Nhất Chỉ Hoang Đường Mộng

Chương 48

Ngày ấy Thù Nam rõ ràng ôn tồn, Sương lại một trận quặn thắt ngực mà hôn mê bất tỉnh, làm Thù Nam sợ đến mức thất kinh. Chính là cái gọi là cuống quá làm liều, ngay lúc Thù Nam chút nữa thì đưa ra phán đoán sai lầm thì một nữ tử phát hiện động tĩnh xông vào. Nàng ra tay như chớp, mấy cái châm dài nhanh chóng hạ xuống, cuối cùng ở trong thời khắc chỉ mảnh treo chuông bảo trụ được tính mạng của Sương, nhưng từ đó trở đi Sương không liền ngủ say bất tỉnh.

Nữ tử xông vào phòng khoảng hai bốn, hai lăm tuổi, bộ dạng thực bình thường, nhưng nét mặt có chút cứng ngắc, nhìn kỹ một chút thì không được tự nhiên. Ánh mắt nữ nhân rất lạnh, lá gan cũng rất lớn, đối mặt ánh mắt của Thù Nam cũng không lảng tránh, chỉ là lấy tay hoa lên. Thù Nam chưa từng gặp qua nàng, nhưng ngay lập tức liền có thể nhận ra thân thế của nàng, nữ nhân này là người mà Sương luôn miệng gọi là phi tử – Hoan Cô.

Thấy Hoan Cô, đáy lòng Thù Nam cũng không hiểu là tư vị gì, chỉ cảm thấy nữ nhân này bình thường đến không thể bình thường hơn được nữa, đứng bên cạnh Sương như thể chim trĩ sánh với phượng hoàng, thực nhìn không ra có điểm nào xứng với Sương. Hoan Cô thế nhưng lại không cho hắn cơ hội gặp tình địch đỏ mắt, trực tiếp đem Chiếu vương đường đường thành hạ nhân mà sai khiến.

Thù Nam cả đời này cũng chưa bị đối xử như vậy, trong lòng tự nhiên không vui, nhưng thấy Hoan Cô vẻ mặt thiên tử ra lệnh cho chư hầu, hắn lại không thể một mình chăm sóc Sương đang hôn mê, cũng chỉ yên lặng mà nhịn xuống.

Hoan Cô này dù sao cũng là cháu gái của thái y, đối với châm thuật cũng có nền tảng, hpn nữa trước khi Tào Ẩn Bạch rời đi đã truyền cho nàng một bộ châm pháp, muốn nàng ở lúc vạn nhất thì sử dụng, có lẽ có thể bảo trụ một mạng cho Sương. Hoan Cô biết bộ châm pháp này là biện pháp cuối cùng của Tào Ẩn Bạch, nếu không đến lúc bất đắc dĩ thì không thể sử dụng, bởi vậy nên chăm sóc Sương ngàn vạn cẩn thận, không dám làm cho y cảm xúc bất ổn. Nào biết nàng vừa mới rời đi Thù Nam liền xâm nhập vào phòng Sương, còn làm người ta kích động đến suýt tắt thở, tự nhiên không thể cấp cho Thù Nam sắc mặt hòa nhã.


Ngày thứ tư sau khi Sương hôn mê, Tào Ẩn Bạch cùng Tuyết rốt cục cũng đuổi tới. Tào Ẩn Bạch đối với chuyện Sương hôn mê quả thực là không ngoài dự tính, thoáng quan sát trạng thái của Sương sau đó liền gọi Chiếu vương vào phòng mình.

“Sương làm sao vậy? Vì sao hôn mê bốn ngày còn chưa tỉnh?” Thù Nam cố gắng áp xuống mê muội trong lòng, bình tĩnh hỏi.

Tào Ẩn Bạch xem mạch xong, đưa tay Sương vào trong chăn rồi mới nói: “Y sẽ không tỉnh.”

“Cái gì?” Thù Nam cả người chấn động.

“Ta dạy Hoan Cô trong lúc vạn bất đắc dĩ thì có thể dùng châm phong huyệt khóa trụ tất cả các cơ năng trong cơ thể Sương, khiến cho y tiến vào trạng thái hôn mê. Cách này dù có thể tạm thời đảm bảo một mạng cho Sương, nhưng nếu như châm còn chưa được rút ra thì Sương sẽ không tỉnh lại.” Tào Ẩn Bạch giải thích.

“Vậy ngươi còn chờ gì mà không bỏ châm ra?” Thù Nam hỏi lại.

“Lúc này nếu bỏ châm xuống, Sương không sống nổi quá một khắc.”


Tào Ẩn Bạch vừa nói lời này ra, Thù Nam cả người cứng còng như bị sét đánh, trên mặt chợt xanh chợt trắng, hồi lâu mới nói: “Cho dù là như vậy y vẫn là người của ta.” Thù Nam đi đến bên giường ngồi xuống, tay to lớn nhẹ vỗ về người giống như một cái xác sống trên giường. “Ta từng đồng ý với y, nếu y không muốn hảo hảo quý trọng chính mình, vậy liền đem giao cho ta! Ta cả đời này sẽ đều hảo hảo quý trọng y!”

Tào Ẩn Bạch thấy hắn như thế, hai tròng mắt hơi mị lên, ánh mắt giống như đang tính kế gì, chỉ là Thù Nam đang một mực nghĩ về người trong lòng không có phát hiện ra vẻ mặt Tào Ẩn Bạch. Tào Ẩn Bạch lên tiếng nói: “Nếu Chiếu vương điện hạ nghĩ muốn dưỡng y như dưỡng con miêu con cẩu, đem người cho hạ nhân chăm sóc thì thôi miễn. Đường đường là một Đông vương không đến nỗi một người hạ nhân chăm sóc cũng không có.”

“Ta sẽ không giao y cho bất kỳ kẻ nào.” Thù Nam sờ lên sợi tóc trắng của Sương, nói: “Ta sẽ tự mình chăm sóc y, Lý Thù Nam ta nói được thì làm được.”

Biểu tình của Tào Ẩn Bạch có vẻ như dịu xuống, cuối cùng là có chút vừa lòng, lúc này mới nói: “Kỳ thật muốn Sương tỉnh lại vẫn còn có thể thử một cách.”

Thù Nam nghe thấy vừa mừng vừa sợ, vội vàng truy vấn: “Cách gì vậy?”


Tào Ẩn Bạch hỏi lại hắn: “Nghe nói ngươi cùng Viên Không đại sư của Thiếu lâm tự rất có giao tình phải không?”

Thù Nam không hiểu vì sao Tào Ẩn Bạch nhắc đến phụ thân, vẫn nói: “Đúng thế.” Thù Nam gật đầu, lúc này mới nói: “Ta nghe nói Thiếu lâm tự có một đạo công phu không truyền cho ngoại nhân, luyện được thì có thể cường kiện thân thể, luyện đến mức độ cao thâm thì thậm chí có thể tiêu trừ độc cho người khác, gọi là “Tẩy Tủy Kinh”.”

Thù Nam nhất thời cũng hồ nghi, lại nghe Tào Ẩn Bạch nói: “Trong tất cả mọi người thì cũng chỉ có ngươi có thể làm được chuyện như vậy, ngươi cùng Viên Không đại sư có giao tình, cũng là hoàng thân quốc thích, chiếu vương tôn sự hơn nữa ngươi tập võ từ nhỏ, lại có năng lực gia tăng kháng độc “Tích độc hoàn”, chỉ có ngươi mới có cơ hôi tập được “Tẩy Tủy Kinh”, cũng chỉ có ngươi mới có thể sử dụng “Tẩy Tủy Kinh” để giúp Sương khi kịch độc phản phệ.”

Thù Nam nghe một chuỗi dài phân tích cũng lặng đi không nói gì, Tào Ẩn Bạch trong nháy mắt nghĩ rằng hắn đã đổi ý, còn tưởng rằng tình cảm của hắn đối Sương còn chưa sâu sắc như mình đoán, một hồi lâu mới thấy vẻ mặt Thù Nam như người trong mộng tỉnh lại hỏi: “Chỉ cần như vậy có thể cứu Sương sao?” một đôi mắt xán lạn trong phút chốc sáng rực lên.