Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Chương 1822: Có con sâu (2)

- Rất muốn vỗ một cái...

Bạch Tiểu Thuần trợn trừng mắt.

- Không được, ta hiện tại lại có địa vị giống như Tà Hoàng cùng với Thánh Hoàng. Loại chuyện như vậy, không thể lén lén lút lút làm, quá mất mặt!

Hắn lại vội vàng lắc đầu.

- Nhưng nếu không vỗ, sau khi trở lại Tiên Vực, Tống Quân Uyển cùng Chu Tử Mạch ở đó... Ta lại không có cơ hội... Lại vỗ một cái, cũng không có gì...

Rầu rĩ một hồi, Bạch Tiểu Thuần đơn giản bất chấp mọi giá. Hắn suy nghĩ dựa vào quan hệ giữa mình cùng Công Tôn Uyển Nhi, lại vỗ một cái, sẽ không có chuyện.

Nghĩ tới đây, tay trái hắn chợt giơ lên, lại trực tiếp đánh xuống.

Bốp.

Âm thanh này đặc biệt thanh thúy, truyền khắp bốn phía xung quanh. Đồng thời, Bạch Tiểu Thuần cảm nhận được cảm giác trước kia...

Bất chợt phát hiện chẳng biết từ lúc nào, Công Tôn Uyển Nhi lại có thể mở mắt ra, lúc này đang lạnh lùng nhìn mình.

- A... Chỗ nàng có con sâu...

Bạch Tiểu Thuần sửng sốt, chột dạ đồng thời lại phản ứng rất nhanh, vội vàng giải thích.

Công Tôn Uyển Nhi hừ lạnh một tiếng.

- Còn không bỏ tay ngươi ra!

Bạch Tiểu Thuần lúc này mới nhớ tới, tay của mình lại còn đang ở trên mông của đối phương. Lúc này hắn vội ho một tiếng, cầm lấy lắc lắc.

- Một con sâu thật lớn. Xem như nó gặp may mắn, lại có thể để cho nó chạy mất.

Công Tôn Uyển Nhi giả vờ không nghe được. Lúc này sau khi tỉnh dậy, nàng mặc dù suy yếu, lại có thể miễn cưỡng tự bay đi. Nàng còn vỗ vào túi đựng đồ. Nhất thời bóng dáng của Hầu Tiểu Muội từ bên trong túi trữ vật của nàng bay ra.

Mấy năm nay, Công Tôn Uyển Nhi đều dẫn theo Hầu Tiểu Muội. Trước đó cũng bởi vì muốn đi nhanh, lại gặp phải nguy hiểm, lúc này mới thu Hầu Tiểu Muội vào bên trong. Hiện tại tỉnh lại, chuyện thứ nhất chính là để cho nàng từ bên trong túi đựng đồ đi ra. Có thể thấy được, trong lòng của nàng thật sự để ý người đệ tử này.

- Tiểu Thuần ca ca!

Hầu Tiểu Muội mới vừa xuất hiện, liền nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần, nhất thời vui mừng bất ngờ. Đồng thời trong mắt cũng có lưng tròng. Nàng tiến lên một chút lại nhào tới trong lòng Bạch Tiểu Thuần.

Bạch Tiểu Thuần cũng vui sướng. Tay hắn tự nhiên để đến eo của Hầu Tiểu Muội, rất tự nhiên thuận thế hạ xuống phía dưới... Nhưng Công Tôn Uyển Nhi lại nhăn mày lại, hừ một tiếng.

- Lại có sâu sao?

Tay Bạch Tiểu Thuần cứng đờ. Hầu Tiểu Muội vô cùng kinh ngạc, nhìn về phía sau, hiếu kỳ hỏi.

- Sâu gì?

Bạch Tiểu Thuần chợt ho khan một hồi, vội vàng dẫn dắt trọng tâm câu chuyện, nói với Hầu Tiểu Muội cùng Công Tôn Uyển Nhi về chuyện sau khi mình trở về. Công Tôn Uyển Nhi cũng không vạch trần. Mặc dù mặt lạnh, nhưng thỉnh thoảng nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, trong mắt mơ hồ hình như không giống với trước đây.

Lại như vậy, ba người cách Tiên Vực càng lúc càng gần. Nhất là tiếng cười như chuông bạc của Hầu Tiểu Muội, một đường truyền khắp bốn phía xung quanh, lộ ra vẻ vui mừng. Tâm tư của Bạch Tiểu Thuần cũng chậm rãi bình tĩnh trở lại, nụ cười trên mặt càng lúc càng nhiều, dường như đã trở lại thời gian ở đại lục Thông Thiên năm đó.

Nhưng tất cả những điều tốt đẹp này... sau khi trở lại Tiên Vực, lúc mọi người cùng Tống Quân Uyển, Chu Tử Mạch đều ra ngoài nghênh đón, lại mắt lạnh nhìn nhau, tim Bạch Tiểu Thuần chợt đập thịch một cái.

- Đây không phải là Tiểu Muội sao?

Trên mặt Tống Quân Uyển lộ ra vẻ tươi cười. Chu Tử Mạch ở bên cạnh cau mày. Mặc dù không nói chuyện, nhưng nàng cố gắng ưỡn bụng lên.

Các nàng trước đó thấy Bạch Tiểu Thuần đột nhiên ra ngoài, rất lo lắng khẩn trương. Lúc này nhìn thấy được Bạch Tiểu Thuần lại có thể dẫn theo hai nữ nhân trở về. Một người trong đó còn là thanh mai trúc mã. Một người khác cũng có nguồn gốc sâu xa thâm hậu. Nhất là hai vị này lại còn là thầy trò. Điều này khiến cho trong lòng các nàng có suy nghĩ sai lệch.

Mà Hầu Tiểu Muội ở đây, lúc này mắt cũng choáng váng. Nàng nhìn Chu Tử Mạch cùng Tống Quân Uyển một chút, nhất là các nàng ưỡn cao cái bụng lớn. Nàng lại quay đầu lại nhìn vẻ mặt lúng túng của Bạch Tiểu Thuần một chút, tức giận trong lòng nàng dần dần cũng dâng lên.

Trong lúc Bạch Tiểu Thuần ở đây cảm thấy bị ánh mắt ba nàng chăm chú nhìn, có chút sởn tóc gáy. Đại Thiên Sư ở bên cạnh, nặng nề ho khan một tiếng, vội vàng tiến lên, nhìn về phía Công Tôn Uyển Nhi ôm quyền cúi đầu.

- Bái kiến Thiên Tôn!

- Thiên Tôn có thể gia nhập thế giới Thông Thiên của ta, là may mắn của thế giới Thông Thiên ta. Đây là chuyện cực lớn. Từ nay về sau, ai dám nói thế giới Thông Thiên ta không có Thiên Tôn thứ hai!

Lời Đại Thiên Sư nói rất đúng lúc, lại rất tuyệt. Bạch Tiểu Thuần nhất thời rất cảm kích. Hắn lập tức liền dùng đề tài này, giới thiệu Công Tôn Uyển Nhi cho mọi người.

Thật lâu sau, hắn mới tìm một cái cớ, vội vàng rời đi. Thật ra ánh mắt đến từ các nàng, khiến cho Bạch Tiểu Thuần lúc này cũng cảm thấy sau lưng ớn lạnh.

- Trời ạ, lúc các nàng nhìn ta, lại có thể đều có sát khí... Ta đến cùng nên làm cái gì...

Bạch Tiểu Thuần nhăn mặt, nhíu mày. Sau khi trở lại mật thất, khoanh chân ngồi ở chỗ đó, hắn bắt đầu thở dài thở ngắn.

- Chuyện này đều tại ta. Ai, lão thiên gia gia à, ngài nói ngài đi... Tại sao phải khiến ta ưu tú như vậy!

- Ngài biết không, ngài khiến cho ta ưu tú như vậy, ta rất phiền não.

Bạch Tiểu Thuần bùi ngùi thở dài, bộ dạng rất bất đắc dĩ. Hắn sờ túi đựng đồ của mình. Ở trong đó còn có rất nhiều thư tình hắn cất kỹ đến nay giống như bảo bối...

- Ta đã rất khắc chế.

Bạch Tiểu Thuần lại thở dài, lại trong thần sắc khó nén một tia đắc ý.

Bạch Tiểu Thuần phiền não, người ngoài không có cách nào biết được. Thậm chí thời khắc này Bạch Tiểu Thuần hình như còn muốn nhàn rỗi hơn so với trước. Bất luận là đối với xây dựng Hoàng Thành, hay là đối với việc ổn định người từ Thánh Hoàng Triều cùng Tà Hoàng Triều tới, tất cả mọi việ đều có người chuyên chịu trách nhiệm xử lý.

Mà theo Bạch Tiểu Thuần ở đây cùng Tà Hoàng giao dịch, khi vẻ mặt Nguyên Yêu Tử cùng Phệ Linh Thượng Nhân mệt mỏi bị người của Tà Hoàng Triều mang đi, từng nhóm một tu sĩ thế giới Thông Thiên được đưa tới rất nhiều.

Rất nhanh, toàn bộ Tiên Vực thế giới Thông Thiên đều trở nên náo nhiệt. Mọi chỗ, thành trì đột ngột từ mặt đất nhô lên. Từng dãy núi cũng ở bốn phía xung quanh Tiên Vực được bố trí ra, hình thành vách ngăn

Bạch Tiểu Thuần vốn muốn đi tìm Hầu Tiểu Muội nói chuyện tâm tình. Nhưng sau khi Hầu Tiểu Muội đến đây, đã bị Tống Quân Uyển cùng Chu Tử Mạch chú ý. Tuy rằng bên cạnh nàng cũng được Đại Thiên Sư an bài không ít người hầu, nghiễm nhiên xem nàng thành một trong những hoàng phi. Nhưng nếu bàn về mức độ tự do, so với khi nàng ở bên cạnh Công Tôn Uyển Nhi, lại giảm đi một chút.