Nữ Nhân Của Thị Trưởng

Chương 28: Loạn tâm

Cửa phòng bệnh mở ra, một đứa nhỏ lảo đảo chạy đến, đi phía sau còn có một phụ nhân (người đàn bà) cùng một thanh niên còn trẻ.

Tô Ninh còn chưa kịp nhìn rõ, đứa bé đã chạy đến bên giường, nhào tới người thị trưởng. Tô Ninh càng hoảng sợ cô bước nhanh về phía trước hai bước đem tay chặn ngang ôm lấy đứa bé, không để đứa nhỏ này đụng phải miệng vết thương của thị trưởng.

“Iran, mẹ của ngươi hiện tại có thương tích, ngươi đụng như vậy sẽ làm đau nàng a.” Tô Ninh ôm đứa bé, đối với nó ôn nhu nói.

Iran nhướng mày lên nhìn xem người đột nhiên xuất hiện, lại nhìn nhìn trên giường mẹ mình đang cười, bĩu môi nói:”Ngươi là ai? Làm sao ngươi lại ở trong phòng bệnh của mẹ, ta không biết ngươi, ngươi thả ta ra…” nó bắt đầu tay chân lung tung giãy dụa đứng dậy.

“Lục Thần…” Tiêu Ý Hàn nghiêm mặt kêu tên đứa nhỏ.

Iran dừng động tác, nó sợ hãi nhìn Tiêu Ý Hàn, hai mắt như sắp khóc quay qua nhìn Tô Ninh nói:”Chị ơi, chị lớn lên thật xinh đẹp, chị xinh đẹp trước thả Iran xuống được không?”

“Haha..”Trông thấy Iran đáng thương bộ dạng Tô Ninh nhịn không được bật cười, cô vốn cũng không muốn ôm nó, chỉ là quá đột ngột nàng sợ Iran ngã sấp xuống mà thôi. Không nghĩ tới, tiểu quỷ này vừa bị phê bình đầu óc rất nhanh liền cùng cô đưa ra chính sách dụ dỗ…

Tô Ninh buông Iran ra, cô thấy Iran không giống vừa rồi lỗ mãng, có thể là do trông thấy thân thể của mẹ nó bị thương, còn mang theo vẻ mặt sợ hãi chậm rãi lại gần.

“Đứa nhỏ này cũng không biết khi nào thì xem TV, nói ngươi nhập viện rồi, khóc hô muốn tìm ngươi, ta dỗ như thế nào đều không được, đem mấy món đồ chơi nó yêu mến ném loạn đầy đất.” Lúc này phụ nhân kia đã đi tới, nàng vuốt đầu Iran tiếp tục nói:”bà ngoại ông ngoại về nhà, nó biết vậy nên càng khóc nháo lợi hại hơn, không có cách nào ta liền đem nó mang đến đây…”

Phụ nhân thấy Tiêu Ý Hàn cau mày nhìn xem Iran, còn vội nói:”Nó hiện tại càng ngày càng hiểu chuyện, đừng nghĩ nó nhỏ, cái gì cũng biết, dù thế nào cũng là mẫu tử liền tâm a…”

Tiêu Ý Hàn nhẹ giọng,”Con còn cáu kỉnh, mẹ đã dạy con thế nào?” Nàng thấy Iran đỏ lên đôi mắt đang nghẹn miệng, không có nói thêm nữa, kéo Iran lại, ngón tay nhỏ hướng Tô Ninh nói:”Chào dì Ninh Ninh.”

Iran bĩu môi nhìn Tô Ninh đang cười, nhỏ giọng nói ra:”Chào chị Ninh Ninh.”

“Gọi là dì” Tiêu Ý Hàn nhíu mày, thằng nhóc này cái gì mà gọi chị chứ..

“Ha ha, chào Iran.” Cô cùng Iran nói dứt lời, rồi nhìn thị trưởng đại nhân nói:”Gọi chị cũng được, chị dữ như vậy làm gì?”

“Mẹ, chị Ninh Ninh cũng xác nhận, con không gọi dì.”

Tiêu Ý Hàn bất lực với lí lẽ này, đôi khi cùng trẻ con phân rõ phải trái, giảng không được. Nàng thấy Tô Ninh dùng vẻ mặt yêu mến nhìn xem Iran liền lạnh giọng nói ra:”Em nếu nhất định phải về nhà, vậy thì để Tiểu Trương đưa em về.”

Tô Ninh nhìn người thanh niên đứng ở trước cửa, cô nhẹ gật đầu.

“Tiểu Trương.”

Nghe thấy Tiêu Ý Hàn thanh âm, nam thanh niên đi đến, hắn xoay người đáp ứng nói:”Tiêu thị trưởng.”

“Ngươi đưa Tô tiểu thư trở về, rồi trở lại đón dì Hồng cùng Iran.”

“Vâng”

Tô Ninh nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Tiêu Ý Hàn đáy lòng lại sinh ra chút ít cảm giác xa cách, cô thấy mọi người đều nhìn mình, thu hồi biểu lộ nhẹ nói:”Em về, chị sớm nghỉ ngơi.”

Tiêu Ý Hàn trầm mặt gật nhẹ đầu, Tô Ninh theo Tiểu Trương đi ra phòng bệnh.

Buổi tối hơn 9 giờ, Tô Ninh về đến nhà, cô vào nhà liền trông thấy ba người lớn ngồi trên ghế salon xem tv, nghe tiếng cô mở cửa, toàn bộ không hẹn mà cùng nhìn về phía cô, trên mặt hiện ra kinh ngạc.

“Ninh Ninh, đã trễ như vậy sao ngươi trở lại? Cũng không gọi điện thoại về, ba ba đi đón ngươi.” Tô ba ba mở miệng nói ra.

Tô Ninh bỏ giày ra, hướng phòng ngủ đi đến, hữu khí vô lực nói:”Con mai kia được nghỉ, đêm nay ở nhà.” Sau khi nói xong liền đóng lại cửa phòng ngủ.

Tô ba ba ngồi ở trên ghế salon nhìn hai lão bà nói ra:”Đứa nhỏ này đêm nay như thế nào thật kì lạ?”

“Có thể là cùng bạn học giận dỗi, không có việc gì, để ta đi xem.” bà nội đứng lên hướng phòng ngủ đi đến.

“Mẹ, ngài cùng dì hai ở phòng ta đêm nay, ta ở ngoài này.” Tô ba ba cũng đứng dậy hướng về phòng ngủ mình.

bà nội nhẹ gật đầu liền đẩy ra cửa phòng ngủ.

“Ninh Ninh.” Bà vừa vào liền trông thấy Tô Ninh đang ngẩn người ở bàn sách.

“Bà nội.” Tô Ninh ngồi dậy kéo bà nội ngồi trên giường.

“Làm sao vậy? Cùng bạn học giận nhau hay sao?”

“Không có, chỉ là con cảm thấy trong nội tâm trống rỗng.” Tô Ninh rầu rĩ nói.

“Có chuyện gì thì cùng bà nội nói, đừng thấy bà nội già, dù sao bà cũng là người từng trải.” bà nội đứng dậy đi tới tủ quần áo bên cạnh, tìm đồ ngủ đưa cho Tô Ninh.

“Đi tắm, đi ngủ sớm sẽ cảm thấy khá hơn” Bà đem quần áo đặt ở trên bàn sách vuốt tóc Tô Ninh yêu thương nói.

Tô Ninh gật gật đầu, đứng dậy đi phòng tắm, lúc này trong lòng của cô thật là trống rỗng, như là khuyết thiếu cảm giác an toàn. Vẻ mặt lạnh lùng của Tiêu Ý Hàn lúc cô sắp đi về cứ hiện ra, cô cảm thấy rất hụt hẫng…

Rửa mặt xong Tô Ninh sớm lên giường, dưới ánh đèn bàn, cô nằm lỳ ở trên giường suy đoán, nghĩ đứa nhỏ của thị trưởng có phải là sẽ đi về, như vậy trong phòng bệnh chỉ còn lại nàng một người sao?

Đang lúc Tô Ninh trằn trọc ngủ không được, điện thoại trong tay cô vang lên, Tô Ninh sững sờ, lập tức rất nhanh nghe điện thoại, cô sợ quấy rầy ba ba ngủ ở cách vách.

“Alo.”

“Là tôi, em ngủ chưa?” Điện thoại bên kia truyền đến thị trưởng đại nhân thanh âm.

“Không có, chị thì sao? Như thế nào còn không ngủ?” Tô Ninh có chút kinh ngạc, cô ngồi dậy đem chăn mền choàng trên người nhỏ giọng hỏi.

“Cánh tay đau, đầu cũng đau, ngủ không được…”

“Rất đau a? Vậy làm sao bây giờ?” Nghe thấy thị trưởng nói bị đau, Tô Ninh lập tức khẩn trương, cô hỏi tiếp:”Iran đi rồi chưa?”

“Ừ, đi rồi…”

“Hiện tại miệng vết thương đau lắm hả? Bằng không gọi bác sĩ đi a, kiểm tra xem có sao không?”Tô Ninh trong lòng sốt ruột, lúc tại bệnh viện, không có nghe thị trưởng kêu đau, cô thật không nghĩ tới này vết thương sẽ làm nàng lại bị đau ngủ không yên.

“Ninh Ninh, ngày mai không có giờ học?”

“Không có học, mai kia em đều được nghỉ…”

“Vậy nói chuyện với tôi một chút..”Trong điện thoại thanh âm thị trưởng rõ ràng đã không còn khí thế, giọng điệu như vậy làm Tô Ninh thấy lòng mềm nhuyễn.

“Uh” Tô Ninh tắt đèn bàn tiến vào trong chăn, tính cùng thị trưởng đại nhân trò chuyện thật lâu.

Hai người nói chút ít chuyện trường lớp của Tô Ninh, còn nói chuyện gia đình Tô Ninh, Tiêu Ý Hàn vẫn rất ít nói, chỉ là ném ra một đề tài, làm cho Tô Ninh nói cho nàng nghe.

Bất tri bất giác hơn một giờ trôi qua, điện thoại Tô Ninh cầm đã bắt đầu nóng lên, cảm giác như là đã lâu không có nói nhiều lời như vậy, cô đã miệng đắng lưỡi khô.

“Ninh Ninh, em đối với tôi, là thấy thế nào?” Hai người trầm mặc vài giây, sau đó Tiêu Ý Hàn từ tốn hỏi.

“thấy thế nào a? Em cảm thấy chị là người rất tốt.”

“Huh?”

“Chính là rất tốt, mặc dù có thời điểm chị không cười cũng nói chuyện không chút tình cảm, nhưng em rất yêu thích ở cùng một chỗ với chị. Như lần này, trông thấy hình ảnh trên TV, chị không biết em lo lắng nhiều thế nào đâu, khi đó đặc biệt nghĩ muốn bay đến bên cạnh chị, nhìn xem chị bị làm sao rồi?” Tô Ninh cuộn người trong chăn đem ý nghĩ trong lòng mình nói ra.

“Ha ha, cô bé ngốc, tôi đây làm gì có sao chứ, đúng là thích khóc nhè…” Nghe thấy Tô Ninh chân thành nói, Tiêu Ý Hàn không khỏi nhẹ nhàng nói ra.

“Chị như vậy mà kêu là không có chuyện gì sao? Cánh tay gãy đầu cũng bị thương…”Tô Ninh có chút phản bác, cô vững vàng tâm tình bĩu môi nhỏ giọng lại hỏi:”Bây giờ còn đau không?”

“Không đau, nghe thấy giọng của em sẽ không đau…” Tiêu Ý Hàn khó được như vậy nói ra lời tán tỉnh.

” lại dụ người…” Tô Ninh nhỏ giọng lầm bầm một câu.

“A, đã khuya, ngủ đi, ngày mai em không cần đến thăm tôi, ở nhà nghỉ ngơi thật tốt.”

“Vì cái gì?”

“Mấy ngày nay bên cạnh tôi có nhiều người tới thăm, em cũng đến thăm rồi, cũng đã làm chuyện ngốc, có nhiều người tôi cũng chẳng thể quan tâm em, ở một bên em lại không được tự nhiên ….”

Tô Ninh không nói gì, cô vốn nghĩ sáng sớm ngày mai sẽ đi thăm thị trưởng, không nghĩ tới một cuộc gọi đến lại làm cho cô không đi…

“ok, nếu như em nghĩ đến vậy thì buổi tối hãy tới.” Tiêu Ý Hàn không nghe tiếng Tô Ninh, nàng đành thỏa hiệp.

“Tôi buồn ngủ, em cũng sớm ngủ đi.”

Cúp điện thoại, Tô Ninh nằm ở trên giường cảm giác ngọt ngào dâng tràn, cô ôm di động trong tay, nghĩ tới thanh âm của thị trưởng không bao lâu liền ngủ…

Mà bên này Tiêu Ý Hàn không có được thư thái như Tô Ninh, nàng nhắm mắt lại nằm ở trên giường, trong lòng, cảm giác ngọt ngào xen lẫn đau khổ cứ quanh quẩn nàng. Nàng biết rõ Tô Ninh là cô gái tốt, một cô gái tốt đẹp như vậy, nàng không nên đi trêu chọc. Nhưng mà….

Trong bóng đêm, Tiêu Ý Hàn phủ thêm áo khoác ngoài đứng trước cửa sổ, lúc này đèn trong phòng bệnh đã tắt, ngoài cửa cũng là một mảnh yên tĩnh. Nàng nhìn qua bầu trời đêm, đột nhiên không biết mình làm như vậy đến cùng có phải hay không chính xác?

Cứ như vậy phát triển, Tô Ninh sẽ nảy sinh loại cảm giác gì, Tiêu Ý Hàn có chút phiền lòng, nàng rốt cuộc có nên hay không nên đi tiếp bước này…

Tiêu Ý Hàn đứng thật lâu trước cửa sổ, đối mặt loại tình cảm đột nhiên bắt đầu nảy sinh này, làm cho nàng có chút trở tay không kịp, nàng phát giác mình càng ngày càng tưởng niệm Tô Ninh…

Tiêu Ý Hàn có chút lo sợ, việc nàng đối mặt thật sự là quá nhiều, tuổi của nàng, sự nghiệp của nàng, còn có gia đình của nàng, không nói đến tất cả những thứ đó, một khi xảy ra vấn đề nhất định sẽ ảnh hưởng tới quyền vị của nàng, không phải nàng xem trọng những thứ này, chỉ là nàng thật sự thân bất do kỷ…

Buông chính mình phương diện, nghĩ đến Tô Ninh, Tiêu Ý Hàn càng cảm thấy khó chịu, nàng luôn luôn có loại cảm giác không lẫn đi đâu được. Nàng cảm thấy cho dù chính mình có tất cả năng lực, không bị ngoại giới ảnh hưởng, đi phát triển đoạn cảm tình này, nhưng Tô Ninh thì sao? Nàng cảm giác Tô Ninh, giống như một tờ giấy trắng đơn thuần, có thể hay không bởi vì chính mình xuất hiện mà làm rối loạn cả đời cuộc sống…

Dù sao xã hội bây giờ còn chưa thật sự cởi mở đến mức có thể tiếp nhận tình yêu đồng tính, mà thân phận của mình lại đặc thù như thế…

Nếu như, hai người thật sự cùng một chỗ, như vậy cả đời Tô Ninh nhất định sinh hoạt tại chỗ tối không thể gặp quang minh…( ý là quan hệ che giấu không thể công khai)