Nhất Chỉ Hoang Đường Mộng

Chương 43

“Tuyết nào có chỗ nào không tốt? So với bất kỳ ai Tuyết đều tốt hơn vạn lần, tất cả đều là tốt đẹp.” Thù Nam nói xong kéo nó đến bên ghế ngồi xuống, thân thủ đưa tay vuốt lại tóc tán loạn của nó. Từ trước đến nay Tuyết cực kỳ thích xinh đẹp, mà nay một đầu hỗn độn, cũng không biết là đã đứng bên ngoài bao lâu.

“Ngươi cùng Sương thực sự rất giống nhau. Ta mới chỉ biết rằng Sương đóng giả làm ngươi tới giống hệt mà chưa bao giờ ngờ đến ngươi hóa ra cũng đóng giả làm y rất tuyệt… chỉ là… ngươi không cần gây chuyện làm ta sinh khí, ngươi biết rõ chỉ có một người duy nhất có tư cách sinh khí với ngươi, mà người này bất luận là ngươi có làm gì, y cũng đều luôn thương yêu ngươi.”

Thù Nam nói đến người này, nước mắt Tuyết đã rơi lã chã. Thù Nam vỗ vỗ vai của nó, dỗ dành: “Những chuyện khiến cho người ta ghét đừng nên làm nữa, một chút cũng không thích hợp với ngươi, Tuyết rõ ràng là đứa nhỏ ôn nhu thiện lương, phải đóng giả phần ác ý kia của Sương chắc là cực kỳ khó xử.”

Từ việc làm của Tuyết ngày ấy liền biết, chuyện Sương làm không thể giấu diếm được nó. Nếu mà lấy phần tâm địa độc ác thủ đoạn ngoan tuyệt của Sương mà khoác lên người Tuyết, ngày đó Sương cũng không có cơ hội được Tào Ẩn Bạch cứu đi. Tuyết “Oa” một tiếng rồi nhào vào lòng Thù Nam, vừa khóc vừa nấc.

Thực sự rất muốn giết y, muốn giết y… Thật sự rất muốn giết y! Nếu có thể không chút do dự mà giết y thì tốt biết bao? Nhưng lúc phải xuống tay lại do dự. Rốt cục là hy vọng y sống hay là vẫn muốn y chết? Chính Tuyết cũng hồ đồ. Cuối cùng cũng chỉ có thể đem vận mệnh cho ông trời an bài.

Ngày đó. Động thủ ngày đó. Nó âm ngoan quyết tuyệt. Nó trên mặt một bộ thong dong trấn định, nhưng bên trong vừa sợ lại không ngừng run rẩy. Rõ ràng rất muốn y chết, nhưng lại sợ hãi y thật sự chết! Hai ý niệm đối nghịch nhau như xé nó làm hai nửa.


Nhịn mấy ngày, cuối cùng không thể nhịn được nữa.

Tuyết ở trước mặt Thù Nam khóc lớn một trận, khóc đến không thở nổi, khóc giống như trẻ con hết sữa vô lực, khóc đến chuyên tâm, đôi tay níu lấy vạt áo Thù Nam như là níu lấy cọng rơm cứu mạng. Thù Nam cũng chỉ ôm nó, một chút nhẹ nhàng vỗ về lưng Tuyết, nhưng không khuyên nó một câu nào, cứ để cho Tuyết thỏa sức khóc như vậy.

Khóc đi, khóc đi, mặc sức mà khóc đi! Còn có thể khóc, có nghĩa là còn được yêu thương. Giờ phút này Thù Nam ôm Tuyết, trong lòng lại nghĩ đến Sương, nghĩ y ngay cả lệ cũng không rơi, đáy lòng liền một trận chua sót nghĩ đến y quật cường, đáy lòng lại một trận mềm mại… Nghĩ nghĩ, nghĩ đến vài lần hiếm hoi y thuận theo, đáy lòng lại thật ngọt. Đúng là thất tình lục dục a…

Thất tình lục dục.

Tuyết khóc hồi lâu, khóc đến không thở nổi, Thù Nam rót một chén trà cho nó uống, lúc này mới tốt hơn một chút.

“Trước đây, ta cùng Sương ở trong lãnh cung… cuộc sống thực sự rất khó khăn. Thường thường bị người khi dễ không nói, cơm cũng chỉ là bữa có bữa không, lúc nào cũng đói.” Tuyết khóc đến cả người vô lực, mềm mại ghé vào ngực Thù Nam, giọng anh ách bắt đầu kể lại chuyện ngày xưa. Nó chưa bao giờ nhắc đến chuyện ngày xưa ở trước mặt Thù Nam.


“Khi đó ta còn nhỏ, chưa hiểu chuyện, cái gì cũng trốn sau lưng Sương, lớn lên vài tuồi, lúc này mới phát hiện ra rằng ta là lý do tồn tại của y. Ta biết như vậy là không tốt, nhưng không biết là không tốt ở chỗ nào, dù sao lúc đó chúng ta chỉ có lẫn nhau.”

Trí nhớ của Tuyết vô cùng tốt, trí nhớ lúc ba, bốn tuổi đều có chút ấn tượng, ký ức sau tám tuổi lại càng nhớ rõ, giờ phút này nhắc đến, từng câu từng chữ như biến thành đao sắc, một chút một chút đâm vào lòng Thù Nam.

“Từ trước đây y đã đóng giả làm ta, thay ta chịu tội. Dù sao hai ta cùng mặc một bộ xiêm y, thay đổi xiêm y sẽ không ai nhận ra được. Y cứ coi ta là một oa nhi, cũng không nghĩ lại là mình lớn hơn ta bao nhiêu? Có thể nói thì thật sự là ta không bằng y.

Từ nhỏ sống với nhau, ta không có cái gì có thể lừa dối y, nên y cũng không có gì có thể dối gạt ta, ai cũng không bị tổn thương. Mùa đông năm tám tuổi đi qua, Sương thường cách vài bữa lại mang thức ăn trở về, nói là đại nương phòng bếp cấp cho, nhưng ta biết là y đang nói dối.

Không đầy nửa tháng, ta liền tra ra nguyên nhân. Ta muốn mở miệng bảo y đừng làm như thế nữa, nhưng ta không thể làm như thế, bởi vì ta biết nếu không làm vậy, cả hai chúng ta chờ chết đói đi!


Ta tính toán xem phải làm gì đây, suy nghĩ một buổi tối. Ngày hôm sau ta lấy xiêm y của y, đóng giả thành y. Ta nghĩ y có thể đóng giả làm ta để thay ta chịu tội thì tự nhiên ta cũng có thể đóng thành y, gánh vác thay cho y.

Đau quá! Thật sự là rất đau! Ngày đầu tiên ta đến, bọn họ cho rắn đến cắn ta. Con rắn kia thô to bằng chân của ta, răng còn nhọn và dài hơn cả kim khâu, nhìn thật là khủng bố, ánh mắt như dọa chết người. Ta kiên trì để cho nó cắn một phát, sau đó… không dám… không dám…

Ta rất sợ, ta thật sự sợ hãi… Ta không phải là không muốn giúp y, nhưng ta thật sự rất sợ… Ta không có biện pháp để dũng cảm như Sương, ta một lần liền sợ hãi.”

Tuyết nói xong, lại khóc nức nở, thân mình vì lạnh mà cứng lại. Thù Nam ôm nó, ôm thật chặt, báo cáo xẹt qua trong óc, một đạo lại một đạo, một đám chữ viết đen như mực lại biết thành huyết tinh màu đỏ.

Tuyết hấp hấp cái mũi, xem như thoáng ngừng khóc: “Đêm đó ta liền quyết định phải nói với Sương, bảo y từ sau đừng đi nữa. Chết đói liền chết đói, hai chúng ta cùng nhau, chết đói cũng còn khỏe hơn là đi làm tội nhi như vậy! Nhưng Sương chỉ cười với ta, hai mắt sáng lấp lánh như sao trên trời, ta lại không nói được.

tội nhi: đứa trẻ phải chịu tội.

Y là người cao ngạo cỡ nào? Không giống như ta thầm nghĩ sống yên ổn qua ngày, y là mãnh hổ, có thể tranh vương tranh bá y là hùng ưng, có thể bay lượn ngày dặm.


Ta là tất cả của y, là kiêu ngạo của y, ta cái gì cũng chẳng thể nói… Ta không thể hủy y.”

Tuyết nói xong lời cuối cùng đã muốn tiêu hao hết thể lực, thanh âm nhỏ như tử miêu, cả người mềm nhũn tựa vào Thù Nam, xem ra là sắp mê man, Thù Nam ôm nó, một chút một chút dỗ dành.

Thở dài thật sâu, Thù Nam ôm lấy Tuyết, nhẹ nhàng đặt xuống trên tháp giản dị, kéo chăn cho nó.

“Người mà y yêu nhất…”

Tuyết nói mê mỏng manh đến không thể nghe thấy làm cho bàn tay đang dịch góc chăn của Thù Nam ngừng lại.

“…là ta.”