồng hồ đúng giờ kiên trì reo inh ỏi đánh thức, nàng giật giật cánh tay bị thương có chút mỏi nhừ mới phát hiện tay kia của nàng không biết khi nào thì đã sờ lên ngực Tô Ninh. Tiêu Ý Hàn giương khóe miệng lộ ra nụ cười ấm áp, nàng có chút xoa bàn tay trên bầu vú đầy đặn của Tô Ninh, xúc cảm mềm mại liền truyền tới, trong lòng nàng không khỏi nghĩ,” thói quen này mà từ nay về sau vẫn duy trì thì cảm giác thật sự tốt đẹp biết bao”

Tô Ninh gần đây khó ngủ, Tiêu Ý Hàn chỉ là nhẹ nhàng linh hoạt trêu chọc hai “Tiểu anh đào” trước ngực, cô liền tỉnh lại.

“Em thật sự mệt…”Tô Ninh còn chưa có mở mắt ra liền cảm giác được người bên cạnh cô đang làm “Chuyện xấu”, cô phất phất tay hướng thị trưởng đại nhân, giọng điệu làm nũng thì thầm nói.

“Nếu mệt thì ngủ tiếp một hồi, còn có thời gian.” Tiêu Ý Hàn một bên nghiêm trang an ủi nói, một bên tay như cũ không ngừng tiếp tục chơi đùa với “Tiểu anh đào”.

Tô Ninh mở ra đôi mắt mông lung buồn ngủ, oán trách nhìn thị trưởng đại nhân, tức giận nói:”Chị hư hỏng như vậy, làm vậy thì người ta còn thế nào ngủ?”

Tiêu Ý Hàn dừng lại động tác, nàng nghiêng người hôn cái miệng nhỏ nhắn đang cong lên của Tô Ninh, sau liền hạnh phúc vô cùng rời giường.

“cánh tay em tê quá…” Tô Ninh nằm ở trong chăn đem thân thể mình che phủ lại chỉ chừa cái đầu ra bên ngoài, nhìn Tiêu Ý Hàn đang đứng ở tủ quần áo lựa chọn quần áo, nói ra.

Tiêu Ý Hàn quay đầu, nhìn Tô Ninh mập mờ cười, nói:”Có muốn tôi giúp em một tay hay không, xoa qua một chút?”

“Không cần đâu” Tô Ninh vội cự tuyệt, cô thấy thị trưởng đại nhân vẻ mặt “Lưu manh” cười, mà bắt đầu hối hận vừa mới nói ra chuyện”Cánh tay mỏi nhừ”làm chi..

***************************************

Giờ nghỉ trưa, Cristina vừa khám xong cho một bệnh nhân, người bệnh chân trước vừa đi ra, cửa phòng nàng lại bị đẩy ra. Cristina nhíu mày vừa định lên tiếng trách cứ, đã nhìn thấy vẻ mặt xuân phong đắc ý của Tiêu đại thị trưởng, đang bước đến.

“Cristina, nhanh, ta muốn tìm ngươi tâm sự.” Tiêu Ý Hàn đem túi xách tùy ý ném trên ghế salon, cởi áo khoác ngoài, hướng về phía Cristina nói ra.

Cristina nghiêng đầu dùng ánh mắt ngạc nhiên nhìn Tiêu Ý Hàn, nói:”Tiêu đại thị trưởng, nếu ta nhớ không lầm, biểu lộ của ngươi như thế chỉ có một lần hồi ở đại học a..”

Tiêu Ý Hàn treo áo khoác xong, quay đầu lại trừng Cristina, trên mặt khôi phục bình thường vẻ lạnh lùng, nàng đi vào trong tìm một chỗ gần cửa sổ, ngồi xuống ghế salon.

“Chỉ nói vậy thôi, ngươi làm sao? Có việc gì vui?” Cristina đi tới ngồi đối diện Tiêu Ý Hàn bày ra bộ dáng đang rửa tai lắng nghe.

Tiêu Ý Hàn mất tự nhiên ngồi thẳng lưng, giọng điệu cố ý mây trôi nước chảy nói:”Ta cùng Ninh Ninh ở chung …”

“Ở chung?”Cristina đang uống nước chanh thiếu chút nữa phun ra ngoài, nàng buông cái ly thắc mắc hỏi:”Các ngươi không phải đã ở cùng một chỗ rồi sao? Đừng nói là ngươi…?”

Tiêu Ý Hàn trông thấy bộ dạng ngạc nhiên của Cristina, nàng khẳng định gật đầu, nói:”Đúng vậy, hơn nữa chúng ta còn tại trên giường …”

Nghe Tiêu Ý Hàn nói trắng ra

, Cristina trong nháy mắt mở to hai mắt,”Trên giường? Tiêu Ý Hàn cùng Tô Ninh? Đây là đùa thật rồi?” Nàng ở trong lòng nghĩ.

“Đây không phải trọng điểm, ta hôm nay đến là kêu ngươi giúp ta nghĩ kế, Lục Hạo Vũ sẽ về nước.” Tiêu Ý Hàn không để ý tới biểu lộ giật mình của Cristina, tiếp theo còn nói.

“Hắn về nước? Không phải cũng đã trở lại bên kia sao?” Cristina hỏi ngược lại, lại cảm thấy không đúng, Cristina cau mày suy tư một chút, nhìn chằm chằm vào Tiêu Ý Hàn nói:”Ý của ngươi là hắn về nước sẽ không đi nữa? Như thế nào nhiều năm như vậy không có động tĩnh, hết lần này tới lần khác, giờ lại nghĩ muốn trở về?Ngươi, ngươi không phải đã làm cho hắn phát hiện ra cái gì a?”

“Không có, đối với hắn ta vẫn luôn như vậy, ngươi cũng không phải không biết, chuyện Tô Ninh ta sẽ bảo vệ tốt.” Tiêu Ý Hàn thu hồi biểu lộ, nghiêm túc nói:”Không biết ông nội Iran nghĩ như thế nào, lúc mới bắt đầu, chết sống không cho hắn về nước, hiện tại ngược lại chủ động đưa ra đề nghị làm cho hắn trở lại, nói là cái gì sợ chúng ta hai nơi ở riêng lâu dài, cảm tình phai nhạt.”

“Ừ.. Ta xem ra không có đơn giản như vậy, ngươi có nhiều phòng bị thì tốt hơn, Ninh Ninh còn đang học a…”

“Ta biết rõ, nên không phải mới tìm ngươi thương lượng sao? Hôm trước hắn trở về, nói là chuyển giao công tác, đoán chừng năm sau có thể trở về nước.”

“Hàn, ta hỏi ngươi, ngươi cùng Ninh Ninh là tới cùng thật sự như vậy?” Cristina thấy Tiêu Ý Hàn rất nghiêm túc nghiên cứu những vấn đề này, nàng đột nhiên mở miệng hỏi.

Tiêu Ý Hàn không hề nghĩ ngợi nói:”Ngươi đừng có nói nhảm.” Sau nàng thấy Cristina có chút không tin, liền trầm mặt, hòa hoãn giọng điệu, nói:”Ta là muốn tính toán về lâu dài …”