Những Bí Ẩn Của Lãnh Đạo Thú Tính

Chương 103: Bôi thuốc cho tôi

Tôi không thể nhịn nổi nữa, ai thèm quyến rũ Dạ Thiên Kỳ chứ? Tại sao lại đổ vạ lên đầu tôi chứ?

Nghĩ đến đây, tôi lớn tiếng nói: “ cô đừng có mà ăn nói linh tinh, ai thèm cám dỗ Dạ Thiên Kỳ chứ? Chỉ là ăn với hắn ta một bữa cơm mà thôi, cô là chó điên à? Cắn người loạn xạ, sao cô không bỏ Dạ Thiên Kỳ vào trong túi ấy? Như thế mới không bị người khác cám dỗ.”

Nghe tôi nói như thế, ánh mắt lạnh lùng đó của Lạc Mộ Thâm lườm tôi một cái, tôi suýt chút bị cái lạnh trong mắt anh ta làm cho đóng băng.

Nhìn cũng biết, gã này đang rất tức giận.

Chắc chắn là anh ta đang tức giận rồi, anh ta không ít lần nói tôi không được đến gần Dạ Thiên Kỳ. Nhưng tôi ...lại phạm vào lời nói của anh ta rồi.

Tôi hơi sợ hãi, Lạc Mộ Thâm này sẽ không tức giận mà đuổi việc tôi chứ?

Được thôi, bây giờ tôi quan tâm nhất đó là miếng cơm manh áo của tôi.

“ Lạc Tổng, chỉ là gặp trên đường thôi.” Tôi vội vàng giải thích một câu.

Tôi nhìn thấy Lạc Mộ Thâm chớp chớp đôi lông mi dài đó, anh ta lạnh lùng nói với Nhã Lan: “ Cô Tô này là thư ký của tôi, là tôi bảo cô ta đi liên hệ với Dạ Thiên Kỳ có chút việc, cô không hiểu lại xông lên đánh người như thế, thật sự làm mất mặt nhà Dạ quá, cô dám đánh người của tôi, thật sự gan to hơn trời rồi.”

Nhã Lan kinh ngạc nhìn tôi, nghĩ một chút, lạnh lùng nói: “ Nếu như là người của anh Lạc Mộ Thâm, thế thì anh nên quản cho tốt, đừng để cô ta ra ngoài cám dỗ đàn ông, hôm nay, tôi thấy anh dạy dỗ cô ta rồi, không cần cảm ơn, chúng ta đi!”

Con ranh này rõ ràng không muốn cãi nhau với Lạc Mộ Thâm, hơn nữa Lạc Mộ Thâm nói như thế, cô ta cũng không dám chắc chắn tôi rốt cuộc có phải là tiếp cận Dạ Thiên Kỳ hay không.

Nhưng con ranh hung hăng càn quấy này chắc chắn không xin lỗi tôi, cho nên, cô ta cũng không ngoảnh đầu dẫn ba đồng loã ngồi vào xe thể thao hoa sen, lái xe bỏ đi.


Tôi đứng ở đó, ấm ức chỉ muốn khóc, tôi có thể nhìn thấy những người xung quanh nhìn tôi với ánh mắt đó, với nhiều kiểu nhìn khác nhau.

Có chế giễu, có kinh ngạc, có cười trên nỗi đau người khác......tôi phát hiện xung quanh đó đã có rất nhiều đồng nghiệp của Lạc Thị, chắc hẳn bọn họ tò mò tại sao tôi lại bị đánh như thế, sự việc này quả thực làm tôi rất xấu hổ.

“ Đi theo tôi.” Lạc Mộ Thâm lạnh lùng nói.

Anh ta cũng chẳng quay đầu, bước đi vào trong toà nhà Lạc Thị, tôi cũng đành phải tả tơi rơi rụng đi theo phía sau anh ta.

Thôi rồi, xấu hổ thì xấu hổ, tôi còn thiếu xấu hổ sao?

Tôi mắm môi đi vào thang máy riêng với Lạc Mộ Thâm, đi thẳng đến tầng 18, Lạc Mộ Thâm mở cửa phòng làm việc, tôi do dự một chút.

“ Vào đi!” Lạc Mộ Thâm quay đầu nói với tôi.

Tôi đành phải đi vào với anh ta, đóng cửa lại.

Lạc Mộ Thâm ngồi vào chỗ ngồi của mình, ngẩng đầu lạnh lùng nhìn tôi, tôi ngẩn người đứng trước bàn của anh ta, ấm ức nhìn anh ta.

“ Nhìn bộ dạng của cô kìa.” Lạc Mộ Thâm nhẹ nhàng nhìn tôi, trong mắt lại là ánh mắt chán ghét nhìn tôi đến nỗi quá quen thuộc.

“ Tôi một mình bị bốn con đàn bà điên đó đánh, tôi còn đi đâu được chứ?” tôi không nhịn được, khẽ nói.


Tôi cũng không biết gọi ai ?

Và còn rất ấm ức nữa!

Tôi như muốn khóc, nghĩ mặc dù tôi xuất thân từ gia đình bình thường, nhưng tôi cũng là ngọc quý được nâng niu trong tay bố mẹ tôi, được chăm sóc đùm bọc đến khi khôn lớn, mà tôi sau khi bước ra xã hội, tôi lại hết lần này đến lần khác bị vướng vào mấy chuyện linh tinh này, tôi càng nghĩ càng ấm ức, khi đặt mông ngồi vào ghế trước bàn của Lạc Mộ Thâm, tôi chịu không nổi nhoài người lên bàn, khóc nức nở.

Tôi vốn dĩ rất nhếch nhác với dáng vẻ thảm hại, bây giờ lại thêm khóc nữa, quả thật nhìn rất thảm hại.

Vết thương trên mặt bị nước mắt chảy vào, càng thêm đau hơn, cả khuôn mặt lúc này nhìn như một chú hề.

Tôi nghĩ dáng vẻ tôi lúc đó có lẽ đã quá đủ đáng cười rồi.

Lạc Mộ Thâm nhìn tôi khóc như thế, nét mặt cau có của anh ta dần dần thả lỏng ra, biểu cảm trên mặt cũng không nghiêm khắc nữa, anh ta khẽ thở dài, rồi đứng lên, đi đến trước mặt tôi, rút khăn tay ra nhẹ nhàng lau mặt cho tôi.

Tôi vẫn khóc vô cùng thương tâm.

“ Được rồi được rồi, đừng khóc nữa, ai không biết lại tưởng tôi làm gì cô,” Lạc Mộ Thâm nhíu lông mày nói, “ trên mặt tại sao lại nhiều máu như thế, đừng động, tôi nhìn thấy bị thương ở đâu rồi?”

Tôi giận dỗi muốn quay mặt đi, nhưng lại bị bàn tay của Lạc Mộ Thâm giữ lại, tôi đành phải nhìn thẳng vào Lạc Mộ Thâm.


Lạc Mộ Thâm dùng khăn tay lau sạch vết bẩn trên mặt tôi, cẩn thận nhìn vết thương trên sống mũi của tôi, anh ta nhíu mày nói: “ Đừng động, thương cũng rất sâu đấy.”

Tôi đau chết mất.

“ Cô đừng động lung tung, tôi bôi thuốc cho cô, nếu như không giữ cẩn thận, sẽ để lại vết sẹo đó.” Lạc Mộ Thâm bình thản nói, không biết tại sao, trong giọng nói của anh ta tôi nghe thấy một chút ấm áp, là ảo giác của tôi sao?

“ Không cần đâu.” Tôi nhẹ nhàng nói.

Tôi làm sao dám để sếp bôi thuốc cho tôi chứ?

Lạc Mộ Thâm căn bản không quan tâm tôi nói gì, anh ta đi đến gian nghỉ ngơi trong phòng làm việc, lấy một hộp thuốc nhỏ quay lại, sau đó, anh ta kéo tôi ngồi trên ghế xo-pha, mở hộp thuốc nhỏ ra.

Tôi nhìn thấy các loại thuốc trong hộp đựng thuốc đều viết chữ nước ngoài, hình như đều là thuốc ngoại nhập khẩu.

Tôi khẽ mở miệng.

Lạc Mộ Thâm từ trong hộp thuốc lấy ra một lọ thuốc cao màu trắng, mở nắp lọ ra, mùi thơm nhè nhẹ dễ chịu lập tức lan đầy phòng làm việc.

Mùi hương thật là dễ chịu.

Tôi còn chưa kịp ngửi kĩ càng mùi thơm dễ chịu này, Lạc Mộ Thâm đã dùng ngón tay bôi vào chỗ dưới cằm tôi.

Tôi vội vàng nói: “ Cái đó, Lạc Tổng, tôi tự làm là được rồi.”

Nhưng anh ta lại không nghe tôi nói, chỉ nhẹ nhàng bôi vào dưới cằm tôi, lạnh lùng nói: “ Đừng động.”


Tôi đành phải không dám động đậy.

Lạc Mộ Thâm nhẹ nhàng thoa thuốc cho tôi, tôi cảm thấy thuốc cao mát lạnh màu trắng đó dần được xoa kín vết thương trên sống mũi của tôi, cảm giác đau đớn đó lập tức đỡ hơn rất nhiều rồi, không còn đâu nhiều như trước nữa.

Động tác của Lạc Mộ Thâm bôi thuốc cho tôi rất nhẹ nhàng, anh ta dùng mặt trong ngón trỏ xoa đều thuốc cao vào vết thương cho tôi, cảm giác đau gần như hoàn toàn biến mất, cảm giác tê nhè nhẹ nhanh chóng lan ra, tôi thấy rất dễ chịu.

Tôi chớp nhẹ đôi mắt nhìn khuôn mặt khôi ngô tuấn tú của Lạc Mộ Thâm đang cách tôi rất gần, luôn biết rằng khuôn mặt lạnh lùng của tên tổng giám đốc này rất đẹp trai rất đẹp trai, nhưng đây là lần đầu tiên tôi nhìn kĩ anh ta ở khoảng cách gần như thế này.

Chỉ cần nhìn khuôn mặt khôi ngô tuấn tú giống như mang dòng máu lai, nước da trên mặt khoẻ mạnh tinh tế tỉ mỉ, đôi mắt sâu sáng như ánh sao đó, mênh mông như biển, lông mi dài giống như sợi lông vũ vậy, dù cho bao nhiêu người con gái đi dán không ít tầng lông mi giả cũng không đẹp như anh ta; sống mũi cao cao giống như tác phẩm nghệ thuật điêu khắc; làn môi mỏng hoàn mỹ, tôi sững sờ nhìn dung mạo hoàn mỹ đó, thời gian cũng ngừng trôi theo tôi rồi.

Đặc biệt là trên người anh ta toả ra mùi nước hoa nhẹ nhàng quyến rũ đó, bao quanh toàn bộ xung quanh tôi, bầu không khí đó......

Tôi dường như có thể nghe thấy tim trong khoang ngực mình không ngừng nhảy nhót, có vẻ như muốn nhảy ra ngoài rồi.

Mặc dù tôi không phải kẻ si mê, mặc dù tôi không phải là kiểu mê trai đẹp, nhưng tôi không thể không thừa nhận, hôm nay nhìn Lạc Mộ Thâm ở khoảng cách gần như thế, nhìn bàn tay ấm áp của anh ta thoa thuốc cho tôi, tôi vẫn phải sững người ra.

Không biết tại sao, tôi lại thích không gian như thế này, rất thích cảm giác ấm áp mà anh ta thoa thuốc cho tôi, rất thích cảm giảm nhìn anh ta như thế......

Tôi cảm thấy mình gần như không thể hít thở nữa rồi.

Rõ ràng biết gã trước mặt là động vật nửa người, loại đàn ông phong lưu vô độ thay phụ nữ như thay quần áo, nhưng lúc đó, tôi thật sự không thể không thừa nhận, Lạc Mộ Thâm này thật sự quá hấp dẫn người khác.

Tôi thậm chí có thể giải thích, tại sao những người phụ nữ đó giống như con thiêu thân lao vào lửa vồ vào lòng anh ta vậy, dù cho bị anh ta coi như trò chơi cũng can tâm tình nguyện, tại vì, anh ta thật sự là một người đàn ông có sức hút, dù cho anh ta xấu xa đến cực điểm, tôi nghĩ cũng có rất nhiều người phụ nữ yêu anh ta đến tận xương tuỷ.

Tôi cảm giác mặt của mình nóng ran, vội vàng quay đầu lại, nhưng lại bị Lạc Mộ Thâm giữ đầu lại: “ Đừng động lung tung, nếu như để lại sẹo tôi không chịu trách nhiệm đâu đấy.”