Nợ Em Một Đời Hạnh Phúc - Tập 1

Chương 14

Sau khi về phòng bệnh, Đàm Tĩnh lập tức đến phòng trực ban. Thấy Nhiếp Vũ Thịnh đang nói chuyện với một bác sĩ, cô cứ đứng ở cửa, dũng khí khó khăn lắm mới gom góp được dường như sắp biến mất hết. Cũng may Nhiếp Vũ Thịnh ngẩng lên thấy cô, cô bèn rụt rè lên tiếng hỏi: “Bác sĩ Nhiếp, tôi muốn nói chuyện với anh.”

Bác sĩ kia biết cô là người nhà bệnh nhân, liền cầm đồ đi ra ngoài. Nhiếp Vũ Thịnh cũng lạnh nhạt mà lịch sự với cô như đối với tất cả những người nhà bệnh nhân khác: “Mời ngồi.”

Đàm Tĩnh ngồi xuống, cô bẻ ngón tay theo thói quen, mỗi khi lo lắng, cô lại vô thức làm động tác này. Lòng bàn tay cô giờ đã có vết chai, móng tay sần sùi không được bóng mượt như trước nữa, cạnh móng còn bị xước măng rô. Đó là biểu hiện của việc thiếu vitamin và dinh dưỡng... Nhiếp Vũ Thịnh cố gắng ép mình rời mắt khỏi ngón tay cô, hỏi: “Có việc gì không?”

“Tôi muốn xin trợ cấp của công ty CM, tôi muốn con trai tôi nhanh chóng được phẫu thuật.”

Nhiếp Vũ Thịnh hơi ngạc nhiên, vội lật một tập tài liệu để che giấu cảm xúc, nhưng ánh mắt vẫn nhìn về một nơi vô định nào đó: “Cô đã suy nghĩ kỹ chưa? Cô cũng rõ mức độ rủi ro trong phẫu thuật rồi đấy.”

“Tôi suy nghĩ kỹ rồi.” Đàm Tĩnh quyết tâm, “Tôi không có tiền làm phẫu thuật bình thường, trong thời gian ngắn cũng không thể kiếm được số tiền đó. Đành xin trợ cấp vậy, giờ con tôi đã như thế, không thể kéo dài thêm nữa.”

Cuối cùng Nhiếp Vũ Thịnh cũng đưa mắt nhìn cô, thấy đôi mắt cô long lanh ngấn lệ, phản chiếu gương mặt anh rõ mồn một. Từ khi gặp lại đến giờ, ngực anh dường như luôn bị một tảng đá lớn đè nặng, không sao thở nổi. Ban đầu anh chỉ hận, hận người phụ nữ này tại sao nhiều năm như vậy vẫn điềm nhiên như không, sống một cuộc đời không liên quan gì đến anh. Sau này nỗi hận dần tan, chỉ còn lại cảm giác bất lực đối với bản thân.

Dường như Đàm Tĩnh không muốn nhìn thấy ánh mắt anh, cô cúi đầu, đúng lúc ấy, Nhiếp Vũ Thịnh thấy đỉnh đầu cô lóe lên ánh bạc, trên mái tóc cô có một sợi tóc bạc rất rõ ràng. Cô đã có tóc bạc rồi.

Anh sững người nhìn sợi tóc bạc đó, Đàm Tĩnh nhỏ hơn anh ba tuổi, năm nay cô mới chỉ hai mươi bảy, vậy mà đã có tóc bạc.

Một người phụ nữ hai mươi bảy tuổi có lẽ còn đang nũng nịu với bạn trai, một người phụ nữ hai mươi bảy tuổi có lẽ còn đang bận rộn cùng bạn dạo phố mua quần áo...

Nhìn sợi tóc bạc đó, anh cảm thấy buồn vô hạn, nhưng cuối cùng vẫn lặng thinh. Anh lấy ra từ chồng tài liệu một tờ đơn xin trợ cấp: “Cô điền vào đây, rồi ký tên, lăn dấu vân tay.”

Đàm Tĩnh nhận lấy tờ giấy, ngón tay cô run rẩy, Nhiếp Vũ Thịnh định rút tay về thì nhìn thấy một giọt nước mắt rơi lên giấy rồi nhanh chóng thấm vào mặt giấy, như một đóa hoa thê lương. Chỉ trong hai ngày ngắn ngủi mà cô đã khóc hai lần. Không, là ba lần, chiều qua cô đã khóc trong nhà vệ sinh.

Nhiếp Vũ Thịnh cảm thấy tức thở, trong một khoảnh khắc anh đã muốn đưa tay ra gạt nước mắt cho cô. Nhưng anh không làm gì cả, cũng không thể làm gì cả, chỉ rụt tay lại buông tờ giấy ra như phải bỏng. Đàm Tĩnh ngẩng lên nhìn anh, gương mặt nhòe nước mắt, hỏi: “Bác sĩ Nhiếp, tôi muốn hỏi anh một câu. Là một bác sĩ... anh bảo có nên tiến hành cuộc phẫu thuật này không?”

Khóe miệng Nhiếp Vũ Thịnh khẽ mấp máy, cuối cùng, bằng sự lạnh lùng và lý trí của nghề nghiệp, anh cũng ép được mình đưa ra câu trả lời: “Theo hiện trạng bệnh tình cùng điều kiện kinh tế của gia đình các vị, tôi khuyên cô nên tiếp nhận trợ cấp, nhanh chóng phẫu thuật đi.”

Mái đầu Đàm Tĩnh từ từ cúi xuống, thấp đến mức không thể thấp hơn được nữa. Giọng cô chỉ còn như chút tro tàn của ngọn lửa trước cơn gió lạnh, yếu ớt đến mức người ta cơ hồ không thể nghe được: “Cảm ơn anh.”

Đàm Tĩnh cầm tờ đơn, đứng dậy đi ra ngoài, cô loạng choạng lê từng bước nặng nề, lưng hơi còng về phía trước như phải cõng một gánh nặng vô hình khiến cô không thể chịu nổi. Nhiếp Vũ Thịnh chợt nghĩ, có lẽ tóc cô đã bạc chỉ sau một đêm, giống như trong truyện kiếm hiệp thường viết vậy. Không biết tại sao, anh bỗng muốn đuổi theo nói với Đàm Tĩnh rằng, đừng làm phẫu thuật này nữa, rủi ro sẽ cao hơn phẫu thuật thông thường, cô vẫn nên nghĩ cách gom tiền thì hơn.

Nhưng anh biết rõ cô không thể gom được tiền. Ngay tiền viện phí của Tôn Bình cũng là người khác nộp cho. Chứng từ quẹt thẻ gắn trên tài liệu của bệnh nhân, người chi là Thịnh Phương Đình. Tại sao Thịnh Phương Đình lại trả tiền giúp cô? Tôn Bình vào viện, không phải nên để bố nó nghĩ cách trả viện phí sao? Đàm Tĩnh luôn luôn phức tạp hơn anh tưởng. Thịnh Phương Đình, cấp trên của cô, dựa vào cái gì mà trả mấy vạn tiền đặt cọc nằm viện cho Tôn Bình?

Có lẽ khi cô chọn cách tiếp nhận trợ cấp, anh nên vui mới phải. Nếu cô chọn cách phẫu thuật truyền thống, chưa biết chừng Thịnh Phương Đình còn khảng khái rút ví mười vạn tệ làm phẫu thuật cho Tôn Bình cũng nên. Rốt cuộc cô có ma lực gì mà khiến đàn ông cứ nhìn thấy là choáng váng đầu óc, mê mẩn tâm thần như vậy?

Nhiếp Vũ Thịnh không khống chế được mình, rút bệnh án của Tôn Bình ra ném mạnh lên bàn.

Mãi đến trước khi hết giờ làm việc Đàm Tĩnh mới điền xong tờ đơn, nhưng cô không tự đi nộp mà nhờ Vương Vũ Linh mang đến phòng trực ban. Vương Vũ Linh đưa đơn cho Nhiếp Vũ Thịnh, hỏi: “Bác sĩ Nhiếp, khi nào có thể phẫu thuật?”

“Nhanh thì thứ Tư hoặc thứ Năm tuần sau.”

“Ồ.”

Nhiếp Vũ Thịnh cất tờ đơn vào hộp đựng tài liệu, chuẩn bị ra về. Đúng lúc ấy điện thoại reo, là Thư Cầm gọi, cô hỏi: “Bác trai đã khỏe hơn chưa anh?”

“Hôm nay anh vẫn chưa qua thăm ông ấy được.”

“Vừa hay, em sắp đến cổng bệnh viện rồi, em sẽ cùng anh đi thăm bác. Hôm nay em nấu canh cho bác, kẻo bác lại bảo em quá tốt với anh.”

“Ừ, được.”

“Nhiếp Vũ Thịnh, có vẻ anh không được vui?”

“Không có gì.” Anh lấp liếm, “Chỉ hơi mệt thôi.”

“Lại vừa ra khỏi phòng mổ à? Bác sĩ Nhiếp, cứ thế không được đâu, anh đâu phải siêu nhân, đừng ép mình quá chứ!”

“Anh biết rồi.”

“Không nói với anh nữa, em đến bãi đỗ xe rồi, anh mau qua đây đi.”

Nhiếp Vũ Thịnh ra bãi đỗ xe đón Thư Cầm, cầm lấy chiếc hộp giữ nhiệt trong tay cô, rồi cúi đầu đi xăm xăm, không nói lời nào. Thư Cầm trò chuyện với anh, anh cũng không để ý. Thư Cầm liền hỏi: “Hôm nay anh sao vậy?”

“Không có gì, anh chỉ mệt thôi.”

“Bình thường có mệt anh cũng không lơ đễnh như thế.”

Anh đành viện cớ: “Hôm nay anh bị Chủ nhiệm mắng, lát gặp bố anh đừng nhắc đến chuyện này, nếu không ông lại nói làm ở viện kiếm được mấy đồng mà toàn bị mắng.”

“Tại sao Chủ nhiệm lại mắng anh? Anh mắc lỗi khi mổ à?”

“Không. Chuyện công việc, có nói em cũng không hiểu đâu.”

Thư Cầm cười nói: “Xem ra bạn gái không được đãi ngộ tốt như tri kỷ rồi. Trước đây chuyện gì anh cũng nói với em, vậy mà giờ mới hỏi nhiều một chút, anh đã thấy phiền.”

Nhiếp Vũ Thịnh không đáp, chỉ im lặng bước đi. Thư Cầm nghĩ bụng, xem ra Chủ nhiệm đã mắng anh nặng lời lắm, bình thường đùa như vậy anh sẽ lên tiếng giải thích làm gì có chuyện đó, nhưng hôm nay dường như anh chẳng muốn nói gì, cứ ngơ ngẩn thất thần.

Hai người đến phòng bệnh của ông Nhiếp Đông Viễn, lại không thấy người đâu cả. Thì ra đứa trẻ bị ngã trong công trường đã vượt qua cơn nguy hiểm, tỉnh lại rồi. Ông Nhiếp Đông Viễn đến ICU, nói là muốn thăm đứa trẻ mệnh lớn. Nhiếp Vũ Thịnh và Thư Cầm ngồi đợi một lúc mới thấy ông quay lại.

Tuy vẫn cần Thư ký Trương dìu nhưng tinh thần ông rất tốt, sắc mặt cũng hồng hào hơn nhiều: “Tiểu Thư, cháu đến đấy à? Cháu nên cùng Vũ Thịnh đi thăm đứa trẻ đó đi, thằng bé kiên cường lắm, còn chưa nói được nhưng đã tỉnh rồi. Y tá nói gì nó cũng đều chớp mắt để trả lời, chớp một cái là có, chớp hai cái là không, ngoan thật!”

Nhiếp Vũ Thịnh nói: “Ngày mai thứ Hai tổng kiểm tra phòng bệnh, con sẽ qua thăm.”

Ông Nhiếp Đông Viễn liếc anh rồi hỏi: “Sao thế, cứ như bánh đa nhúng nước ấy.”

“Không sao, con mệt quá thôi.”

“Mệt thì nghỉ đi, làm gì có nơi nào như bệnh viện này của các anh, suốt ngày làm việc với chẳng phẫu thuật, chẳng biết ngày đêm gì nữa! Đúng là bóc lột sức lao động mà!”

“Bố, nhân viên dưới quyền bố cũng thường xuyên tăng ca, ví dụ như Thư ký Trương, ngày nào anh ấy chẳng đợi lệnh 24/24, đến giờ vẫn còn làm việc đấy thôi.”

Thư ký Trương vội nói: “Thật ra tôi đã tan làm rồi mà. Tôi chỉ đến thăm ông Nhiếp, không tính là tăng ca.”

Ông Nhiếp Đông Viễn nheo mắt quan sát con trai: “Sao nóng thế, ai động vào anh à?”

“Không có gì.”

“Hừ.” Ông Nhiếp Đông Viễn nhướn mày, “Anh là do tôi sinh ra, anh đang nghĩ gì bố còn không biết sao? Nói đi, cãi nhau với đồng nghiệp, hay bị lãnh đạo mắng?”

Thư Cầm cười giải vây: “Bác trai thật lợi hại, việc gì cũng biết cả, hôm nay Chủ nhiệm mắng anh ấy đấy. Bác xem, chẳng có gì qua mắt được bác hết.” Cô bước lại mở hộp giữ nhiệt ra, “Cháu hầm gà cho bác này, bác tranh thủ ăn lúc còn nóng, để nguội thì không ngon đâu.” Trong phòng VIP có bếp, khi ông Nhiếp Đông Viễn nhập viện, dì Tần hôm nào cũng đến đưa cơm, có những món trực tiếp hâm nóng ở đây, vì thế nồi niêu xoong chảo đầy đủ cả, Thư Cầm bèn vào bếp lấy bát và muôi ra múc canh.

Ông Nhiếp Đông Viễn nhìn Thư Cầm, không nói gì, chỉ đón lấy bát canh nếm thử, khen Thư Cầm khéo tay, rồi nói: “Nhiếp Vũ Thịnh từ nhỏ đã kén ăn, bác đang lo lắng ngày nào đó nó sẽ khiến mình chết đói, cuối cùng lại gặp được người giỏi nấu nướng như cháu, coi như số nó còn may, không đến nỗi chết đói.”

Thư Cầm chỉ cười cười, múc một bát cho Nhiếp Vũ Thịnh: “Anh cũng ăn đi, em nấu nhiều lắm, canh này không hâm lại được, mai em lại nấu nồi khác.”

“Anh không đói.”

Thư Cầm chưa kịp nói thì ông Nhiếp Đông Viễn đã lên tiếng: “Không cho nó ăn nữa. Đồ không có lương tâm, vô tình vô nghĩa, ai tốt với nó cũng phí công.”

Thư Cầm chỉ cười. Trên đường về, cô nói với Nhiếp Vũ Thịnh: “Anh dỗ dành bác một chút cũng có sao đâu, dù sao thì bác cũng đang ốm.”

“Xin lỗi, hôm nay anh mệt quá.”

Thư Cầm nói: “Anh không giống đang mệt, mà giống như có tâm sự hơn.”

“Có một việc anh không biết mình làm đúng hay sai nữa.”

“Anh nói em nghe xem nào.”

Nhiếp Vũ Thịnh im lặng, anh làm sao có thể kể với người ngoài về những điều đã xảy ra giữa anh và Đàm Tĩnh? Những sự việc trong quá khứ ấy, như một cây kim cắm vào tim anh, hễ động khẽ là đau, không động vào cũng vẫn đau. Anh biết suy nghĩ của mình không đúng, không nên coi Thư Cầm là người ngoài, anh cũng từng quyết tâm sẽ kết thúc tất cả để làm lại cuộc đời, nhưng trời xui đất khiến thế nào, Đàm Tĩnh cứ hết lần này đến lần khác xuất hiện trong tầm mắt anh.

“Nếu Mark không yêu em, mà khi trước anh ta cũng toàn lừa dối em thì em có hận anh ta không?”

Thư Cầm nghĩ ngợi một chút rồi nói: “Thế thì phải xem em có yêu anh ta không đã. Nhiều lúc hận thường là vì yêu. Nếu em không yêu anh ta nữa, đương nhiên sẽ không hận.” Cô quan sát Nhiếp Vũ Thịnh, “Sao vậy? Không phải bạn gái trước của anh lấy người khác rồi sao?”

“Đúng vậy, lấy người khác rồi.” Nhiếp Vũ Thịnh nói, “Em yên tâm, anh cũng có đạo đức cơ bản, khi ở bên em anh sẽ không có ý đồ gì với bất cứ người phụ nữ nào khác đâu.”

“Có hay không không quan trọng, quan trọng là anh có lòng tin để duy trì mối quan hệ của chúng ta không.”

Nhiếp Vũ Thịnh mím môi: “Anh sẽ cố gắng.”

Thư Cầm cười, chuyển chủ đề: “Cô em nói muốn mời anh đến ăn cơm. Từ lần anh cứu em, cô lúc nào cũng lải nhải nhắc nhở có thời gian thì mời anh đến nhà dùng cơm. Em đã từ chối mấy lần, ngại không muốn phiền anh nữa. Nhưng giờ chúng ta đã chính thức qua lại, em muốn cùng anh đi ăn một bữa thì không sao chứ?”

“Để cuối tuần sau đi.”

“Được. Nhưng ca làm của anh thế nào, liệu cuối tuần có ca mổ nào quan trọng không?”

Nhiếp Vũ Thịnh lập tức nhớ đến lá đơn của Đàm Tĩnh, nếu mọi việc thuận lợi thì có lẽ thứ Tư hoặc thứ Năm là mổ cho Tôn Bình. Anh đáp: “Chắc cuối tuần không có việc gì.”

“Thế em sẽ nói với cô để cô chuẩn bị trước.”

Thứ Hai sau khi kết thúc tổng kiểm tra phòng bệnh, như thường lệ có một cuộc họp hằng tuần. Chủ nhiệm Phương sẽ tận dụng thời gian này để sắp xếp công việc, tiện thể nghe các loại báo cáo, điều chỉnh kế hoạch cả tuần. Khi đến lượt Nhiếp Vũ Thịnh, ông hỏi: “Tôn Bình ở giường 39 đã xin trợ cấp từ công ty CM, cậu định hôm nào mổ đây?”

Vì đây là lần đầu tiên nên phải cực kỳ thận trọng, Chủ nhiệm Phương nói: “Thứ Năm này có ca nối mạch máu tim của bộ trưởng, mổ hôm thứ Ba đi.”

Nhiếp Vũ Thịnh sững người, Chủ nhiệm Phương lại nói tiếp: “Thời gian hơi gấp, nhưng tình hình của đứa bé đó mổ càng sớm càng tốt. Thông báo cho mọi người làm tốt công tác chuẩn bị trước mổ đi, nhớ nói chuyện với người nhà bệnh nhân thật kỹ càng, bắt buộc phải yêu cầu người nhà ký tên đồng ý đấy.”

“Được ạ.”

“Còn nữa, phẫu thuật cho trẻ vị thành niên nhất định phải có người giám hộ, tức bố mẹ của đứa trẻ đều phải đến ký vào giấy đồng ý mổ, đừng để xảy ra chuyện như khoa Não nhé.”

Năm ngoái khoa Não xảy ra một chuyện, một bệnh nhân vị thành niên bị khối u trong não phải mổ. Mẹ của bệnh nhân đã ký giấy đồng ý, kết quả sau phẫu thuật tình hình bệnh nhân không được tốt, bố bệnh nhân bèn đến gây chuyện. Vốn dĩ bố mẹ bệnh nhân đã ly hôn, đứa con ở với mẹ, vì thế giấy đồng ý chỉ có mẹ ký. Nhưng bố bệnh nhân lại là tên vô lại, kiên quyết nói mình không biết, cũng không đồng ý, nói bệnh viện chưa được đồng ý đã tự ý mổ cho con ông ta, đòi bồi thường tất cả tổn thất. Tuy về tình về lý phía bệnh viện đều không có bất cứ trách nhiệm gì, nhưng cũng bị quấy rối ba bốn ngày liền, tên vô lại kia dẫn theo mấy chục người đứng chặn ở cửa, đến xe cấp cứu chúng cũng không cho vào. Cuối cùng bệnh viện hết cách, đành để của đi thay người, thương lượng miễn cho anh ta hai vạn tệ viện phí. Viện trưởng nổi giận đập bàn quát, ông nói đó chính là tống tiền trắng trợn, rồi liên tục nhấn mạnh rằng các ca mổ ở khoa Nhi bắt buộc phải tuân thủ trình tự nghiêm ngặt, yêu cầu tất cả những người giám hộ phải có mặt, tránh để người ta lợi dụng sơ hở.

Thấy Chủ nhiệm Phương bận rộn như vậy mà vẫn dặn thêm câu này, Nhiếp Vũ Thịnh hiểu ý ông, rủi ro cao đương nhiên phải đề phòng tai họa từ trước. Vì thế sau cuộc họp, anh đến phòng bệnh nói với Đàm Tĩnh: “Tôn Bình được sắp xếp mổ vào thứ Ba, cũng chính là ngày mai. Từ hôm nay đừng cho nó ăn gì cả, y tá sẽ đến dặn dò những việc cần chú ý trước khi mổ. Còn nữa, gọi chồng cô đến bệnh viện một chuyến, cần cả hai người có mặt trong cuộc nói chuyện trước mổ và ký vào giấy đồng ý.”

Đàm Tĩnh thoáng ngẩn ra rồi ngập ngừng hỏi: “Anh ấy không đến được không... Anh ấy rất bận...”

“Còn việc gì quan trọng hơn con lên bàn mổ?” Nhiếp Vũ Thịnh không kìm được gằn giọng, “Theo quy định, anh ta bắt buộc phải có mặt.”

Đàm Tĩnh lại cúi đầu theo thói quen, Nhiếp Vũ Thịnh không nhìn rõ được nét mặt cô, chỉ thấy đầu mày cô run rẩy cau lại, nhiều lúc, cô hay có dáng vẻ buồn bã như vậy. Anh nghĩ chắc chắn chồng cô chẳng quan tâm gì đến vợ con, biểu hiện rõ ràng nhất là, Tôn Bình đã nhập viện mấy ngày mà chưa thấy chồng cô đến lần nào, ngay người hằng ngày đưa cơm đến cũng là Vương Vũ Linh.

Mấy hôm nay Đàm Tĩnh không ngủ được, lúc này đã vô cùng mệt mỏi, chỉ uể oải nói: “Được rồi, tôi sẽ thông báo cho anh ấy.”

Nhiếp Vũ Thịnh đi thẳng ra ngoài, không nói gì thêm. Anh không muốn ở lâu trước mặt Đàm Tĩnh, càng không muốn nói chuyện với cô. Dường như anh đã dồn mình vào ngõ cụt, ngẩng lên chỉ thấy bức tường cao, làm gì cũng va chỗ này đụng chỗ khác, khiến bản thân đau đớn.

Thứ Hai vô cùng bận rộn, vì thứ Ba mổ cho Tôn Bình nên Nhiếp Vũ Thịnh được sắp xếp làm ca sáng. Vì ca mổ này, Chủ nhiệm Phương còn đặc biệt mở một cuộc họp, cuối cùng quyết định đích thân ông mổ chính, Nhiếp Vũ Thịnh phụ mổ. Dù sao đây cũng là ca mổ đầu tiên áp dụng kỹ thuật mới nên thành bại rất quan trọng. Công ty CM hết sức coi trọng chuyện này, đặc biệt cử người đến phụ trách phối hợp, cùng thảo luận với đội ngũ mổ về vấn đề kỹ thuật, rất có trách nhiệm.

Đến tối, khi sắp tan làm, Chủ nhiệm Phương vẫn còn lấn cấn việc này, bèn hỏi Nhiếp Vũ Thịnh: “Cậu đã nói chuyện với người nhà bệnh nhân chưa? Sao vẫn chưa ký giấy đồng ý?”

“Đã thông báo cho gia đình rồi, nhưng bố của Tôn Bình vẫn chưa đến...”

Nhiếp Vũ Thịnh còn chưa dứt lời thì một y tá hoảng hốt xông vào: “Chủ nhiệm mau ra xem, người nhà của bệnh nhân giường 39 đánh nhau rồi!”

Nhiếp Vũ Thịnh giật mình, Chủ nhiệm Phương hỏi lại: “Chuyện là thế nào?”

“Không biết nữa, hai vợ chồng nhà đó cãi nhau, càng ngày càng gay gắt, y tá trưởng khuyên rồi nhưng họ vẫn đánh nhau...” Y tá chưa nói xong, Nhiếp Vũ Thịnh đã chạy khỏi văn phòng. Từ xa anh đã nhìn thấy cả đống người đang vây lại ở hành lang, bệnh nhân có, người nhà có, chỉ nghe tiếng của y tá trưởng: “Sao anh lại đánh người?”

“Tôi đánh đấy, cô làm gì được tôi nào?” Một giọng khàn đục, đầy ngang ngược vô lý vang lên.

“Bác sĩ đến rồi!”

Không biết ai kêu lên một tiếng, mấy bệnh nhân biết Nhiếp Vũ Thịnh vội rẽ ra tránh đường. Anh lập tức nhìn thấy một người đàn ông cao to lực lưỡng, mặt đỏ phừng phừng, từ tít xa đã ngửi thấy mùi rượu nồng nặc. Đàm Tĩnh đang đứng cạnh đó, y tá trưởng chắn trước mặt cô như gà mẹ bảo vệ con. Thoáng nhìn thấy một bên má Đàm Tĩnh sưng vù, Nhiếp Vũ Thịnh vừa lo vừa giận, liền hỏi: “Anh là ai? Tại sao lại đánh người?”

“Tôi là chồng cô ta! Mẹ kiếp anh là thằng quái nào? Tôi đánh vợ tôi, anh quản được chắc!”

Nhiếp Vũ Thịnh không kịp nghĩ ngợi, lập tức tung ngay một cú đấm. Người đó say nên phản ứng chậm, không kịp tránh, liền bị táng thẳng vào mặt, máu mũi chảy ra. Mọi người đứng xung quanh kêu toáng lên, y tá trưởng cũng giật thót mình, mấy bác sĩ khác vội chạy tới giữ lấy Nhiếp Vũ Thịnh: “Bác sĩ Nhiếp, có gì từ từ nói.”

Nhiếp Vũ Thịnh bị giữ lại nhưng vẫn vung chân đá Tôn Chí Quân, khiến hắn lảo đảo suýt ngã. Tôn Chí Quân gầm lên, xông tới định đánh lại: “Mẹ kiếp dám đánh tao! Ông đây liều với mày!”

Mọi người cùng nhào đến, kẻ lôi kéo, người khuyên can, Nhiếp Vũ Thịnh bị mấy đồng nghiệp kéo ra, ba bốn người cũng không giữ được anh, cuối cùng bác sĩ Đổng phải ôm chặt lấy lưng anh, Tiểu Mẫn và mấy nam đồng nghiệp khác vừa lôi vừa nhấc mới kéo được anh sang một bên. Tôn Chí Quân cũng bị một đống người kéo lại, không làm gì được, chỉ biết ngoác mồm chửi: “Mẹ kiếp mày dám đánh người à? Tao phải kiện mày! Chúng mày là bệnh viện quái gì mà dám đánh người! Ông mày kiện!”

Nhiếp Vũ Thịnh nổi điên, bác sĩ Đổng thấy trán anh nổi đầy gân xanh, chỉ sợ anh xông ra, vừa ôm chặt lấy anh không buông, vừa gọi lớn: “Cậu đừng kích động! Anh ta say rồi, cậu tội gì phải liều với anh ta! Bảo vệ! Bảo vệ đâu...”

Đang ầm ĩ cả lên thì bảo vệ tới, Chủ nhiệm Phương cũng có mặt, nhìn thấy cảnh tượng hỗn loạn trước mặt, ông không khỏi nổi giận: “Có chuyện gì vậy?”

“Bệnh viện chúng mày dám đánh người! Tao phải kiện! Tao sẽ kiện lên Bộ Y tế!”

“Ai đánh người?” Chủ nhiệm Phương cao giọng, “Ai?”

Không ai dám nói gì, mặt Nhiếp Vũ Thịnh vẫn còn đỏ gay vì vừa nãy đã dùng sức quá nhiều. Bác sĩ Đổng nói: “Chủ nhiệm, người nhà bệnh nhân uống say gây chuyện trong phòng bệnh...”

“Tôi biết anh ta uống say gây chuyện.” Ánh mắt Chủ nhiệm Phương đầy vẻ nghiêm khắc, “Anh ta nói bệnh viện chúng ta đánh người, ai đánh?”

“Tôi!” Nhiếp Vũ Thịnh vẫn đang điên tiết, liền hất bác sĩ Đổng ra, đứng thẳng dậy, “Tôi đánh hắn!”

“Nhiếp Vũ Thịnh! Tao liều mạng với mày!” Tôn Chí Quân bỗng vùng khỏi tay mọi người, lao thẳng tới như một con sư tử đang trong cơn cuồng nộ, húc đầu vào ngực Nhiếp Vũ Thịnh, đỉnh đầu anh ta đập vào cằm anh, máu chảy lênh láng. Mọi người xung quanh la lên thất thanh, bảo vệ xông cả lại mới giữ được Tôn Chí Quân, Chủ nhiệm Phương càng giận dữ hơn: “Các người làm ăn kiểu gì đấy? Mau báo cảnh sát! Báo cảnh sát!”

Nhiếp Vũ Thịnh cắn phải lưỡi, miệng đầy máu, đau đến mức không nói nổi lời nào. Anh Đổng dìu anh tới phòng y tá khử trùng, lấy nước muối sinh lý súc miệng, kiểm tra kỹ thấy vết thương không quá lớn, không cần khâu, bấy giờ mới than thở: “Tiểu Nhiếp, cậu so đo với loại người đó làm gì? Vừa nhìn đã biết là phường vô lại, lần này hay rồi, tự nhiên ăn đòn, cũng may chưa cắn đứt mất lưỡi, nếu không lại thành ra tàn phế cả đời!”

Cả khoa đều biết có chuyện xảy ra, mấy người chạy lại an ủi Nhiếp Vũ Thịnh, không lâu sau cảnh sát cũng tới lấy khẩu cung, Tôn Chí Quân bị dẫn đi, may nhờ bên bảo vệ báo rằng có người say rượu gây rối nên cảnh sát đến rất nhanh. Chủ nhiệm Phương suy cho cùng vẫn bảo vệ người dưới, Nhiếp Vũ Thịnh chưa kịp nói gì, ông đã chau mày nói với cảnh sát: “Các anh xem, bác sĩ bệnh viện chúng tôi bị đánh thành ra thế này, không nói năng gì được nữa, bao giờ lưỡi cậu ta lành lại sẽ phối hợp điều tra với các anh!”

Tôn Chí Quân vốn đã có tiền án đánh nhau, cảnh sát chẳng nói chẳng rằng gì, liền kéo đi luôn. Đợi mọi người đi hết, Chủ nhiệm Phương mới trừng mắt hỏi: “Sao lại đánh người?”

“Hắn ta đánh người nhà bệnh nhân trước.” Nhiếp Vũ Thịnh lúng búng trong miệng, “Hắn ta gây chuyện trong phòng bệnh.”

“Thế thì cậu phải gọi bảo vệ chứ!” Chủ nhiệm Phương nói, “Cậu đánh thắng được người ta chắc? Cậu nhìn mình lúc này đi, thích quản chuyện người khác, kết quả lại bị ăn đấm.” Ông trừng mắt nhìn Nhiếp Vũ Thịnh, nói tiếp: “Dù thế nào cậu cũng không nên động thủ, hôm nay cảnh sát hỏi mọi người đều nói rằng cậu tự vệ. Như thế gọi là tự vệ sao? Rõ ràng là cậu đánh người ta trước.”

Nhiếp Vũ Thịnh không nói gì, nhìn thấy nửa gương mặt sưng đỏ của Đàm Tĩnh, anh chỉ thấy máu trong người sôi lên, chẳng kịp nghĩ gì đã tung nắm đấm. Vốn dĩ anh ghét nhất là những kẻ gây sự đánh nhau, cảm thấy đó là hành vi dã man mà ngu xuẩn, nhưng khi thấy Đàm Tĩnh bị đánh, lửa giận trong anh lại phừng phừng bốc lên, khiến anh mất hết lý trí, chỉ còn phẫn hận.

“Đừng làm nữa, cậu về nhà nghỉ đi. Nhìn bộ dạng cậu lúc này tôi chỉ thấy chướng mắt.” Chủ nhiệm Phương vẫn chưa nguôi giận, “Đúng là càng ngày càng giỏi, đánh nhau với người nhà bệnh nhân cơ đấy, Nhiếp Vũ Thịnh, chuyện này mà cậu cũng làm được à?”

Nhiếp Vũ Thịnh không dám biện minh gì, chỉ hàm hồ đáp: “Chiều nay cháu còn có ca mổ...”

Chủ nhiệm Phương nổi giận, đập bàn quát: “Tôi mổ thay cậu, cậu cút ngay cho tôi! Nhìn thấy mà điên cả tiết! Cút về nhà ngủ, ngẫm lại những việc mình làm gần đây đi! Xử lý hết đống tâm sự quái quỷ gì đó của cậu rồi hẵng đi làm! Tôi cho cậu hay, nếu ca mổ sáng mai mà cậu còn dở sống dở chết như thế này, tôi sẽ giao cậu cho lãnh đạo, để họ tùy ý xử trí!”

Nhiếp Vũ Thịnh ủ rũ rời khỏi văn phòng, bác sĩ Đổng an ủi: “Đấy là Chủ nhiệm xót cậu đấy, thấy cậu bị thương nên mới bảo về nhà nghỉ.”

Anh cũng biết vậy, nhưng trong lòng vẫn canh cánh một nỗi buồn khó nói. Anh muốn đến phòng bệnh nhìn Đàm Tĩnh một chút nhưng lại không có dũng khí. Giữa đám người xúm xít, thoáng nhìn thấy má cô sưng lên, anh liền mất hết lý trí, sao cô lại lấy một kẻ như vậy? Ban đầu khi mới gặp lại, anh chỉ mong cho cô không được hạnh phúc, nhưng khi thật sự nhìn thấy cô vật lộn với cuộc sống, anh lại cảm thấy bất lực.

Anh đeo khẩu trang rời khỏi văn phòng, dọc đường đi xuống không ai chú ý tới anh, bởi bác sĩ trong bệnh viện hầu như ai cũng đeo khẩu trang cả. Nhiếp Vũ Thịnh ra bãi đỗ tìm xe, xe anh bị nắng chiếu nóng sực lên, khoang lái nóng hầm hập, anh phải mở cửa sổ rồi bật điều hòa mức lạnh nhất, gió từ cửa sổ táp vào mặt mới khiến anh cảm thấy mát hơn một chút. Bỗng nhiên anh đấm mạnh lên vô lăng, khiến còi kêu “bim” một tiếng thật to, làm bảo vệ bãi đỗ xe giật mình quay lại nhìn. Anh giơ hai tay ôm mặt, cố gắng ép mình bình tĩnh lại, rồi đóng cửa sổ, lái xe về nhà.

Về đến nhà, phát hiện ra cằm bầm tím lại, sưng tấy, anh bèn mở tủ lạnh lấy túi đá chườm nửa tiếng, sau đó đi tắm rồi ném mình lên giường.

Anh ngủ rất say, mấy năm nay làm ở khoa Lâm sàng, ca sáng ca đêm đổi đi đổi lại khiến anh có thói quen cứ đặt mình xuống là ngủ ngay được, hôm nay anh lại ngủ đặc biệt say, cũng không biết tại sao, thậm chí không mộng mị gì cả. Điện thoại reo rất lâu anh mới nghe thấy, bèn mơ màng cầm lên “a lô” một tiếng.

Giọng nói của Đàm Tĩnh như từ giấc mơ vọng lại, xa vời mà hư ảo, cô hỏi: “Bác sĩ Nhiếp, chúng ta có thể gặp nhau nói chuyện một lúc được không?”

Vết thương trên lưỡi ngâm ngẩm đau, nhắc nhở anh rằng đây không phải giấc mơ, anh ngồi dậy, định thần lại, nói: “Mai tôi đi làm, có chuyện gì mai đến văn phòng tôi.”

“Tôi có việc rất gấp...” Giọng điệu cô có vẻ van nài, “Không làm anh mất nhiều thời gian đâu...”

Anh đắn đo một lúc, cuối cùng nói: “Tôi đang ở nhà, không muốn ra ngoài.”

“Tôi đến nhà anh được không? Tôi nói xong sẽ đi ngay, không mất nhiều thời gian của anh đâu.”

Tuy Đàm Tĩnh yếu đuối, nhưng khi cô đã kiên trì thì sẽ quyết tâm theo đuổi đến cùng mới thôi. Nhiếp Vũ Thịnh biết tính cô, lại vì lưỡi rất đau không muốn nói nhiều, bèn lạnh nhạt nói: “Tùy cô.”

Đàm Tĩnh hỏi địa chỉ của anh rồi rất nhanh đã có mặt. Nhiếp Vũ Thịnh vừa trở dậy đi tắm lần nữa, thay bộ quần áo khác thì nghe tiếng chuông cửa.

Thấy Nhiếp Vũ Thịnh mở cửa, Đàm Tĩnh bối rối nhìn anh. Ngủ được một giấc, cằm sưng to hơn nên anh lại lấy túi đá chườm lên. Nhiếp Vũ Thịnh không hề nhìn thẳng vào cô, một tay giữ túi chườm, một tay lấy dép đi trong nhà cho cô. Đàm Tĩnh nói “cảm ơn” rất khẽ, nhìn thấy đôi dép nữ đó, cô chợt khựng lại mất mấy giây.

Lúc này Nhiếp Vũ Thịnh mới nhận ra mình đã lấy dép của Thư Cầm cho Đàm Tĩnh, Thư Cầm thường xuyên đến nên để một đôi dép ở đây. Có điều anh không muốn giải thích với Đàm Tĩnh, cũng thấy chẳng có gì để giải thích cả, dù sao thì giờ đây Thư Cầm cũng là bạn gái của anh.

Đàm Tĩnh thay dép, cúi đầu đi vào phòng khách, Nhiếp Vũ Thịnh ngồi xuống sofa, hỏi: “Có việc gì?”

“Tôi đến để nhận lỗi với anh...” Đàm Tĩnh đứng đó, cúi đầu, đúng là dáng vẻ khi xin lỗi, “Tôn Chí Quân uống say, anh đừng so đo với anh ta...”

Anh hoàn toàn không thể ngờ cô lại nói ra những lời đó, dường như cằm lại đau hơn, anh nói: “Tôi không cần cô nhận lỗi.”

“Xin lỗi...”

“Cô không cần nói xin lỗi tôi!”

Đàm Tĩnh chưa từng thấy Nhiếp Vũ Thịnh như thế này, nhìn anh giống như một con sư tử đang nổi giận vậy, một tay cầm túi chườm, một tay nắm chặt lại đấm lên sofa, tựa hồ có thể xông tới đánh nhau ngay bây giờ. Ánh mắt anh tối sầm, khiến cô kinh hoàng khôn tả, nhưng rồi lập tức anh đã nhìn đi nơi khác, nói: “Nếu chỉ vì việc này thì cô có thể về được rồi.”

Đàm Tĩnh trầm mặc một lúc, mới khó nhọc lên tiếng: “Xin anh... hãy giúp tôi... Tôi biết Tôn Chí Quân đã sai, nhưng giờ anh ta bị cảnh sát bắt đi rồi, trước đó anh ta từng bị tạm giam vì đánh nhau gây rối trật tự trị an, lần này nếu lại bị...”

Nhiếp Vũ Thịnh cảm nhận được giọt nước lạnh ngắt từ túi chườm men theo cằm chạy xuống cổ, rồi từ cổ xuống cổ áo, lăn xuống tận ngực anh, anh muốn ném túi chườm đi mà đứng bật dậy, anh muốn gầm lên, anh muốn chất vấn, anh muốn ném đồ đạc. Nhưng cuối cùng anh chẳng làm gì hết, chỉ cười khẩy hỏi: “Đàm Tĩnh, cô đến vì chuyện này?”

Cô lại cúi đầu thấp hơn, tiếng cô nhỏ đến gần như không thể nghe thấy, nhưng anh vẫn nghe được, cô nói “xin lỗi”. Trước mặt anh, ngoài hai chữ này, dường như cô không còn câu gì khác nữa.

Anh bỗng đứng phắt dậy túm chặt lấy cánh tay cô kéo vào trong. Ban đầu Đàm Tĩnh còn vùng vẫy nhưng rồi chẳng mấy chốc cô đã buông xuôi, mặc cho anh kéo vào phòng vệ sinh. Anh đẩy cô tới trước gương: “Cô nhìn đi, tự soi gương mà nhìn mặt mình đi! Hắn đánh cô thành thế này mà cô còn đi xin cho hắn? Rốt cuộc cô đang nghĩ cái gì vậy? Đàm Tĩnh, sao cô... cô...”

Anh thật sự không muốn dùng lời nói làm tổn thương cô, dù sao hôm nay cô cũng đã chịu đựng đủ rồi, giờ chẳng khác nào một chú chim câu sợ sệt, ngoan ngoãn. Cô tự dối mình dối người, quay mặt đi không muốn nhìn mình trong gương. Nhưng anh lại dùng tay quay mặt cô lại, còn vô ý chạm phải vết sưng, khiến cô nhăn mặt.

Không biết từ lúc nào, đôi môi anh đã đặt lên hàng lông mày cau rúm của cô, dịu dàng mà quyến luyến, yêu thương nhưng vẫn bợn chút nghi ngại. Cô bỗng run lên, như sợ nụ hôn ấy. Cô quay người định chạy nhưng Nhiếp Vũ Thịnh đã giữ lại, ấn mạnh môi mình lên môi cô.

Đã có biết bao nhung nhớ, biết bao khát khao, thời gian bảy năm xa cách đã trở thành con sông không thể vượt qua, họ đứng ở hai bên bờ dòng sông số phận, giương mắt nhìn đối phương ở bờ bên kia, càng đi càng xa. Là thứ thuốc phiện không thể cai, là cơn đau không thể cắt, khi lại quàng tay ôm lấy người phụ nữ này vào lòng sau bảy năm chia lìa, Nhiếp Vũ Thịnh mới biết, có một loại tình yêu không thay đổi theo thời gian, có một loại tình yêu càng giằng xé càng sâu sắc.

Đàm Tĩnh đang khóc, cô lần tay tìm kiếm sợi dây đỏ sau gáy anh. Năm cuối cùng họ bên nhau là năm bản mệnh của anh, cô đã tết một sợi dây đỏ đeo lên cổ, không cho anh cởi ra. Anh nói cả đời này anh sẽ không cởi, trừ phi đến năm ba mươi sáu tuổi cô tết sợi khác thay cho anh. Sợi dây đó giờ đã bạc màu, nhưng sợi dây trong trái tim vẫn thắt chặt lấy cô, thắt chặt mọi vướng bận trong cô. Cô từng yêu người đàn ông này bằng cả tuổi thanh xuân, xa cách bao năm như vậy, nhưng khi anh ôm chặt lấy cô, khi anh nồng nàn hôn cô lần nữa, cô mới biết, thì ra tình yêu chôn sâu trong đáy lòng ấy vẫn chưa hề phai nhạt.

Trong lúc này, Nhiếp Vũ Thịnh của cô giống hệt như cậu thiếu niên giẫm lên lớp lớp hoa rơi tiến về phía cô mười năm trước, băng qua những cách trở về thời gian và không gian mà hôn cô một lần nữa, như thể mọi chuyện trước đây đã quay trở lại, như thể chưa từng có cuộc chia ly, như thể một nửa linh hồn mất đi nay mới tìm lại được.

Cô khóc đến nỗi không ngẩng đầu lên được, anh ôm cô trong không gian nhỏ hẹp, như đang dỗ dành một đứa trẻ, cũng không biết phải ôm thế nào cho đúng. Cô chỉ biết nắm lấy sợi dây sau gáy anh mà khóc nức nở. Bao năm qua, cô đã phải chịu đựng bao ấm ức, nếm trải bao khó khăn, tuy mọi việc đều có thể xảy ra, nhưng cô chưa từng nghĩ sẽ gặp lại Nhiếp Vũ Thịnh.

Rất nhiều lần cô tự dối mình rằng, Nhiếp Vũ Thịnh sẽ không trở lại, dù có trở lại thì anh cũng đã hận cô đến tận xương tủy. Cắt đứt chút hy vọng cuối cùng lại khiến cô dễ chịu hơn phần nào. Nhưng số mệnh nhất định không buông tha, dù cô vẫy vùng thế nào chăng nữa, cũng chỉ con kiến như rơi vào lưới nhện, càng giãy giụa càng lún sâu, càng khiến mình bị trói chặt hơn.

Đã đủ chưa? Đến giờ cũng đủ rồi phải không? Mọi thứ mà cô phải chịu, cho dù việc năm đó có báo ứng thật thì cứ đổ lên đầu cô là được rồi. Cô khổ sở chịu đựng bao lâu như vậy là đủ rồi chứ? Cô vừa khóc vừa hôn Nhiếp Vũ Thịnh, hôn lên chiếc cằm sưng tấy của anh, hôn lên khóe môi anh, hôn lên mắt anh... Cô nhớ anh biết chừng nào, nhớ gương mặt này biết chừng nào, dù ở trong giấc mơ của cô, anh chưa bao giờ rõ ràng như thế này.

Hãy để cô buông thả bản thân trong lúc này thôi, hãy cho cô chìm đắm trong lúc này thôi, dù đây chỉ là uống rượu độc để cắt cơn khát, cô cũng chấp nhận.

Vào khoảnh khắc tâm trạng rối loạn nhất, chợt một cơn gió thổi bay tấm rèm, vừa hay hất phải chiếc đĩa ngâm mấy hạt đậu trên bệ cửa sổ, khiến nó rơi xuống đất “xoảng” một tiếng. Nhiếp Vũ Thịnh bỗng sực tỉnh, Đàm Tĩnh cũng ngẩng lên, trông thấy đĩa đậu và nỗi đau hằn sâu trong đáy mắt anh. Từ bao giờ anh lại có thói quen để một đĩa đậu bên cạnh cửa sổ? Đợi hạt đậu từ từ mọc mầm, nhưng người mình chờ đợi lại vĩnh viễn không bao giờ trở về nữa. Nhiếp Vũ Thịnh chuyển ánh mắt từ đĩa đậu sang Đàm Tĩnh, cô vẫn sững sờ nhìn anh. Cằm anh vẫn đau, đó là do Tôn Chí Quân gây ra. Đàm Tĩnh đã kết hôn, cô đã lấy người khác rồi. Cho dù đậu có nảy mầm, cô cũng sẽ mãi mãi không bao giờ trở về nữa.

Anh vội chạy vào phòng ngủ, “rầm” một tiếng khóa cửa lại, như thể bên ngoài kia không phải Đàm Tĩnh mà là mãnh thú vậy. Anh tựa người vào cánh cửa, đau đớn nhắm mắt lại, khoảng thời gian bảy năm đã thay đổi tất cả, anh đã mất cô từ lâu, giờ đâu thể tìm lại được nữa. Nụ hôn vừa rồi khiến chuyện xưa như cơn lũ đổ ập xuống đầu, nhấn chìm anh, nuốt chửng anh, khiến anh gần như tuyệt vọng.

Hoàng hôn, trời đổ mưa, sấm vang chớp giật, Nhiếp Vũ Thịnh ngồi đó nhìn ra ngoài, rèm cửa không kéo, gió không ngừng giật lắc những cây trúc bên ngoài, nước mưa từ cửa sổ hắt vào ướt sũng cả một mảng sàn nhà.

Nhiếp Vũ Thịnh không đứng dậy đóng cửa, bên ngoài vô cùng yên lặng, không biết Đàm Tĩnh đã đi từ bao giờ. Anh mở cửa đi ra ngoài, bốn bề dường như vẫn còn vương vấn mùi hương trên mình cô. Nhiếp Vũ Thịnh cảm thấy thật hổ thẹn, chuyện vô sỉ như vậy lại xảy ra như thế.

Vừa rồi khi ôm Đàm Tĩnh, nỗi tương tư khổ sở kìm nén suốt bảy năm như cơn lũ phá tan bờ đê lý trí của anh, Đàm Tĩnh không hề cự tuyệt anh, thậm chí cô còn chủ động đáp trả. Mọi ký ức giờ đây trở thành một sự giày vò, anh nhận ra mình đã làm sai, giờ Đàm Tĩnh đã kết hôn rồi, cô ấy có chồng có con, sao anh có thể làm vậy?

Anh mở tủ lạnh lấy một lon bia, uống liền một hơi hết nửa lon rồi ngồi ngẩn ra trên sofa.

Căn phòng không có bất cứ dấu vết gì, tựa như Đàm Tĩnh chưa từng đến đây, tất cả chỉ là anh vừa mới nằm mơ vậy, có điều giấc mơ lại quá chân thực. Tiếng mưa lộp độp ngoài hiên, gõ lên lớp gỗ lát sàn ngoài khu vườn treo, gió thổi tấm rèm trong phòng khách bay phấp phới, bức rèm mỏng đó tựa như nụ hôn của cô trong mơ, mơ hồ, không thực.

Nhiếp Vũ Thịnh cảm thấy đầu óc rối loạn, anh giơ hai tay ôm lấy vầng trán nóng hầm hập, giờ phải làm sao đây?

Ngày mai anh còn phải đi làm, còn phải mổ, thậm chí sẽ gặp Đàm Tĩnh trong phòng bệnh.

Sao cô ấy có thể làm vậy? Cứ thế lặng lẽ rời đi như chưa từng xảy ra chuyện gì? Cô ấy đến đây làm gì? À phải, cô ấy đến xin mình không truy cứu chuyện Tôn Chí Quân đánh người. Nhưng bây giờ Nhiếp Vũ Thịnh cảm thấy sự việc đã rắc rối hơn rồi.