Nữ Nhân Của Thị Trưởng

Chương 39: Kết giao



Tô Ninh quay qua, cô nhìn thị trưởng khẽ gật đầu, giờ phút này lòng của cô trở nên nhẹ nhàng, cảm giác mình như được bao vây bởi vô số bọt khí mang tên ‘hạnh phúc’, toàn thân tràn đầy tất cả đều là hạnh phúc cảm. Cô không nghĩ tới, tại một đêm rét lạnh như thế này, người có gia đình có sự nghiệp như thị trưởng đại nhân lại chạy tới cùng cô trải qua đêm giáng sinh.
Nghĩ đi nghĩ lại Tô Ninh đột nhiên cảm giác mắt mình bắt đầu nóng lên, tiếp theo nước mắt không tự giác trượt nhẹ ra hốc mắt, cô không rõ là vì kích động hay là nguyên nhân gì khác, chỉ là lúc này đặc biệt có loại cảm giác muốn khóc.
Tiêu Ý Hàn thấy Tô Ninh đột nhiên im lặng khóc, nàng có chút trở tay không kịp, vội đứng dậy đi đến bên Tô Ninh, đau lòng đem hai tay nâng lên mặt Tô Ninh, cau mày nhẹ giọng nói:”Em làm sao vậy? Không thích ở đây hay sao? Vậy chúng ta đi..”
Tô Ninh cúi đầu xuống, ra sức lắc đầu, sau cô ngẩng đầu nhìn thị trưởng đại nhân nói:”Em yêu thích nơi này, em chỉ là cảm giác quá hạnh phúc …”
Nhìn Tô Ninh, trên mặt đầy nước mắt, ôn nhu yếu ớt bộ dạng, Tiêu Ý Hàn đột nhiên cảm thấy rất đau lòng, nàng tiến lên một bước ôm Tô Ninh, đem cô kéo vào trong ngực của mình. Cả gian phòng cứ như vậy yên tĩnh trở lại, hai người ôm nhau tại phía trước cửa sổ thật lâu không muốn tách ra, hình như thiên ngôn vạn ngữ đều không cần nói ra miệng, tại thời khắc này liền tâm linh tương thông.
Thẳng đến ngoài cửa sổ truyền đến tiếng pháo hoa, Tô Ninh mới quay đầu ra, xuyên thấu qua cửa sổ thật to, nhìn cho đã mắt tất cả đều là pháo hoa xinh đẹp chói mắt sáng lạn, Tô Ninh khẽ nhếch miệng nhìn về phía ngoài cửa sổ, cô chưa từng ở độ cao như vậy xem pháo hoa, nhịn không được lên tiếng khen:”Đẹp quá…”
Tiêu Ý Hàn nhìn cô gái trong ngực dễ dàng như vậy thỏa mãn, khoé miệng nàng dẫn ra nụ cười, sau liền buông tay Tô Ninh, lui về phía sau vài bước một lần nữa ngồi ở trên ghế salon.
Ngoài cửa sổ các kiểu dáng pháo hoa cứ thay phiên bung tỏa trên bầu trời, Tiêu Ý Hàn nắm tay Tô Ninh, trong lòng bàn tay cảm giác ấm áp, lúc này nụ cười trên mặt Tô Ninh là vui vẻ như vậy, khắc ở trong mắt của nàng, tràn đầy tất cả đều là nhu tình.
“Ninh Ninh, em có theo tôi cùng một chỗ?” Tiêu Ý Hàn nhìn Tô Ninh vẫn đang nhìn về phía ngoài cửa sổ, nhẹ nhàng nói ra.
Tô Ninh quay đầu nhìn vào mắt thị trưởng, có chút hoài nghi hỏi:”Cái gì?”
Tiêu Ý Hàn nhích sát gần người Tô Ninh một chút, nàng lấy tay bắt vai Tô Ninh làm cho nàng đối mặt chính mình, vô cùng nghiêm túc nói:”Chúng ta cùng một chỗ, em cùng tôi kết giao a…” ( nói thẳng ra theo ngôn ngữ bình thường là mình yêu nhau đi!)
Nghe xong lời này Tô Ninh mặt đỏ lên, cô lập tức cúi đầu thấp xuống dưới, qua một hồi lâu mới dùng sức gật đầu, xem như chính thức đáp ứng thị trưởng đại nhân truy cầu.
Ngoài cửa sổ pháo hoa đang nổi bật, Tiêu Ý Hàn vui vẻ nở nụ cười, nàng nâng lên cằm Tô Ninh, nhân lúc Tô Ninh còn chưa kịp phản ứng, nghiêng đầu nhẹ nhàng hôn lên môi của cô.
Đêm nay xem xong pháo hoa, Tiêu Ý Hàn dẫn Tô Ninh đi xem phim, đêm đầu tiên hai người chính thức kết giao, chơi đến thật khuya mới trở lại căn hộ riêng của Tiêu Ý Hàn, rửa mặt xong, Tiêu Ý Hàn liền ôm lấy Tô Ninh ngủ thật ngon.
Ngày hôm sau Tô Ninh theo trong mộng đẹp tỉnh lại, trời bên ngoài còn chưa sáng, cô hơi chút ngẩng đầu liền dưới ánh đèn ngủ trông thấy thị trưởng đại nhân đang chăm chú nhìn mình, Tô Ninh nhanh đỏ mặt dúi đầu vào ngực thị trưởng.
“Ninh Ninh, làm sao em dễ dàng thẹn thùng như vậy ha?” Tiêu Ý Hàn lấy tay vuốt tóc Tô Ninh, nhẹ giọng nói. Lúc nàng tỉnh lại, điều đầu tiên mắt nhìn thấy chính là Tô Ninh hương vị ngọt ngào đang ngủ trong lòng ngực của mình, nhìn người con gái mình yêu yên tĩnh ngủ ở bên cạnh mình, cảm giác này thật sự rất hạnh phúc, khiến cho Tiêu Ý Hàn cũng nhịn không được, nằm một hồi ngắm nhìn.
“Chị khi dễ người…” Tô Ninh nằm trong ngực thị trưởng buồn bực hồi đáp, trong lòng thầm nghĩ “Nào có ai sáng sớm vừa dậy liền nhìn chằm chằm vào người khác a, như vậy ai có thể không thẹn thùng?”
“Tốt lắm, dậy nhanh lên một chút, em hôm nay không phải sẽ rất bận rộn sao?” Tiêu Ý Hàn giật giật cánh tay có chút tê cứng, cúi người hôn lên trán Tô Ninh nói ra.
Tô Ninh ngẩng lên, cô nhẹ gật đầu:”Hôm nay lễ Giáng Sinh, trường học của tụi em có hoạt động, mà em là người chủ trì.” Cô ngẩng đầu nhìn thị trưởng đại nhân hỏi:”Buổi tối bắt đầu, chị có thời gian tới không?”
Tiêu Ý Hàn nâng cằm nghĩ nghĩ một lát nói:”Buổi tối tôi đi đón Lục Thần, hôm nay phải đi đến nhà nội của thằng bé dùng cơm, tôi muộn một chút sẽ qua, chờ em xong sẽ trực tiếp đưa em trở về.”
Tô Ninh dùng sức nhẹ gật đầu nói:”hôm nay chị sẽ trở lại đây chứ? Còn Iran ba ba…” Tô Ninh là muốn hỏi một chút Iran ba ba đã đi chưa? Chính là cô lại cảm thấy hiện tại hỏi vấn đề này có chút không thích hợp.
“Trở lại, hắn chưa đi, buổi tối cũng sẽ đi cùng đến nhà ông bà nội Iran.” Tiêu Ý Hàn ngồi dậy, quay đầu nhìn Tô Ninh lại nói:”Tôi sẽ xử lý tốt chuyện của mình, em cũng đừng nhạy cảm..” Sau nàng cười một tiếng, liền bắt đầu rời giường mặc quần áo.
*********
Hội trường đại học của Tô Ninh lúc này vô cùng huyên náo, tất cả thầy trò đều lục tục tiến vào trường, còn có một ít người ngoài trường cũng đến tham gia náo nhiệt, cả một hội trường thật to đều ngồi kín người.
Tô Ninh mặc một bộ đầm dạ hội, bên ngoài khoác áo lông trắng tối hôm qua thị trưởng đại nhân mua cho, cầm bản thảo trong tay ngồi ở phòng hóa trang, một bên để bạn học giúp đỡ hoá trang một bên rất nhanh học thuộc lời kịch bản.
“Học tỷ..” một giọng nữ sinh vang lên, Tô Ninh quay đầu lại liền trông thấy Tiểu Nam trong ngực ôm một bó hoa hồng thật to, vội vàng đẩy cửa đi vào phòng hóa trang.
“Tiểu Nam làm sao em đến trễ như vậy?”
“Học tỷ, em tìm được chị rồi, đây, hoa của chị.” Tiểu Nam cũng không quan tâm trong tay Tô Ninh có đang cầm cái gì hay không, vừa nói nàng liền đem bó hoa nhét vào tay Tô Ninh.
Tô Ninh nghi hoặc:”Hoa của chị?” Cô không nghĩ ra được ai tặng hoa cho mình.
“Lúc em đang bị muộn, vừa chạy đến cửa, bảo vệ đưa cho em, nói là một người đàn ông ngồi xe BMW nhờ đưa cho chị.” Tiểu Nam ngồi xuống cạnh Tô Ninh, vừa nói vừa dùng mắt đánh giá phản ứng của Tô Ninh, nói tiếp:”Học tỷ, khi nào thì chị có bạn trai, lại còn là một người giàu có a?..”
Tô Ninh bất đắc dĩ nhìn Tiểu Nam, cô nhìn bó hoa trong tay một chút ý kiến đều không có, chẳng qua nếu như nói là lái xe đưa tới, trong lòng Tô Ninh cũng chỉ có một đáp án, hoa này hơn phân nửa là thị trưởng đại nhân làm cho người ta đem tới, thị trưởng cũng biết lãng mạn tặng hoa cho cô, nghĩ tới đây Tô Ninh không tự giác lại nở nụ cười.
***************************************
Hơn bốn giờ chiều, trời bắt đầu có tuyết rơi, Tiêu Ý Hàn theo văn phòng đi ra, xuống lầu lên xe vội vàng hướng nhà trẻ Iran. Trên đường đi nàng nhíu chặt lông mày, đêm nay một nhà ba người sẽ đi nhà nội Iran ăn cơm tối, sau đó nàng còn muốn đến trường đón Tô Ninh, Tiêu Ý Hàn trong lòng nghĩ thời gian quả thật có chút gấp gáp…
Tiêu Ý Hàn nhanh đi xuống xe, rất xa đã nhìn thấy Iran nắm tay ba ba đang đứng tại ven đường chờ nàng, nàng đi lên phía trước nắm bàn tay nhỏ bé của Iran, nhìn Lục Hạo Vũ nói:”Nếu biết ngươi tới tiếp con, ta sẽ không chạy nhanh tới đây, như thế nào cũng không gọi điện thoại cho ta?”
“Mẹ, là con không để cho ba ba gọi điện thoại, con nghĩ làm cho ba mẹ cùng đi đón con.” Không đợi Lục Hạo Vũ nói, Iran liền vẻ mặt khờ dại cười,  ngẩng lên đối Tiêu Ý Hàn nói ra.
Tiêu Ý Hàn cười nhạt một tiếng, nàng đưa tay sờ đầu Iran rồi nắm tay con trai hướng phía xe đi tới.
“Ngươi tối hôm qua đi đâu? Không trở về nhà cũng không gọi điện thoại nói một chút.” Lục Hạo Vũ thấy Tiêu Ý Hàn cũng không nhìn đến mình, hắn chú ý hỏi.
Tiêu Ý Hàn mở cửa, bế Iran lên xe, còn mình ngồi vào tay lái phụ, thẳng đến khi xe lái ra vùng ngoại thành, nàng mới nhìn Lục Hạo Vũ qua kính xe, nhàn nhạt nói:”Có chút chuyện chậm trễ nên ngủ ở khách sạn.” Sau khi nói xong liền nhắm mắt lại tựa vào trên ghế dựa.
“Mẹ, tối hôm qua ba ba nói một mình chờ mẹ, Iran đi ngủ trước.” Ngồi ở ghế sau Iran vươn đầu ngả vào vai Tiêu Ý Hàn chăm chú nói.
Tiêu Ý Hàn mở to mắt đối Iran cười cười, cũng không nói gì…
Lục gia là thương gia nổi danh trong nước, biệt thự Lục gia xây tại vùng ngoại thành Giang Vịnh, xe lái vào cổng lớn lại chạy một hồi mới dừng trước một biệt thự rất có phong cách châu Âu. Ba người lục tục xuống xe, Tiêu Ý Hàn theo sau Iran đang sôi nổi chạy vào trong nhà, vẻ mặt đang nghiêm túc cũng đổi lại cười nhạt.
Nhà giàu ăn cơm cũng chú ý phô trương, trên bàn cơm thật dài bày đầy thức ăn. Trên bàn tiệc ngoại trừ người nhà Tiêu Ý Hàn, còn có vài vị thương gia nổi danh, Tiêu Ý Hàn ngồi chậm rãi ăn cơm, trong nội tâm tính toán một hồi tìm cái cớ để không phải ở lại.
“Hạo Vũ thừa dịp lần này trở về đem nghiệp vụ bên kia chuyển về đây đi, hai người các ngươi cuộc sống luôn ở hai nơi khác nhau cũng không phải việc tốt.” Lên tiếng chính là ông nội Iran, lão gia tử lúc nói chuyện luôn mỉm cười, lúc này hắn có chút yêu thương nhìn con trai mình nói ra.
Tiêu Ý Hàn đang cúi đầu đang ăn cơm, nghe xong lời này, nàng không tự giác nhíu mày, thực sự không nhúc nhích thanh sắc.
“Ừ, mấy ngày nữa ta trở về thông báo một chút.” Lục Hạo Vũ nghiêng đầu xem biểu lộ của Tiêu Ý Hàn rồi mở miệng trả lời.
Lão gia tử nhẹ gật đầu, liền bưng ly rượu lên cùng bằng hữu uống rượu.
Bữa tối sau khi kết thúc cả đám người ngồi ở trong phòng khách uống trà nói chuyện phiếm, Tiêu Ý Hàn thỉnh thoảng nhìn đồng hồ trên cổ tay, mới đây đã muốn 7 giờ rưỡi, trong lòng nàng nghĩ nếu bây giờ không đi sợ sẽ không kịp xem tiết mục của Tô Ninh.
Đang lúc Tiêu Ý Hàn đứng dậy nghĩ tìm cách cáo biệt, điện thoại trong túi xách nàng vang lên, Tiêu Ý Hàn trong lòng nhẹ nhàng thở ra, cái này điện thoại tới thật sự là kịp thời, bất kể là ai nàng cũng sẽ viện cớ. Điện thoại là Cristina gọi tới, Tiêu Ý Hàn cùng mấy người trong phòng chào hỏi, liền đi ra ngoài nghe điện thoại …