Nhật Ký Thăng Cấp Ở Hậu Cung Của Nữ Phụ

Chương 80-2

Đoàn Đoàn nghe được Hoàng nãi nãi thế nhưng muốn hãm hại mẫu thân, trợn to hai mắt, nổi giận, tức giận kêu to.

Hắn rõ ràng nhìn thấy Lưu mama kia đem bao đồ thả vào trên người Trần mama, làm sao lại thành của Trần mama gì đó rồi hả?

"Thái hậu nương nương, Diệu nhi chỉ là một đứa bé hai tuổi, chắc chắn sẽ không nói láo, xem ra chuyện này rất kỳ quặc, mong rằng Thái hậu nương nương minh xét."

"Hơn nữa nô tì lấy thân phận của mình có cần thiết phải mưu hại Phương Tam tiểu thư sao?"

Liễu Vi Dung nghe xong lời của con, nghĩ đến Đoàn Đoàn vẫn uống nước Linh tuyền, đã sớm tai thính mắt tinh, chuyện Lưu mama giá họa sợ là thật.

"Cái gói đồ này quả thật không phải của nô tài, mỗi lần nô tài mang Đại hoàng tử tới đây, đều sẽ đổi một bộ y phục sạch sẽ khác, cái thói quen này cung nhân Nhu Phúc cung cũng biết, cái gói bột thuốc này rõ ràng không phải của nô tài, là có người giá họa cho nô tài."

Trần mama cắn răng, nói tiếp.

Lời này vừa nói ra, các nô tài trong chánh điện ngạc nhiên nghi ngờ.

Thái hậu không nghĩ tới lúc này bị đại tôn tử nói chuyện làm cho lên không nổi xuống không được.

Thật ra thì bà đã sớm nhận thấy được Phương Chỉ Lâm tự mình động tay chân, trong lòng mặc dù tức giận, nhưng chỉ có thể che chở nàng ta, dù sao cũng là người của Phương gia, hơn nữa nàng ta ngoan độc, ở trong hậu cung bản thân mình ngoan độc hơn người bình thường sẽ sống được lâu hơn so với người khác.

Thật ra thì Thái hậu vẫn còn vô cùng thưởng thức Phương Chỉ Lâm.

Liền muốn giúp nàng ta một chút, thuận tiện đem mũi nhọn chỉ hướng Đức phi.

Trưởng hoàng tử là của cháu nội của bà, dĩ nhiên bà sẽ không động, nhưng Đức phi, bà còn muốn mượn chuyện như vậy hạ phi vị của nàng ta xuống, vì vậy nàng vừa đến bà liền trừng mắt đối với nàng.

"Chỉ Doanh, Lệ tần, các ngươi cũng là tận mắt nhìn thấy, nói cho Đức phi một chút, rốt cuộc ai gia có oan uổng nàng ta hay không." Thái hậu trực tiếp không để mắt đến lời Đoàn Đoàn nói, đem Phương Chỉ Doanh cùng Liễu Tương Nhã đẩy ra ngoài.

Trong lòng Phương Chỉ Doanh đã sớm đoán được quyết tâm để Tam muội vào cung của Thái hậu, chỉ là nàng không muốn như nàng ta mong muốn, vì vậy nàng mở miệng mơ hồ nói: "Ta tận mắt thấy Lưu mama soát người, nhưng bởi vì khi soát người bị chặn lại tầm mắt, ta cũng không thấy rõ túi đồ kia có phải tìm ra từ trên người Trần mama hay không."

Nói xong, nàng ta cúi đầu, không dám nhìn cặp mắt tràn đầy tức giận của Thái hậu.

Ý nghĩ của Liễu Tương Nhã cũng giống Phương Chỉ Doanh.

"Hồi Thái hậu, tần thiếp cũng không thấy, chỉ là sau khi Lưu mama lục soát xong, trong tay quả thật nhiều hơn một bao đồ......"

Lời của hai người đều nói lập lờ nước đôi.

Thái hậu giận đến một hơi không vận lên được.

Liễu Vi Dung âm thầm cười lạnh, nàng hiểu rõ nữ nhân nhất, thái độ Thái hậu tỏ rõ bà ta xem nặng Phương Chỉ Lâm, làm sao Phương Chỉ Doanh cùng Liễu Tương Nhã sẽ như bà ta mong muốn?

Vả lại chỉ dựa vào có người nói lục soát được từ trên ngườiTrần mama cái gói gọi là phấn độc kia, nghĩ đẩy ngã nàng, cũng không phải là dễ dàng như vậy, hai người lựa chọn rất sáng suốt.


Đầu tiên là nhất trí chống lại Phương Chỉ Lâm mượn chuyện này vào cung.

"Chuyện này quả thật rất nhiều điểm đáng ngờ, phải điều tra kỹ, trẫm thật muốn xem ai dám hạ độc ở Từ An Cung của mẫu hậu." Một giọng nói trầm thấp lạnh lẽo đột nhiên vang lên.

Ngay sau đó Mộ Dung Triệt một thân minh hoàng mang theo Tiểu Lý Tử cùng Mạc thái y cùng nhau tiến vào.

Vừa rồi hắn đang ở cửa liền nghe được không ít.

Trong lòng nhất thời sáng tỏ dụng ý của mẫu hậu, thất vọng trong lòng thế nào cũng không che giấu được.

"Phụ hoàng!" Đoàn Đoàn buông lỏng vạt áo Liễu Vi Dung ra, mặt uất ức vọt tới bên cạnh Mộ Dung Triệt, tức giận tố cáo: "Phụ hoàng, họ xử oan mẫu phi cùng Trần mama, rõ ràng túi đồ kia không phải của Trần mama, Diệu nhi tận mắt thấy từ trong tay áo Lưu mama trượt ra một bọc đồ rơi vào trong tay áo của Trần mama.

"Hoàng thượng!" Thái hậu thấy Mộ Dung Triệt đi vào, cả kinh.

Liễu Vi Dung, Liễu Tương Nhã cùng Phương Chỉ Doanh vội thỉnh an Hoàng đế, trong lòng Liễu Vi Dung thở phào nhẹ nhõm, Hoàng đế đã tới thì dễ làm rồi.

Thật may là chuyện này truyền đi mau, Thái hậu còn chưa tới kịp bố trí tất cả.

Phải nói chuyện ngày hôm nay là đột nhiên xảy ra, không phải cố ý.

Dù sao Phương Chỉ Lâm vẫn còn non, hơn nữa cũng quá mức vội vàng rồi, lúc này mới vào cung hầu Thái hậu chừng mười ngày đã chờ không kịp.

Trần mama là người rất cẩn thận, mỗi lần đưa Đoàn Đoàn tới Từ An cung, đều sẽ bỏ hết tất cả mọi thứ trên người, khăn tay cũng không có, Đoàn Đoàn cũng thế, sạch bóng.

Không thể nghĩ đến còn có người vu hãm.

"Mẫu hậu, thân thể ngài bất tiện, chuyện này liền giao cho trẫm xử lý." Cặp mắt Mộ Dung Triệt nhìn thẳng vào Thái hậu, giọng nói hết sức cương quyết.

"Hoàng thượng, ngươi cũng cho là mẫu hậu oan uổng Đức phi?" Trong bụng Thái hậu trầm xuống, mặt thương tâm nhìn Hoàng đế, đau lòng nói.

"Mẫu hậu, trẫm tin tưởng Diệu nhi, Diệu nhi mới hai tuổi, sẽ không nói láo, về phần Đức phi bị oan uổng có hay không, chờ chút sẽ biết, không phải thái y đang chẩn bệnh cho Phương thị sao? Mạc thái y, kiểm tra một chút bột trong cái gói này là gì, cùng với Phương thị trúng loại độc chất nào."

Mộ Dung Triệt trực tiếp đến rút củi dưới đáy nồi.

Cái gói bị nghiệm chứng là độc phấn đặt tại nơi này, nhiều người nhìn như vậy, chẳng ai nghĩ tới độc Phương Chỉ Lâm trúng phải cùng phấn độc này có phải cùng một loại hay không.

"Dạ!"

Trên mặt Thái hậu thoáng qua một tia kinh ngạc, vừa tức vừa giận, rồi lại không thể ngăn cản.

Thái y chẩn bệnh cho Phương Chỉ Lâm bên trong là người của bà, đến lúc đó kết quả như thế nào còn không phải là bà định đoạt, không nghĩ tới Hoàng đế lại tới nhanh như vậy, còn dẫn theo Mạc thái y.

Phương Chỉ Doanh cùng Tương Nhã đều cười lạnh ở trong lòng.


Mạc thái y cũng không phải là người của Thái hậu, lúc này Phương Chỉ Lâm sợ là trộm gà không được còn mất nắm gạo rồi.

Liễu Vi Dung bình tĩnh đứng ở bên cạnh Hoàng đế, nhận được ánh mắt Mộ Dung Triệt quăng tới, trong bụng ấm áp, an tâm, mắt lạnh nhìn sự tình phát triển.

Mạc thái y rất nhanh từ Thiên Điện đi ra, đi theo ra ngoài còn có thái y kê thuốc giải độc cho Phương Chỉ Lâm.

Thái y đó đang cho người nấu thuốc giải độc cho Phương Chỉ Lâm.

Thấy Mạc thái y đi vào còn lắp bắp kinh hãi.

"Phương thị trúng loại chất độc nào?" Mộ Dung Triệt nhìn lướt qua người ở chỗ này, lạnh lùng hỏi.

Mạc thái y nói chi tiết kết quả chẩn đoán bệnh.

Không phải cùng một loại độc với gói độc dược kia.

Thái y kiểm tra lại Trần mama cùng Đoàn Đoàn lần nữa, đều không phát hiện vấn đề.

Lần này chuyện vu cáo Trần mama mượn tay Đoàn Đoàn hạ độc Tam tiểu thư Phương gia đã lộ ra chân tướng rõ ràng.

"Hoàng đế, nếu không phải Đức phi cho người xuống tay, ai gia cũng mệt mỏi, chuyện này tới đó là hết thôi." Thái hậu thấy tình thế phát triển vượt ra khỏi tay của bà, tính toán dàn xếp ổn thỏa.

"Không được, chuyện này không thể bỏ qua như vậy, hạ độc ở Từ An Cung, sự tình liên quan trọng đại, trẫm nhất định điều tra rõ ràng, rốt cuộc người nào to gan như vậy, dám thiết kế hãm hại Đức phi cùng Đại hoàng tử của trẫm."

Trong lòng Mộ Dung Triệt sớm có suy đoán, lúc này hắn muốn cắt đứt hoàn toàn đường lui Phương gia Phương Chỉ Lâm vào cung.

"Hoàng thượng!" Thái hậu nóng nảy.

"Mẫu hậu cũng mệt mỏi rồi, người đâu, đưa mẫu hậu về phòng ngủ nghỉ ngơi." Mộ Dung Triệt lạnh giọng phân phó.

Thái hậu thấy, vừa tức vừa giận, cuối cùng chỉ có thể hết hy vọng bị người đưa vào nội điện.

Xem ra nếu Phương Chỉ Lâm bị gắn tội hãm hại Đức phi, sẽ bị đưa về Phương gia rồi.

Phương Chỉ Doanh cùng Tương Nhã thở phào nhẹ nhõm, xem ra Phương Chỉ Lâm không thể vào cung rồi.

Liễu Vi Dung cảm thấy chuyện này tới đột nhiên, kết thúc cũng đột nhiên.

Trong lòng không khỏi cảm khái một tiếng, thủ đoạn của Hoàng đế này mạnh mẽ vang dội không thể thất lễ.

Trần mama cũng từ trên mặt đất đứng dậy, hai mắt Đoàn Đoàn sáng lóng lánh nhìn phụ hoàng, cảm thấy phụ hoàng thật lợi hại.

Mộ Dung Triệt nhìn thấy cặp mắt con trai sáng lóng lánh, cùng với ánh mắt sùng bái của Đức phi, rất là hưởng thụ, khóe miệng nhếch lên.

Phương Chỉ Doanh cùng Liễu Tương Nhã thấy ánh mắt Hoàng đế đều ở trên người Liễu Vi Dung, hung hăng tóm lấy khăn.

Liễu Vi Dung thấy thoát khỏi hiềm nghi, liền an tâm mang theo Đoàn Đoàn, Trần mama, cùng với Bạch Liên cùng nhau trở về Nhu Phúc cung, chuyện còn lại liền giao cho Mộ Dung Triệt làm.

Lúc xế chiều, nghe nói sau khi Phương Chỉ Lâm được giải độc, bị Hoàng đế trục xuất trở về Phương gia rồi.

Nguyên do ở trong đó cho dù Thái hậu che giấu thế nào, cũng bị truyền ra ngoài.

Phương Chỉ Lâm sợ là khó có thể gả đi ra ngoài.

Những ngày kế tiếp, Liễu Vi Dung trôi qua thật yênbình, một tháng sau, Hoàng đế đột nhiên hạ chỉ đi Tướng Quốc Tự dâng hương vì Thái hậu cầu phúc, hiện giờ là phi tử cao nhất trong cung, Liễu Vi Dung bồi giá là chuyện đương nhiên.

Phi tần theo giá còn có Huệ phi, Đoan phi, Hiền phi, Phương phi, cùng với Liễu Tương Nhã.