Nhất Kiếm Sương Hàn

Chương 130: Viên Viên cô nương

Người tới mặc áo đen bịt mặt, hơn nửa khuôn mặt ẩn trong bóng tối, trong tay cầm chiếc chìa khoá tinh xảo, vừa vặn mở được dây xích trên tay chân Ngọc Anh.

"Đi!"

...

Tất cả thủ vệ đều bị đánh ngất, mãi hơn một canh giờ sau mới được đồng môn đến đổi gác phát hiện.

Cổng nhà lao mở toang, phạm nhân đã biến mất từ lâu. Đại đệ tử vội chạy đi báo cáo với Giang Lăng Phi, cả sơn trang sôi sùng sục, đèn đuốc rồng rắn nối đuôi nhau, thắp sáng cả trời đêm đen nhánh.

Vân Ỷ Phong bừng tỉnh từ trong mộng, chống người nhổm dậy: "Xảy ra chuyện gì vậy?"

"Hình như đang bắt người." Quý Yến Nhiên đắp lại chăn cho hắn, "Ngươi cứ nghỉ đi, ta ra xem thế nào."

Bên ngoài náo loạn ầm ĩ tiếng người như thế, sao mà nghỉ cho được. Vân Ỷ Phong đành lết thân mình ê ẩm đau nhức đi mặc đồ, âm thầm than thở. Gần đây lao lực bận rộn suốt, lâu lắm rồi hai người mới làm chút phong hoa tuyết nguyệt, kết quả khoái hoạt xong chưa ngủ được bao lâu đã bị dựng dậy đi bắt trộm—đúng là cái số con rệp.

"Không việc gì chứ?" Quý Yến Nhiên đỡ tay sau lưng hắn.

"Không sao." Vân Ỷ Phong hắng hắng giọng, rảo bước đến trước mặt Giang Lăng Phi, "Giang đại ca, có chuyện gì thế?"

Giang Lăng Phi khó xử đáp: "Ngọc Anh bị người đưa đi rồi, đang phải lục soát toàn sơn trang."

"..."

Nhà lao sâu xa hẻo lánh, được thủ vệ trông coi nghiêm ngặt, có gông xiềng làm từ chất thép tinh xảo, đủ cả ba yếu tố như thế, mà vẫn có người mang Ngọc Anh đi được, bảo không có nội gian thì chẳng còn cách lí giải nào khác.

Quý Yến Nhiên hết sức đau đầu, hắn đâu thể "tìm mình Giang Lăng Phi hỏi tội" thật, sở dĩ quyết định đưa người về Giang gia chứ không phải phủ nha thành Đan Phong, cũng vì cho rằng nơi này an toàn hơn, thuận tiện hơn, ai ngờ lại vẫn xảy ra chuyện.

Giang gia bị phong toả triệt để, song tìm khắp mọi ngóc ngách từ nửa đêm đến chạng vạng hôm sau, vẫn không thấy bóng dáng Ngọc Anh đâu. Cổng vào tứ phía thành Đan Phong đóng chặt, quan phủ đến từng nhà điều tra, còn phái mười sáu phi kị đuổi theo ra khỏi thành, thế nhưng có bắt được người hay không—sự thật là ngay cả Vân Ỷ Phong cũng thấy xa vời.

Đây là rắc rối của triều đình, nhưng đối với Giang gia mà nói, nhiệm vụ quan trọng nhất không chỉ là giúp Quý Yến Nhiên bắt nghi phạm, mà còn là tìm ra nội gián, nếu không thì không biết chuyện tương tự sẽ còn xảy ra bao nhiêu lần nữa. Ngày nào đi ngủ cổ cũng treo đao như thế, ai mà chịu cho nổi? Vì vậy chư vị đường chủ nháo nhào tụ tập tại Yên Nguyệt Sa, ngươi một câu ta một câu, bày tỏ nguyện vọng mong Giang Lăng Phi sớm tìm ra kẻ gian, chỉnh đốn môn phong.

Tiểu nha hoàn chưa bao giờ chứng kiến sự kiện lớn như lúc này, bưng trà vào mà nơm nớp lo sợ, tí nữa thì đổ cả ấm.

Giang Lăng Phi không vui nói: "Sao lại là ngươi, Viên Viên đâu?"

"Bẩm Chưởng môn, Nguyệt tỷ tỷ thấy không khoẻ nên không ra ngoài." Tiểu nha hoàn nói, "Chắc là... chắc là do tối qua nhiễm phải phong hàn."

Trong nhà, mọi người đều bàn ra tán vào về mối quan hệ giữa Giang Lăng Phi và Nguyệt Viên Viên, nói tiểu nha đầu kia thế nào rồi cũng một bước lên trời. Cho nên vừa nghe tin nàng không khoẻ xong, đồng loạt rất thức thời nói: "Vậy bọn ta về trước, Chưởng môn cứ đi thăm Nguyệt cô nương đi xem thế nào, gần đây trời trở lạnh, có lẽ nhiễm phong hàn thật rồi cũng nên."

Đúng lúc Giang Lăng Phi đang bị đám người này làm phiền phát điên, vừa vặn có cái cớ được yên tĩnh, hắn tìm đến nơi ở của Nguyệt Viên Viên một mình, gõ cửa mãi mới có người ra mở.

"Thiếu gia... à không, Chưởng môn."

"Ngươi thích gọi ta là Thiếu gia thì cứ gọi tiếp đi, ta vốn dĩ cũng đâu muốn làm cái chức Chưởng môn này." Giang Lăng Phi cười cười, lấy mu bàn tay thử qua nhiệt độ trên trán nàng, "Sao ở lì trong phòng cả ngày vậy, thấy không khoẻ thế tìm đại phu chưa?"

Giọng nói hắn ôn hoà, trong mắt cũng đều là ôn nhu, Nguyệt Viên Viên né tránh ánh mắt đối phương, nói: "Ta muốn đi nghỉ."

Advertisement / Quảng cáo

Dứt lời, không buồn để ý Giang Lăng Phi còn muốn hỏi thêm, đã trở tay đóng sập cửa lại.

"Rầm" một tiếng, thiếu chút nữa đụng bẹp cái mũi của Giang Tam thiếu.

Ở đầu kia, Quý Yến Nhiên và Vân Ỷ Phong vẫn đang thẩm vấn từng người canh gác đêm qua một. Đám đệ tử này còn xấu số trúng phải châm độc của tên cướp tù, thành ra mặt mũi méo xệch, nói được vài câu lại sùi bọt mép, Mai Trúc Tùng kiểm tra xong thì kết luận phải dưỡng ba tháng mới bình phục lại nổi, do là độc vật của Tây Nam.

"Giữ lại được mạng sống đã là kì tích rồi." Vân Ỷ Phong nói, "Căn cứ vào lời khai của Ngọc Anh, có thể thấy nàng và Tạ Hàm Yên hiểu rõ Giang gia nhường nào, cho nên nhãn tuyến hẳn đã được gài vào từ lâu."

Do không có thủ vệ nào thấy rõ mặt tên cướp tù, Giang Lăng Phi đành dứt khoát ra chỉ thị cho từng người trong nhà khai ra đêm đó mình làm gì, đồng thời phải có người làm chứng mới được.

Cứ thế, các thành phần trực ban, uống rượu, hay thậm chí là tụ tập lén lút đánh bạc, lại trở thành nhóm người đầu tiên được xác nhận sự trong sạch. Tiếp đến, những ai sinh bệnh, mang thai, quá trẻ hay quá già lần lượt thoát khỏi hiềm nghi, đám hạ nhân ngủ chung một giường cũng nghiễm nhiên có được nhân chứng. Nhóm quản gia địa vị cao thì khác, không có hộ vệ quanh nhà giống các thiếu gia đường chủ, cũng không ngủ chung với mọi người trong tạp viện, một mình một biệt viện khoá kín, ai biết được người bên trong có thừa dịp đêm tối lẻn ra ngoài hay không?

Bởi vậy mà một đám như thế bị đưa đến trước mặt Giang Lăng Phi.

Đang yên đang lành hưởng phú quý, bỗng dưng lại biến thành nội gian, ai nấy đều mơ mơ hồ hồ, cũng rất kinh hãi, nhao nhao thanh minh cho bản thân, nói vừa tối đến đã đi ngủ, hơn nửa đêm bị đánh thức mới dậy, không hề biết gì hết.

"Đi ngủ hả, có chứng cứ gì không?" Vân Ỷ Phong thuận miệng hỏi.

Trong đám có kẻ trì độn miệng nhanh hơn não, cảm thấy hỏi vậy thì khác nào đánh đố nhau? Nếu có chứng cứ thì hắn còn ở đây làm cái gì? Vì vậy hơi lên giọng: "Vân môn chủ cũng ngủ đấy thì sao? Cả Vương gia lẫn Chưởng môn nữa, ai đi ngủ mà chẳng đóng kín cửa, không lẽ còn phải mở cửa ra cho người khác thưởng thức chắc."

Giang Lăng Phi không vui: "Ngươi là ai?"

"Chưởng môn, mong Chưởng môn đừng trách hắn." Người lên tiếng là quản gia A Truỳ của Tây viện, vội vàng kéo nhi tử ra phía sau, quỳ xuống đất nói, "Hồi nhỏ Tiểu Tam Tử có sốt nặng một lần, từ đó đầu óc thành ra ngờ nghệch, chứ không hề cố ý mở miệng mạo phạm."

Vợ A Truỳ cũng hoảng hốt, vội nói: "Đúng vậy đó Chưởng môn. Tiểu Tam Tử không phải người xấu, hắn cũng tuyệt đối không có bản lĩnh như vậy. Nhưng mà, nhưng mà tối qua thật ra ta có thấy một người... hơi khả nghi."

"Ai?"

"Chính là... Nguyệt cô nương."

Lời vừa nói ra, cả Vân Ỷ Phong lẫn Quý Yến Nhiên đều sững người, Giang Lăng Phi cau mày: "Nói cho rõ ràng."

Vợ A Truỳ nói, quả thật hôm qua ba người nhà nàng tối đến là đi ngủ luôn, mãi khi bên ngoài ầm ĩ tiếng người đi lục soát mới tỉnh dậy. Bởi vì A Truỳ là đại quản gia của Tây viện, nàng cũng muốn đi hỗ trợ tướng công, kết quả lại gặp Nguyệt Viên Viên vội vã chạy ra từ rừng, hướng về nơi ở.

"Sáng nay lúc quản gia tra khảo, ta có chủ động hỏi thẳng, nhưng Nguyệt cô nương lại bảo nàng không khoẻ, nằm giường cả đêm." Vợ A Truỳ nói, "Nhưng chính mắt ta trông thấy nàng lúc nửa đêm, mặc y phục đỏ rực, không lẫn vào đâu được."

Nàng khẳng định chắc nịch như thế, cả hiện trường cũng rơi vào trầm mặc, ai nấy nghĩ bụng, gióng chống khua chiêng lục soát cả nửa ngày, khiến ai nấy trong nhà tá hoả, gà bay chó sủa một phen, hoá ra nội gian lại là người của Chưởng môn?

Vân Ỷ Phong thăm dò: "Giang đại ca."

"Dẫn người đến đây." Giang Lăng Phi xoa xoa thái dương, đau đầu nói, "Chú ý thái độ, đừng hù doạ nàng."

Đệ tử tuân mệnh đáp, lòng nói biết ngay là quan hệ không bình thường mà, đến lúc này rồi mà còn lo sẽ hù doạ người ta, chậc.

Nguyệt Viên Viên nhanh chóng được đưa đến tiền sảnh, vẫn mặc trên mình bộ y phục đỏ chói, bộ dạng có chút tiều tuỵ: "Chưởng môn?"

"Đêm qua đi đâu?" Giang Lăng Phi nhìn nàng.

Nguyệt Viên Viên đáp: "Ở trong phòng, không có đi đâu hết."

"Chưởng môn." Vợ A Truỳ vội la lên, "Ta quả thực đã trông thấy Nguyệt cô nương, không hề nói láo!"

Sắc mặt Nguyệt Viên Viên tái đi, không nói thêm gì.

"Ta cũng nhìn thấy Nguyệt tỷ tỷ." Một tiểu nha đầu rụt rè lên tiếng, "Lúc ấy đã muộn mà Nguyệt tỷ tỷ vẫn ra ngoài, gặp ta trong sân còn hàn huyên vài câu, nói muốn đi đưa bánh sen cho Chưởng môn. Không bao lâu sau thì trong nhà xảy ra chuyện."

Từng chứng cứ đều chĩa về phía Nguyệt Viên Viên, bản thân nàng lại không chịu giải thích gì, chỉ im lặng cúi gằm mặt. Có đường chủ đề nghị, chi bằng đưa nha đầu này đến Hồng đường thẩm vấn, kiểu gì cũng sẽ cạy được miệng nàng.

Giang Lăng Phi lạnh mắt liếc sang, người vừa nói e dè im bặt. Lại mềm giọng nói: "Rốt cục là có chuyện gì? Thực tế thế nào thì cứ nói ra, ta sẽ không trách ngươi."

Vân Ỷ Phong cũng khuyên: "Viên Viên cô nương, đây chỉ là thủ tục tra hỏi, ngươi nói lí do ra ngoài tối qua để chứng minh sự trong sạch của mình, chúng ta mới có thể tiếp tục truy tìm hung phạm. Việc này có liên quan đến phản đảng triều đình, không thể coi thường hay hồ nháo được."

Nguyệt Viên Viên siết chặt nắm đấm, đôi mắt luôn ánh lên nét cười lúc này đã đỏ ngầu, lồng ngực nàng phập phồng kịch liệt, hồi lâu sau mới nghiến răng nói: "Phải, chính là ta!"

Lời vừa nói ra, hiện trường lập tức xôn xao. Giang Lăng Phi hung hăng bóp nát chén sứ trong tay.

Vân Ỷ Phong giật mình: "Thật sự là ngươi?"

"Ta có nỗi khổ tâm của mình." Nguyệt Viên Viên cũng không để ý đến hắn, chỉ nhìn Giang Lăng Phi, thấp giọng hỏi, "Chưởng môn, ngươi sẽ giết ta à?"

Chưa bàn đến phản đảng, thì tội danh nội gian đã đủ cấu thành trọng tội ở bất kì môn phái nào. Có người chưa gì đã nghi ngờ sự việc tiền Chưởng môn bị tập kích cũng là do Nguyệt Viên Viên giở trò, trong sảnh bắt đầu loạn, ngày một ồn ào, Giang Lăng Phi càng thêm bực bội, một tay đập vỡ tấm bàn gỗ bên cạnh.

Sau âm thanh vang dội, tất cả câm như hến, không gian yên lặng tuyệt đối.

"Đưa người về nơi ở, tạm giam." Giang Lăng Phi phất tay áo ra ngoài, "Đích thân ta sẽ thẩm vấn."

Thiếu điều ịn hẳn ý định bao che lên mặt.

Những người còn lại dĩ nhiên không dám phản bác, trong bụng lại nghĩ, người xưa có câu hồng nhan hoạ thuỷ, song chí ít cũng phải là yêu tinh nghiêng nước nghiêng thành nào đó chứ, nha đầu mua vui mặt tròn như cái đĩa này cũng mê hoặc lòng người được sao? Tây Nam, là Tây Nam đó... đừng nói là hạ chú thuật gì lên Chưởng môn rồi nha?

Trong phòng ngủ treo lớp màn hồng nhạt, bệ cửa sổ đặt mấy chậu hoa nhỏ.

Nguyệt Viên Viên đang ngồi bên giường, cúi đầu gạt nước mắt.

Giang Lăng Phi nhìn nàng: "Tại sao phải làm vậy?"

Nguyệt Viên Viên lại hỏi: "Chưởng môn định giết ta à?"

"Chưởng môn sẽ làm vậy." Giang Lăng Phi thở dài, "Nhưng Tam thiếu gia của ngươi thì không."

Hắn đưa tới một chiếc khăn: "Nói ta nghe lí do."

...

Quý Yến Nhiên và Vân Ỷ Phong đợi bên ngoài một lúc lâu, Giang Lăng Phi mới bước ra.

"Thế nào?"

"Chỉ nói mình có nỗi khổ riêng nên mới dẫn người ta đến nhà giam, còn đâu không chịu nói gì thêm, vừa hối chút đã khóc." Giang Lăng Phi nói, "Ta tin nàng cũng không cố ý, nên không muốn làm khó quá."

Vân Ỷ Phong đề nghị: "Hay là để ta đi thử xem?"

"Để vài ngày nữa đi." Giang Lăng Phi nói, "Nội tình thì chắc chắn là có, nhưng hiện tại nàng đã bị doạ không nhẹ, hỏi luôn cũng không thu được kết quả gì. Nhưng theo lời khai của nàng, có vẻ đối phương đã sớm rời khỏi thành Đan Phong mất rồi."

...

Trong sơn động le lói ánh sáng, một bóng người đang lén lút xoá đi vết tích đốt lửa.

Ngọc Anh đã thay y phục khác, nói: "Tỷ tỷ dự liệu y như thần."

Ngồi đối diện nàng là một phụ nhân mặc đồ đen, đeo mặt nạ vàng như nến, dáng lưng hơi còng, chẳng ai l có thể liên tưởng phụ nhân bệnh tật quê mùa này, tới thiên kim tiểu thư Tạ Hàm Yên nhà Thừa tướng nức danh Vương thành một thời.

Khuôn mặt tuy khác, nhưng tâm tư kín đáo vẹn nguyên từ quá khứ, cùng những dòng binh thư ngày đêm đọc cùng Lư Quảng Nguyên năm đó, đã sớm hoà cả vào huyết dịch trong nàng. Người ta thỏ khôn đào ba hang, riêng nàng dự trù hẳn ba mươi. Đoán được hai người Quý Vân sẽ không dễ gì bị lừa, liền lập mưu với Ngọc Anh, âm thầm phái người ở ngoài canh chừng—nếu sau khi rời Khổng gia, Quý Yến Nhiên và Vân Ỷ Phong không ra khỏi thành mà bỗng dưng biến mất, chứng tỏ mọi sự đã bại lộ, hai người họ đang theo dõi từ cách đó không xa, lúc này bà chủ quán trà đối diện Khổng gia sẽ thay y phục sang màu đỏ, ra tín hiệu cho Ngọc Anh chuyển sang kế hoạch mới mà không cần gặp nàng, tương kế tựu kế để Quý Yến Nhiên bắt được.

(*thỏ khôn đào ba hang: hành sự luôn luôn phải có backup plan)

Tất nhiên, những lời khai tường tận kia cũng được hai người bàn bạc sẵn từ trước, về phần nào thật nào giả... Tạ Hàm Yên nói: "Để xem Tiêu vương điện hạ kia có bản lĩnh phân biệt đúng sai hay không."

"Vậy giờ chúng ta về Tây Nam à?" Ngọc Anh lại hỏi.

"Ngươi dẫn người về trước đi." Tạ Hàm Yên nhìn ra xa xăm, nhẹ giọng nói, "Ta vẫn còn một chuyện phải làm."

...

Giang Lăng Thần cũng nghe nói về chuyện của Nguyệt Viên Viên, hắn còn không tin được vào lỗ tai của mình, thật sự là tỷ tỷ váy đỏ cả ngày tươi cười ấy sao? Nói chứ... bảo Ngũ thúc là nội gian còn đáng tin hơn đó!

Vân Ỷ Phong bưng một giỏ mứt trên tay, nhắc nhở: "Để Ngũ gia nghe được thì Cửu thiếu gia đến từ đường mà quỳ."

"Bây giờ Ngũ thúc có để ý ta khối đấy, hắn còn bận giả bệnh đến sắp thành bệnh thật rồi kìa." Giang Lăng Thần kéo đối phương ngồi xuống bậc thang, "Nhưng nói đi cũng phải nói lại, ta vẫn cảm thấy hắn rất có vấn đề. Ngươi xem, thời điểm thúc phụ tẩu hoả nhập ma, hộ vệ ngoài cửa đều là người của Thương Tùng Đường, cũng bởi vì quá hiển nhiên, kết quả lại không bị nghi ngờ."

"Giang đại ca đang điều tra rồi." Vân Ỷ Phong nói, "Mà gần đây tâm tình hắn không tốt, ngươi đừng có chọc vào."

Một đám đường chủ đàn chủ đủ loại chủ, thay nhau cầu kiến Chưởng môn yêu cầu điều tra rõ chuyện lão Chưởng môn bị đánh lén, đồng thời hướng thẳng công kích đến Nguyệt Viên Viên, phần vì lo cho an nguy của Giang gia thật, phần cũng vì không nhìn nổi Giang Lăng Phi mờ mắt vì sắc—thậm chí còn có đáng gọi là "sắc" đâu? Cho nên mới càng không đành lòng.

"Tam ca nói muốn đích thân điều tra, nhưng có tra ra gì đâu, chẳng trách mấy vị thúc bá lại không cam." Giang Lăng Thần nhăn mặt vì ăn chua, "Nếu cứ như vậy, chỉ sợ là sẽ tổn hại đến uy tín chưởng môn thôi, có thời gian, ngươi và Vương gia cũng nên khuyên nhủ hắn một chút."

Đến cả thiếu niên mười lăm tuổi còn nhận thức được, làm gì mà Giang Lăng Phi không biết đạo lí này. Có điều để ngăn lại miệng lưỡi của đám người kia, chỉ dựa vào mình chức Chưởng môn thì không đủ, mà phải mau chóng tìm ra được kẻ tập kích Giang Nam Đấu. Bởi vậy bầu không khí bao trùm Giang gia lại một lần nữa u ám nặng nề, không khác gì thời điểm tiền Chưởng môn vừa bị ngộ hại lúc trước.

Mà người hoảng loạn nhất, chính là Giang Nam Chấn cùng Thương Tùng Đường của hắn. Lí do vì sao Giang Nam Chấn bị tập kích, vì sao đúng lúc ấy Giang Lăng Húc lại lén lút lên núi gặp Vu Miên Miên, hắn biết rõ hơn ai hết. Chẳng qua lúc đầu không thể ngờ rằng, vất vất vả vả đi trải đường một hồi, cuối cùng không những không thành được Chưởng môn, mà thình lình lại xuất hiện cạm bẫy sâu xa kéo mình xuống, bản thân không tài nào mà bò lên nổi.

Trong cánh rừng ngoài thành, gió gào rít bên tai ào ào.

Advertisement / Quảng cáo

Nửa đêm.

Giang Nam Chấn đợi mãi, người áo đen mới khoan thai bước đến.

"Sao nay Giang Ngũ gia lại tìm ta?"

"Lăng Phi đang điều tra vụ đại ca bị tập kích, e là chẳng mấy chốc nữa sẽ lòi ra Thương Tùng Đường."

"Người hạ độc đã bị Ngũ gia xử lí sạch sẽ, bọn hắn cũng làm gì có khả năng bắt được kẻ đánh lén. Giang Lăng Phi muốn tra cũng chẳng có bằng chứng, Ngũ gia vội gì chứ?"

"Nói thì là vậy, nhưng ta vẫn lo lắng." Giang Nam Chấn cau mày, "Với tính tình của Lăng Phi, có mất đến một năm hay vài năm, nó vẫn sẽ phải tìm ra thủ phạm cho bằng được."

Người áo đen chậc lưỡi: "Xem ra việc này không giả quyết luôn ngày nào, Ngũ gia còn thấp thỏm ngày ấy nhỉ."

Lại đề nghị, đã thế, hay là nghĩ cách khử Giang Lăng Tự, sau đó làm giả hiện trường "tự sát vì sợ phải nhận tội" đi, dù sao xưa giờ hắn giao hảo với Lê Thanh Hải, còn âm thầm hại Giang Nam Đấu một lần rồi, có phải đổ cái vỏ này cũng chả oan uổng gì.

Giang Nam Chấn bị lời gợi ý này làm cho cứng họng: "Đến lúc này rồi mà ngươi vẫn còn muốn giết người nữa à?"

"Thì sao?" Người áo đen hỏi lại, "Giang Ngũ gia đã không tìm được người sống gánh tội thay, thì chỉ có thể đổ vấy lên người chết thôi chứ sao. Hiện tại ngoài Giang Lăng Tự, ngươi nhắm tìm được ai khác có cả động cơ và năng lực để ra tay không?"

Lời này thoạt nghe thì có lí, nhưng sự thật là Giang Tứ thiếu không phải con chó con mèo bên vệ đường, hiện tại cũng chẳng toan tính mưu đồ gì, nếu lúc này tuỳ tiện động thủ, e chỉ có mà rước hoạ vào thân. Giang Nam Chấn lo lắng không thôi, có chút hối hận về sự lựa chọn của mình trước đây, song đã quá muộn, chỉ đành thở dài một tiếng, xoay người về Giang gia.

Người áo đen cười lạnh một tiếng, thân ảnh loé lên chớp nhoáng, rồi biến mất vào bóng đêm dày đặc.

Giang gia, Thương Tùng Đường.

Đèn đuốc cháy sáng hừng hực, trong sân đông người là thế, nhưng không ai phát ra bất kì âm thanh dư thừa nào, chỉ có cái bóng không ngừng lay động biến hoá trên nền đất.

Giang Nam Chấn thấy lòng dâng lên dự cảm không lành, bước chân chậm lại, như lưỡng lự muốn quay đầu bỏ đi.

Giang Lăng Phi ngồi trên ghế, hững hờ quơ quơ chén trà trên tay: "Nửa đêm nửa hôm, Ngũ thúc còn đi đâu thế?"

"Không ngủ được, ra ngoài đi dạo một chút." Giang Nam Chấn giả bộ bình tĩnh, "Sao, có vấn đề gì à?"

"Ban ngày mới nghe ba bốn đại phu nói còn không rời nổi giường, vậy mà đêm đến gió nổi mưa lạnh lại ra ngoài đi dạo, Ngũ thúc không sợ thẩm thẩm lo lắng à." Giang Lăng Phi tiện tay đặt chén trà xuống bàn, nước bên trong sóng sánh toé tung, trầm giọng nói, "Dẫn ra đây."

Giang Nam Chấn không biểu lộ gì ra mặt, nhưng lòng bàn tay đã túa mồ hôi lạnh. Năm tên đệ tử của Thương Tùng Đường bị trói gô kéo đến, cũng chính là các thủ vệ hôm ấy, hiển nhiên đã chịu cực hình tra khảo một hồi, trên người tùm lum máu me, dập đầu gào lớn: "Chưởng môn thứ tội, bọn ta... bọn ta thật sự không biết gì về chuyện lão Chưởng môn bị tập kích, chỉ là xế chiều hôm nay, Ngũ gia sai Phú Sâm mang thịt kho và bánh bao tới, mọi người mới đi tìm nơi thoáng đãng ăn uống, chứ không biết gì hết."

Giang Nam Chấn còn cố cãi: "Đệ tử Thương Tùng Đường đâu phải người sắt, chả lẽ ăn uống ngủ nghỉ cũng là có tội?"

"Không sai, thế nhưng Phú Sâm giao đồ xong không bao lâu thì nửa đêm đột nhiên lên cơn đau tim, lăn ra chết." Giang Lăng Phi nói, "Quả thực Ngũ thúc tính toán rất tốt, không để sót lại nhân chứng nào, vốn dĩ vụ án sẽ mắc kẹt ở đây, chỉ có điều, Phú Sâm đã kịp lưu lại một bức thư." Hắn kẹp giữa hai ngón tay một trang giấy mỏng, "Kể lại chi tiết toàn bộ tội ác, cũng vì sợ rằng một ngày nào đó mình vô duyên vô cớ chết đi, lại trở thành con tốt thí mạng cho người khác đổ vấy tội lên."

Giang Nam Chấn cứng rắn nói: "Không thể nào!"

"Sau khi Phú Sâm bỏ mình, ta cũng đoán chắc Ngũ thúc đã phái người đến lục soát nơi ở của hắn rồi, chỉ tiếc lại bỏ sót phong thư này." Giang Lăng Phi cười cười, "Ngày hôm nay may mà có Vân môn chủ tự mình hành động, mới tìm ra thứ được kẹp trong kẽ hở này."

Vân Ỷ Phong đứng bên chắp tay, vẻ mặt cực kì bình tĩnh, tựa như đám mây trắng vô tư thoát tục, quá khen quá khen.

Sự thật thì cũng chẳng có bức thư nào hết, bịa ra để lừa ngươi thôi.

Mà xem chừng có vẻ rất hữu dụng.

"Ngũ thúc." Giang Lăng Phi đi đến cạnh hắn, cúi người nói thầm, "Ngươi cũng biết tính ta trước giờ không muốn ra tay với người nhà, nếu không muốn nếm thử tư vị ở Hồng Đường, tốt hơn hết là thú tội luôn đi. Nhân chứng vật chứng đều ở đây cả rồi, nếu Ngũ thúc vẫn cắn răng không chịu nhận, e là từ giờ về sau, sẽ không một ai ở Thương Tùng Đường được sống yên đâu."

"Ngươi đã toại nguyện được làm Chưởng môn rồi, cớ gì còn nhất định đuổi tận giết tuyệt như thế!" Giang Nam Chấn nghiến răng nghiến lợi.

"Ta chẳng muốn đuổi tận giết tiệt ai hết, căn bản là do Ngũ thúc phách lối quá mức thôi." Giang Lăng Phi lạnh giọng nói, "Mưu hại thúc phụ, vu oan đại ca, tất cả đều phạm vào cấm kị của bản môn, vốn đáng bị phế truất võ công, giam trong thuỷ lao, song xét thấy Ngũ thúc đã có công giúp Vương gia tìm ra Huyết Linh chi, ta sẽ xử lí nhẹ tay, kể từ hôm nay, mọi sự vụ của Thương Tùng Đường giao cho Thất thúc quản lí, ta sẽ chọn một nơi ở khác cho Ngũ thúc và thẩm thẩm an hưởng tuổi già."

Giang Nam Chấn nghe xong mắt mũi tối sầm, huyết khí dâng trào, vốn muốn phản kháng vài câu, bỗng cảm thấy một vị tanh nồng xộc lên cổ họng, cứ thế ngã thẳng về phía sau, hôn mê bất tỉnh.

Xung quanh lập tức rào rào tiếng kinh hô.

Lúc tỉnh lại, đã thấy mình nằm trên một ván giường cũ nát, không khí phảng phất mùi ẩm mốc.

Ấy là đâu, hắn không biết, cũng chả buồn biết, dù sao cũng không thoát khỏi nhà giam.

"Giang Ngũ gia, tỉnh rồi sao." Cạnh bàn có người đứng dậy. Đến lúc này, Giang Nam Chấn mới nhận ra trong phòng vẫn còn hai người nữa.

"Các ngươi còn tới đây làm gì?" Hắn hỏi đầy căm phẫn.

"Tới hỏi cho rõ sự tình." Vân Ỷ Phong rót cho hắn một chén trà, "Giang đại ca còn bận việc khác, cho nên đã giao Ngũ gia lại cho Phong Vũ môn."

Giang Nam Chấn nhắm mắt, hờ hững nói: "Ta chẳng có gì để nói hết."

"Ngũ gia nên nghĩ cho kĩ." Vân Ỷ Phong cũng không để tâm thái độ của hắn, còn tốt bụng nhắc nhở, "Nếu ta và Vương gia không điều tra được gì, khả năng là Giang đại ca sẽ giao Ngũ gia cho các đường chủ trong nhà xử lí. Mà ta nghe nói mấy năm nay Ngũ gia bận rộn giao lưu với các môn phái, lôi kéo thế lực bên ngoài, hẳn là cũng không thân thiết với người nhà lắm nhỉ?"

Cho nên bây giờ người ta có tranh thủ chọc ngoáy báo thù tư hay không cũng chưa biết được.

Lòng người mà, kiểu gì chả có chỗ tăm tối, nhất là ở thế gia đại tộc như này, bên ngoài đứng đắn chỉn chu, bên trong lại chẳng thiếu người xấu bụng.

Hiển nhiên là Giang Nam Chấn cũng hiểu điều này, từng hạt mồ hôi to như hạt đậu túa ra trên trán, một lát sau rốt cục thừa nhận: "Chuyện đại ca bị phục kích, quả thật là do ta gây nên."

Vân Ỷ Phong nghĩ bụng, hẳn rồi, ta cũng đoán là ngươi.

Theo lời khai của Giang Nam Chấn, hắn gặp được người áo đen kia khoảng chừng một năm trước.

Lúc ấy đoàn người Thương Tùng Đường đang lên núi săn chim, bỗng bắt gặp một người bất tỉnh dưới gốc cây, trên đùi có vết rắn độc cắn.

Ngày hè trên núi Đan Phong không thiếu gì rắn độc trùng độc, đệ tử Giang gia lúc nào cũng mang thuốc theo người, tất nhiên không thể thấy chết mà không cứu. Sau khi tỉnh lại, người áo đen vô cùng cảm kích Giang Nam Chấn, hắn tự xưng là ông chủ một tiệm cầm hành ở thành Đỗ Quyên, lần này ra Bắc để tìm tung tích danh cầm. Vừa vặn thay, Giang Nam Chấn cũng là một người yêu đàn, không ngờ hàn huyên vài câu lại thấy đồng điệu như gặp được tri âm tri kỉ.

Về sau, Giang Nam Chấn phát hiện ra đối phương không hề tầm thường, gặng hỏi mãi về thân phận thật của hắn, cầm sư kia mới thừa nhận mình từng là lính dưới quyền Lư tướng quân, thuộc đội thiết quân Huyền Dực xưa kia.

(*cầm hành: nơi bán và dạy loại đàn cụ thể nào đó)

Vân Ỷ Phong nghe được liền kinh ngạc, thuộc hạ cũ của Lư tướng quân?

Lúc ấy, Giang Nam Chấn cũng kinh ngạc không kém, đối phương nói thêm: "Vào lúc diễn ra trận chiến cuối cùng, ta đang nhiễm bệnh nặng, không thể không nghỉ lại thành Nguyệt Nha, nằm liệt giường suốt nửa năm, rốt cục nhờ thế mà giữ được mạng sống."

Thình lình phát hiện ra thân phận này, Giang Nam Chấn lập tức hối hận, hắn tuyệt đối không muốn dính líu gì đến Lư gia hay Tạ gia nữa, thậm chí còn muốn rũ sạch mọi quan hệ, có điều chưa kịp tỏ rõ lập trường, đối phương đã lại nói: "Đổi lại ân cứu mạng, ta có cách giúp Ngũ gia đoạt được chức Chưởng môn."

Vân Ỷ Phong nói: "Thế rồi các ngươi âm thầm mưu đồ, trước dùng sắc đẹp dụ dỗ Đại thiếu gia, sau ra tay đả thương lão Chưởng môn?"

Giang Nam Chấn hối hận nói: "Lúc ấy ta cứ như bị ma làm, thấy đối phương võ công cao cường, còn tinh thông dịch dung và tẩy tuỷ, cho nên liền bị hắn thuyết phục."

Tẩy tuỷ là một loại oai môn tà thuật—bắt chước võ công của người khác, tuy khác biệt về nội lực, vẻ ngoài lại giống nhau y xì đúc. Thuật này từng có thời gian rất thịnh hành trong giang hồ, chủ yếu là để vu oan giá hoạ, lũng loạn võ lâm, phải đến lúc Minh chủ thời ấy ban lệnh cấm tiệt, định tội bất kì ai nghiên cứu hay tập luyện như mọi tà công khác, mới dần dần mai danh ẩn tích.

Kế hoạch sau đó tiến hành rất thuận lợi. Giang Nam Đấu tẩu hoả nhập ma ngã bệnh không dậy nổi, người người trong nhà đều nghi ngờ Giang Lăng Húc, chỉ là tới khi đại sự đã sắp thành, bỗng dưng phát hiện ra Giang Lăng Tự cấu kết với Lê Thanh Hải.

Vân Ỷ Phong hỏi: "Chuyện của Tứ thiếu gia cũng là do cầm sư kia tìm ra?"

Giang Nam Chấn gật đầu: "Phải, ngoài ra, sổ sách thành Kim Phong là hắn giao cho ta, Huyết Linh chi cũng do hắn tìm được."

Vân Ỷ Phong một tay chống quai hàm, thầm thở dài thườn thượt, thế mà lúc trước ngươi tự tin nói rằng mình tình cờ tìm thấy Huyết Linh chi nhờ một lần ngã núi, lại còn thề thốt nếu mình nói láo sẽ bị thiên đao vạn quả. Bây giờ lại quay ngoắt ra khai thế này, vậy mới nói mấy lời thề thề thốt thốt của người giang hồ đúng là không đáng tin chút nào, qua quýt hơn cả ăn cơm uống nước.

Ròng rã hai canh giờ, Giang Nam Chấn mới kể lại hết sự tình liên quan đến tên thuộc hạ cũ của Lư tướng quân kia, bao gồm cả lúc hắn xúi mình giết Giang Lăng Tự, đổ vấy mọi tội lỗi lên đầu người chết—so với thái độ tỉ mỉ mưu kế từng bước một lúc trước, quả thực là qua loa đến lạ.

Trong phòng quá ngột ngạt, Vân Ỷ Phong ra ngoài sân ngồi cho thông thoáng.

Quý Yến Nhiên hỏi: "Ngươi thấy thế nào?"

Vân Ỷ Phong có chút ngập ngừng, hỏi: "Có khi nào cầm sư kia chính là Tạ Hàm Yên giả trang thành? Không thì ít nhất cũng là một kẻ trong đám người của nàng. Chứ bảo chủ sử sau màn nào cũng dính líu đến Lư tướng quân thế này, cũng quá trùng hợp rồi."

Mục đích của Tạ Hàm Yên rất rõ ràng, nàng là muốn trả thù cho người trong lòng, quậy cho cả giang sơn của Lý gia bung bét.

Mà mục đích của tên cầm sư áo đen giật dây Giang Nam Chấn, lại giống như muốn phá nát Giang gia, chí ít thì cho đến giờ, ba nhân vật nổi bật của Giang gia là Giang Nam Đấu, Giang Nam Chấn, Giang Lăng Húc, đều đã như mặt trời khuất núi, Giang Lăng Tự đã không khác nào chim sợ cành cong, nếu về sau tra ra đúng là hắn từng cấu kết với Lê Thanh Hải ám hại Giang Nam Đấu, thì cả Giang gia đầy người sẽ chỉ còn lại mình Giang Lăng Phi.

Vân Ỷ Phong nói: "Đến lúc đó, đối phương chỉ cần mưu tính diệt trừ mình Giang đại ca nữa, thì cả gia tộc to vật vã này coi như toang, việc trả thù cho đệ đệ thế là xong."

Quý Yến Nhiên nói: "Nhưng Giang Nam Chấn cũng không thừa nhận mình có liên quan đến cái chết của Tạ Cần."

Nếu lời hắn nói là thật, năm đó Tạ Cần chỉ đi ngang qua thành Đan Phong, thậm chí còn chưa đến cửa Giang gia đã bị đại quân triều đình bắt đi rồi—chuyện ấy thì có liên quan gì đến hắn? Riêng chuyện người thợ may đến từ Tây Nam thì còn có chút ấn tượng—một chủ một tớ nhận thêu tấm bách thọ đồ với mức giá trên trời, thêu được một nửa bỗng dưng nói mình bệnh rồi rời khỏi Giang gia ngay trong đêm, khác gì lừa đảo đâu? Cho nên mới nhớ được đến tận bây giờ.

Vân Ỷ Phong tế nhị hỏi: "Nghe nói tì nữ kia, có ừm... gì đó với Giang Ngũ gia?"

Giang Nam Chấn không hiểu gì, ngờ vực nhìn hắn, "ừm" của ngươi ý là gì?

Vân Ỷ Phong: "..."

Bỏ đi, coi như ta chưa nói gì.

Trong sân trải đầy nắng ấm, Vân Ỷ Phong hỏi: "Có thể tra được năm đó ai là người dẫn quân đưa Tạ Cần đi không?"

Advertisement / Quảng cáo

"Để ta thử hỏi xem sao." Quý Yến Nhiên đỡ hắn đứng dậy, "Một đống bùng nhùng, thật thật giả giả lẫn lẫn lộn lộn, đúng là đau đầu."

"Kì thực nếu Viên Viên cô nương chịu khai ra thì mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn nhiều, chỉ tiếc là Giang đại ca không chịu cho chúng ta nhúng tay vào." Vân Ỷ Phong nói, "Hay là cứ đi thử một chút?"

"Lăng Phi vẫn luôn xem nàng là tâm phúc, quan hệ thân cận như thế, bỗng dưng lại lộ ra chuyện này, chưa thể chấp nhận được cũng dễ hiểu thôi." Quý Yến Nhiên đi cùng hắn ra ngoài, "Ta cũng tin Nguyệt cô nương không phải người có tâm tư ác độc. Lăng Phi đã muốn tự tay xử lí, ngươi cứ cho hắn thêm chút thời gian, mặc dù không thoả đáng nhưng giả dụ là Thanh Nguyệt hay Tinh Nhi xảy ra chuyện mà xem, ngươi cũng đâu muốn người ngoài xen vào, phải không?"

Nói vậy... Vân Ỷ Phong gật đầu: "Được rồi, ta nghe Vương gia."

Giang Lăng Phi còn bận xử lí gia sự, cho nên hai người dắt tay nhau ra ngoài ăn tối.

Rời khỏi sơn trang đầy chướng khí, tâm tình cũng tốt lên bao nhiêu. Vân Ỷ Phong vừa mua được miếng bánh đậu đỏ từ trong tiệm, cầm trên tay vẫn nóng hổi: "Chẳng trách Giang đại ca sống chết cũng không muốn về làm Chưởng môn, ở đây lao tâm khổ tứ, làm sao mà bằng được Vương thành tiêu dao khoái hoạt."

"Nhưng dù sao hắn vẫn là người của Giang gia, trông thấy gia tộc ngày một suy tàn, cũng không thể cứ chơi bời lêu lổng mãi thế được." Quý Yến Nhiên nói, "Vất vả thêm mấy năm, đến khi quét sạch gia phong, lứa nhỏ cũng trưởng thành, chuyển giao trách nhiệm lại xong là hắn có thể tiếp tục tiêu dao làm thiếu gia nhà giàu rồi."

Hai người đang nói chuyện thì trông thấy "lứa nhỏ" đi tới, Giang Lăng Thần vẫn toàn thân áo trắng, đầu đội ngân quan, bừng bừng khí thế thiếu niên anh hùng, dẫn theo mười mấy võ sư đi đằng sau, vô cùng có tư thái—thế nhưng mới chỉ có tư thái bên ngoài, còn bên trong vẫn là một đứa nhóc không hay trời cao đất dày, chẳng biết bao giờ mới chịu lớn.

Vân Ỷ Phong thở dài một hơi, nhìn theo bóng lưng thiếu niên, cứ thế sầu tư như một lão phụ thân.

Quý Yến Nhiên bị hắn chọc cho bật cười, cũng không đến tửu lâu lớn, chỉ tìm một quán nhỏ ven bờ sông tĩnh lặng, gọi một nồi thịt kho tàu và hai chén rượu, cùng hắn thưởng thức vị cơm nhà bình dân trong làn mưa phùn cuối thu.

Mưa bụi lộp độp trên tấm bạt, chủ tiệm thức thời đã vào nhà từ lâu, để lại hai vị khách nhân dưới mái hiên, tựa sát vào nhau nghe mưa rơi, ngắm chuỗi đèn lồng lắc lắc, lắc ra cái bóng mờ mịt trong màn mưa.

Qua một hồi, Quý Yến Nhiên hỏi: "Nghĩ gì vậy?"

"Chẳng gì hết." Vân Ỷ Phong uể oải nhắm mắt lại, "No quá."

Quý Yến Nhiên cười cười, vươn tay ôm lấy hắn, như có như không nhẹ vỗ về: "Giá như tấm nhà tranh ở sau lưng chính là ngôi nhà của chúng ta." Giá như bản thân đã giải giáp quy điền, hắn cũng không còn là môn chủ Phong Vũ môn, chỉ là hai con người bình thường, sống một cuộc sống bình thường, nghe mưa rồi về đi ngủ.

"Không được." Gió đêm có chút lạnh, Vân Ỷ Phong rúc vào trong ngực đối phương, "Nhà tranh gió lùa tứ phía, ta không sống khổ thế đâu."

Quý Yến Nhiên đan tay cả hai vào nhau: "Thế thôi."

Dù sao tiền tài trong nhà cũng là của ngươi, sau này muốn sống thế nào, cho ngươi quyết hết.

Một lát sau, Vân Ỷ Phong đột nhiên cảm khái: "Mưa gió rả rích thế này, nếu có một bầu rượu, một cây đàn, thì tốt biết bao."

Quý Yến Nhiên hết cả nghĩ ngợi, bế ngang hắn lên: "Về nhà."

"Về nhà đánh đàn á?"

"Giang gia còn đang loạn như thế, đàn cái gì chứ, không được đàn."

"..."

Ây dà.

-

vtrans by xiandzg