Nhật Ký Thăng Cấp Ở Hậu Cung Của Nữ Phụ

Chương 1: Trở thành một nữ phụ trong tiểu thuyết

Edittor: S.Boo

Liễu Vi Dung vừa mới tỉnh dậy, khóe miệng co giật nhìn nơi mình đang ở hoàn toàn xa lạ, lại nhận ra chính bản thân mình đang ở một căn phòng được sắp xếp rất cổ kính.

Xuyên không?

Cái từ này xuất hiện trong suy nghĩ.

Hung hăng đưa tay nhéo bắp đùi một cái, đau! Thì ra không phải nàng bị hoa mắt nên nhìn nhầm mà là nàng thật sự xuyên qua, cha nó chứ, quá vô lý, thứ nhất nàng không có bị tai nạn xe,thứ hai không có bị bạn trai phản bội, thứ ba không có thất nghiệp, thứ tư gia đình không có bị tan nát, càng không phải là cô nhi, gia đình của nàng chính là một gia đình hạnh phúc mỹ mãn, còn có một anh trai cùng em trai nữa, nàng là con gái duy nhất trong nhà, thời gian trôi qua thật sự là thoải mái thích ý hết sức.

Chính là có sở thích xem tiểu thuyết, tối hôm qua nàng còn thức đêm để xem cho xong một quyển tiểu thuyết cung đấu gần đây rất thịnh hành, quyển tiểu thuyết này nói về một nữ chủ có thủ đoạn vô cùng tàn nhẫn, giống như là một nữ cường trong tiểu thuyết, nữ chủ vừa bắt đầu đã từng bước tính toán, liên tiếp đưa ra thủ đoạn tàn nhẫn, ở trong cung hiểm ác từng bước đi lên cao, đánh ngã một nhóm người, xem bộ này nàng cảm thấy tâm tình miên man không dứt, cuối cùng hài lòng đi tắm một cái sau đó đi ngủ.

Trước khi ngủ còn nói thầm hai ba câu, ai kêu trong tiểu thuyết điều duy nhất làm nàng bất mãn một lúc chính là lúc mới bắt đầu đã có cái chết hết sức thê thảm của một nữ phụ, nữ phụ này là tiểu thư thứ ba, tên tuổi cùng nàng giống nhau như đúc, có phải hay không quá trùng hợp?

Vậy mà tỉnh dậy đã xuyên không rồi, dường như còn là linh hồn xuyên qua, theo định luật xuyên qua, nàng là không có khả năng trở về nữa rồi, nàng cũng không muốn như kẻ ngu ngốc điều đầu tiên nghĩ tới lại là chết, ai biết có thể trở về hay không, không có câu trả lời, nếu không trở về được vậy nàng chẳng phải là chết lãng phí rồi sao?

Thật là làm người ta khóc không ra nước mắt mà.

Tỉnh táo lại thì đã khoảng nửa canh giờ sau, nàng day cái đầu có chút khó chịu, bỗng dưng trước mắt tối sầm, một cơn đau nhói truyền đến, ngay sau đó là một lượng lớn thông tin cũng truyền đến.

Thì ra là thân thể này cũng có trí nhớ! Liễu Vi Dung rất vui mừng, mới vừa rồi nàng xem lại cách trang trí bày biện trong phòng này thì thấy chủ nhân của thân thể này nhất định là ở trong một gia đình phú quý, nếu như bị người ta biết suy nghĩ bên trong thân thể này đã thay đổi, không biết sẽ gặp phải những chuyện phiền phức gì.

Nàng chính là đang tiếc mạng của mình mà! Vì vậy nàng vô cùng phối hợp nhận lấy trí nhớ không ngừng truyền đến trong đầu của nàng.

Khi đọc đến trí nhớ của thân thể này, khóe miệng Liễu Vi Dung liền không nhịn được liên tục co quắp!

Chỉ là tất cả tại sao lại quen thuộc như vậy chứ?

Hình như là trong bộ tiểu thuyết cung đấu có nữ chủ vừa có sức mạnh lòng dạ lại độc ác mà hôm qua nàng thức đêm đọc……..

Cái ý nghĩ này vừa xuất hiện làm cho Liễu Vi Dung kinh hãi không thôi, cẩn thận xem lại trí nhớ một lần nữa phát hiện thật sự là cùng bản tiểu thuyết kia giống nhau như đúc.

Mà nàng chính là Tam tiểu thư đoản mệnh làm vật hi sinh trong tiểu thuyết ấy, người đã bị mẹ cả âm thầm sắp đặt hạ dược để cho người làm trong phủ phá hủy trong sạch mà xấu hổ treo cổ tự tử Liễu Vi Dung.

Vì không muốn làm hỏng thanh danh Liễu gia cho nên đã tuyên bố với người ngoài là chết do bệnh nặng, chỉ có hai chương đầu tiên nữ phụ liền biến mất! Có phải hay không quá bi kịch rồi?

Chết tử tế cũng không xong, thời điểm nàng xuyên qua vừa đúng lúc xuất hiện ở chương thứ hai, cũng sắp đến thời điểm hôi phi yên diệt….. Trời ạ, ông trời đây là ghen tị nên không cho tôi hưởng thụ cuộc sống ngày ngày hạnh phúc hay sao?


Liễu Vi Dung khóc không ra nước mắt, đôi tay hung hăng kéo chiếc chăn mềm mại trên người.

Từ trí nhớ trong đầu nàng biết được, nàng xuyên qua tới thời điểm này, chính là lúc tân hoàng mới lên ngôi mở cuộc tuyển tú đầu tiên, cách ngày thân thể này bị hủy trong sạch không bao lâu.

Trong Liễu phủ này chỉ có hai nữ tử vừa đủ độ tuổi vào cung tham gia tuyển tú, một là Đại tiểu thư Liễu Tương Nhã, một là chủ nhân của thân thể này là Tam tiểu thư Liễu Vi Dung.

Về phần người đứng ở thân phận nhị tiểu thư, người này ngay từ lúc nàng mười tuổi thì đã vì bệnh nặng mà qua đời.

Đại lão gia Liễu phủ là quan Ngũ phẩm, không hơn cũng không kém, nữ nhi bọn họ vừa vặn có cơ hội tuyển vào cung thậm chí có cơ hội được tuyển chọn lên trên làm quý nhân.

Mặc dù quý nhân địa vị có vẻ thấp nhưng so với người thường thì cao hơn hai cấp.

Chế độ phong kiến nơi này gần giống với chế độ của nhà Thanh, có thể nói là không khác Thanh triều là mấy, chỉ có tuổi của tú nữ được nâng lên một chút, con gái đến mười bốn tuổi sẽ phải vào cung tuyển tú, ba năm một lần.

Lần này là lần đầu tiên tân hoàng mới lên ngôi tuyển tú, ý nghĩa trọng đại, phi tử nơi hậu cung vô cùng ít, là thời cơ tốt để bổ sung thêm vào hậu cung, không có quan viên nào có nữ nhi trong độ tuổi tuyển tú không muốn cho nữ nhi nhà mình vào cung.

Ngay cả đại lão gia Liễu phủ cũng không ngoại lệ, nhưng mà hắn đều đặt trọng tâm trên người Liễu Tương Nhã, còn nữ nhi Bình thê Liễu Vi Dung chỉ là hơi hơi chú ý một chút mà thôi.

Điều này cũng khó trách đại lão gia Liễu phủ, mẹ cả một mực tìm cách không để lại dấu vết nói Liễu Vi Dung bình thường, nếu bình thường, cơ hội tiến cung khẳng định là không có khả năng không phải sao?

Cộng thêm Liễu Vi Dung cũng là một chủ nhân tâm cao khí ngạo, ngoài ý muốn nghe được tính toán của mẹ cả muốn nàng ở thời điểm không được chọn vừa vặn sẽ gả nàng cho con trai thứ của một quan viên tam phẩm, một tay ăn chơi mọi thứ đều tinh thông, con nhà giàu, gần đây còn bị bệnh nặng, nghe nói là cái “bệnh về đường sinh dục”, người này cũng là người sắp chết.

Không cẩn thận nghe được tin tức phía sau, Liễu Vi Dung rất là tức giận,vì muốn thoát khỏi tính toán của mẹ cả, biện pháp duy nhất chính là vào cung, nhất thời nhịn không được nên cùng nha hoàn thân cận là Tiểu Thúy nói nàng nhất định sẽ thành công vào cung làm phi tử của hoàng đế, cũng không chú ý trong lời nói có tiết lộ ra bí mật mấy năm gần đây nàng theo học một lão mama được thả ra từ trong cung, nào biết nha hoàn thân cận của nàng là Tiểu Thúy đã sớm phản bội nàng.

Rồi hướng mẹ cả mật báo, mẹ cả sợ nuôi cọp gây họa, tính toán kết liễu tính mạng của nàng, chặt đứt ý nghĩ muốn vào cung của nàng.

Ai ngờ lần này chết chìm Liễu Vi Dung thế nhưng mạng lớn sống lại.

Liễu Vi Dung cảm thấy nhức đầu xoa xoa giữa hai đầu lông mày, không nghĩ tới còn có chuyện này, thời điểm xem tiểu thuyết chỉ là một đoạn ngắn lời nói qua qua, không biết còn có nguyên do như vậy.

Thì ra là Liễu Vi Dung này cũng là loại người ẩn mình rất sâu, đáng tiếc cuối cùng thua ở trong tay tiểu nhân.

“Tam tiểu thư này cũng quá thiếu kiên nhẫn, cũng quá không cẩn thận, nha hoàn của mình phản bội thế nhưng không biết……….”

Nhưng mà điều này cũng cho nàng một bài học cảnh tỉnh, chỗ nàng ở hiện tại ở cái thế giới này chính là một thế giới chân chật, không thể dựa theo ý nghĩ trong tiểu thuyết, nếu không người chết nhất định là nàng.


Hiện tại nàng chết chìm chỉ là đoạn mở đầu, mấy ngày nữa sẽ trình diễn một tiết mục mà nội dung chính là nàng nhanh chóng bỏ mạng, Liễu Vi Dung cảm thấy cái trán đau âm ỷ nên phiền não không dứt.

Lừa bịp, không thể không nghĩ đến chạy trốn, hiện tại ở viện của nàng đoán chừng đã sớm có người giám thị, có thể đi ra ngoài hay không còn là một vấn đề, coi như ra khỏi Liễu phủ này, có thể sống hay không cũng là vấn đề.

Nàng là một nữ nhân yếu đuối, dường như trong tiểu thuyết nói chủ nhân của thân thể này tinh xảo mỹ lệ, còn là nữ nhi của một bình thê đã chết, coi như là một nửa con vợ cả, mẫu thân vị Tam tiểu thư này chính là bình thê Triệu thị của lão gia Liễu phủ, gia thế so với Đại phu nhân chỉ kém một chút, đáng tiếc chỉ sinh được nữ nhi duy nhất là Liễu Vi Dung, ở thời điểm Liễu Vi Dung năm tuổi liền qua đời.

Liễu Vi Dung trở thành đứa trẻ không có mẹ, chỉ có điều cho dù là đứa bé không có mẹ, nhưng bởi vì do bình thê sinh, so với thân phận dòng nữ chính của Liễu Tương Nhã chỉ thấp hơn một chút, so với con cái của thiếp thì tốt hơn nhiều

Nhưng Liễu Vi Dung không chịu thua kém, len lén theo học một mama nhiều năm, cầm kỳ thư họa nữ công xuất sắc, cho dù nàng hết sức che dấu, có Tiểu Thúy là tên phản đồ ở ngay bên cạnh, mẹ cả đã biết, ai kêu nàng và Đại phu nhân tỉ mỉ bồi dưỡng Liễu Tương Nhã, cũng chính là chỉ kém nữ chính trong tiểu thuyết một chút.

Không trách được đại phu nhân sẽ ở trước ngày tuyển tú mà hãm hại Liễu Vi Dung.

Xoa xoa chân mày, xem ra nàng phải suy nghĩ kỹ hơn.

Đầu tiên chính là muốn đảm bảo sự trong sạch cùng sự an toàn của mình, chống đỡ được đến kỳ tuyển tú mười ngày sau.

Nhưng xem tình huống Liễu Vi Dung ở trong phủ nguy hiểm đến như vậy, rất khó.

Ưu thế lớn nhất của nàng hiện tại chính là biết trước sự việc, mặc dù chỉ là tình tiết đại khái, dù sao chỉ là tiểu thuyết, sẽ không rõ ràng như vậy, chỉ có điều ít nhất nàng đã biết bộ mặt thật của những người đó, để xem nàng mang theo Bàn Tay Vàng có thể khiến nữ phụ là vật hy sinh phấn đấu lấy ra một phần bầu trời thuộc về mình hay không.

Nghĩ như vậy trong lòng nàng bớt thấp thỏm đi mấy phần.

Bắt đầu nhớ lại nàng chưa có trông thấy dung mạo thân thể này bao giờ, trong tiểu thuyết viết thân thể này có dung mạo xinh đẹp, so ra chỉ kém Liễu Tương Nhã, Liễu Tương Nhã là nữ chính nha, nữ chính này chẳng những diện mạo thanh tú, dịu dàng, trong mang theo một chút kiên cường, còn có dũng có mưu.

Dù sao cũng là tác giả giúp đỡ nữ chính, Bàn Tay Vàng mở thật to.

Nói thật nàng không muốn cùng Liễu Tương Nhã tranh giành, nàng chẳng qua là biết trước được nội dung tiểu thuyết, phương hướng lớn thì biết, còn chi tiết trong đó, nàng không rõ ràng lắm.

Nàng là trạch nữ, muốn thủ đoạn không có thủ đoạn, cùng cao thủ cổ đại cung đấu Liễu Tương Nhã còn có nữ chủ quanh người hào quang là không có cách nào sánh được.

Chỉ có con đường vào cung mới thoát khỏi khống chế của mẹ cả, ở trong hoàng cung “dưỡng lão” cũng không tồi….

Về phần tranh thủ tình cảm, cũng không cẩn thiết, nàng cũng không muốn chết sớm, dù sao phi tử Hoàng đế cũng nhiều như vậy, không có nàng cũng không sao, coi như nói trước vào trong cung dưỡng lão, làm sâu gạo thôi!

Sau khi có quyết định này, Liễu Vi Dung cho chính mình một nụ cười cố gắng lên!

Nhất định phải trúng cử!!

Nhìn gương mặt xa lạ trong gương, Liễu Vi Dung tự cho mình một quyết tâm kiên định.

Thân thể này ước chừng mười ba mười bốn tuổi, chính xác mà nói chủ nhân thân thể này đã mười bốn tuổi rồi, Liễu Tương Nhã mười lăm tuổi, mặt mũi mặc dù có chút non nớt nhưng là một mỹ nhân.

Không sai, thân thể này trổ mã không tệ.

Quan sát được một lúc, đi tới phía trước cửa sổ, đem cửa sổ mở ra một đường khe hở nhỏ, nhất thời một cỗ gió lạnh thổi vào, làm cho nàng cả người run lên, người cũng lập tức thanh tỉnh không ít.

“Liễu Tương Nhã, Đại phu nhân …”