Nhớ Mãi Không Quên

Chương 76: Phiên ngoại 5 Hồi kí buổi cầu hôn

Lúc này Cố Mặc Hàm đã đem trụ sở chính của Phong Hoa lại dời về thành phố C, chuyện anh vì người yêu ba lần dời Phong Hoa nhận được sự tán dương. Người biết chuyện đều nói, xưa có Mạnh mẫu tam thiên [1], nay có Phong Hoa tam thiên.

Lúc đó trên một buổi tiệc kinh doanh, sáu vị thiếu gia bị một đám người vây công, mục đích là không lâu nữa Phong Hoa chuẩn bị khởi công một hạng mục công trình lớn, khối thịt béo này mắt mỗi người đều nhìn chằm chằm phát ra lục quang.

Sáu người nghe được có người đem việc này vuốt đuôi ngựa Cố Mặc Hàm, căn cứ phản ứng chia làm hai phái.

Cố Mặc Hàm cười đến đắc chí vẻ mặt đầy phấn chấn. Còn lại năm người ở sau lưng nhìn Cố Mặc Hàm đang cười đều là vẻ mặt châm chọc cùng xem thường.

Thê nô!

Thê nô thì sao ? Cậu, cả cậu nữa, đợi đến lúc xuất quỹ đi!

Sáu người đang nói cười ríu rít dùng ánh mắt tiến hành trao đổi.

Lúc này nhân viên phục vụ đã tới đây, nhỏ giọng nói với Cố Mặc Hàm, "Cố tổng, đã chuẩn bị xong."

Cố Mặc Hàm gật đầu, quay đầu nhìn Tần Vũ Dương cách đó không xa.

Tần Vũ Dương cảm giác được ánh mắt, thuận theo nhìn qua, nhìn thấy anh thì rất tự nhiên không để ý đến anh, nhìn qua bên kia.

Trong lòng Cố Mặc Hàm thở dài, cái cô nhỏ này.

Chuyện này phải là nhắc đến từ tuần trước.

Tần Vũ Dương không biết bị cái gì kích thích buổi tối trước khi ngủ ngồi ở trên giường, nghiêm trang nhìn xem Cố Mặc Hàm.

Cố Mặc Hàm bị cô nhìn đến sợ hãi, dè dặt hỏi, "Sao thế?Trên báo lại nói cái gì à?"

Tần Vũ Dương cười lạnh, "Báo? Anh lại làm gì sao? Lại cùng tiểu minh tinh nào đó cùng nhau ăn cơm sao?"

Cố Mặc Hàm lập tức khoát tay, "Không có! Tuyệt đối không có, anh chính là sợ những ký giả kia chụp bậy viết bạ chọc em tức giận."

Tần Vũ Dương trợn mắt liếc anh một cái, từ trên ngón áp út tháo chiếc nhẫn xuống ném cho anh, "Cái này, trả lại cho anh!"

"Vì cái gì?"

"Lúc đó anh cũng không có cầu hôn em, em tại sao phải mang chứ?"

"Anh vốn định cầu hôn, nhưng em chưa cho anh cơ hội mà."

"Anh còn nói!"

Trải qua Cố Mặc Hàm vừa đấm vừa xoa mới từ trong miệng Tần Vũ Dương moi ra được. Lúc xế chiều, một nhóm cô bé mới vào công ty thấy nhẫn trên tay cô cũng biết được chồng tương lai của cô là Cố tổng của Phong Hoa liền quấn quít lấy cô nói về quá trình cầu hôn.

Tuổi các cô gái này đều bị phim thần tượng độc nhiễm, đối với cảnh cầu hôn lãng mạn trong phim thần tượng lại càng kỳ vọng.

Các cô vẻ mặt mong đợi nhìn Tần Vũ Dương, Tần Vũ Dương phát hiện mình thật sự là không có gì để nói. Hình như Cố Mặc Hàm căn bản chưa hề cầu hôn cô liền chủ động đeo vào, cô cảm thấy thật mất mặt, vì chuyện này mà cùng Cố Mặc Hàm khó chịu cả tuần lễ.

Cố Mặc Hàm vốn dự định sẽ cầu hôn cô trên buổi thọ yến của cụ ông Cố vào tháng tới, nhưng nhìn vào tình hình trước mắt, chỉ có thể làm trước.

Toàn bộ đèn tại yến sảnh đột nhiên tắt ngụt, chỉ một lúc sau một chùm đèn chiếu lên sân khấu, nơi đó được bố trí sử dụng hoa hồng xếp thành một trái tim cực lớn, một người đàn ông anh tuấn đứng ở trước trái tim, cầm trong tay một chiếc nhẫn. Anh mỉm cười nhìn toàn trường, cuối cùng tầm mắt rơi trên một người.

"Hôm nay, tôi muốn hướng người yêu tôi cầu hôn, cuộc đời này chỉ có một lần này, hi vọng các vị hãy làm chứng cho tôi."

Tiếng nhạc của đàn vi-ô-lông vang lên, anh từng bước đi xuống, ngọn đèn theo cước bộ của anh di động, còn có không ngừng đèn flash nhấp nháy, cuối cùng anh đến bên cạnh Tần Vũ Dương, một chân quỳ xuống, nồng nàn chân thành nhìn cô.

"Vũ Dương, trong đời anh có hai chuyện may mắn nhất, một chuyện là một ngày rất lâu về trước, anh gặp được em, một chuyện khác, mỗi một ngày của hiện tại cùng tương lai, em cũng có thể ở bên cạnh anh.

Anh muốn ở bên em, ngoại trừ bạch đầu giai lão, chúng ta không còn đường khác có thể trốn được.

Tách ra mấy năm nay, anh không phải là không gặp được cái tốt hơn, nhưng vì đã có em, anh không muốn chạm đến cái tốt hơn đó. Có người nói, yêu là một loại trách nhiệm. Hiện tại anh mới hiểu được, thì ra trách nhiệm, chính là cả đời.

Vũ Dương, gả cho anh được không?

Không phải bởi vì tùy hứng mà không chịu khuất phục, không phải bởi vì cố chấp mà dễ dàng chia tay, mà tin tưởng chắc thời gian, cứ tiếp tục bước, có thể đến đầu bạc, ở bên nhau như vậy, thời gian cứ trôi qua, năm tháng hạnh phúc. Duy nguyện cả đời này, chấp tử chi thủ, dữ tử giai lão.

Có được không?"

Cố Mặc Hàm nói đến động tình, hốc mắt có chút hồng, Tần Vũ Dương sớm đã lệ rơi đầy mặt, lại liên tục gật đầu, duỗi tay về Cố Mặc Hàm.

Chiếc nhẫn cố định trên ngón vô danh tại một khắc kia, Tần Vũ Dương nhìn thấy một giọt nước mắt óng ánh trong suốt rơi trên đó, màu sắc rực rỡ.

Ngày hôm sau trang đầu của các tờ báo lớn đều đưa tin Cố thiếu cầu hôn, buổi sáng Tần Vũ Dương đi làm một đường từ cửa công ty đi đến phòng làm việc đều nhận được các loại ánh mắt hâm mộ ghen tị, rất thỏa mãn trái tim hư vinh của Tần Vũ Dương.

Buổi chiều, đang lúc cô ôm tờ báo ngồi ở trên ghế cười đến không khép miệng được, thì thư ký gõ cửa, Tần Vũ Dương đem tờ báo để qua một bên, xoa xoa mặt, ngồi nghiêm chỉnh, khôi phục lại hình tượng nữ cường nhân tại nơi làm việc.

"Vào đi."

"Tần tổng, có Thạch phu nhân đến đây."

"Mời cô ấy vào."

Lãnh Thanh Thu mang theo túi lớn túi nhỏ sau khi đi vào ngồi ở trên ghế thở gấp, Tần Vũ Dương nhìn cô, "Chị gái à, có cần khoa trương như vậy không? Thạch Lỗi cưới cậu nhất định sẽ phá sản thôi!"

Lãnh Thanh Thu nuốt nước bọt từ từ cho lại sức, "Cậu thì biết cái gì? Chồng tớ tự nguyện mà!"

Nói xong, từ trong túi lớn túi nhỏ tìm ra một cái hộp được đóng gói tinh xảo đưa cho cô, "Này, cho cậu!"

Tần Vũ Dương tiếp nhận, "Tặng cho tớ? Vì cái gì?"

"Cậu còn giả bộ! Trước lúc tớ vào đây cậu vẫn luôn cầm tờ báo cười một mình chứ gì?"

Tần Vũ Dương xấu hổ cúi đầu xuống, "Làm sao cậu biết?"

"Hừ hừ, thật vớ vẩn mà!"

Tần Vũ Dương cùng Lãnh Thanh Thu vừa nói vừa cười, mà Cố Mặc Hàm bên kia lại không hài hòa như vậy.

Trong phòng họp, năm vị thiếu gia theo thứ tự mà ngồi, Cố Mặc Hàm đẩy cửa đi vào còn không có ngồi vững vàng, liền nghe được tiếng thở dài liên tiếp không ngừng, năm người vừa thở dài còn vừa lắc đầu.

Cố Mặc Hàm rốt cục cũng nổi đóa, "Các cậu làm cái gì vậy!"

Trả lời anh lại là tiếng thở dài liên tục.

Cố Mặc Hàm dùng đầu ngón chân để suy nghĩ cũng biết phản ứng của bọn họ nhất định là có quan hệ với việc cầu hôn của anh vào tối hôm qua, anh quyết định trực tiếp bỏ qua.

Buổi tối hôm đó Tần Vũ Dương lại ngoan ngoãn phục tùng anh, anh thay đổi sự ôn nhu trước kia, vừa mạnh vừa dùng sức và tất nhiên đem Tần Vũ Dương hành hạ đến tận nửa đêm, mặc cho cô cầu xin tha thứ như thế nào cũng không buông tha. Cuối cùng Tần Vũ Dương ngất đi, anh mới vội vàng bắn đi ra, sau khi thỏa mãn, giai điệu kìm nén trong lòng cũng sớm tan thành mây khói, anh ôm bà xã của mình thỏa mãn tiến vào mộng đẹp.

________

[1] Mạnh mẫu tam thiên: (Nghĩa đen) Mẫu thân ngài dọn nhà ba lần để chọn làng giếng tốt cho Mạnh Tử. (Lần thứ nhất, nhà ở gần nghĩa địa. Lần thứ nhị, nhà ở gần chợ mua bán. Cuối cùng mẹ của Mạnh Tử dọn nhà một lần nữa để ở gần trường học, cho Mạnh Tử hoàn cảnh tốt về giáo dục).

(Nghĩa bóng) Việc nào mẹ cũng làm để cho con đời sống tốt.