Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 224: 100 đồng cũng không cho tôi (4)

Editor: May
Tống Thanh Xuân hiếu kỳ cầm lên, thấy nội dung phía trên, trong nháy mắt  biểu tình liền ngưng trệ.
Đó là phiếu phạt quá tốc độ, phía trên viết rõ ràng là vào mấy giờ, quá tốc độ ở nơi nào.


Lúc Tô Chi Niệm gọi điện thoại cho cô, không phải anh nói đang ở gần ngoại ô phía bắc thành phố sao?
Sao ở trên phiếu phạt này lại viết là xuất phát từ trong thành phố Bắc Kinh?


Tống Thanh Xuân vội vội vàng vàng nhấn mở ghi chép trò chuyện trong điện thoại di động, thời gian Tô Chi Niệm gọi điện thoại cho mình sớm hơn hai mươi phút đồng hồ so với thời gian trên phiếu phạt này, cũng chính là nói, anh là sau khi gọi điện thoại cho cô mới ra khỏi thành phố?


Tống Thanh Xuân không nháy mắt nhìn chăm chú tờ giấy trong tay, ánh mắt cô yên tĩnh, nhưng trong đáy lòng của cô, lại nhấc lên sóng to gió lớn.
Cho nên... Thật ra anh không phải bởi vì gần cô nên thuận đường tới đón cô, mà là đặc biệt tới đón cô?


Thậm chí... Từ trong thành phố đến vị trí của cô, cho dù là dưới tình huống một đường lái xe không theo quy định, cũng cần ít nhất bốn tiếng, nhưng anh lại chỉ dùng hơn một tiếng... Bởi vậy trên đường này, anh gần như vượt tốc độ toàn bộ hành trình?


Tống Thanh Xuân nghĩ đến, lúc mình nghe điện thoại với anh, có một lần anh thắng gấp, lúc đó cô còn rất sốt ruột, sau một lát, ngữ khí của anh rất bình thản, cô mới yên tâm.
Hiện tại nhớ lại, cô mới kinh ngạc phát hiện, rốt cuộc tình huống lúc đó nguy hiểm cỡ nào!


Ngón tay Tống Thanh Xuân cầm tờ giấy bắt đầu run rẩy lên.


Anh đối với cô, thật ra không thể xem như là rất tốt, đại đa số lần nói chuyện đều là bộ dáng lãnh đạm, thậm chí năm đó, khi anh và cô gây gỗ náo loạn tách ra, anh làm còn muốn ngoan tuyệt hơn cô rất nhiều. Vả lại, cho dù là sau này gặp nhau, anh cũng dùng hết các loại lời nói chế nhạo sắc bén, có thể cho cô bao nhiêu không chịu nổi liền cho cô bấy nhiêu không chịu nổi.


Cho nên ở trong đáy lòng cô, cô vẫn cảm thấy, anh giống như cô, đều chán ghét đối phương .
Nhưng cô không nghĩ tới, đêm nay anh lại...
Đáy lòng Tống Thanh Xuân, hoàn toàn hỗn loạn.


Cửa xe đột nhiên bị kéo ra, Tống Thanh Xuân kinh hãi lấy lại tinh thần, cô lặng lẽ nắm chặt tờ giấy kia ở trong lòng bàn tay của mình, ngẩng đầu, nhìn về phía Tô Chi Niệm.
Ánh mắt người đàn ông đạm mạc xa cách nhìn cô một cái, ngữ khí nói chuyện không có bất kỳ cảm xúc nào: "Không ngủ?"


Tống Thanh Xuân khẽ gật đầu, không lên tiếng.
Tô Chi Niệm khởi động xe lần nữa, lái lên đường cao tốc trở về thành phố.


Trong đầu Tống Thanh Xuân nghĩ đều là chuyện tờ giấy kia, trong lòng cô giãy giụa rất lâu, cuối cùng vẫn nhịn không được mở miệng, hỏi: "Anh đi đón tôi từ chỗ nào của ngoại ô phía bắc thành phố vậy?"


Mắt Tô Chi Niệm không nhìn nơi khác, nhìn chằm chằm con đường trước mặt, biểu tình rất trấn định nói: "Làng du lịch Dương Lâm."


Tô Chi Niệm chuyển tay lái, đổi một con đường, vượt qua một chiếc xe lớn, sau đó có thể cảm thấy chính mình trả lời quá buồn tẻ, do đó liền tiếp tục bổ sung một câu: "Xế chiều hôm nay, Trương tổng của Lộc Dương làm chủ, đánh golf ở chỗ đó."


Tống Thanh Xuân "À" một tiếng, đáy lòng lại yên lặng lẩm bẩm một câu, bịa chuyện, rõ ràng là lái ra từ trong thành phố!
Kẻ lừa đảo! Tô lừa đảo!
Tống Thanh Xuân oán thầm hoàn, mi tâm lại nhịn không được nhíu lại, đáy lòng nổi lên nghi ngờ, sao anh lại muốn bịa chuyện với cô chứ?


Tống Thanh Xuân xuyên qua kính chiếu hậu, nhịn không được nhìn chằm chằm Tô Chi Niệm.
Đèn hai bên đường cao tốc lướt qua khuôn mặt của anh, làm nổi bật đường cong gò má nước chảy mây trôi của anh càng thêm hoàn mỹ.


Chẳng qua, trên mặt anh lại treo một nét mệt mỏi, có lẽ là lái xe ở đường cao tốc quá lâu dẫn tới mệt mỏi.