Nhóc À! Anh Chấm Nhóc Òi

Chương 23: Em nghĩ tôi không nhận ra em (2)

Cậu lo lắng nhìn anh, cậu sợ anh sẽ nhận ra cậu. Anh vờ không quan tâm đi lại ghế ngồi. Đẩy một tờ giấy bắt cậu photo.

- Làm nhanh lên, photo cho tôi 50 tờ đưa tôi 10 tờ phó chủ tịch 10 tờ, tổng giám đốc 10 tờ, phó giám đốc 10 tờ, trưởng phòng 10 tờ. Làm xong pha cho tôi 5 ly cafe đưa cho...

Cậu cầm tờ giấy bỏ đi:

- Tôi biết. Đưa anh 1 ly, phó chủ tịch 1 ly, tổng giám đốc 1 ly, phó giám đốc 1 ly, trưởng phòng 1 ly.

Anh gật đầu phất tay, cậu nghe theo lời anh đi photo giấy. Photo xong cậu đi lên đưa anh, vừa mở cửa cậu nhìn thấy anh đang ôm cô gái nào đó. Cậu bình tĩnh đi vào để giấy lên bàn cho anh, cúi đầu đi ra ngoài. Đi phát giấy xong cậu chạy pha cafe, đem vào phòng anh thì thấy anh nằm trên bàn gục mặt ngủ. cậu lặng lẽ đặt ly cafe lên bàn, lấy cái áo khoác anh để trên ghế khoác lên người anh. Thấy trên cổ anh có vết son đỏ, cậu kiềm không được nước mắt tự động chảy xuống. Cậu cầm khay bưng cafe ra ngoài.

- Hào, em không xin tôi cho một cơ hội thật à?

Cậu bưng cafe để lên bàn trưởng phòng nhưng không biết ai đẩy tay cậu mà cậu lỡ làm đổ lên bản hợp đồng quan trọng. Cậu lo sợ cúi đầu:

- Tôi... tôi... xin lỗi...

Trưởng phòng tức giận thấy trong ly còn sót ít cafe nóng liền cầm lên tạt lên người cậu, nhưng không ngờ có ai nắm tay cậu kéo ra sau. Ai cũng ngạc nhiên lo sợ, cậu hé mắt ra nhìn:

- Hạo...

Anh lạnh lùng nói:


- Từ mai cậu có thể nộp đơn nghỉ việc chỉ cần để lên bàn tôi rồi ra về.

Cậu nắm chặt vạt áo anh, anh đột nhiên nắm tay cậu kéo lên phòng.

- Hạo, ngồi đó tôi sức thuốc.

Anh im lặng nhìn cậu cuống cuồng tìm hộp y tế. Cậu đem hộp y tế lại, tay tháo nút áo anh. Cởi áo anh ra cậu ngại ngùng lấy thuốc bôi lên chỗ bị phỏng. Anh nắm tay cậu kéo vào người anh ôm chặt.

- Tôi nhớ em.

Cậu đẩy anh ra nhưng càng đẩy càng bị anh ghì chặt lại.

- Anh nhầm người rồi.

Anh nâng cằm cậu lên, hôn nhẹ lên môi cậu.

- Sao tôi nhầm người à? Trần Hào 11A3, quen tôi được 2 tháng đòi chia tay bỏ qua Mỹ. 3 Năm sau về quen với thằng nhóc tên Cảnh Minh.

Cậu tránh mặt đi:

- Tôi tên Chính Huy

Anh mạnh bạo cắn cổ cậu:

- Tôi nói rồi đừng để tôi bắt được em, em không còn đường thoát đâu.

Cậu đột nhiên mặt một đống như cái bánh bao thiêu:

- Anh với...

Anh xoa đầu cậu:

- Hủy hôn

Cậu ngạc nhiên đánh mạnh vào ngực anh:

- Tại sao tại sao hả?


Anh nắm tay cậu lại hôn lên môi cậu:

- Vì em.

Cậu tự dưng khóc lớn. Ôm chặt cổ anh:

- Tên đáng ghét, anh dám thân mật với nhỏ khác trước mặt tôi.

Anh bĩu môi quay đi:

- Em với thằng nhóc đó thì sao?

Cậu đứng dậy dậm chân bỏ đi:

- Tôi nghỉ việc

Anh đứng dậy nắm tay cậu kéo lên ghế ngồi:

- Hào

~Cậu ngồi lên đùi anh đung đưa chân:

- Sao?

Anh dụi đầu lên vai cậu:

- Hào à~ gài nút áo cho anh.


Cậu ngoan ngoãn nghe lời:

-...

Anh nhướng người lấy hộp bánh đẩy qua cho cậu:

- Tặng em.

Cậu chớp mắt nhìn hộp bánh rồi mở ra anh một cách tự nhiên xem như chỉ có cậu trong phòng đó.

- Ngon quá

~

Anh có cảm giác bị cậu bỏ quên, ghi nhận anh đưa tháo dây nịch kéo khóa quần cậu xuống luồn tay vào quần lót nắm chặt cái dương v*t mềm yếu của cậu.

- Nên vun đắp lại tình cảm bù cho 3 năm nhỉ?

==========================================================================

Chắc ta viết xôi thôi mấy nàng à T~T